Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 77: Bạn mới-kẻ thù mới (2)

Cả nhóm dành thêm vài giờ nữa đi qua tất cả các khu vực bên trong cửa hàng, tìm hiểu xem nên mua gì với thẻ quà tặng này. Tea quyết định giữ lại hạn mức 50 đô, cô không muốn tiêu hết. Điều đó không có nghĩa là cô không vui vẻ khi cùng bạn bè đi khắp cửa hàng từ trên xuống dưới, xem xét mọi thứ. Và Tea không khỏi chú ý việc Edwin lặng lẽ ra dấu cho thu ngân thanh toán tất cả món đồ mà cô mua bằng thẻ của anh ấy thay vì bằng thẻ quà tặng.

"Anh không cần làm thế," Tea nhẹ nhàng nói trong khi Joey đang mải mê mua sắm.

"Là lỗi của anh nên em mới rơi vào hoàn cảnh này," Edwin thành thật nói.

"Là lỗi của bố em, không phải của anh," Tea trả lời.

"Thôi, đừng nhắc chuyện cũ nữa. Đồ cũng đã mua rồi, nên em cứ nhận lấy, đừng nghĩ đến chuyện trả lại."

"Vậy thì em xin nhận," Tea mỉm cười, nắm tay Edwin siết nhẹ. "Cảm ơn anh."

"Không có gì," anh nói thêm. "Ngoài ra, nếu gia đình em cần –"

"Gia đình em vẫn ổn. Ông Muto đã ngỏ ý giúp đỡ, và nếu tình hình tệ hơn, mẹ em có thể nhờ ông bà ngoại."

"Ừm," Edwin nói thêm. "Nếu anh mà biết em nói dối thì em biết tay anh đấy."

"Thế cơ á?" Tea hỏi, khoanh tay trước ngực.

"Đúng vậy, lúc đó hối hận cũng muộn rồi."

Tea giả vờ hoảng hốt, đập nhẹ tay vào vai anh. Sau một lúc, cô nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn anh, Edwin. Thực sự cảm ơn anh."

"Ơn nghĩa gì, chúng ta là bạn bè. Ngoài ra, anh là ác quỷ hộ vệ, bảo vệ mọi người là công việc của anh."

Tea khẽ nhăn mặt. "Anh không phải ác quỷ... không phải với em. Hay với bất kỳ ai ở đây."

"Anh cũng không phải thiên thần gì cả," anh nói. "Cái tôi khác của Yugi đã nói rõ điều này."

"Cái tôi khác của cậu ấy... một linh hồn sống trong bảo vật thì biết cái gì!" Tea nổi giận và Edwin bật cười.

"Xin lỗi?"

Cả hai quay lại và Edwin giật mình kêu lên khi thấy một gã mặc trang phục hề cao lêu nghêu đang tiến đến gần.

"Ưm... mình ghét mấy tên hề," Edwin rên rỉ.

"Ngài Chaos? Ông chủ muốn gặp ngài."

"Hử? Duke muốn gì nhỉ?" Tea tự hỏi.

"Chỉ có một cách để biết," Edwin thản nhiên nói, vừa cầm biên lai hàng viết nguệch ngoạc gì đó. "Nghe này, nếu em và các bạn có vấn đề với thẻ quà tặng thì đây là mã pin dùng để mua chúng. Em có thể nhờ Tristan mang hộ đồ của anh được không? Anh sẽ lấy chúng sau."

Tea cảm thấy khả nghi khi nhận biên lai. Edwin làm gì mà sử dụng mã pin... cô không hiểu anh ấy đang nói gì. Cô định hỏi nhưng rồi bắt gặp biểu cảm và ánh mắt của Edwin, cho thấy anh đang nghiêm cấm cô nói bất cứ lời nào. Vì thế, thay vào đó, Tea mỉm cười chào tạm biệt Edwin cùng hai gã hề.

"Này, có ai thấy Ed không?" Joey nói, cuối cùng cũng tìm được túi đựng bộ bài ưng ý. Tristan và Yugi theo sau. Tea nhìn xuống mảnh giấy Edwin đưa cho cô. "Tớ muốn khoe với cậu ta-"

"Duke ở đâu?" Tea cắt ngang.

