(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 78: Hẹn hò (1)
Tôi phát mệt với việc đi thăm người bệnh," tôi phàn nàn khi cùng Yugi và Tristan trở về cửa hàng của ông Muto. Renard đi phía sau cách xa một chút, nhưng vẫn đủ để phản ứng nếu có ai đó bắt cóc hoặc đâm tôi. Tôi có nói là chuyện như vậy không xảy ra thường xuyên đâu, nhưng anh ta kiên quyết không muốn nó xảy ra dù chỉ một phần trăm nhỏ nhất. Phải nói lại thì tôi cũng cảm thấy thoải mái hơn khi ở cùng Renard thay vì mấy vệ sĩ khác; họ quá chuyên nghiệp trong công việc khiến tôi buồn chán.
"Em đâu có ở bệnh viện," Yugi cằn nhằn. "Em chỉ đi khám bác sĩ thôi mà."
"Vì ngạt khói," tôi khó chịu khi Yugi lại đánh giá thấp tình trạng của mình như vậy. "Liệu có cần gắn GPS lên người cậu cho an toàn không đây?"
"Không không, em không phải là trẻ con, em có thể tự lo cho mình," Yugi nhanh chóng đáp lời.
"Thôi được rồi, nhưng bây giờ tạm thời đừng về nhà cậu vội." Tôi ra hiệu cho hai thiếu niên đi vào con hẻm, tránh xa mọi ánh mắt tò mò. Đảm bảo không có ai theo sau, tôi lấy chiếc Khóa Ngàn Năm từ ngực mình. "Giờ là lúc học cách sử dụng toàn bộ sức mạnh của Trò Chơi Ngàn Năm."
Vài tuần qua, tôi phải giải quyết đống giấy tờ kinh doanh của KaibaCorp lẫn Industrial Illusions. Mặc dù Kaiba muốn tôi tránh xa công ty, nhưng hắn đã thay đổi ý định. Hắn thông báo rằng còn rất nhiều công việc quan trọng hơn việc xử lý hành chính, nên giao nhiệm vụ này lại cho tôi, ép tôi phải làm việc để nhận "tiền lương". Đống giấy tờ chất thành núi làm tôi phát hoảng, cứ như hắn đang trừng phạt tôi vậy.
Pegasus cũng khiến tôi bận rộn không kém. Vì ông ta đang đi khắp thế giới để xin lỗi, đồng thời tìm kiếm ý tưởng cho các bộ bài tiếp theo. Ông ta giao cho tôi nhiệm vụ tìm và thuê những họa sĩ, nhà thiết kế tiềm năng. Việc này phù hợp với công việc cũ của tôi ở Trái Đất, nên không có gì khó khăn.
Ngoại trừ... tôi đã có một buổi phỏng vấn... khá thú vị.
________________________________________
"Anh thấy sao?"
Tôi nhìn chàng trai tên Phoenix và một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu.
"Anh được nhận, nhưng hãy nhớ kỹ điều này. Có một ngày, nếu anh nổi hứng tạo ra mấy lá bài thuộc kiểu... archetype Hero hay archetype Planet, hãy nói cho tôi biết trước... tôi rất muốn trợ giúp." Trong đầu, tôi thầm nghĩ thêm: "Hy vọng việc này sẽ giúp thằng nhóc Aster không trở thành trẻ mồ côi."
_______________________________________
Thêm nữa, giờ đây tôi không còn nắm chắc toàn bộ sự kiện xảy ra ở thế giới này nữa. Chẳng hạn như hiện tại, tôi cũng chỉ vừa mới biết chuyện Yugi suýt chết cháy trong nhà kho.
"Nếu mình ở đó, mình đã có thể mở cánh cửa chỉ trong vài giây," tôi thầm nghĩ. "Hoặc lôi cậu ta khỏi chỗ cháy đó." Tôi nghiến răng, khịt mũi. "Không... như vậy chỉ là giải pháp tạm thời. Yugi, cậu cần phải làm chủ Trò Chơi Ngàn Năm, mở khóa tiềm năng của nó."
