(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 74: Lật đổ (2)
Trong mắt tôi giờ đây, mọi thứ phủ một màu đỏ rực.
Điều này thật lạ lùng, bởi tôi biết đôi mắt mình đang bừng lên sắc vàng đen.
Thế nhưng màu đỏ ấy vẫn hiện diện, che mờ mọi thứ. Sự giận dữ tột độ dâng trào trong tôi, vượt qua cả hoảng loạn, sợ hãi để rồi hóa thành lạnh lùng đến tột cùng. Lúc này, trong đầu tôi chỉ còn một nhiệm vụ duy nhất: bắt kẻ chó ch��t trước mặt phải trả giá vì đã đẩy tôi vào tình cảnh này.
Giờ đây, mọi thứ đều bị gạt sang một bên, Solomon Muto trở thành mục tiêu duy nhất cho tất cả sức mạnh tôi đang nắm giữ.
Tôi cảm nhận sức mạnh hắc ám cuộn xoáy quanh bản thân mình và chiếc chìa khóa. Nó thì thầm bên tai, thôi thúc tôi giải phóng nó hoàn toàn. Phải, thật dễ dàng để tuyên bố trận đấu này biến thành một trò chơi bóng tối nhằm trừng phạt "vị vua của Domino" vì tất cả những tội lỗi của ông ta. Shadi từng nói chiếc chìa khóa là thuần khiết, không bị Zord đụng chạm... nhưng điều đó không có nghĩa là nó không thể bị tha hóa. Khả năng ấy hoàn toàn có thể xảy ra, và tôi cần phải tránh xa nó.
"Đây là lý do tôi rất kỵ bảo vật ngàn năm. Việc sử dụng sức mạnh của chúng quá dễ dàng, khiến hầu hết mọi người đều dễ dàng sa ngã, phụ thuộc vào chúng. Tôi cũng đã dùng nó quá nhiều, phần lớn là để dịch chuyển với lý do biện minh là làm như vậy không làm hại ai cả. Lần này... thì khác biệt. Nếu bản thân tôi sa chân vào bóng tối, thì mọi thứ sẽ là dấu chấm hết. Cho cả tôi và thế giới này."
Tôi rùng mình một lúc, nhắm chặt mắt lại, cảm thấy chiếc chìa khóa hòa vào cơ thể, sức mạnh hắc ám cũng tan biến dần. Chỉ còn lại tôi và hắn trong căn phòng đặt ngai vàng. Lần này, nhìn thấy bạn bè mình bị tẩy não, tôi vẫn tức giận nhưng thay vì mất kiểm soát, tôi mỉm cười.
"Ta kích hoạt lá bài úp ở lượt trước: Fires of Doomday!" Hai token vẫn xuất hiện trên sân, lướt qua dưới chân Diabolos.
"Tiếp đến, ta sử dụng lá bài vừa rút được: Foolish Burial." Một lá bài được chỉ định sẽ được gửi xuống Nghĩa Địa. "Ta gửi con quái vật này xuống."
"Nó là lá bài gì?" Solomon ra lệnh.
"Tiếp tới, ta triệu hồi-"
"Ta hỏi ngươi câu hỏi," Solomon cáu kỉnh. "Ngươi đã đưa lá bài nào xuống Mộ?"
"Một quái vật."
"TRẢ LỜI TA!"
"Từ chối."
"Ngươi nói gì?"
"Ta từ chối."
"Nói, lệnh cho ta biết-"
"Ta đéo nói cho ông cái quái gì hết!" Tôi gầm lên, lần này để chiếc chìa khóa biến đôi mắt tôi thành màu vàng đen. Khác với lúc nãy, nó ảnh hưởng đến tôi... nhưng lần này, chính tôi làm chủ nó. "Nhưng ta sẽ nói cho ngươi biết một việc: ta sẽ cứu bạn bè ta khỏi bất cứ thứ gì mà kẻ đeo mặt nạ kia đã làm! Trên hết, ta sẽ quét sạch ngươi và bè lũ của ngươi khỏi cái thế giới chết dẫm này! Ta hứa, ta đảm bảo!"
Solomon nhìn chằm chằm vào tôi một lúc rồi buông ra lời chế giễu. "Mạnh mồm lắm, nhưng trên sân lúc này ngươi không có gì để chống lại ta."