"Ai ở đâu?"

"Duke ở đâu?"

"Tớ không biết?" Joey trả lời. "Cậu ta biến mất rồi –"

Tea chộp lấy một nhân viên bán hàng đang đi ngang qua. "Tìm ngay Duke Devlin, nói với cậu ta rằng Yugi Muto và bạn bè cậu ấy cần dùng văn phòng của cậu ấy, ngay bây giờ!"

"Tea, có chuyện gì vậy?" Yugi khó hiểu hỏi.

Tea im lặng chìa tờ giấy ra cho bạn bè cô xem.

Hai tên hề bắt cóc anh, nhanh đi tìm trợ giúp!

"Mấy người biết đấy, kế hoạch này may ra thành công nếu chúng ta vẫn ở lại cửa hàng game kia," tôi nhận xét khi đi dọc con hẻm phía sau. Chúng tôi đã đi bộ được hai mươi phút, mấy tên hề này cứ thúc giục khiến tôi khá khó chịu. Tôi khẳng định bọn chúng là Rare Hunter, giống hệt tên hề đã dụ Yugi đến chỗ Arkana.

"Kế hoạch?" Tên hề nói với vẻ vui vẻ nhưng ẩn chứa sự sắc bén trong lời nói.

"Bắt cóc ta và đưa ta đến chỗ ông chủ của các ngươi," tôi thản nhiên đáp. "Cái này quá lộ liễu rồi."

"Và ngươi đi theo? Một kẻ thông minh sẽ không sa vào bẫy."

"Trừ khi người đó quá thông minh đến mức quyết định diễn theo để tìm hiểu mục đích của các ngươi là gì," tôi đáp trả.

Tên hề ra hiệu cho chúng tôi đi tới một cái nhà kho mà tôi không biết phải tả như thế nào; tôi đoán nó chỉ có thể xuất hiện trong truyện tranh hoạt hình chứ ngoài đời không thể có nhà kho như thế này. Hắn chỉ tay vào lối vào, còn tôi nhếch mép, vỗ nhẹ tay vào má hắn: "Chúc ngủ ngon Wesley. Ngủ đi, ngươi sẽ chung số phận với Pennywise."

Bên ngoài nhà kho đã thảm hại, bên trong còn tồi tệ hơn. Một tòa nhà rộng lớn, rỗng tuếch, chỉ có vài cây dầm đỡ mái và một vài lối đi rải rác xung quanh. Thật sự thì tôi không biết họ làm cái quái gì trong này, hay là thừa tiền xây xong rồi bỏ đấy. Chẳng có chút dấu vết nào của máy móc, đinh tán gì sất. Một không gian trống rỗng.

"Xin chào lũ xấu xa!" tôi hét to, tiếng vang vọng khắp tòa nhà. "Ác quỷ muốn gặp các bạn ngay bây giờ!"

"Ác quỷ?" Một giọng nói vang lên, từ trong bóng tối hiện ra thân hình của một người đàn ông Trung Đông, mặc áo choàng tím đặc trưng của lũ Rare Hunter. "Ngươi tự nhận là ác quỷ? Khá kiêu ngạo đó, ngươi biết không?"

"Không hề. Đối với tất cả những gì ngươi biết, ta thực sự là Ác quỷ. Một ngôi sao mai trên trời, một ngôi sao sáng nhất trên thiên đường. Rốt cuộc... mánh khóe vĩ đại nhất của ta là khiến những kẻ như các ngươi nghĩ rằng ta không tồn tại."

Trên thực tế, tôi thích câu nói này hơn: "Mánh khóe vĩ đại nhất mà ác quỷ từng sử dụng là khiến mọi người nghĩ nó không tồn tại." Nhằm gieo rắc nỗi sợ hãi, kinh hoàng chỉ bằng lời nói dối, một thứ không có thật chút nào? Chính xác... đó là mánh khóe nham hiểm mà tôi đánh giá cao.

"Bạn biết đấy, hơi kỳ cục khi lại sai mấy tên hề đi hộ tống ta."

"Bọn ta cần ai đó ngụy trang để đi vào cửa hàng mà không bị nghi ngờ. Mấy tên hề... rất phù hợp."

