(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 84: Mỗi người một mục đích (1)
Ngày hôm sau, Yugi cùng bạn bè tập trung tại phòng khách nhà cậu, mang theo một gói Duel Disk và cuốn sách luật. Joey thậm chí còn chưa thèm mở gói Duel Disk của mình, mải mê âu yếm nó như một em bé, thì thầm rằng nó sẽ giúp cậu vô địch Battle City.
"Theo cuốn sách luật đi kèm, có ba thay đổi chính," Yugi vừa nói vừa lật từng trang sách. "Đầu tiên, tất cả các bài thủ sẽ bắt đầu v��i 4000 điểm gốc thay vì 2000 điểm như trước."
"Thế thì trận đấu sẽ kéo dài hơn trước," Tristan nhận xét, ngả người ra ghế.
"Có thể... hoặc không," Yugi nói, chỉ vào đoạn ghi chép. "Bây giờ, người chơi có khả năng tấn công trực tiếp điểm gốc."
"Trực diện?" Tea hỏi. "Như kiểu đốt điểm gốc sao?" Cô nhớ cách chơi của Edwin tại Duelist Kingdom.
"Không hẳn vậy, ở đây ghi rằng nếu không có quái thú trên sân, người chơi có thể tấn công trực diện đối thủ."
"Khoan đã!" Joey thoát khỏi trạng thái ôm ấp Duel Disk. "Ý cậu là nếu tớ có Red Eyes trên sân mà đối thủ không có gì, thì tớ có thể tấn công trực tiếp đối thủ ư?"
"Đúng vậy," Yugi trả lời, "và không có giới hạn cho việc này."
Joey đặt Duel Disk xuống, xoa hai tay vào nhau. "Tuyệt vời! Heheh, giờ tớ có thể áp đảo kha khá đối thủ bằng Red Eyes rồi."
"Hoặc ngược lại đấy Joey," Tristan trêu.
"... làm như tớ để Red Eyes bị tiêu diệt chứ."
"Joey nói có lý đấy," Tea nói.
"Cảm ơn!"
"Anh Edwin đâu cần tiêu diệt Red Eyes... tự tay cậu ấy bấm nút tự hủy mà!"
"Yeah! Ơ! Này..." Joey kêu lên, lườm Tea đang cười khúc khích.
"Thay đổi cuối cùng là gì thế Yugi?" Tristan tò mò hỏi, còn Joey thì vẫn ngồi lườm Tea.
"Dường như bây giờ có luật "hiến tế"."
"Nghĩa là sao?"
Yugi đọc lại luật thêm lần nữa. "Quái vật giờ được chia làm ba loại khác nhau, dựa vào số sao của chúng."
"Số sao?" Tea hỏi. "Chẳng phải cái đó chỉ để thể hiện sức mạnh của quái vật thôi sao?"
"Bây giờ không như thế nữa," Yugi nói với cô. "Số sao giờ là cách xác định cách triệu hồi chúng."
"Ý cậu là sao, Yug?" Joey hỏi, ngồi phịch xuống bên cạnh.
Yugi lấy ra bộ bài mới, để Joey dễ hiểu luật hơn. "Ví dụ, lá bài này của tớ, Magician's Robes, có cấp độ dưới bốn sao... nên không có gì thay đổi. Tớ có thể thoải mái triệu hồi nó theo cách lật ngửa hay úp cũng được."
"Ừm..." Joey từ từ đáp lời.
"Nhưng lá bài này," Yugi rút ra Dark Magician Girl, "phải hiến tế một quái thú mới có thể gọi ra được."
"Hiến- cái gì cơ?" Joey hoàn toàn bối rối.
"Hiến tế," Yugi giải thích. "Quái thú cấp độ càng cao thì càng khó triệu hồi ra sân. Cậu phải từ bỏ quái thú đang có trên sân để triệu hồi nó." Yugi rút ra tiếp một lá bài. "Dark Magician, cấp độ bảy sao trở lên thì phải cần hai quái thú hiến tế."
"Ặc, khó thế!" Joey ủ rũ. "Không công bằng chút nào hết! Ý cậu là tớ phải bỏ đi hai quái thú trên sân để triệu hồi Red Eyes ư?" Cậu ta lấy tay chống cằm. "Tên khốn Kaiba muốn không cho tớ sử dụng Red Eyes!"