"Ừm, em không chắc về chuyện này..." Yugi lo lắng nói, cười yếu ớt, xua tay. "Ý em là, nó có thể hiệu quả với anh, nhưng-"
"Tristan, ném nó đi!" Tôi quăng chiếc chìa khóa cho Tristan. "Ném thật mạnh vào, càng xa càng tốt!"
"Được thôi," Tristan đã quen với chiếc chìa khóa trong thời gian ở thế giới khác. Với một cú ném mạnh, cậu ta ném bay chiếc chìa khóa khuất khỏi tầm mắt... chỉ để nó xuất hiện trở lại trên cổ tôi. "Đó thấy chưa."
"Cậu cũng có thể làm như vậy," tôi nói với Yugi. "Bandit Keith sẽ không thể nào ăn trộm được Trò Chơi Ngàn Năm nếu cậu biết mánh này. Cách duy nhất để giành được các Bảo Vật Ngàn Năm là chủ nhân của chúng phải tự nguyện từ bỏ hoặc thua cuộc trong một trận đấu. Đây mới là bài học cơ bản, hãy khám phá những gì Trò Chơi Ngàn Năm có thể làm."
"Giải thích cho tôi đi," Renard nói, nhắc nhở rằng anh ta vẫn đang �� đây. "Bảo Vật Ngàn Năm? Mở khóa? Tôi không hiểu gì cả."
Tôi thở dài, lại bắt đầu từ đầu. Tôi kể từ việc dùng Khóa Ngàn Năm dịch chuyển đi để tránh khỏi sự truy đuổi của Rare Hunter. "Theo tôi tìm hiểu, sức mạnh của các Bảo Vật Ngàn Năm được dựa trên niềm tin của người sử dụng. Bạn nghĩ chúng làm được gì thì chúng sẽ làm được như vậy. Như Yugi, cậu tin Trò Chơi Ngàn Năm là nơi trú ngụ của linh hồn. Về phần mình, tôi tin Khóa Ngàn Năm có thể mở bất kỳ ổ khóa nào, biến thành bất kỳ cánh cửa nào, mở hoặc khóa linh hồn, tâm trí. Vì tôi tin vào những điều đó, Khóa Ngàn Năm đã thực hiện đúng như vậy. Nhưng cũng không thể ép buộc bảo vật... giả dụ như bảo nó biến thành thức ăn, tuy nhiên, nếu có một cách nào đó hợp lý hóa khả năng thì bảo vật có thể làm được." Tôi nhìn Yugi. "Bây giờ hãy tự mày mò với của cậu đi."
"Edwin, em thực sự cảm ơn lòng tốt của anh, thực sự đấy," Yugi chưa gì đã muốn từ chối.
Trước khi tôi kịp nói gì, Tea đã tìm thấy chúng tôi bên trong ngách và cười toe toét. "Mọi người đây rồi! Vào thôi!"
"Đừng tưởng cậu trốn được mãi đâu..." tôi càu nhàu khi Yugi chạy vụt vào trong. Còn Tea và Tristan nán lại, nên tôi quyết định hỏi thăm họ trước. "Hai người sao rồi với..." tôi chỉ vào đầu.
Tristan nhún vai. "Tớ vẫn đang cố làm quen. Thật kỳ lạ khi có một đống kiến thức về bài ma thuật bị nhồi nhét vào trong đầu. Tớ còn ngồi xem các trận đấu cấp quốc gia năm ngoái... tớ nhìn thấy hết những sai lầm của mọi người."
Tea mặt hơi lo lắng. "Em... em hình như đã gây ra chút rắc rối." Tôi nhìn cô ấy với ánh mắt khó hiểu, cô ấy nói thêm: "Anh vào là biết ngay."
"Chà... nghe có vẻ nghiêm trọng đấy," Renard nói đùa.
Tôi cười khúc khích. "Trong đó có gì mà rắc rối chứ. Tranh nhau miếng bánh cuối cùng nên giận dỗi nhau sao?" Renard cười rồi cùng chúng tôi đi vào.