"Haizz, đây là phần các ngươi luyên thuyên về sự thông minh của bản thân mình à?" Tôi bắt đầu kéo dài thời gian để có thể nhìn quanh nhà kho tìm tất cả các lối thoát. Xét cho cùng, đối với tôi, một cánh cửa là đủ để thoát thân, miễn là đến kịp. "Thêm nữa, thú thật tôi có chút lịch sử không tốt với mấy tên hề. Chúng hay... ngắm gà khỏa thân... trước mặt tôi." Tôi nhăn mặt. "Thôi, bỏ qua chuyện này. Giờ tóm lại, đã mời tôi đến đây thì ắt hẳn ông chủ các ngươi có gì muốn nói... tôi sẵn sàng lắng nghe."

Tên Rare Hunter vẫy tay, ngay lập tức xuất hiện thêm hai kẻ mang bàn ghế ra. Sau vài khoảnh khắc sắp xếp, mọi thứ chuẩn bị xong, tôi với tư cách khách mời ngồi xuống, và tên Rare Hunter kia cũng ngồi xuống y hệt.

"Mấy người có tên không?" tôi hỏi, tựa lưng vào chiếc ghế. "Bởi vì như vậy sẽ dễ dàng nói chuyện hơn với một vài cái tên. Mặt khác, nếu không có tên thì tôi sẵn sàng tặng cho mấy người tên. Tôi giỏi mấy vụ này lắm." Tôi cười phá lên. "Tên của ngươi sẽ là..."

"Ta tên là –"

"Im lặng, To Xác," tôi ra lệnh. Hai trong số lũ Rare Hunter, hai tên vừa mang bàn ghế ra, định tiếp cận nhưng bị tôi liếc xéo. "Này này! Ông chủ bọn ngươi muốn nói chuyện với ta, nếu ta có bị sao đừng hòng cạy miệng ta ra được nha. Lùi lại như những con chó ngoan nào, tay sai số 1 với tay sai số 2!" Tôi nói thêm. "Mấy người có thể giết nhau xem ai là tay sai số 1 nếu muốn, ta không quan tâm."

Hai tên này tôi nghi ngờ là Lumis và Umbra gầm gừ, nhưng bị tên to lớn đang ngồi ra lệnh lui về sau. "Ta là Stephen," tên Rare Hunter nói.

"Hử?" tôi hỏi.

"Ta là Stephen."

"À thì... đánh vần tên của ngươi là V hay PH?"

"PH."

"Úi, cảm ơn, suýt thì nhầm sang bản abridged," tôi trả lời, duỗi thẳng hai chân. "Thế bạn muốn gì ở tôi vậy, Stephen, ngoài việc bảo tôi ngậm mồm lại? Đó là điều khá nhiều người muốn nhưng tiếc là chưa ai làm nổi."

Stephen mỉm cười trước câu nói, đưa tay ra vẻ ngầu. "Đơn giản là thời gian của ngươi. Chủ nhân của ta... muốn ta tiếp cận ngươi một chút về cuộc... trao đổi đôi bên cùng có lợi."

"Nói đi," tôi thúc giục, biết thừa ý định của Marik.

"Ngươi suýt trở thành Vua trò chơi, chỉ thiếu chút may mắn. Và xét trận đấu của ngươi với Yugi Muto, ta dám chắc ngươi cũng sẽ thắng Pegasus. Hắn ta có thể là người sáng tạo ra bài ma thuật nhưng hắn không phải người chơi giỏi nhất." Stephen dừng lại. "Và trên thực tế... hắn cũng chẳng phải người tạo ra trò chơi này."

"Ông ta khá cởi mở về việc tìm thấy cảm hứng này trong vài ngôi mộ cổ ở Ai Cập mà."

"Cảm hứng.... khà khà... một vụ trộm cắp trắng trợn!" Stephen cười không mấy thiện cảm với tôi. "Bài ma thuật, như ngươi đã biết, nó bắt nguồn từ Ai Cập cổ đại. Đó là trò chơi của Pharaoh cùng những người có quyền lực, những quý tộc thượng đẳng. Trên thực tế... nó là trò chơi thuộc về chủ nhân của ta. Tổ tiên ngài ấy đã tạo ra nó."