"Cậu nên biết rằng Blue Eyes của Kaiba cũng phải mất hai quái thú để triệu hồi nó ra sân đấy nhé," Tea chỉ ra.
"Ừm... nhưng cái luật này... aaaa!" Joey than vãn.
Tristan cười rồi với lấy cuốn sách luật. "Trong này có viết gì mới về quy tắc đặt cược không?"
Yugi gật đầu, đưa cuốn sách cho Tristan. "Cậu thấy nó khi bọn tớ nhận được Duel Disk," Joey chen vào nói.
Joey nói, "Người chơi phải đăng ký lá bài hiếm nhất của mình. Có mười hai tiếng để đăng ký một hoặc nhiều bộ bài được sử dụng tại Battle City. Nếu cậu giành được một lá bài hiếm hơn lá bài của cậu, cậu có thể đổi."
"Tóm lại, nếu tớ nhận được một lá bài hiếm hơn Red Eyes thì tớ có thể đặt cược bằng lá bài đó?"
"Nghe dường như là thế," Yugi nhận ra. "Đồng nghĩa nếu những lá bài thần được sử dụng tại Battle City, chúng sẽ tự động trở thành những lá bài hiếm nhất của giải đấu."
Pharaoh xuất hiện bên cạnh Yugi. "Edwin ám chỉ Ishizu đã đưa lá bài thần cuối cùng cho ai đó... cậu nghĩ cô ấy đưa nó cho Kaiba nhằm thuyết phục cậu ta tổ chức giải đấu này sao?"
Mắt Yugi mở to. "Đúng thế! Đó chính xác là những gì đã xảy ra, tớ hiểu ra rồi. Nếu không phải vì muốn lấy lá bài thần thì Kaiba đã không tạo ra quy tắc đặt cược này."
"Và chúng ta biết Marik sở hữu hai lá bài thần còn lại. Nghĩa là trọng tâm của chúng ta không chỉ là vô địch giải đấu mà còn phải giành lấy ba lá bài thần. Hơn nữa, nếu chúng mạnh mẽ như những gì Ishizu hay Edwin nói thì chúng ta không thể để chúng lọt vào tay người khác."
Yugi nói lớn, "Đây là một yếu tố rủi ro, nó cho phép người chiến thắng cải thiện bộ bài của bản thân. Những người vào càng sâu thì họ càng trở nên mạnh hơn."
"Đó là những gì chúng ta phải lưu ý," Tristan nói, đọc lướt qua cuốn sách luật.
Joey cau mày, nhìn sang những người bạn của cậu. "Đừng lo, chúng tớ nhớ rồi." Joey định lấy cuốn sách từ tay Tristan thì bị Tristan giữ chặt lại. "Này, cậu đọc nó làm gì?"
"Xem cách nào để tham gia khi không được mời. Có hai cách là đánh bại robot đấu bài do Kaiba lập trình và sở hữu lá bài có độ hiếm đủ cao, hoặc được đại diện của KaibaCorp xác nhận..."
"Anh Edwin hay Mokuba?" Tea hỏi.
"Ai cũng tốt hơn Kaiba."
Joey khó hiểu. "Mấy cậu quan tâm làm gì? Tớ và Yugi được mời tham gia mà."
"Nhưng bọn tớ thì không."
Joey nhìn hai người bạn... rồi phì cười. "Các cậu đùa tớ à? Tham dự Battle City ư?"
"Và lý do tại sao cậu cảm thấy nó buồn cười, Joey?" Tea nổi cáu.
Anh bạn ngớ ngẩn của chúng ta chưa nhận ra sự ngu ngốc của bản thân, bất chấp cái nhìn kinh ngạc của Yugi, thản nhiên nói: "Thôi nào... Kaiba nói rằng giải đấu này chỉ dành cho những người ưu tú, dân chuyên nghiệp. Mấy cậu không thể tự tiện tham gia! Ý tớ là, đúng là mấy cậu đột nhiên chơi giỏi hơn nhưng không đồng nghĩa với việc các cậu có một vị trí tham gia giải đấu."
"Thế nên bọn tớ cần phải ép Yugi đưa cho bọn tớ một nửa vị trí để gian lận tham gia ư?" Tristan giận dữ.
"Thôi nào, mấy cậu không thể yêu cầu Yugi làm như vậy!" Joey ngẩn ngơ một lúc mới nhận ra ý nghĩa của câu nói này. "Hey! Các cậu đang ám chỉ tớ không thuộc về Duelist Kingdom!"
