(Đã dịch) Vạn Giới Vĩnh Tiên - Chương 78:
Thấy Tôn Lập và Giang Sĩ Ngọc, Tô Tiểu Mai tươi cười rạng rỡ, thoát khỏi đám nam đệ tử, lao đến tựa cánh bướm.
"Tôn Lập, chư vị đã đến rồi."
Tôn Lập gật đầu, nhìn quanh: "Vẫn đang đợi Vọng Minh đạo trưởng ư?"
Sùng Dần và Sùng Bá đã đến từ sớm, đang đứng phía trước, chừa lại một v�� trí ở giữa. Cả hai đều không cố ý đến muộn để khoe khoang.
Tô Tiểu Mai đáp: "Trừ Điền Anh Đông ra, hai vị là đệ tử đến sau cùng."
Đúng lúc đó, Vọng Minh lão đạo mặc bạch bào tiêu sái cưỡi cương phong xuất hiện, phất tay áo tựa chim hạc đáp xuống.
Sùng Dần và Sùng Bá cung kính hành lễ: "Tham kiến sư thúc."
Vọng Minh đạo nhân phất tay: "Miễn lễ. Điền Anh Đông tối qua có cảm ứng nên quyết định bế quan, chúng ta mau xuất phát."
"Điền Anh Đông không đi ư..."
Các đệ tử khác không sao, nhưng sắc mặt Tần Thiên Trảm cực kỳ khó coi!
Hắn đến Cổ Lô sơn tất nhiên không thể tu luyện. Điền Anh Đông nhân cơ hội ở lại, vậy thì ưu thế mà hắn mạo hiểm uống Chậm linh đan mới có sẽ tan thành mây khói!
Điền Anh Đông hôm qua mới nảy ra chủ ý vô sỉ này, vì việc của Tôn Lập mà không nói ra, khiến Tần Thiên Trảm không chú ý đến hắn. Kết quả là hiện tại hắn càng bị động.
"Lão hồ ly đáng chết!" Tần Thiên Trảm mắng khẽ. Vọng Minh lão đạo không để hắn có thời gian nghĩ đối sách, phất tay phát ra linh quang, cuốn toàn bộ đệ tử lướt về Cổ Lô sơn.
Linh quang do một miếng ngọc phát ra, bao lấy chúng nhân lên không thì càng lúc càng lớn, dần dần hóa thành một cái bè rộng ba mươi trượng, đủ chỗ cho tất cả đệ tử. Nửa trước bè hơi cong lên, tựa bè trúc dập dềnh trên sóng, lao đi giữa mây khói. Tôn Lập đã thấy chiến hạm với võ lực đáng sợ của Lục Khiêm Vĩnh nên "bè trúc" này thật không có gì đáng nói.
Không ít đệ tử hào hứng nghiên cứu – nhiều người trong số họ đã đạt Phàm Nhân cảnh đệ nhị trọng, cực kỳ khát vọng với pháp khí "cao giai", cứ nghiên cứu xem, tương lai sẽ có lợi cho việc chế khí....
Cổ Lô sơn nằm ở phía tây bắc Tố Bão sơn, có khí hậu khô nóng.
Vọng Minh đạo nhân đi một ngày thì tới nơi. Trước khi trời tối, đáp xuống bên ngoài Cổ Lô sơn thì truyền tấn ngọc phù trên eo vang lên, đưa tin đến.
Tin do Ngọc Kiếm sơn trang gửi đến.
Vọng Minh xem xong bèn dẫn các đệ tử đến chỗ Ngọc Kiếm sơn trang.
Ngọc Kiếm sơn trang theo hẹn đã đến từ hôm qua, chiếm giữ một ngọn núi bên ngoài Cổ Lô sơn. Ngọn núi này cao nhất, có ưu thế tự nhiên để giám sát trong vòng trăm dặm.
Khi đệ tử Tố Bão sơn đến nơi, Ngọc Kiếm sơn trang đã dựng được không ít nhà đá trên núi.
Tôn Lập ở trên không nhìn xuống, khẽ nhíu mày: chẳng lẽ Ngọc Kiếm sơn trang định lập cứ điểm?
Chuyến đi Cổ Lô sơn này, không ai kỳ vọng điều gì lớn lao mà chỉ để rèn luyện. Ngọc Kiếm sơn trang chắc cũng có thái độ tương tự, nhưng qua chi tiết này thì hình như họ lại không giống Tố Bão sơn.
Tôn Lập thầm cảnh giác, chưa biết chừng Ngọc Kiếm sơn trang có tin tức gì đó mà Tố Bão sơn không hề hay biết.