"Nghi ngờ à nha," tôi nghĩ thầm. "Mấy người trông mộ chỉ là người hầu... còn lâu mới là các tư tế của Atem. Ngoài ra... bài ma thuật còn lâu mới là trò chơi, chúng là vũ khí phục vụ cho chiến tranh. Nó còn lâu mới trở thành chương trình giải trí như võ sĩ giác đấu. Đây là biểu tượng cho sức mạnh và sự thống trị. Đ*o hiểu cái tên Marik đi lừa mấy tên ngu ngốc này... hay hắn đang giấu sự thật... hoặc tệ hơn nữa hắn cũng chẳng biết lịch sử về gia tộc canh giữ mộ của mình luôn."

Tôi không hề nhắc nó cho Stephen biết. Ngu gì mà nói cho Rare Hunter biết rằng tôi biết về chúng nhiều hơn chúng tưởng?

"Bài ma thuật nằm trong máu của ngài ấy... ngài ấy có quyền đòi lại những gì đã bị Pegasus cướp đoạt."

"Ờ, thế liên quan gì tới tôi? Đi mà tìm Pegasus ấy."

"Chủ nhân của ta không phải kẻ cố chấp, ngài ấy sẵn sàng hợp tác với người khác. Tất cả những người tìm kiếm quyền lực và sự báo thù đều sẽ là đồng minh của ngài ấy. Đổi lại... ngài ấy sẽ ban cho ngươi một điều ước."

"Thật ư?" Tôi ngạc nhiên hỏi. "Thế ông chủ mấy người biết tôi muốn gì?" Tôi nhún vai. "Ý tôi là, chắc hẳn các người đã điều tra kỹ về tôi nên mới chọn tôi làm đồng minh."

"Ngài ấy biết. Quyền lực. Cái cách mà ngươi thao túng Kaiba lẫn Pegasus thì rõ ràng ngươi là một kẻ ham muốn quyền lực. Quyền lực đã thay đổi cuộc đời ngươi. Bây giờ ngươi là người khổng lồ trong ngành giải trí này và giàu có như Pharaoh ngày xưa. Nhưng ngươi thiếu một danh hiệu. Ngài ấy sẽ ban nó cho ngươi. Nếu ngươi trở thành đồng minh của bọn ta, ngài ấy sẽ ban cho ngươi danh hiệu Vua trò chơi."

Tôi huýt sáo. "Wow... món quà rất ấn tượng. Nhưng có chút rắc rối đấy, To Xác." Tôi chọc ngón trỏ vào bàn. "Hắn là ai mà có quyền trao danh hiệu? Hắn là tên khỉ nào mà có quyền hay có năng lực làm vậy? Vua trò chơi là Yugi Muto và cách duy nhất giành được nó là đánh bại cậu ta, chứ không phải tự phong danh hiệu với nhau như mấy chương trình hoa hậu rẻ tiền."

"Đánh bại Yugi cũng chính là điều mà chủ nhân của ta muốn. Ngươi và chủ nhân đều có chung mục đích."

"Yeahhhh," tôi chậm rãi nói. "Có một vấn đề nhỏ. Xem nào... tôi không quan tâm tới chuyện đánh bại Yugi." Tôi liếc nhìn tên Rare Hunter. "Tôi hiểu, tôi hiểu là mọi người trên khắp thế giới bỗng nhiên có hứng thú đánh bại cậu ta khi Yugi chiến thắng Pegasus, giành được danh hiệu Vua trò chơi."

"Nhưng mà các bạn ơi. Các bạn tưởng danh hiệu này có thật à? Ôi trời ơi! Vua trò chơi mẹ gì mà chỉ cần thắng một trò duy nhất? Đổi danh hiệu thành Vua bài ma thuật nghe còn có lý hơn. Tôi không biết Yugi có đánh bại nổi CSGT để trở thành Vua cờ vua không, hay John Carpenter để thành người chơi Ai là triệu phú giỏi nhất không. Vua trò chơi, Vua trò chơi cái %$^%%$!"

"Đây không phải lúc nói lảm nhảm!" Stephen gắt lên đầy thất vọng.

