Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 79:

Núi Cổ Lô có khí hậu khô nóng, dù đã cuối thu nhưng giữa trưa vẫn oi bức. Bởi núi ít cây cối, cả ba người đi trong sơn cốc đều cảm nhận đá dưới chân nóng rực.

Tôn Lập nhìn quanh rồi lắc đầu: "Thật sự không thấy tung tích Ngọc thiết mẫu..."

Tô Tiểu Mai và Giang Sĩ Ngọc đều tỏ vẻ hoang mang.

"Chúng ta cứ tìm thử, không thấy cũng chẳng sao, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là được."

Kiểu tìm kiếm qua loa cho xong này khiến Võ Diệu trong óc Tôn Lập không thể chịu đựng được: "Ai đời lại đi tìm khoáng mạch như các ngươi?"

Tôn Lập không giận mà vui vẻ hỏi: "Hả? Võ tổ có cách nào sao?"

Võ Diệu hờ hững đáp: "Ta dạy ngươi cách để làm gì? Ngọc thiết mẫu chẳng đáng tiền, tốn bao công sức tìm ra cũng vô dụng, hơn nữa ngươi tìm được cũng là của môn phái."

"Ta thế nào cũng có lợi, nhân lúc môn phái khai thác thì tự kiếm cho mình một ít."

Võ Diệu thản nhiên nói: "Khoáng mạch thường ẩn rất sâu, các ngươi tìm kiểu cưỡi ngựa xem hoa này đương nhiên sẽ chẳng tìm ra. Tiểu tử ngươi hãy tìm một chỗ nham tầng dày đặc, đào sâu ba thước, lấy một tảng đá lên xem."

Giang Sĩ Ngọc và Tô Tiểu Mai định đi tiếp, chợt thấy Tôn Lập dừng lại nhìn quanh: "Tôn Lập, sao thế?"

Tôn Lập xua tay, tìm một chỗ. Hỏa lôi việt nhanh chóng đào một lỗ sâu dưới đất, vừa đủ ba thước thì gã móc lên một tảng đá.

Lấy ra nhưng Tôn Lập không vội xem.

Võ Diệu lại tiếp tục chỉ dẫn, gã chỉ việc làm theo, dồn thần quang tại Ấn đường huyệt lên mắt rồi dùng Hỏa lôi việt cạo đá.

Mỗi lần cạo xong một lớp, gã lại quan sát kỹ những vụn đá.

Có thần quang trên mắt, Tôn Lập nhìn rõ hơn. Trên miếng đá có vài hạt rất nhỏ, thoạt nhìn không nhận ra nhưng khi gã quan sát kỹ thì thấy hình dáng khác nhau, màu sắc cũng phong phú.

Chỉ bằng mấy hạt nhỏ bé đó mà đoán ra được bên dưới có gì.

Theo những gì Võ Diệu truyền thụ, Tôn Lập phán đoán rằng dưới dãy núi này không nhiều khả năng có Ngọc thiết mẫu, tiểu khoáng mạch mà tán tu phát hiện có thể chính là toàn bộ trữ lượng của Cổ Lô sơn.

Tôn Lập ném tảng đá đi, nói với Giang Sĩ Ngọc và Tô Tiểu Mai: "Đấy là cách tìm khoáng mạch, nhưng chúng ta biết là được, không nên nói với người ngoài."

Giang Sĩ Ngọc và Tô Tiểu Mai gật đầu hiểu ý.

Tôn Lập chọn bốn chỗ trên đỉnh núi, sau cùng kết luận là không có khoáng mạch.

Đến đỉnh núi tiếp theo, Tôn Lập tìm theo cách cũ.

Mỗi đỉnh núi cần ít nhất ba tảng đá, Tôn Lập chọn đến bốn điểm.

Đến đỉnh núi này, Võ Diệu không cần chỉ dẫn nhiều, Tôn Lập đã có thể tự xử lý. Ở điểm thứ ba, gã nhanh nhẹn lấy tảng nham thạch ra quan sát, Võ Diệu khẽ kinh ngạc: "Ồ?"

Tôn Lập nhìn thấy một hạt mà gã chưa từng thấy, hạt này không màu trong suốt, nhưng lại chứa đầy thiên địa linh khí!

"Võ tổ, tinh thể này là gì vậy?"