Người dẫn đầu Ngọc Kiếm sơn trang là một vị trưởng lão, tu vi còn không bằng Vọng Minh đạo nhân. Khi Vọng Minh đến, vị trưởng lão tên Tô Ngọc Đạo đó liền nhiệt tình dẫn môn hạ đệ tử ra đón: "Vọng Minh sư huynh, đã lâu không gặp!"
Vọng Minh tu vi cao hơn, địa vị tại môn phái cũng vượt trội hơn Tô Ngọc Đạo, chỉ cười nhạt: "Lâu rồi không gặp Tô huynh."
Tô Ngọc Đạo lên tiếng: "Chư vị đi xa chắc đã mệt mỏi rồi? Tô mỗ đã sai môn hạ đệ tử chuẩn bị chỗ ở. Vọng Minh sư huynh hãy để các đệ tử nghỉ ngơi trước. Ngu đệ còn chuẩn bị Nguyệt Giao tửu thượng hạng để trò chuyện với sư huynh..."
Sắc mặt Vọng Minh khá hơn. Nguyệt Giao tửu không dễ kiếm, đủ thấy Tô Ngọc Đạo đã có lòng.
Vọng Minh phất tay, cho các đệ tử theo đệ tử Ngọc Kiếm sơn trang vào bên trong. Hắn và Tô Ngọc Đạo thì trò chuyện.
Ngọc Kiếm sơn trang tuy xây dựng không ít nhà đá, nhưng lần này ��ệ tử hai phái quá đông, cộng lại gần ba trăm người. Tố Bão sơn hơn trăm người, Ngọc Kiếm sơn trang còn đông hơn.
Chẳng qua Ngọc Kiếm sơn trang rất "hiếu khách", dù thường thì chấp nhận bảy, tám người ở chung, nhưng lại dành cho các đệ tử Tố Bão sơn ba người một gian. Thậm chí Sùng Dần và Sùng Bá còn được ở phòng riêng.
Lúc chia phòng có một việc nhỏ xảy ra. Tôn Lập và Giang Sĩ Ngọc ở cùng nhau, người thứ ba mà họ muốn là Tô Tiểu Mai.
Nhưng không thể làm mất danh dự của một nữ hài tử như thế được.
Người thứ ba, Tôn Lập và Giang Sĩ Ngọc đều mong là Lục Đại Thông. Không ngờ Phùng Trung kêu to chạy tới: "Tôn sư huynh, Giang sư huynh, chúng ta ở cùng nhau!"
Hắn nhiệt tình bá vai hai người, tựa hồ rất quen thân.
Đệ tử Ngọc Kiếm sơn trang nhìn cả hai rồi đồng ý. Tôn Lập và Giang Sĩ Ngọc khẽ nhíu mày nhưng không nói gì, bởi việc của môn phái không nên giải quyết trước mặt người ngoài.
Phùng Trung vốn định theo Tôn Lập, nhưng sau này hắn kinh mạch ứ trệ, tên này liền lạnh nhạt ngay. Đến khi hắn đột phá Phàm Nhân cảnh đệ tam trọng thì tên này lại mặt dày bám theo.
Tôn Lập dạo này bế quan, không biết tình hình thư viện. Lúc về phòng, Giang Sĩ Ngọc kéo hắn lại, cả hai hơi thụt lùi ra sau, y nhỏ giọng: "Trong lúc ngươi bế quan, Phùng Trung rất nhiệt tình với ta. Lúc ta chưa đột phá Phàm Nhân cảnh, hắn chưa từng cười khi thấy ta."
Tôn Lập nhạt giọng: "Hắn là người thế nào, chúng ta hiểu rõ là được, không có lòng hại người nhưng vẫn cần đề phòng."
Giang Sĩ Ngọc bật cười: "Ngươi không biết ư? Kỳ thực tiểu tử đó rất thông minh. Ta đột phá cảnh giới xong thì hắn từng nói với người khác: quan hệ với Tôn Lập thì sẽ được thơm lây."
Tôn Lập hơi bất ngờ, không ngờ một chút manh mối nhỏ bé đó mà Phùng Trung lại đoán ra được.
"Chả trách gần đây hắn lấy lòng ta..."
Giang Sĩ Ngọc đảo mắt: "Không lẽ hắn định hi sinh bản thân?"
Tôn Lập nổi giận, nghĩ đến lời đồn bèn đá Giang Sĩ Ngọc: "Ngươi còn mặt mũi nói thế ư? Không phải vì ngươi da thịt nõn nà thì ta đã chẳng bị hiểu lầm..."