Tôi nhìn chằm chằm vào bọn chúng trước khi cười phá lên. "Các... người có nghiêm túc điều tra về tôi không thế?" Tôi nhìn năm tên. "Tôi là Edwin Chaos, tôi sẽ không nghiêm túc cho đến khi tôi cần. Và khi tôi nghiêm túc... thì chưa từng có tên hề nào sống sót trở ra."

"Bọn ta đưa cho ngươi điều kiện hợp tác rất hời."

"Hời cái đầu ngươi à? Cho ta mặc cái áo choàng tím rồi hôn chân chủ nhân ngươi mà hời ư? Trông ta giống Lucius Malfoy lắm sao? Bảo Voldemort cút ngay và luôn!" Tôi rướn người về phía trước. "Hoặc, biết đâu được, chủ nhân ngươi đang quan sát mọi thứ qua đôi mắt của ngươi... sao không chui ra đây nói chuyện với nhau nhỉ... Marik thân yêu?"

Sự thay đổi của Stephen diễn ra ngay tức thì. Đôi mắt hắn đờ đẫn, khuôn mặt uể oải, cơ thể cứng đờ, giọng nói trở nên khác biệt. "Vậy là ngươi biết ta ư?"

"Nghiên cứu mà... ai lười như mấy người? Nhìn thẳng vào mắt ta, ngươi hẳn thấy rõ là ta không có chút xíu ý định tham gia cùng lũ khốn Rare Hunter."

"Những gì mà ta có thể cho ngươi vượt xa những gì ngươi có thể tưởng tượng. Những mong ước lớn nhất mà ngươi có thể nghĩ ra đều có thể thực hiện dễ dàng bởi ta."

"Ước mơ của một con người rất lớn, không thể đong đếm," tôi nói với vẻ tự mãn. "Anh dám nói rằng anh ước mơ lớn hơn em, cưng à?" Tôi làm động tác hôn gió trước mặt Stephen, khiến Marik giật mình về cách chế nhạo của tôi. "To Xác ở đây đã nói cái giá mà ngươi trả cho ta là gì. Một danh hiệu vô nghĩa mà chỉ có trẻ con mới quan tâm." Tôi ngọ nguậy ngón tay. "Tất nhiên, xét việc ngươi coi trọng danh hiệu này tới vậy... ta tự hỏi ngươi có đưa cho ta thật không, hay sau khi hoàn thành kế hoạch thì lại đòi lại? Hử??? Trả lời xem nào!" Tôi lắc đầu. "Nếu ta muốn có danh hiệu này... ta sẽ tự mình giành lấy."

"Ta đang nói –" Marik bắt đầu, cố gắng ra lệnh cho tôi bằng sức mạnh ý chí tuyệt đối.

"Tao đ*o nghe!" Tôi điên lên, quyết định chấm dứt với Marik. "Mày chẳng có cái đ*o gì để khiến tao làm đồng minh với mày. Tiền? Tao giàu hơn mày. Quyền? Tao chính là hội đồng quản trị của cả KaibaCorp lẫn Industrial Illusions, ngoài ra tao dám cá là tao cũng là người kế thừa Chaos Communications. Gái?" Tôi nhìn sang Lumis và Umbra. "Hehe. Biết Mai Valentine chứ? Ai đang hẹn hò với cô ấy? Tao chứ ai?"

"Wow," tên cao lớn tỏ vẻ thán phục thì bị tên lùn nhắc nhở.

"Hiện giờ, tao đoán mày chọn tao vì mày nghĩ tao đắm chìm trong trận thua tại Duelist Kingdom và muốn bằng mọi cách trả thù Yugi, phải không? Ôi tiếc quá, chúng tao vừa đi chơi với nhau. Ngoài ra... tao thừa biết về mày."

"Ngươi không biết gì về ta," Marik nói với tôi. "Hay mục đích của ta."

