Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 9: Toan tính

Tôi bực bội nhìn chiếc găng tay màu đỏ trước khi vứt nó vào vali của mình. Chẳng có quy tắc nào nói rằng tôi phải đeo nó suốt 24/7. "Nghiêm túc đấy Pegasus, tại sao lại cần chiếc găng với cái vòng lớn như thế này? Trông ngu không tả nổi!"

Pegasus vừa hoàn thành bài phát biểu chào mừng của hắn, và giờ đây, tất cả những người tham gia bắt đầu tản ra, dành thời gian lên kế ho���ch hành động. Một số vội vã tìm vị trí địa hình hoàn hảo, chiếm giữ nơi thuận lợi và chỉ việc ngồi chờ con mồi. Những người khác xem xét bộ bài lần cuối, chuẩn bị kỹ càng. Và cuối cùng, có những người hợp tác, quyết định đối thủ đầu tiên là ai. Tôi đứng lại một lát, nhìn những người hầu tản mát quanh lâu đài của Pegasus để chào đón các đấu thủ.

"Này, Ed!" Joey gọi, chạy tới chỗ tôi. Chúng tôi đã tách ra trong lúc đi bộ lên lâu đài, vì Tea phát hiện ra Bakura, và khi cả bốn người đến thì đã quá muộn để họ chen qua đám đông đến chỗ tôi. "Vậy, cậu đang nghĩ gì vậy? Chọn được đối thủ đầu tiên chưa?" Joey xoa hai tay vào nhau, vẻ sốt ruột. "Ối giời ơi, tớ hồi hộp quá chả biết chọn ai làm đối thủ đầu tiên nữa."

“Tôi cũng chưa quyết định được, Joey à,” tôi cười nói. "Tôi nghĩ cứ từ từ thôi."

"Ý cậu là gì?" Tristan hỏi. "Cậu không muốn đánh sao?"

Tôi bật cười thầm, chẳng ngạc nhiên chút nào trước câu nói ấy. Ở thế giới này, ai ai cũng phát cuồng vì trò chơi này. "Tất nhiên là có, nhưng nếu vội vàng thì sẽ dễ mắc sai lầm." Tôi nói khi nhìn thẳng vào Yugi để ngụ ý rằng Weevil đã có sự chuẩn bị từ trước rồi. Mặc dù theo bản gốc thì Yugi thắng, nhưng kẻ ngoại đạo như tôi ở đây có thể làm xáo trộn mọi thứ. Chẳng hạn như Weevil có bài mới, hay Dark Magician Girl đánh bại Yugi. Cố gắng giúp đỡ nhưng không công khai, để dù con đường có khác đi, mục tiêu đánh bại Pegasus vẫn không thay đổi. "Nếu mọi người thấy bất kỳ ai đó mà lao đầu thách đấu không suy nghĩ, việc tiếp theo mà mọi người nhận ra là bản thân sẽ tự chuốc lấy bất lợi."

"Cảm ơn lời khuyên của anh," Yugi nói. "Tuy nhiên... anh không thể đợi quá lâu. Pegasus nói rằng sẽ có giới hạn thời gian để mọi người vào vòng hai nên chúng em không thể mạo hiểm bỏ lỡ cơ hội vào lâu đài."

"Vậy các cậu còn chờ gì nữa?" Tea nói. "Chúng ta chỉ còn một giờ trước khi giải đấu bắt đầu!"

Tôi giơ tay. "Chờ xíu." Tôi bước đến chỗ một trong những người hầu, một người phụ nữ ăn mặc lịch sự đang đứng gần cổng lâu đài với chiếc túi đeo trên vai, nở một nụ cười hồn nhiên. "Xin lỗi... hòn đảo này khá lớn... chị có biết những người thua cuộc, mất hết ngôi sao sẽ đi đâu không ạ?"

Cô ta bất ngờ. "Chưa gì mà cậu đã bi quan vậy sao? Mới bắt đầu thôi mà, hãy cố gắng lên chứ!"

