Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 8: Mục đích của giải đấu

"Chào buổi sáng, anh Edwin!" Tea chào tôi trong khi vẫn còn ngái ngủ. Tôi đứng ở mũi tàu, tận hưởng buổi sớm trên biển. Cầm gói bánh nướng xốp và cốc nước cam, tôi ngắm nhìn hòn đảo của Pegasus dần hiện ra nơi chân trời. Mặt trời đã ló dạng, cùng với làn gió mát từ biển khơi mang đến cảm giác sảng khoái tột độ. Thật là một khởi đầu tuyệt vời để chuẩn bị cho giải đấu.

"Chào buổi sáng, Tea. Trông em có vẻ mệt mỏi,” tôi đáp.

Tea thở dài. "Mấy người đó... ôi... họ khiến em thức trắng cả nửa đêm vì nói mơ với tiếng ngáy."

"Anh không nghe thấy gì cả," tôi thừa nhận. "Anh ngủ rất sâu. Cứ đặt lưng xuống là ngủ một mạch đến sáng." Ai cũng vừa chế giễu vừa ghen tị với khả năng này của tôi. Thật ra, theo lời kể của mọi người, nó khá rùng rợn; tôi nằm ngửa khi ngủ, hai tay khoanh lại, và những lần hiếm hoi có ai đó cần đánh thức, họ nói tôi trông như một xác chết. Nhìn Tea, tôi kể: "Khoảng hai năm trước, từng có lần đám thanh niên lái xe, cầm phóng lợn đâm chém nhau, gây hỗn loạn cả khu phố mà anh vẫn ngủ say chẳng biết gì."

Tea thất thần. "Đáng lẽ em không nên ở chung phòng với bọn họ."

Tôi nghĩ thầm: "May mà mình không cho mấy đứa này ở chung. Mình đã đuổi lũ nhóc về từ 10 giờ tối để bản thân được nghỉ ngơi." Nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Tea, tôi hỏi: "Em có ổn không đấy? Sắp bắt đầu giải đấu rồi!"

"Không ổn chút nào, Joey không ngừng nói mơ đủ thứ chuyện: trở thành đương kim vô địch, được nhiều cô gái theo đuổi, ăn những món đắt tiền... Em đã thì thầm với Yugi để đổi chỗ ngủ, mong cậu ấy có sự chuẩn bị tốt nhất cho ngày hôm nay."

"Chắc do cậu ta lo lắng quá thôi. Lần đầu tham dự giải đấu quy mô đến thế này cơ mà. Nói đến... thôi, họ dậy cả rồi." Tôi liếc nhìn Yugi, cậu ta trông khá ổn, còn Joey và Tristan thì đang mệt mỏi lê từng bước về phía tôi.

"Hey, xin chào công chúa ngủ trong rừng," tôi trêu.

Joey ngáp ngắn ngáp dài.

"Làm sao mà cậu buồn ngủ thế?!" Tea phàn nàn, trừng mắt nhìn. "Cậu khiến tất cả chúng tớ đêm qua không ngủ nổi!"

"Này, tớ cũng lo lắng chứ! Tớ hầu như cũng chẳng ngủ được chút nào!" Joey càu nhàu.

"... ý là cậu đã THỨC và lầm bầm suốt đêm qua ư?" Tea cáu kỉnh. "Cậu không ngủ được nên cũng muốn tất cả mọi người giống cậu sao?"

"Tớ phải suy nghĩ kỹ mọi thứ!"

"Suy nghĩ chắc hẳn khó lắm."

"Ừ, nó... khoan đã, cậu đang sỉ nhục tớ đấy hả?"

"Mấy người hay thế này à?" Tôi hỏi Yugi.

"Vâng, thường xuyên luôn," Yugi nhận xét. "Tuy nhiên, các bạn ấy quan tâm đến nhau rất nhiều. Cứ như anh trai và em gái vậy thôi."

"Thú vị nhỉ." Tôi gật đầu cười, rồi chỉ tay về phía hòn đảo. "Cậu sẵn sàng cho cuộc chiến này chưa?"

"Em bắt buộc phải sẵn sàng," Yugi nói đầy chắc chắn, ngắm nhìn hòn đảo ngày càng gần hơn. "Nếu em muốn cứu ông nội, em phải chiến thắng Duelist Kingdom, phải đánh bại Pegasus."

Tôi khẽ cắn chặt răng. "Tại sao hắn lại muốn đấu với cậu?"

"Vâng. Em vẫn tự hỏi tại sao ông ta lại muốn đánh bại em. Và ông ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì để đạt được mục đích đó."

Thực tình tôi cũng chẳng nhớ tại sao Pegasus lại muốn đánh bại Yugi, chuyện đã 20 năm rồi còn gì. Chỉ nhớ là hắn muốn có công nghệ hologram của tập đoàn để thử tái tạo lại người vợ đã mất, Cecelia, nên mới nhắm vào anh em nhà Kaiba. Thôi, khỏi nghĩ làm gì cho mệt đầu.