"Ngược lại, tao biết rất nhiều là đằng khác. Marik Ishtar. Chị gái là Ishizu. Anh trai là Odion. Từng là người canh giữ lăng mộ cho đến khi mày quyết định nổi loạn và thành lập Rare Hunter, một tổ chức tội phạm sử dụng hối lộ, tống tiền và làm giả để giành quyền lực. Nói cho tao biết, mày định cho tao dùng bộ bài dởm nào nếu tao trở thành chó săn của mày?" Trong khi Stephen không có phản ứng gì, tôi biết Marik đang phát điên vì tôi đã phun hết kế hoạch của hắn. "Tao cũng biết về bộ ba lá bài đặc biệt. Pegasus đã vui vẻ kể cho tao biết tại Duelist Kingdom. Một tượng đồ chơi, một con giun đất, một con gà lửa. Tao biết mày có hai lá, còn chị mày có một lá. Nhưng cả hai chị em mày không giữ mấy lá bài này lâu đâu."

"Ta là chủ nhân của những lá bài Thần!" Marik gầm gừ.

"Mày chỉ là tên trộm rẻ rách làm nên tên tuổi nhờ ăn cắp với giả dối. Mày lừa lũ Rare Hunter bằng những câu chuyện về Trật tự Thế giới Mới không bao giờ thành hiện thực. Mày mong muốn đánh bại Pharaoh... người đã chết từ đời nào rồi, cậu ta còn không biết mày tồn tại trên trái đất này và vừa chỉ mới tỉnh dậy mà mày đổ hết mọi đau đớn mà mày phải chịu lên người cậu ta. Tao hiểu lý do mày tức giận... tao thực sự hiểu. Nhưng mày không thể đi trút giận lên người mà không liên quan gì đến mày."

"Ngươi không biết gì về những kế hoạch sắp tới của ta," hắn ta vẫn cố gắng bao biện.

"Mày là kẻ nói dối... một tên trộm!"

"Câm mồm!"

Tôi để những lời hay nhất ở cuối cùng: "Tên giết người!"

Có thể nói rằng tôi gãi đúng chỗ ngứa.

"Ồ đúng rồi... tao biết mày nói dối lừa mọi người... lừa ngay cả bản thân mày."

"Im mồm!"

"Tao biết bố mày chết không phải do Pharaoh," tôi đứng dậy nói.

"Ta bảo im lặng!"

"Mày giết lão ta!"

Marik điên tiết và Stephen lật bàn. "Bắt hắn! Bẻ gãy tay chân hắn nếu cần. Mang hắn đến cho ta! Ta phải đào hết trí óc của hắn!"

"Tôi và cái mồm lẻo mép đáng ghét của mình," tôi rên rỉ, nhận ra mình đã đi hơi xa. Tôi nhìn thấy cánh cửa gần nhất và bị rơi vào tình thế bế tắc vì một tên Rare Hunter chui ở đâu ra đánh lén tôi.

Đòn đánh nhanh mạnh làm tôi gục ngã. Tôi cuộn người lại khi chúng vây quanh, đá vào người tôi, bọn chúng cố duỗi thẳng tôi ra nhằm cho tôi ăn đòn nhừ tử trước khi mang tới cho Marik. Rất có thể hắn sẽ dùng quyền trượng ngàn năm giở trò với tôi. Gần đây tôi mới thử nghiệm việc khóa trái tim bằng chìa khóa để đề phòng có kẻ chơi trò rút linh hồn. Một lần với Bakura là quá đủ rồi.

Nhưng cũng đồng nghĩa linh hồn tôi mắc kẹt với cái thân xác bị năm thằng bán hành.

Tôi có thể cảm nhận sức mạnh của chìa khóa ngàn năm đang kêu gọi rằng nó có thể giúp tôi. Vấn đề bây giờ của tôi không phải là sợ dùng nó. Đúng là cái giá phải trả để sử dụng ma thuật hắc ám thì hẳn phải rất đắt, nhưng trong tình hình này thì đành phải chịu thôi. Nhưng sức mạnh của bảo vật ngàn năm dựa vào bản năng hoặc niềm tin. Bạn có thể vô tình kích hoạt sức mạnh của bảo vật, hoặc có thể tin rằng bảo vật có thể làm việc này việc kia. Yugi là trường hợp một, tôi là trường hợp hai. Hiện tại tôi không biết chìa khóa có thể làm gì để giúp tôi thoát khỏi tình cảnh này, hay tập trung nghĩ ra gì đó để tạo ra sự khác biệt.