"Ha ha ha! Ngươi ghen tị với làn da của ta!"
...
C��� Lô sơn đã tụ tập không ít tu sĩ, hai nhóm lớn nhất là Tố Bão sơn và Ngọc Kiếm sơn trang. Số tán tu cũng không ít hơn tổng số đệ tử của hai phái cộng lại.
Tối đó, Tôn Lập và Giang Sĩ Ngọc vào phòng thì mặc kệ sự nhiệt tình của Phùng Trung, chỉ đơn giản nói vài câu rồi đi ngủ.
Trong đêm còn nghe thấy tiếng đệ tử Ngọc Kiếm sơn trang canh gác mắng mỏ những tán tu đến dò xét.
Sáng hôm sau, Vọng Minh và Tô Ngọc Đạo quyết định rằng đệ tử hai phái sẽ chia mỗi tổ ba người để tìm kiếm khắp Cổ Lô sơn. Cổ Lô sơn vốn không nguy hiểm, nhưng giờ có nhiều tán tu thì nên cẩn trọng.
Sùng Dần và Sùng Bá trao cho mỗi tổ một tấm ngọc phù, dặn dò: "Nếu gặp nguy hiểm thì bóp nát ngọc phù, bọn ta sẽ đến cứu ngay."
Phùng Trung định chen vào, Giang Sĩ Ngọc liền "xin lỗi": "Phùng sư huynh, trước đó bọn tại hạ đã hẹn với Tô Tiểu Mai..."
Phùng Trung hơi thất vọng, cười gượng gạo: "Không sao, không sao."
Mỗi tổ ba người đến chỗ Sùng Dần lấy địa đồ rồi xuất phát.
Tôn Lập cầm địa đồ lên xem, khẽ nhíu mày.
Hắn vốn tưởng nơi hai phái tìm kiếm sẽ được phân chia riêng, mỗi phái phụ trách nửa ngọn núi, như thế sẽ tránh được sự va chạm giữa các đệ tử.
Tuy Ngọc Kiếm sơn trang và Tố Bão sơn cùng thuộc Thất đại phái, không có gì mâu thuẫn rõ rệt, nhưng đông người thì việc gì cũng có thể xảy ra, huống hồ là các đệ tử tuổi trẻ bồng bột?
Địa đồ phân chia không như hắn tưởng tượng, tử đệ hai phái dò xét ở khu vực đan xen.
Tôn Lập thoáng nghĩ, hẳn là do tác dụng của Nguyệt Giao tửu của Tô Ngọc Đạo chăng, nếu không thì Vọng Minh đạo nhân không thể nào đồng ý kiểu phân phối này.
Các đệ tử lĩnh địa đồ xong thì lui đi. Thông thường, họ không thể phi hành, nhưng tốc độ không chậm. Hơn ba trăm người, hơn trăm tổ, nhưng chỉ thoáng chốc đã tản đi hết.
Nhóm Tôn Lập đi nhanh trong sơn cốc. Thấy không có ai, Tôn Lập liền nhắc nhở: "Cẩn thận, ta thấy Ngọc Kiếm sơn trang không có ý gì tốt đâu. Tiểu Mai, đừng cách bọn ta xa quá."
Tô Tiểu Mai cắn môi, sắc mặt nhợt nhạt gật đầu.
Giang Sĩ Ngọc nói: "Ngươi cũng có cảm giác đó sao? Nghe nói ch��ng ta và Ngọc Kiếm sơn trang kỳ thực quan hệ không hòa hợp. Lần này họ ân cần như thế, ta thấy ắt có vấn đề."
Tôn Lập hiểu ngay. Tuy Thất đại phái đồng khí liên chi, nhưng đó là đối ngoại. Nội bộ tất nhiên có khác biệt. Tố Bão sơn và Ngọc Kiếm sơn trang gần nhau, kết giao ở xa, tranh chấp ở gần là việc bình thường, nên Tố Bão sơn tất nhiên không thể có quan hệ tốt với Ngọc Kiếm sơn trang.
Cả ba cẩn trọng, Tôn Lập nói: "Chúng ta đi nhanh, đến nơi trước những người khác."
Tôn Lập và Giang Sĩ Ngọc thay nhau cõng Tô Tiểu Mai, chỉ thoáng chốc đã bỏ xa các đệ tử khác.
Chừng nửa ngày sau thì họ đến khu vực của mình.
Mọi quyền dịch thuật của chương này đều thuộc về truyen.free.