"Ồ... đó chả phải khiến lão già như ông sợ vãi ra quần sao!" Tôi tuyên bố. "Ta triệu hồi Malice, Lady of Lament!" Trên sân xuất hiện một nữ quỷ trẻ tuổi, mỉm cười với vẻ ngoài vừa nghiêm nghị vừa cực kỳ nham hiểm.
"Kích hoạt hiệu ứng của Malice, cho phép ta hiến tế hai Doomday Token để mang trở lại một lá bài Bẫy quay trở lại sân đấu, và ta chọn Metaverse!" Tôi bắt lấy lá bài phóng ra từ Duel Disc. "Và ngay lập tức đặt nó xuống sân."
"Ngươi muốn mang Lair of Darkness quay lại ư?" Solomon nhạo báng. "Ta đơn giản sẽ phá hủy nó lần nữa. Ngay cả khi ngươi hiến tế một quái thú của ta, ngươi vẫn phải đối phó với những con khác đang bảo vệ Điểm Gốc của ta."
"Ta không cần sử dụng tới Lair. Mục đích của nó đã hoàn thành, cái ta cần là một thứ có thể hiến tế được, giống như Doomday." Mặt đất bắt đầu rung chuyển, những luồng năng lượng đen kịt thoát ra khỏi lòng đất. "Solomon, ông biết không, nếu ông kiên nhẫn thêm một chút thì không cần phải hỏi tôi con quái thú nào được chuyển xu���ng Mộ... tất cả những gì ông cần là đợi vài giây, chỉ để chứng kiến vẻ đẹp của nó. Nhờ có hiến tế, ta có thể kích hoạt hiệu ứng của quái thú ta gửi xuống Mộ bằng Foolish Burial! Diabolos thứ hai, Lord of the Lair, ngươi hãy xuất hiện!"
Con quỷ rồng thứ hai của tôi xuất hiện trên sân, những đoạn dây xích chằng chịt đã bị đứt, giải phóng nó hoàn toàn khỏi ngôi mộ. Nó gầm lên một tiếng, đánh dấu sự trở lại cho tất cả biết đến.
"Hai con à... giống như tình hình chúng ta hiện tại nhỉ." Aiden nhận xét.
Trong khi đó, tôi ra lệnh cho hai con rồng tấn công.
"Ngươi... ngươi tính làm gì?" Vị vua Domino hùng mạnh nói, tựa người vào ngai vàng. "Kể cả hai Diabolos cũng không phá bỏ được lớp phòng thủ của ta."
"Sao? Sợ vã mồ hôi rồi sao bệ hạ? Tuyệt vọng, sợ hãi là những gì ngươi cảm thấy lúc này ư?"
Đôi mắt của Solomon mở to, cố hét cái gì đó, yêu cầu tôi dừng lại, hoặc đe dọa để tôi sợ hãi. Tôi đã nhìn thấu lão già này hoàn toàn. Hắn ta là loại tiểu nhân rác rưởi khi giành được quyền lực: gào thét trong tuyệt vọng nhằm cố giữ lấy những gì chúng đạt được, nhưng cuối cùng những thứ này chẳng bao giờ thuộc về chúng thật sự. Chúng không xứng đáng với quyền lực. Đơn giản là chúng chỉ giữ hộ cho đến khi có người thực sự có quyền và sức mạnh đòi lại.
"Giờ thì... Diabolos... hủy diệt Ogopogo!"
Con rồng của tôi khạc ra những ngọn lửa đen kịt mà ngay cả khi ở trong nước, con quái vật biển này cũng không thể sống sót. "Và bây giờ... hãy kết thúc trận đấu."
"Ngươi bị mù sao?" Solomon lấy lại chút can đảm. "Bigfoot của ta có sức mạnh ngang Diabolos, nếu ngươi tấn công thì cả hai sẽ cùng bị tiêu diệt, và ngươi chỉ còn Malice không đủ để đánh bại ta. Thật vậy, lượt tiếp theo ta sẽ hủy diệt con nữ quỷ đó."