Tất cả mọi người tụ tập ở tầng hai... nơi Joey đang quỳ gối cầu xin ông Muto. Yugi, Tristan, Tea theo dõi với tâm trạng vừa thích thú vừa bối rối.
"Ông đã bảo rồi Joey, ông quá già để dạy cháu."
"Nhưng ông phải dạy cháu! Đi mà ông, cháu-" Joey đơ người ngay khi thấy tôi.
"Cái quỷ gì thế này?" tôi trượt chân suýt ngã cầu thang, may mà Renard đỡ được.
Joey đứng dậy, chắp tay cầu xin. "Ed, hãy dạy tớ làm thế nào để trở thành một bài thủ giỏi như cậu!"
"...Tôi sợ phải hỏi lý do khiến cậu ra nông nỗi này."
Joey rên rỉ, ôm lấy đầu. "Trời ạ, trình độ của tớ đang kém đi! Thụt lùi! Tớ cứ tưởng mình đã học được rất nhiều tại Duelist Kingdom, nhưng thực tế là tớ còn trở nên tệ hơn!" Tôi im lặng quan sát Joey trong cơn hoảng loạn. "Tớ bây giờ thậm chí không thắng được Tea."
"Đây là lý do sao?" Tôi thầm nghĩ, lời nói của Tea lúc nãy quả nhiên có lý. Một Joey có kỹ năng tàm tạm đấu với Tea, người có đủ sự khôn ngoan cùng bộ bài Agent và một đống kiến thức về bài ma thuật mà Aiden đã nhồi nhét vào cô ấy. "Giờ mình chơi với Tea nghiêm túc cũng chỉ 50/50 thì Joey làm gì có cửa."
"Tớ cần ai đó giúp tớ lấy lại phong độ đỉnh cao! Tớ không thể để Tea đánh bại tớ lần nữa!"
"Bởi vì thua cuộc như thế sẽ khiến cậu cảm thấy mình kém nam tính và không an tâm về bản thân mình?" tôi hỏi.
"Đúng đúng!" Joey nói với một nụ cười toe toét.
....
Renard chen vào. "Tôi không nghĩ cậu ấy thực sự hiểu cậu vừa nói gì đâu."
"Tôi biết," tôi quay sang nhìn ông Muto, "ông dạy cậu ấy đi."
"Ta còn có cửa hàng," Solomon phàn nàn. "Ta không có thời gian rảnh để dạy Joey, ta rất bận!"
"Vậy ông lên tầng hai với một đống thiếu niên làm gì?" Tôi vặn lại.
Solomon cảm thấy khó chịu, "Không phải việc của cậu."
Tôi tiến tới, thì thầm với ông già. "Ông biết không, thành thật mà nói, cháu nghĩ ông cố tình thua tên Kaiba đó. Sau đó ông giả vờ đau tim để tránh phải đối phó với nó."
Solomon nắm lấy áo của tôi, kéo tôi xuống để ông ta có thể nói thầm: "Làm thế quái nào mà cậu biết được việc này?"
"Vua cờ bạc đi thua một thằng nhóc con? Chuyện đó rõ ràng quá còn gì?"
Solomon nhanh chóng nhìn xung quanh, khiến tất cả khó hiểu. "Nếu tin tức đó mà lộ ra, thằng nhóc Kaiba sẽ làm phiền ta đến chết mất. Thêm nữa, lá Blue-Eyes ta đưa cho nó là giả..."
Tôi nắm được thứ mình cần. "Vậy ông hãy dạy Joey đi, coi như là cái giá để cháu giữ im lặng. Nếu không, cháu buột mồm nói ra thì tên Kaiba đó lập tức lao tới đây đấy ạ."
"...Tin tốt đây, Joey! Ta sẽ dạy cháu."
Joey sung sướng. "Yay! Cháu hứa không làm ông thất vọng."
"Vậy cháu sẽ trả lại bộ bài của ông, ông nội." Yugi nói.