"Để tôi đoán thử," tôi nói, vừa cố gắng ăn hết bánh. "Xem nào, hắn muốn đánh bại cậu trên quy mô của một giải đấu, nhưng cũng không ngại nếu cậu thua ai đó thì hắn sẽ thách thức kẻ đó. Còn nếu cậu đánh bại tất cả rồi thua hắn thì... Nói chung là hắn thích đánh bóng tên tuổi bản thân."

"Anh nói có lý. Dù thế nào em cũng sẽ không thua bất cứ ai."

Sau đó, chúng tôi chìm vào im lặng hoàn toàn.

Maximillion Pegasus ngồi trên chiếc ghế yêu thích của mình, khẽ lắc ly rượu một cách chậm rãi trong khi theo dõi màn hình tivi hiển thị hàng trăm địa điểm khác nhau trên đảo. Hiện tại chúng trống rỗng, nhưng chẳng mấy chốc sẽ tràn ngập những thanh niên háo hức chiến đấu với hy vọng giành chiến thắng. Bình thường, ông luôn dành thời gian xem lại các giải đấu trên khắp thế giới, từ lớn đến nhỏ. Ông cảm thấy thích thú khi thấy nhà nhà người người đều say mê trò chơi này. Những chiến thuật đa dạng, những combo kỳ lạ, táo bạo, những pha lật kèo ảo diệu... Ôi, tất cả khiến máu trong ông sục sôi. Ông say sưa ngắm nhìn trò chơi do chính tâm trí mình tạo ra, đang được đẩy vượt qua mọi giới hạn. Nhưng giờ đây, ông chỉ quan tâm đến một người duy nhất trong suốt giải đấu này.

Yugi Moto.

Thằng nhóc phải thua cuộc. Big Five đã xác định rõ ràng về vấn đề này: cách duy nhất để hoàn thành việc tiếp quản KaibaCorp là chủ sở hữu mới phải là bài thủ hàng đầu thế giới. Điều này có nghĩa là, hoặc hắn phải đánh bại cậu bé đã thắng Kaiba Seto, hoặc nếu Yugi bại trận dưới tay kẻ khác, thì kẻ đó cũng sẽ phải làm nền cho chiến thắng cuối cùng của Pegasus. Ai cũng được, tất cả đều phải phục vụ cho mục đích của hắn.

"Thưa ngài Pegasus."

Quay đầu lại, Pegasus nhìn người quản gia Croquet đang cầm một tập tài liệu. "Nói đi."

"Tôi có thông tin từ con thuyền, thưa ngài."

Pegasus gật đầu. Ông không kịp lắp đặt camera trên tàu nên buộc phải dựa vào những "camera chạy bằng cơm": từ các nhân viên... đến cả những người đóng giả tham gia giải đấu. Ông tự hỏi liệu có ai nhận ra rằng ông đã sắp xếp một loạt Eliminator để loại bớt những kẻ yếu, tránh lãng phí thời gian. Những tên này thích thú khi hành hạ đối thủ, đôi lúc khiến Pegasus thấy kinh tởm.

"Tất nhiên, kể ta nghe xem."

"Báo cáo từ bến tàu, Yugi Moto đã nhường một trong hai Ngôi sao của mình cho Joseph Wheeler. Đây là thông tin về cậu ta."

Pegasus không thèm nhìn. "Một tên nhóc gây rối, lại trở thành bạn với Yugi-boy. Xuất thân từ một gia đình nghèo tan nát, sống với người cha say xỉn, từng thua Tea Gardner nhiều lần và chưa bao giờ sử dụng lá bài phép thuật. Em gái thì đang nằm bệnh viện và sẽ bị mù nếu không được phẫu thuật sớm." Pegasus nhìn xuống đất. "Croquet, vui lòng xem xét chi phí hóa đơn y tế của con bé. Tùy thuộc vào thành tích của Joey ở đây, tôi có thể sẵn lòng giúp đỡ." Ông đưa tay lên chạm vào nơi mắt mình từng có. Ông biết quá rõ những gì cô gái sẽ phải trải qua. Ông không hoàn toàn vô tâm. Nhiều người tham gia giải đấu vì nhiều mục đích khác nhau, nhưng giải thưởng chỉ dành cho nhà vô địch, nên Pegasus sẵn sàng hỗ trợ cho những người thực sự cần. "Yugi-boy bộc lộ điểm yếu lớn nhất của mình: thằng nhóc mù quáng giúp đỡ người khác trong khi bản thân cũng chẳng khá hơn. Tuy nhiên, nếu cậu ta giỏi như ta nghĩ thì một Ngôi sao cũng đủ để thắng. Còn gì nữa không?"

"Hình như cậu Yugi còn phải chịu thêm tổn thất khác. Weevil Underwood được cho là đã ném năm lá Exodia xuống biển. Yugi chỉ lấy lại được hai lá."