"Vâng, nhưng dù sao thì em cũng muốn chuẩn bị sẵn sàng. Em không muốn gặp rắc rối khi lang thang vào những khu vực cấm."

"Ồ!" Người phụ nữ nói, nhanh chóng gật đầu đồng ý. "Có lý... và bây giờ cậu đề cập đến nó..." Cô ấy với tay vào túi lấy ra một tờ giấy chất lượng cao được gấp lại. "Đây là bản đồ về hòn đảo. Ngài ấy phát cho tất cả chúng tôi nhưng chưa từng cấm chúng tôi cho thí sinh xem... cậu không thể giữ nhưng có thể xem." Cô ấy chỉ vào một điểm trên bờ biển phía tây, "là nơi những người thua cuộc trong vòng một được tập hợp đưa trở lại tàu."

“Rất cảm kích chị,” tôi nói, rút điện thoại ra chụp nhanh một bức ảnh trước khi lịch sự cúi chào rồi quay trở lại nhóm. "Được rồi, biết vậy là tốt rồi."

"Tại sao cậu lại quan tâm đến việc đi đâu nếu thua?" Tristan hỏi.

"Anh lo xa quá rồi đấy!" Yugi nói.

"Không, nhưng khu vực đó sẽ rất thích hợp để chúng ta gặp nhau vào buổi tối nếu chúng ta cắm trại chung." Tôi liếc nhìn bốn người họ với vẻ chỉ trích. "Tham gia giải đấu trên một hòn đảo hoang sơ mà không mang theo lều... hay túi ngủ?" Thật thú vị khi thấy cả bốn đứa trẻ ngơ ngác. "May cho mấy đứa là tôi đã tính toán đủ cả." Tôi thầm nghĩ. "Tránh cũng chẳng tránh được, đành phải gặp Mai xin cô ấy cho Tea ngủ chung lều vậy."

"Cảm ơn anh!" Yugi vui vẻ nói. "Trời ơi, em còn chẳng nghĩ đến!"

"Tôi vốn là người hay nghĩ xa nghĩ gần," tôi nói trước khi quay sang hướng Tây. "Được rồi, hẹn gặp nhau ở đó nhé?"

"Được thôi," Tristan nói. "Cậu muốn gặp mặt ở đó, thời gian?"

"Buổi chiều. Khoảng 3 giờ hoặc muộn hơn? Còn rất nhiều thời gian để cắm trại, sau đó nếu ai muốn lẻn vào thách đấu trước khi màn đêm buông xuống thì sẽ có đủ thời gian đánh một trận."

"Cứ quyết định vậy đi," Yugi nói.

Joey nhảy liên tục. "AAAAAA! Nào!" Tự giật tóc mình. "Bàn luận đủ rồi, tớ muốn đấu bài ngay!" Joey nắm lấy cánh tay của Yugi và bắt đầu kéo cậu ta đi. "Đi thôi, Yug! Đấu bài, đấu bài, đấu bài!"

"À, chào Edwin nhé!" Yugi vẫy tay chào khi bị kéo đi, Tristan và Tea cũng vội vã theo sau. Riêng tôi, tôi ngước nhìn bầu trời, tận hưởng giây phút yên tĩnh hiếm hoi này.

Khi ở trong rừng, tôi cố tình tránh xa bất kỳ âm thanh hay dấu hiệu nào của sự sống, cuối cùng tìm được một chỗ râm mát dưới gốc cây để có thể ngồi xuống và thư giãn một chút. 'Mọi người sẽ lao đầu vào đấu bài như điên... Tôi cần mọi thứ dịu lại một chút trước khi bắt đầu kế hoạch của mình. Giống như trong đấu trường sinh tử.' Tôi nhớ gần như mọi cuộc đấu bài trong truyện đều là người chiến thắng giành lấy tất cả. Những người chơi bài toàn bộ "all in" với hy vọng thắng lớn thay vì cẩn thận.