"Diabolos... tấn công!" Con rồng dùng xích cuốn chặt Bigfoot, hai quái thú giành co kịch liệt với nhau cho đến khi... một đôi cánh đen xuất hiện, khiến Bigfoot run rẩy.
"À, hình như ta quên mất!" Tôi nhẹ nhàng giơ lá bài đánh dấu sự chấm hết của Solomon. "Ông biết không, không biết nước mắt của kẻ thua cuộc như ông có vị gì nhỉ? Hãy xem đây! Dark Honest!"
Thiên thần sa đọa đột nhiên xuất hiện trên sân, đôi cánh đen xòe ra che kín đòn tấn công của mình. Nó thọc tay vào sau lưng Bigfoot, làm Bigfoot đau đớn, ngã gục xuống. Thiên thần bóng tối thích thú khi gần như xé xác Bigfoot.
"Ngươi... ngươi đã làm gì?" Solomon lắp bắp khi thấy Bigfoot chao đảo trên sân.
"Dark Honest làm Bigfoot giảm Sức Tấn Công xuống bằng với Sức Tấn Công gốc của nó. Và do ngươi không có cái gì làm tăng Sức Tấn Công cho Bigfoot, chà chà... Sức Tấn Công của nó giờ chỉ là con số 0." Bigfoot tan biến thành tro bụi. "Giờ thì ngươi hoàn toàn không còn gì để bảo vệ ngươi trước Malice."
"Malice tấn công-"
Mãi đến lúc đó tôi mới nhận ra Tristan đang tóm lấy cổ họng tôi.
Tôi sững sờ trong giây lát, bàng hoàng. Cơn đau bắt đầu chạy dọc từ cổ xuống. Ký ức về vụ bị Yami Bakura khống chế ùa về, khiến tôi vội nắm lấy tay Tristan, cố gắng gỡ ra. Không hề có phản ứng nào kể cả khi tôi bẻ gập tay cậu ta, hoàn toàn đã trở thành một con rối hình người.
"Gardner, phòng thủ!" Solomon ra lệnh cho đội của mình trong khi tôi v���n đang bị Tristan ghì chặt. Cô ấy đập mạnh lá bài xuống và một quả cầu ánh sáng xuất hiện, hấp thụ đòn tấn công của Malice.
"WTF?" Tôi đẩy ngã Tristan sang một bên.
"Ta chưa từng nói trận đấu này chỉ là giữa hai chúng ta," Solomon giải thích. "Những đứa bạn của ngươi... à, ta quên mất, những hộ vệ thân tín của ta." Solomon ra hiệu làm ba người họ đeo Duel Disc tiến tới cạnh hắn. "Là một phần của trận đấu này. Chúng vừa mới đến, nên ngươi không biết đâu." Ông ta thản nhiên nói. "Bây giờ chúng đã sẵn sàng hỗ trợ ta tại trận đấu này. Và nhắc lại cho ngươi một lần nữa, chúng ta đang chơi theo luật của ta."
"Machina Fortress," Tristan nói bằng giọng đều đều, nhạt nhẽo khi triệu hồi con mech lớn màu xanh ra sân.
"Agent of Judgment-Saturn," Tea tuyên bố, giọng nói không chút cảm xúc khi thiên thần cánh tím xuất hiện sau lưng cô.
"Goldd, Wu-Lord of Dark World," Yuri nói, kết thúc việc triệu hồi bộ ba mà tôi phải đối mặt.
Tôi lườm Solomon. "Ta vẫn còn hai con rồng và một đống cạm bẫy đang chờ ngươi. Hãy cứ tiếp tục dùng bất cứ trò mèo nào mà ngươi có thể sử dụng, càng dùng những mánh khóe bẩn thỉu, ngươi càng chứng tỏ mình chỉ là một kẻ vô dụng không hơn không kém."
"Cậu biết đấy, Bệ hạ không bao giờ bỏ cuộc," Aiden nói, nhắc nhở chúng tôi rằng hắn đang ở đây. "Đây là cách đức vua thắng. Bạn không thể thua nếu cứ thay đổi luật." Hắn đi vòng quanh chúng tôi, khiến ngay cả Solomon cũng phải khó hiểu. "Và cậu có nhận ra rằng khi cậu thua cuộc, đức vua sẽ ra lệnh cho tôi giết cậu.