Võ Diệu cười hắc hắc: "Hạt này có nghĩa là... quanh đây có một trận pháp cấm chế quy mô lớn, có thể ngưng tụ thiên địa linh khí, lâu dần thì trong nham thạch cũng sẽ có nhiều thiên địa linh khí. Bất quá... có trận pháp cấm chế thì chưa biết là phúc hay họa."

Trận pháp cấm chế có thể dùng để phong ấn động phủ, tàng bảo, cũng có thể phong ấn hung vật, yêu ma, Võ Diệu nói không sai, họa phúc khó dò lường.

Gã thoáng nghĩ, gọi Giang Sĩ Ngọc và Tô Tiểu Mai đến cạnh, giậm chân: "Bên dưới này có thể có một trận pháp cấm chế cực lớn."

Giang Sĩ Ngọc và Tô Tiểu Mai sững sờ: "Sao ngươi biết?"

"Mặc kệ vì sao ta biết, nhưng vị trí cụ thể thì ta không rõ, các ngươi có dám theo ta không?"

Giang Sĩ Ngọc và Tô Tiểu Mai cùng cười: "Cơ duyên thế này, ngươi đã chịu đưa bọn ta theo, không đi khác nào ngu xuẩn!"

Tôn Lập xua tay, thần sắc ngưng trọng: "Ta chỉ biết bên dưới có trận pháp cấm chế, còn phúc hay họa thì không thể biết trước."

Giang Sĩ Ngọc xua tay: "Có việc gì mà không nguy hiểm? Không cần nói nữa, ta đi."

Tôn Lập nhìn Tô Tiểu Mai, Tô Tiểu Mai cắn môi: "Ta đột phá đến Phàm nhân cảnh đệ nhất trọng đã là may mắn lắm rồi, nếu không có cơ duyên, ba tháng sau sẽ bị Tố Bão sơn đuổi đi."

Tôn Lập và Giang Sĩ Ngọc đều cảm thấy trong lòng buồn bã, Giang Sĩ Ngọc nếu không được gã giúp đỡ thì kết quả cũng sẽ như Tô Tiểu Mai, nên gã rất hiểu. Gã vỗ vai nàng ta, trầm giọng nói: "Bọn ta sẽ không để ngươi bị đuổi!"

Tô Tiểu Mai thoáng cảm động gật đầu: "Xin nhận tấm lòng của ngươi nhưng việc này không phải muốn giúp là được."

Nàng ta thở dài, vẻ mặt hoang mang: "Ta chưa từng kể về gia đình với các ngươi phải không? Tô gia là đại hộ ở Vĩnh Châu Thiên An thành, phụ thân ta là đương kim gia chủ Tô gia! Nhưng mẫu thân ta... chỉ là một nha hoàn, nam nhân đó một lần say rượu, nhất thời hứng khởi liền mang bảy, tám nha hoàn vào để mua vui. Đêm đó chỉ mình mẫu thân ta có thai."

Tô Tiểu Mai nói đến đây thì buồn bã, ngoảnh nhìn Tôn Lập và Giang Sĩ Ngọc, cả hai đều ngẩn người.

Tôn Lập xuất thân từ Liên Hoa Đài thôn, Giang Sĩ Ngọc gia đình khá giả nhưng làm sao hiểu được tình cảnh của một đại hộ?

"Các ngươi chắc cho rằng mẫu thân ta may mắn, chim sẻ đậu cành cây biến thành phượng hoàng? Sai rồi, những nha hoàn khác đều không sao, được một món tiền rồi vài năm sau đi lấy chồng, hạnh phúc mỹ mãn."

"Nhưng mẹ ta... thành thị thiếp, lại chưa một ngày được vui! Người Tô gia đều nói mẹ ta xấu xa nên lúc nào cũng nghi ngờ, nam nhân đó từ sau đêm ấy cũng không gặp lại bà. Ta sinh ra, mọi huynh đệ tỷ muội đều coi thường, mắng ta là tiểu hồ ly tinh..."

"Mẹ ta tuy là thị thiếp nhưng còn không bằng cả nha hoàn. Nha hoàn mỗi độ năm hết Tết đến còn được ăn bữa thịt, lĩnh ba trăm đồng tiền mừng. Còn mẹ con ta cả năm chỉ biết đến rau, thậm chí còn không được no đủ. Địa vị của mẹ con ta tại Tô gia còn không bằng chó mà nam nhân đó nuôi, người hầu nào cũng có thể bắt nạt!"