Pegasus cười khúc khích. "Ôi, Yugi-boy tội nghiệp. Quá tin người. Dù vậy, có lẽ đó là điều tốt nhất... ta đã nghĩ ra một số cách để đảm bảo Exodia bị phong ấn mãi mãi, và giờ đây cuộc chơi mất đi phần thú vị. Hãy ghi chú để tôi thay đổi bộ bài của mình và xóa bỏ các lá bài khắc chế Exodia." Nụ cười của Pegasus tắt ngấm khi ông cân nhắc: "Làm thế nào mà những lá bài đó lại bị mất?" "Đối với Underwood... nếu hắn đến được lâu đài, ta sẽ tự mình đối phó. Ông biết ta ghét gian lận như thế nào, Croquet."

"Thật vậy, thưa ngài Pegasus," người quản gia nói trong lúc lật từng trang. "Chúng tôi cũng nhận được tin báo về ba người trốn lên tàu: Keith Howard—"

"Không hề ngạc nhiên. Ta nghe nói hắn khá tức giận khi bị cấm thi đấu trên toàn thế giới," Pegasus cười khúc khích, "và cả cách ta lật tẩy hắn tại Giải vô địch quốc tế năm ngoái." Ông nhìn sang một bên, suy nghĩ về sự xuất hiện của Keith trước khi miễn cưỡng xua tay. "Hãy cứ để hắn ta quậy. Nếu không có Ngôi sao hoặc găng tay đấu, hắn ta vô dụng. Còn nếu hắn cướp được của ai đó thì chính là lỗi của họ."

"Vâng, thưa ngài Pegasus. Tôi sẽ thông báo cho các nhân viên. Bây giờ, trên tàu cũng có Tea Gardner và Tristan Taylor—" Một lần nữa, Pegasus xua tay ngăn Croquet khi ông ấy cố gắng đưa cho mình hồ sơ về bạn bè của Yugi.

"Tea Gardner, mong muốn trở thành một vũ công hay một nghệ sĩ. Cuộc sống gia đình ổn định mặc dù cô bé cảm thấy bị lu mờ bởi người chị cùng cha khác mẹ của mình từ cuộc hôn nhân đầu tiên của cha cô, Yuri Gardner. Tristan Taylor, một thành viên đầy triển vọng của hội học sinh và là con trai của Terence Taylor, chủ sở hữu của Taylor Furniture. Cậu ta còn không biết chơi bài." Pegasus nhìn người quản gia của mình. "Tôi cho rằng chúng đến để cổ vũ Yugi-boy?"

"Đó là những gì mà các điệp viên của chúng tôi thu thập được, thưa ngài Pegasus."

"Vậy thì cứ để chúng như vậy. Ta không có vấn đề gì với việc cho chúng xem thất bại cuối cùng của Yugi-boy." Pegasus nhấp một ngụm rượu. "Hết chưa?"

"Vẫn còn, thưa ngài. Chúng tôi nhận được tin báo rằng Weevil Underwood gặp mặt Edwin Chaos sau khi hắn làm mất Exodia. Theo báo cáo từ Eliminator, Weevil bị đuổi ra khỏi phòng riêng, căn phòng đó hiện tại thuộc về Yugi và những người bạn."

Pegasus cau mày. "Edwin Chaos?"

"Chú của Edwin là Kipling Chaos, được mời tham dự giải đấu, thưa ngài."

"À phải, ông trùm truyền thông. T��i muốn ông ta ở đây để báo cáo về chiến thắng của ta, nhằm giúp Big 5 và ta hoàn thiện kế hoạch. Nhưng tại sao cháu trai ông ta lại ở đây?"

Người quản gia lật nhanh các trang giấy của mình. "Rõ ràng Kipling Chaos bị gãy chân nên đã gửi cháu trai của mình đến thay thế. Edwin vừa lấy bằng Truyền thông và đang làm việc cho công ty này."

"Hừm, nghe cũng ổn... nhưng ông nói rằng cậu ta tham gia vào mối thù của Yugi-boy và Weevil ư?"

Croquet gật đầu. "Đúng như vậy, thưa ngài. Theo tất cả các báo cáo, Edwin đã kết bạn với Yugi cùng nhóm bạn, và Joseph Wheeler cũng đã nghe được rằng họ đã kết thành liên minh với nhau."

"Liên minh ư?" Pegasus thích thú. "Ha ha, bây giờ mọi thứ trở nên thú vị hơn nhiều." Ông đặt ly rượu xuống. "Một quân cờ mới xuất hiện, Croquet. Nhưng mục đích của cậu ta là gì? Đơn thuần là kết bạn mới? Để viết phóng sự về những gì đang xảy ra ở đây? Để tạo ra một mạng lưới những người chơi bài? Hay một cái gì hơn nữa..." Nụ cười của Pegasus tắt ngấm khi ông cân nhắc xem quân cờ mới này có ý nghĩa như thế nào đối với kế hoạch của mình, trước khi khẽ nhún vai. "Hãy đánh dấu các trận đấu của cậu ta và nếu cậu ta thể hiện bất kỳ tài năng nào, ta sẽ xem chúng sau." Sau đó, Pegasus đứng dậy và đưa tay chỉnh tề lại bộ đồ của mình. "Còn bây giờ... ta cần phải bước ra cổng lớn để chào những người hâm mộ yêu mến!"

Phiên bản chuyển ngữ này đã được cấp bản quyền cho truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free