Chỉ có thể có một ta ở thế giới này mà thôi." Phiên bản độc ác của tôi vô thức đưa tay muốn chạm vào Diabolos. "Hãy nói cho tôi biết, Edwin Chaos... nếu đây là tình huống đảo ngược? Nếu tôi là kẻ xâm lược thế giới của cậu, giết những người cậu biết, thách thức người đứng đầu bên cậu một trận đấu bài. Cậu sẽ làm gì ở tình huống đó? Cậu sẽ... giết tôi chứ?"
Tôi mím môi lại, thực sự xem xét những gì hắn hỏi. "Không biết."
"Cậu sẽ," Aiden khẳng định. "Cậu có thể ghét bản thân mình làm vậy, nhưng đến cuối cùng cậu sẽ lựa chọn giết tôi."
"Ngươi biết gì về ta mà nói?" tôi phản bác.
"Nhưng ta biết rõ bản thân mình, và chúng ta trái ngược nhau đúng không nhỉ? Đó chính là vấn đề. Cậu sẽ giết tôi." Trong mắt kính bảo hộ của hắn ta lóe sáng, "... bởi vì tôi không thể giết cậu."
Ngay lập tức, Aiden đưa tay ra và Quyền Trượng Ngàn Năm xuất hiện, Con Mắt của Set hiện lên trên trán khi hắn chỉ quyền trượng về phía Yuri, Tea và Tristan. Một tia sáng lóe lên khiến ba người quay lại nhìn về phía Solomon.
"Machina Fortress, Iron Crush!"
"Saturn, Rings of the Divine!"
"Goldd, Dark World Decimation!"
Solomon giật mình khi bị ba lá bài tấn công một lúc, khiến ông ta bay ra khỏi ngai vàng. Điểm gốc của Solomon về 0.
"Hả?" Tôi ngạc nhiên.
"Bắt kịp nhanh lên vì cậu đang làm chúng ta trông ngu ngốc đấy." Giáo sư phàn nàn, khi hắn bắt đầu tiến tới chỗ Solomon nằm bệt. Ông ta rên rỉ, ông ta có quyền có thế nhưng bị mắc kẹt trong cơ thể già nua, không có đủ sức khỏe để chịu nổi mức sát thương vừa xảy ra. Tôi nhận ra rằng ông ta đã bị chệch khớp vai, ông ta ôm vai cố gắng đứng dậy thì lại bị Aiden đạp ngã xuống. "Chà chà chà... Bệ hạ không nên nằm dưới sàn nhà như vậy, nó rất bẩn ạ."
"Tên phản bội!" Solomon gầm gừ.
"Đúng, nếu như ta đã từng đứng về phe ngươi," Aiden nói, tay bắt đầu tháo bỏ kính và chiếc mặt nạ. "Bệ hạ có biết rằng, ở thế giới của ta, cuộc sống của ngài chỉ là câu chuyện trong truyện tranh thôi không? Câu chuyện về Solomon Muto, vua bóng tối, người đã chiến đấu để trở thành một vị vua thực sự. Bộ truyện thực sự giải trí. Ai có thể quên được câu chuyện chống lại Pegasus, anh em nhà Kaiba và tất nhiên thủ lĩnh quân nổi dậy Bakura! Ngài đều giành chiến thắng sát nút. Nhưng giờ là lúc mọi chuyện trở nên thú vị... sau đó-" Aiden dừng lại khi Solomon cố vung nắm đấm về phía hắn ta, hắn dễ dàng né tránh rồi dùng Quyền Trượng Ngàn Năm đâm xuyên lòng bàn tay ông ta, khiến ông ta đau đớn thét lên. "Đừng có ngắt lời người khác như vậy, thật là thô lỗ!"
"Cậu không sao chứ?" Tristan hỏi, hai chị em Gardner chuyển sang đứng cạnh tôi.
"Gần chết," tôi lẩm bẩm, tay xoa xoa cổ họng.
Tristan nhăn nhó. "Xin lỗi anh bạn... Tớ không cố ý-"
"Tôi sẽ khóa tâm trí tất cả mọi người ngay khi chúng ta rời khỏi đây," tôi khẳng định. "Không ai trong các cậu bị tẩy não thêm lần nào nữa."