"Dừng tay!" ai đó kêu to và cuộc hội đồng tạm chấm dứt, cho phép tôi thở chút. Marik chính là kẻ ra lệnh cho bọn chúng.

Những bàn tay nắm chặt lấy cổ tay và mắt cá chân của tôi bắt đầu kéo mạnh.

Tôi cố gắng giãy giụa nhưng bốn tên mỗi tên đè chặt lấy tay chân khiến tôi bất lực không thể làm gì hơn. Stephen với đôi mắt trống rỗng, thẫn thờ nhìn thẳng vào tôi.

"Ngươi nên chấp thuận lời mời của ta, Edwin," Marik nói với tôi. "Nếu chấp thuận, thì ngươi sẽ không phải chịu đau đớn như thế này. Ta còn cho phép ngươi giữ lại tâm trí, đổi lại việc ngươi hoàn toàn trung thành với ta." Hắn bắt đầu giở trò. "Nhưng giờ ta sẽ đập nát vụn tâm trí của ngươi ra thành từng mảnh rồi ghép lại, nhằm biến ngươi trở thành vũ khí chống lại Pharaoh."

Bỗng nhiên, một nhân vật mới xuất hiện ở nhà kho.

"Tránh xa cậu ấy ra!" một giọng nói vang lên.

"Re... Renard?" Tôi lẩm bẩm, quay đầu nhìn chằm chằm vào Renard Volpem, cựu Eliminator. Anh ta nhìn chằm chằm vào những kẻ tấn công tôi rồi bẻ khớp tay.

Renard xông lên phía trước.

Hai tên Rare Hunter vô danh buông tay khỏi tôi để đối phó với bài thủ chuyên nghiệp, cả hai nhanh chóng đo đất. Tôi nhanh chóng tận dụng cơ hội, túm lấy chân Stephen giật mạnh, khiến con rối của Marik ngã nhào xuống đất, rồi nắm lấy đầu hắn bồi thêm một cú hôn đất mẹ nữa.

Renard nhanh chóng chứng tỏ anh ta không chỉ là một bài thủ mà còn là một chiến binh, và anh ta đang chứng minh điều này. Lumis và Umbra giật mình khi thấy Stephen ngã nhào, còn hai tên vô danh kia đã nằm đo đất. Chúng liền tạm thời không để tâm tới tôi nữa mà nhắm vào Renard. Renard liền dễ dàng hạ tên lùn rồi ném tên lùn vào tên cao kều, rồi nhảy lên đá cho hắn một phát khiến hai tên ngã nhào xuống đất. Lúc này Stephen đã đứng dậy, ôm chiếc mũi đang chảy máu, nhưng Renard lại bồi cho hắn ta một cú hôn đất nữa.

"Đi thôi!" Anh ta nói to, kéo tôi dậy. Tôi nhăn mặt vì đau đớn nhưng vẫn cố di chuyển. Renard quàng tay tôi qua cổ anh ta và giúp tôi đi về phía một cánh cửa.

"Từ đã," tôi rên rỉ, dồn hết tập trung. "Hãy tin tôi... tôi sẽ đưa chúng ta ra khỏi đây." Tôi sử dụng sức mạnh của chìa khóa còn Renard kéo tôi qua cánh cửa.

Vài giờ sau, Edwin ngồi trong phòng khách, lưng được chườm nóng và vài túi đá chườm khắp cơ thể bầm tím. May mắn là không có gì bị gãy hay chảy máu trong. Tất cả những gì anh phải đối mặt là những cơn đau, nhưng nó sẽ sớm qua thôi. Thực tế thì trong truyện tranh hay anime, thương tích sẽ hồi phục như mới, trừ khi bạn là Solomon Muto.

Renard đang loay hoay trong bếp, chuẩn bị cho mình một chiếc bánh sandwich, khiến Edwin vô cùng thích thú mặc dù anh không thực sự biết tại sao. Chắc là do đói? Tuy nhiên, kỳ lạ hơn là việc Renard tự nhiên xuất hiện, không biết từ đâu, cứu anh khỏi Rare Hunter.