Ông lão lắc đầu. "Cháu nghĩ đó là bộ bài duy nhất của ta ư? Không không không... ta có một bộ bài khác phù hợp hơn để dạy cho Joey." Ông lấy ra bộ bài từ túi quần yếm của mình. "Nhìn đây! Court of Cards!"
"Hử?" Joey nói, những người còn lại thì tiến lại gần xem bộ bài. "Jack's Knight... Queen's Knight... King's Knight... Joker's Knight... và Imperial Bower?"
"Năm lá bài này được tạo ra để phối hợp với nhau, cùng nhau tạo ra những lá Arcana Joker hùng mạnh." Solomon nhe răng cười. "Nó cực kỳ phù hợp để dạy cho Joey những gì cần biết về chiến thuật."
"Hay quá!" Joey hào hứng. "Vậy chúng ta bắt đầu liền đi, ông!"
Khi ông Muto bắt đầu huấn luyện Joey, những người còn lại đứng xung quanh. "Thế... mấy cậu có kế hoạch gì cho kỳ nghỉ hè chưa?" Cuối cùng tôi hỏi.
"Tớ thì chắc sẽ mắc kẹt tại nơi làm việc của bố." Tristan lên tiếng thở dài. "Ông ấy muốn tớ kế nghiệp kinh doanh của gia đình. Đồng nghĩa với việc phải ngồi trả lời điện thoại và xử lý hàng núi giấy tờ."
"Còn em và Yugi s��� dành cả ngày cùng nhau," Tea cười.
"Ồ, thế cơ à?" tôi giả vờ hỏi, hiển nhiên biết việc gì sắp tới.
"Không hẳn là hai đứa bọn em... có cả "nửa kia" của em nữa," Yugi nói. "Đi chơi với Tea có thể giúp cậu ấy nhớ lại những ký ức đã mất."
Renard gãi cằm. "Lý do này có hợp lý không, đội trưởng?"
"Hợp lý mới lạ, Tea. Cho bọn anh chút riêng tư được không?"
"Em cũng phải đi về rồi," Tea vẫy tay chào. "Về nhà cùng mẹ em làm bữa tối. Tạm biệt mọi người! Yugi, 10 giờ sáng mai, nhà ga Domino!"
Khi cô ấy khuất tầm mắt, tôi nói với Yugi: "Hẹn hò với cô ấy đi."
"D... Dạ?"
"Nhìn là biết cậu muốn hẹn hò với Tea. Đừng có lấy lý do "nửa kia" của cậu ra nữa, dũng cảm lên."
"Dạ em không...." Yugi đỏ mặt, vung vẩy tay. "Không phải như vậy! Em chỉ-" Tôi tiếp tục nhìn thẳng vào mặt cậu ta đến khi cậu ta không thể chối được nữa. "Nó lộ liễu quá hả anh?"
"Hơi hơi," tôi nói với nụ cười nhẹ nhàng. "Tea là bạn của cậu mà, có gì mà ngại?"
"Em chưa từng đi chơi với cô gái nào trước đây. Bạn bè thì vâng, nhưng hơn thế nữa... em không biết phải làm thế nào..."
Một ý nghĩ nảy ra trong đầu tôi. Vào cuối buổi hẹn hò của hai người, Kaiba sẽ thông báo tổ chức giải đấu Battle City. Và tôi có vài kế hoạch... giành chiến thắng tại đây.
Bởi vì tôi ghét Marik và mấy lá bài thần, tôi cần dạy những kẻ ỷ lại vào thần bài một bài học.
Tôi muốn có lý do để đến quảng trường đó khi thông báo được đưa ra... và buổi hẹn hò của Tea với Yugi chính là câu trả lời hoàn hảo.
"Tôi có một ý tưởng giúp buổi hẹn hò này dễ dàng hơn cho cậu," tôi nói, lấy điện thoại ra.
"Alo?"
"Mai à," tôi cười. "Em có kế hoạch gì cho ngày mai chưa?"
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free.