Tôn Lập và Giang Sĩ Ngọc đều cảm thấy trong lòng khó chịu, dường như muốn nổ tung!

Tô Tiểu Mai mới bao nhiêu tuổi mà đã phải trải qua kiểu đối xử tồi tệ như thế từ bé, nỗi đau đó hẳn người khác khó lòng tưởng tượng nổi!

Tô Tiểu Mai rơi hai hàng lệ, lau đi: "Đến ngày ta được Tố Bão sơn chọn, có thể tu tiên, nam nhân đó lập tức ban cho mẹ ta một tòa nhà ba gian, hai mươi người hầu, mọi thứ tương tự như chính phòng phu nhân của Tô gia! Ta biết, tất cả là vì ta có hy vọng thành tiên nhân!"

"Nhưng nếu ta quay về, tất cả sẽ lại như cũ, ta không thể để mẹ chịu khổ, dù thế nào cũng phải liều!"

Tô Tiểu Mai nhìn Tôn Lập, đôi mắt hơi sưng đỏ nhưng kiên định như núi.

Tôn Lập gật đầu: "Được, theo ta."

Tuy Võ Diệu phán đoán được có tr��n pháp cấm chế khổng lồ nhưng không biết cụ thể ở đâu, có thể dưới đỉnh núi này hoặc một nơi nào khác.

Nếu là Võ Diệu năm xưa, chỉ cần tùy tiện một đạo thần thức là có thể nhìn rõ cả Cổ Lô sơn, nhưng giờ đây ở trong óc Tôn Lập, lão chỉ có thể dạy gã phương pháp cơ bản rồi để gã tự tìm.

Trận pháp cấm chế không nằm dưới đỉnh núi này, Võ Diệu không hề thất vọng mà mười phần hưng phấn: "Đá ở đây có thiên địa linh khí ngưng tụ như thế này mà chỉ là 'ăn theo' thì trận pháp cấm chế hẳn phải rất mạnh, cả các đỉnh núi xung quanh cũng sẽ như vậy!"

Trận pháp cấm chế có uy lực càng lớn thì thứ chôn vùi bên dưới càng quý giá. Tôn Lập cũng cảm thấy hào hứng.

Giang Sĩ Ngọc và Tô Tiểu Mai theo sau, thấy Tôn Lập cẩn thận cất bước thì cả hai cũng dần mong chờ.

Giang Sĩ Ngọc thấy Tô Tiểu Mai hồi hộp liền vỗ vai nói nhỏ: "Yên tâm đi, Tôn Lập nhất định sẽ giúp được."

Tô Tiểu Mai gật đầu không nói gì, mắt nàng hơi đỏ lên.

Nàng ta không dám nói, bởi thời gian còn lại ở Tố Bão sơn không nhiều, cơ duyên này có lẽ là cơ hội sau cùng, nàng sợ vừa lên tiếng thì giọng sẽ lại run rẩy.

Giang Sĩ Ngọc trầm ngâm rồi nói: "Ta có được như hôm nay là nhờ Tôn Lập giúp đỡ, yên tâm đi, y đã nói là giúp được thì nhất định sẽ giúp được!"

Tô Tiểu Mai ngẩn người, nhìn gã không dám tin, Giang Sĩ Ngọc khẽ mỉm cười, gật đầu.

Ánh mắt Tô Tiểu Mai sau cùng cũng trở lại bình thường, nhìn Tôn Lập phía trước chợt muốn khóc, nàng bịt miệng nuốt bi thương và cảm động lại.

"Chắc là ở dưới đây."

Tôn Lập đứng trên nền sa thạch, họ đang ở trong một hà cốc rộng chứ không phải đỉnh núi.

Hà cốc rộng sáu mươi trượng, hai bên vách núi dựng đứng. Trên những vách núi cao chục trượng còn thấy dấu nước, chắc chắn năm xưa lượng nước của con sông rất đầy.

Bất quá, trong hà cốc rộng chừng sáu mươi trượng ấy, vẫn còn một dòng sông rộng bảy, tám trượng đang chảy.

Cổ Lô sơn vốn khô nóng, e rằng mấy nghìn năm...

Toàn bộ bản dịch này là sự sáng tạo duy nhất của truyen.free, không thể tìm thấy ở nơi nào khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free