"Vậy," Edwin cuối cùng phá vỡ sự im lặng, nhăn nhó đau đớn quay vào phòng bếp. "Lý do gì khiến anh trở lại Domino? Hay đây là lần đầu tiên anh tới đây?" Edwin cảm thấy hơi kỳ lạ. "Anh cho tôi uống thuốc giảm đau gì vậy, tôi giờ trở nên nói lan man."

"Ờ, tôi thấy cậu lúc nào cũng vậy mà," Renard đáp.

"Cũng đúng."

"Và đúng, tôi đã đến Domino nhiều lần. Vì công việc, vì niềm vui, vì buồn chán lẫn phấn khích."

"Còn lần này?" Edwin hỏi khi Renard bước tới và ngồi xuống một chiếc ghế êm ái, đặt chiếc bánh sandwich và một ít sữa lên bàn cà phê.

"Công việc. Chú cậu liên hệ với tôi. Ông ấy nhớ những gì tôi đã làm cho Mokuba, cách tôi đưa thằng bé ra khỏi đảo an toàn. Ông ấy rất ấn tượng về những việc tôi đã làm. Kể cả về bài ma thuật... hay các vấn đề khác."

"Tôi có nên biết những vấn đề khác là gì không?"

"Không nên," Renard cười rồi cắn một miếng sandwich. "Ừm... rất ngon." Anh ta cắn thêm miếng nữa rồi tiếp tục. "Cậu không có khoảng thời gian dễ dàng kể từ lần cuối chúng ta gặp nhau, bạn tôi."

"Bị đâm, bị bắt cóc... tất cả đều ổn," Edwin im lặng một lúc. "Đệch, tôi cần gọi cho Tea để thông báo rằng tôi vẫn ổn."

"Khỏi lo, tôi thông báo cho cô nhóc đó rồi." Edwin bối rối nhìn Renard thì anh ta cười. "Cô nhóc gọi chú cậu, chú cậu gọi tôi."

"Vậy ra anh là vệ sĩ riêng mà chú tôi thuê ư?"

"Chính xác. Nhiệm vụ của tôi là bảo vệ cậu, đảm bảo rằng cậu được an toàn. Tôi thấy cậu sẽ làm tăng độ khó cho nhiệm vụ này."

"Tôi chắc chắn rằng chú tôi đã trả cho anh khá nhiều để chịu đựng sự phiền phức của tôi."

"Tôi có thể làm nó miễn phí." Renard ngả lưng ra ghế, "Cậu còn nhớ những gì chúng ta nói ở Duelist Kingdom không? Ước mơ của chúng ta?"

Edwin gật đầu. "Vẫn chưa đạt đến mức mà tôi có thể nói trước mặt các vị thần rằng tôi mang lại những điều tốt đẹp tới thế giới này nhiều hơn họ... nhưng tôi đang cố gắng."

Renard cười. "Ước mơ của tôi luôn là tìm những người đồng đội. Những người mà tôi sẵn sàng hy sinh vì họ và ngược lại. Tôi đã thấy những gì cậu làm cho Mokuba... cậu hy sinh cơ hội trở nên giàu có để giúp một cậu bé an toàn. Cậu tin tưởng tôi và kết quả là chúng ta đã mang lại cho thế giới này một việc tốt." Anh ta thở dài một hơi, đặt chiếc bánh xuống. "Tôi đã suy nghĩ rất lâu về điều này và câu trả lời đã rõ ràng hơn bao giờ hết."

Renard đứng dậy khỏi ghế, khuỵu một gối xuống, đầu cúi thấp.

"Cậu chính là người đội trưởng mà tôi tìm kiếm bấy lâu nay."

"... Không."

Renard nhìn lên, tỏ vẻ thất vọng thì thấy Edwin chìa tay ra.

"Nếu chúng ta chung tay... nếu tôi là đội trưởng của anh? Tôi có một quy tắc: chúng ta ngang hàng. Anh không cần quỳ gối trước tôi. Cả thế giới sẽ phải quỳ gối trước chúng ta."

Với đó, Renard và Edwin bắt tay, bắt đầu mối quan hệ bạn bè lâu dài.

Tất cả nội dung bản văn trên đây đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free