Tea hậm hực. "Ám chỉ? Không hề. Nói trắng ra? Đúng."
"Sự khác biệt giữa cậu và bọn tớ là gì, Joey?" Tristan hỏi.
"Hai... hai cậu... không phải bài thủ."
"Bọn tớ là những bài thủ, Joey." Tea đứng dậy, nói: "Không như cậu, bọn tớ sẽ đường đường chính chính tham gia giải đấu." Tristan cũng đứng dậy theo, nói thêm: "Và bọn tớ sẽ chứng minh cho cậu thấy ngay bây giờ."
"Này... này... các cậu!" Joey nhảy dựng lên. "Đừng như vậy... đừng tự làm xấu hổ bản thân chỉ vì muốn chứng tỏ bản thân-" Tiếng đóng cửa mạnh chứng tỏ hai người đã mặc kệ những gì Joey nói. Anh bạn tóc vàng giận dữ đứng nhìn rồi quay sang Yugi. "Cậu có tin được hai người đó không?" Joey chỉ thấy bạn mình lắc đầu. "Hả? Hả?"
Mokuba quan sát anh hai mình đi đi lại lại trong văn phòng. Cậu tắt hẳn điện thoại, cất nó vào túi để chăm chú quan sát anh hai đi đi lại lại, đôi khi đi vòng quanh bàn làm việc. Thông thường Mokuba hẳn đã lo lắng không hiểu tại sao anh hai cậu lại buồn rầu, nhưng lần này, xét đến lý do khiến anh hai cậu khó chịu trong người... và thủ phạm là ai... Mokuba đang cố gắng nhịn cười.
"Tên khốn kiếp kiêu ngạo đó," Kaiba bực bội, tay siết thành nắm đấm trong lúc đi lại trong phòng. Mokuba không cản anh mình lại vì ít nhất anh ấy không tức tối dậm chân như một đứa nhóc đang tức giận. "Hắn dám cướp đi khoảnh khắc của ta bằng cách tuyên bố sẽ thắng giải đấu này."
"Anh tức giận vì bị anh Edwin lấn lướt," Mokuba cười nhỏ.
"Hiển nhiên!" Kaiba thừa nhận trong nỗi khó chịu. "Làm sao hắn dám làm vậy trong buổi thông cáo quan trọng của anh ư! Hắn nghĩ anh là ai?" Kaiba quay mặt đối diện với Mokuba, nghiến chặt răng. "Hắn làm mất mặt Kaibacorp bằng những trò hề!"
"Truyền thông không có nói thế đâu anh hai," Mokuba ��ưa chiếc máy tính bảng và mở ra cho anh cậu xem. Trên đó là bức ảnh lớn của Kaiba trên trực thăng, thông báo về giải đấu, cũng như hình ảnh mọi người, đặc biệt là Yugi, đang nhìn chăm chú vào Edwin và Mai. "Giới báo chí đang tập trung vào giải đấu này, nó lên thành xu hướng rồi kìa anh, hashtag #BattleCity. Nhiều người không hài lòng về việc Duelist Kingdom gần như không cho cánh báo chí tiếp cận."
"Hừ," Kaiba thích thú khi các bài báo, tin tức đánh giá Battle City cao hơn Duelist Kingdom, nhưng lại không thích việc họ chỉ tập trung vào Yugi và Edwin. "Anh sẽ làm tốt hơn nếu tên điên khùng đó không làm trò như vậy," Mokuba cảm thấy Kaiba dường như quá chú tâm đến việc mọi người nghĩ về anh ấy thế nào, khiến những tổn thương nhỏ nhất cũng trở nên nghiêm trọng. "Sự kiêu ngạo của hắn... nghĩ rằng hắn có thể tham dự Battle City."
"Anh Edwin sẽ thi đấu, anh hai," Mokuba nhắc nhở.
"Lý do?" Kaiba hỏi. "Chỉ vì hắn từng tham dự một giải đấu ư?"
"Bởi vì anh ấy là người đầu tiên tới được lâu đài của Pegasus và khiến Yugi phải vượt qua giới hạn của bản thân. Theo bảng xếp hạng mà anh đưa cho em để thiết lập danh sách mời, anh Edwin đồng vị trí thứ hai với anh."