"Em thực sự cần vậy," Tea run rẩy nói.
Khi Solomon ngừng rên rỉ, la hét, Aiden tiếp tục. "Sau đó ngươi làm cái quái gì với sức mạnh của mình? Ngồi im trên ngai vàng rồi để lũ tay chân biến Domino thành một hang ổ tội lỗi và những thú vui vô luật lệ. Đừng hiểu sai ý ta, nó rất thú vị... nhưng tầm nhìn của ngươi quá nhỏ bé! Chỉ biết ngồi trên ngai vàng ngắm nhìn thế giới lụi tàn? Nhàm chán." Hắn vỗ nhẹ vào má Solomon. "Ta biết ta có thể làm tốt hơn ngươi."
Vị giáo sư trẻ tuổi bắt đầu đi vòng quanh ông già như thú săn mồi. "Vì vậy, ngay khi ta tới đây, bằng những kiến thức sẵn có, ta sắp đặt mọi chuyện. Đến cái ngôi mộ cổ ở Ai Cập để giành lấy Quyền Trượng Ngàn Năm trước Odion, và làm chủ nó. Ta sử dụng nó tốt hơn hắn. Cái 'công nghệ' tẩy não chẳng qua là màn che mắt cho quyền trượng, rồi hắn mân mê nó. "Tiếp đến, ta đóng vai một con chó trung thành. Vâng thưa bệ hạ, Xin nghe theo bệ hạ... Đúng là làm ta phát ốm." Hắn bồi thêm một cú đá vào bụng Solomon. "Nhìn thấy ngươi bằng xương bằng thịt mới nhận ra ngươi thảm hại tới mức nào. Đó là lý do tại sao ta lên kế hoạch kỹ lưỡng. Nhưng ngoại trừ một điều là mọi kế hoạch của ta liên tục thất bại bởi vì cái thế giới này dường như được tạo ra chỉ để phục vụ ngươi, giúp ngươi luôn luôn chiến thắng. Những kế hoạch không có lỗ hổng của ta... luôn luôn bị phá sản vào phút chót bởi vận may của ngươi. Thế nên, ta quyết định tìm người trợ giúp."
Giáo sư liếc nhìn chúng tôi.
"Ngươi mang chúng ta đến đây," Yuri nói.
"Vòng Tròn Trí Tuệ Ngàn Năm. Ta không phải chủ nhân của nó nhưng có thể sử dụng nó. Con trai của Bakura quá vô dụng để giữ lại thứ cuối cùng mà cha hắn để lại." Aiden lôi cái vòng từ trong áo khoác, ném nó về phía chúng tôi. "Rất dễ dàng để học được cách mở ra cánh cổng không gian đến thế giới của các người." Hắn thành thật. "Ta đã nghĩ tìm thêm 'ta' ở thế giới khác sẽ tạo ra sự khác biệt, giúp ta đạt được mục đích. Có thêm ba người các ngươi-" Aiden gật đầu với Yuri, Tea và Tristan "- đó là phần thưởng thêm. Thật khó để nhồi hết kiến thức bài ma thuật vào đầu các người. Hãy coi đó như là tiền công của chuyến đi này."
"Ngươi có thể hỏi thay vì kiểm soát bọn ta," Tristan cáu giận.
"Ta là kẻ xấu," Aiden nói với giọng thản nhiên trước khi nhìn xuống Solomon. Hắn cúi xuống nắm tóc ông già, buộc lão ta phải nhìn lên. "Ngươi quá lười biếng. Hãy để ta thay thế."
Rồi hắn dùng Quyền Trượng đâm xuyên đầu Solomon.
Tea hoảng hốt kêu lên, cô bé vùi mặt vào vai tôi. Tôi vòng tay một cách lúng túng quanh Tea để che chở cô bé, trong khi Yuri cùng Tristan nhìn Aiden đá Solomon ra xa.
"Chà... vui thật," giáo sư cười toe toét, bước qua xác chết, đi ngang qua chúng tôi, đi thẳng tới ngai vàng, rồi ngồi lên đó một cách dễ dàng. Hắn nhìn bộ bài của Solomon trước khi vứt sạch chúng xuống khỏi chỗ ngồi, khiến sàn đấu biến mất. "... Các người có thể đi."