Đó không phải là điều tôi muốn. Tôi chưa bao giờ tham gia vào các trò chơi may rủi. Tôi ghét những trò may rủi như xổ số, cá độ... Tôi tự nhủ sẽ chiến đấu thông minh hơn, biết lựa chọn đối thủ.

Tôi nhanh chóng tính toán. "Xem nào, tổng số sao của Yugi. Weevil có 2 sao, Mako có 2 hoặc 3, Kaiba dởm có vài cái, Mokuba có cả đống, và Yugi chỉ giữ những cái đó vì không thể trả lại cho người thua cuộc... đúng không? Chết tiệt, mình không nhớ rõ. Mà thôi. Sau đó Yugi nhận được ngôi sao cuối cùng từ Anh em Paradox. Joey nhận được sao từ Mai, từ Rex, một số từ Bones và cuối cùng từ Anh em Paradox. Panik không được tính vì Yugi thắng những ngôi sao đó cho Mai và tôi không thể nhớ liệu Kaiba có lấy bất kỳ ngôi sao nào của Joey hay không. Anh em Paradox cho phép người chơi đặt cược bao nhiêu sao tùy ý, vậy nên, dù thế nào đi nữa, miễn là cả hai người đều có đủ năm sao tối thiểu thì họ vẫn ổn thôi." Tôi dừng lại dựa lưng vào vali, một ý nghĩ lén lút và tham lam đến với tôi. "Mình có thể xử Kaiba dởm."

Tôi không thể cưỡng lại. Dù tôi đang ở thế giới này, tôi cũng không muốn thay đổi quá nhiều điều. Trận đấu với Joey trên thuyền không đáng kể vì cậu ta vẫn đang học cách chơi bài và còn lâu tôi mới đấu với Pegasus... Tôi rùng mình khi nghĩ đến việc hắn ta đào sâu trong não tôi và biết rằng tôi không phải từ thế giới này. Với nỗi ám ảnh về việc mất vợ, hắn ta chắc sẽ xé nát tâm trí tôi khi tin rằng 'thế giới thực' có một phiên bản Cecelia mà hắn ta hằng mong ước. Thành thật mà nói, tôi không thấy mình có cơ hội đấu với Yugi ngoại trừ khả năng giao hữu trước lúc Battle City khởi tranh. Còn đối phó với Kaiba thì chưa đến lúc, tôi cần bộ bài có thể xử lý được Obelisk trước đã. Cứ để hắn bị Pegasus "bán hành" tại Duelist Kingdom này đã.

"Bây giờ đánh bại Kaiba dởm dùng Blue-Eyes để chọc tức Kaiba thật cũng hay."

Chờ đợi là phần khó nhất. Giống như đợi cá cắn câu vậy, rất buồn chán mà tôi không có gì giết thời gian khiến tôi mất kiên nhẫn. Chẳng hạn, nếu có hẹn với bác sĩ lúc 8 giờ sáng, tôi sẽ thức dậy từ 6 giờ và tự hỏi có nên đến sớm một tiếng không. Nếu có dự án cần hoàn thành vào một ngày nhất định, tôi sẽ hoàn tất sớm hơn một tuần và chuyển sang công việc tiếp theo. Đó là cách làm việc của tôi. Bởi vậy, lúc này, việc chờ đợi thực sự là một cực hình, tôi chỉ mong có ai đó đến.

Cuối cùng, khi tôi bắt đầu tìm kiếm, phải mất một chút thời gian để tìm thấy những người khác nhưng không ai còn sao cả. Bốn người mà tôi gặp làm đúng những gì tôi nghĩ, đặt cược toàn bộ số sao mà chẳng cần biết đối thủ là ai, mạnh hay yếu. Họ đi ngang qua tôi một cách chán nản, hầu hết phớt lờ khi tôi hỏi đối thủ của họ đang ở đâu. Đến là người cuối cùng, một chàng trai nặng cân với mái tóc sẫm màu mặc một chiếc áo khoác màu cam, nói với tôi rằng đối thủ của anh ta, một người tên là Alto Stratus, cách khoảng 10 phút đi bộ nhưng khuyên tôi tốt nhất nên tránh vì anh ta thực sự rất giỏi. Tôi gật đầu cảm ơn rồi tiếp tục đi, hy vọng gã này sẽ đứng yên một chỗ chờ đối thủ.