Đôi mắt của Kaiba giận sôi máu. "Đồng vị trí với anh? Tên hề đó ư?"
"Thì anh ấy chỉ thua Yugi tại Duelist Kingdom thôi mà."
"Còn anh thắng Yugi!" Kaiba nói to.
Mokuba gãi đầu. "Hệ thống không chỉ xem x��t đến thắng thua mà còn xem xét cả quá trình thi đấu. Và cái cách anh thắng Yugi được đánh giá thấp." Anh hai cậu gầm gừ nhưng cậu vẫn nói tiếp. "Ngoài ra mặc dù không trực tiếp chiến đấu với anh, nhưng anh Edwin đã đánh thắng bộ bài của anh. Do đó hai người có điểm số ngang ngửa nhau."
Kaiba thực sự rất muốn phàn nàn... nhưng hệ thống này do chính anh tạo ra, nếu mà phàn nàn thì chẳng khác nào tự vả vào mặt mình.
Thay vào đó, anh quay đi nhìn về phía cửa sổ thành phố... ghi nhớ phải đập nát cái hệ thống này sau khi giải đấu kết thúc. "Có lẽ chúng ta nên loại hắn..."
"Không thể, anh hai," Mokuba nhẹ nhàng nói. "Làm như vậy sẽ khiến anh trông yếu ớt trong mắt người khác." Anh hai cậu cứng đờ người lại và Mokuba biết rằng anh hai cậu đã cắn câu. "Để anh Edwin thi đấu rồi thực sự đánh bại anh ấy chẳng phải tốt hơn là cố gắng tìm mọi cách để tránh né anh ấy sao?"
Kaiba nhìn Mokuba rồi cười ranh mãnh. "Em nói đúng. Anh đã quá quan tâm đến việc phục thù Yugi, để chứng tỏ mình là người giỏi nhất." Kaiba lấy ra bộ bài của mình. "Nhưng trước hết cần phải dạy dỗ những kẻ như Edwin Chaos biết hậu quả của việc gây rắc rối với Seto Kaiba là như thế nào."
"Và," Mokuba cố gắng chuyển sang chủ đề khác tích cực hơn là việc cố gắng loại bỏ Edwin, "nếu anh ấy thi đấu tốt thì lại càng có lợi cho hình ảnh của Kaibacorp, phải không?"
Kaiba cười thầm. "Em nói đúng, Mokuba... Edwin thi đấu tốt tại giải đấu này là điều tốt... miễn là anh đánh bại hắn." Cuối cùng Kaiba giơ một lá bài lên không trung, nhìn chăm chú. "Với lá bài này, hắn không có chút cơ hội nào thắng được anh."
Mokuba biết chính xác lá bài anh trai mình đang nhìn: Obelisk the Tormentor. Lá bài Thần Ai Cập mà anh ấy nhận được từ Ishizu Ishtar. Mokuba đã ở đó, nhìn robot sử dụng bộ bài mới mà Pegasus gửi tới còn Kaiba sử dụng bộ bài cũ ở Duelist Kingdom. Trận đấu hoàn toàn hỗn loạn, khó đoán cho đến khi anh hai triệu hồi được vị thần Ai Cập và giành chiến thắng. Đó là sức mạnh của Obelisk.
"Còn có hai lá bài thần khác đang ở ngoài kia," Mokuba tự nhủ khi Kaiba quay trở về bàn làm việc, rõ ràng đã quyết định rằng bản thân đã ngẫm nghĩ đủ lâu và đã đến lúc quản lý Kaibacorp. Trong một tuần tiếp theo, anh ấy và Edwin sẽ tham gia giải đấu, mọi việc đều được chuyển giao cho các trưởng bộ phận phụ trách. "Anh ấy còn không biết tên hai lá bài thần kia là gì, chỉ biết rằng Marik đang giữ chúng. Và giờ anh ấy muốn có chúng bằng bất cứ giá nào." Mokuba rút bộ bài của cậu ra. "Em biết anh muốn thu hết ba lá bài thần về tay mình, nhưng em không nghĩ rằng anh là người nên giữ chúng. Một lá bài thần đã đủ khiến anh bị ám ảnh. Không..." Mokuba mỉm cười. "Em nghĩ em nên sở hữu các lá bài thần, chứng minh bản thân em xứng đáng với chúng."
Truyen.free là đơn vị nắm giữ bản quyền duy nhất đối với tác phẩm dịch này.