"Xin lỗi?" Yuri khó chịu.
"Ta nghĩ mọi chuyện đã xong. Ta có ngai vàng, những kẻ trung thành với Solomon đều đã nghe lệnh của ta," Aiden xoa xoa quyền trượng, ngồi trên ngai rất uy nghiêm. "Các người đã xuất sắc hoàn thành công việc và ta cho phép các ngươi rời đi."
Tea tách khỏi tôi, lau nước mắt, chỉ tay vào giáo sư. "Ngươi nghĩ chúng ta sẽ bỏ đi sau những gì ngươi đã làm với chúng ta?"
Aiden đứng lên giơ quyền trượng lên khiến Tea run sợ, vội núp sau lưng tôi. Về phần mình, tôi cũng chuyển đôi mắt sang màu vàng đen như một lời cảnh cáo.
"Ta nghĩ đó chính xác là những gì các ngươi sẽ làm. Mọi chuyện đã chấm dứt, ta đã có được thứ mình muốn."
"Và ngươi nghĩ rằng chúng ta sẽ để ngươi thống trị thế giới này?" Yuri nói.
"Tất nhiên!" phiên bản xấu xa của tôi nói với tiếng cười. "Đây còn không phải thế giới của các người! Các người không thuộc về nơi này. Hãy về cái thế giới mà bốn người đi uống tiệc trà, chơi búp bê hay đi tìm cầu vồng nhảm nhí đó mà về đi. Còn ta?" Hắn ta di chuyển cạnh ngai vàng. "Ta có cả thế giới để chinh phục." Hắn ta nhìn chúng tôi. "Bốn người không ai bị thương. Đúng, ta có đ��ng chạm tới não các người nhưng ta để các người rời đi. Và tặng kèm kiến thức uyên thâm về bài ma thuật, hãy tận dụng nó. Về ngài Chaos-" Hắn nhấn mạnh tên tôi, "- dùng Vòng Tròn Ngàn Năm mở ra cánh cổng không gian quay trở lại nơi ngươi thuộc về. Đơn giản vậy thôi."
Tôi tiến lên, nhìn thẳng vào phiên bản độc ác. "Và ngươi sẽ... cai trị?"
"Ta sẽ," hắn nói với nụ cười vui vẻ khi đứng cạnh một trong những cánh cửa dẫn ra khỏi phòng ngai vàng. "Vương quốc ta trị vì sớm sẽ lưu danh sử sách."
"Ngươi nghĩ ngươi hiểu ta?"
"Ta chính là ngươi... Chỉ là có thêm can đảm lẫn tham vọng."
"Đổi lại ít tế bào não hơn," tôi đáp trả. "Ví dụ như ta, sẽ không đứng gần cánh cửa đó đâu."
Trước khi Aiden kịp hiểu chuyện gì xảy ra, tôi đã lao tới chỗ hắn, sử dụng chìa khóa rồi tông hắn thật mạnh vào cánh cửa dẫn tới Nam Cực. Ở đây những cơn gió tuyết thổi qua và bầu trời tối đen như mực khiến cả hai run rẩy.
"Ngươi đã mắc phải sai lầm chết người!" tôi gian xảo nói, nhìn qua vùng đất cằn cỗi. "Chúng ta đều giống nhau."
"Chờ đã!" Giáo sư hét lên trong tuyệt vọng pha lẫn giận dữ, nhưng tôi đã đóng cửa phòng lại và khóa chặt lối đi.
"... Anh bạn à." Tristan vẫn còn lo sợ.
"Không có mắc sai lầm lần hai," tôi đáp trả. "Đó là kiểu người như tôi." Tea đứng sững sờ, còn Yuri nhìn thẳng vào tôi một lúc. Cô ấy chìa tay đưa cho tôi Vòng Tròn Ngàn Năm. Nửa kia của tôi đã đúng. Biết cách làm gì với nó cực kỳ dễ dàng. Chìa khóa cho tôi quyền năng để làm điều đó. "Đến giờ chúng ta phải chuồn khỏi đây càng sớm càng tốt."
Bản văn này, với tất cả sự tinh tế trong câu chữ, là tài sản độc quyền của truyen.free.