May quá đây rồi.

Hầu hết những người tham gia mà tôi gặp đều ăn mặc khá bình thường. Có vẻ như Weevil là người duy nhất ăn mặc dị hợm, với Rex và Mako thì có phong cách ăn mặc khá độc đáo, đủ để mọi người phải ngoái nhìn. Không có Arkana hay Strings nào chạy quanh Duelist Kingdom còn những tên Eliminator chưa nhận lệnh loại bỏ người chơi. Vì vậy, tôi mong đợi điều tương tự với các đối thủ của mình.

Điều tôi KHÔNG ngờ tới là một thiếu niên trông lớn hơn Yugi khoảng một hai tuổi, mặc áo khoác phi công cùng chiếc kính râm cùng kiểu. Mái tóc vàng trắng của cậu ta được dựng lên, chẳng kém mấy so với kiểu đầu của Yugi. Cậu ta đang đứng tại nơi mà tôi biết là nơi duyệt binh, tạo ra một khu vực đấu bài. Một nụ cười khinh bỉ trịch thượng trên khuôn mặt khi cậu ta cuối cùng cũng nhận ra tôi.

"Xem ra mình tìm thấy "Gym Leader hệ bay" rồi đây." tôi lẩm bẩm.

"À, thêm một nạn nhân vào danh sách những kẻ bại trận!" Alto tuyên bố với giọng nghiêm nghị khiến tôi tự hỏi gã này lồng tiếng cho Batman thì hết xảy. "Sự thống trị của ta sẽ tiếp tục để mở ra con đường đến lâu đài đánh bại Pegasus! Ta chưa bao giờ thua trận nào, nhóc con, vì vậy tốt nhất đừng có nghĩ là cậu đang thắng!"

"Đầu tiên," tôi bực bội nói, "Ít ra thì tôi..." Tôi làm phép toán rồi làm lại khi nhớ ra cơ thể trẻ hơn của mình, "Tôi lớn hơn cậu tận bốn tuổi đấy. Thứ hai, nếu chưa bao giờ thua thì sao Weevil vô địch quốc gia chứ sao lại là cậu?"

"Ta chọn không giao đấu với hắn, nhóc. Ít nhất không phải vào thời điểm đó. Nhưng ta đã quyết định rằng cuối cùng thì ta sẽ thiết lập kỷ lục hoàn hảo của mình tại Duelist Kingdom và hãy vinh dự là người chứng kiến đi, đây chỉ là bước thứ hai trong chiến dịch mà thôi! Từ Duelist Kingdom đến toàn Nhật Bản-"

"'Này, danh hiệu Vua Trò Chơi còn hơn cả vô địch Nhật Bản đấy.'"

"- Ta sẽ thôn tính châu Á, mài giũa kỹ năng trước khi khiến châu Âu phải run sợ gục ngã. Sau đó là chiến dịch ở châu Phi, cuối cùng là tấn công vào châu Mỹ, để cả thế giới phải biết đến ta với cái tên Alto bất bại!"

Tôi cảm thấy gã này nói năng lảm nhảm quá nên mặc kệ. "Xong chưa, tôi chỉ có một sao để đặt cược."

"Ha ha... Vậy đây sẽ là cuộc chiến sinh tử của hai ta." Alto nói, chỉnh lại cặp kính của mình. "Bốn sao đấu một sao."

"Không... chỉ một sao thôi," tôi từ chối đồng ý. Nếu cậu ta phát hiện ra tôi có ngôi sao thứ hai thì có thể buộc tôi đặt cược cả hai và biến đây thành một trận đấu loại trực tiếp ngay lập tức. Không, tốt hơn hết là kiên quyết giữ vững yêu cầu của mình. "Chiến thôi!"

Truyện này thuộc sở hữu trí tuệ của truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free