(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 73: Lật đổ (1)
Vua Domino không khỏi quan sát kẻ nổi loạn kia, tự hỏi hắn sẽ phản ứng ra sao trước tình cảnh hiện tại. Hắn hẳn đã nghĩ mình có đủ thời gian để cứu những người bạn đáng thương kia, nếu người ra tay không phải là Aiden. Solomon thừa nhận, nếu là ông ta, ông ta sẽ đợi sau khi đánh bại Edwin mới biến bạn bè thằng nhóc thành những tay sai đắc lực. Thật là một niềm vui khi chứng kiến sự bất lực của tên phản loạn, nhìn bạn bè hắn kêu gào trong đau đớn. Chính ông từng tận hưởng niềm vui kiểu này, thích thú khi những kẻ nổi loạn nguyền rủa, chửi bới tên ông, rồi dần im bặt, cơ thể ngừng co giật, ánh sáng trong mắt chúng mờ dần, cho đến khi chỉ còn là những cái xác chỉ biết tuân lệnh.
Còn Aiden... hắn là một kẻ cực kỳ thực dụng. Một khi đã lên kế hoạch, gần như không bao giờ có chuyện thất bại.
"Thế này... tốt hơn nhiều rồi," Solomon thầm nghĩ khi thấy Edwin nhìn chằm chằm vào cơ thể cứng ngắc, bất động của bạn hắn trước khi gục đầu xuống, thở dài một hơi.
"Tin tốt là bây giờ bọn chúng chơi bài còn giỏi hơn ngươi rất nhiều," Solomon chế nhạo. "Và giờ chúng sẽ là bầy tôi trung thành nhất của ta. Ngươi cướp mất Serenity thì ta lấy Tristan của ngươi. Ta nhớ thằng nhóc này, nó nhát gan nên đã chạy trốn sang Mỹ ngay từ khi mọi chuyện bắt đầu. Chết ở đó như một kẻ hèn nhát, nếu ta nhớ không nhầm. Ta hi vọng Tristan của ngươi tốt hơn Tristan của ta."
Edwin không có phản ứng.
"Ngươi cướp mất Yuri của ta... nhưng ta nên cảm ơn ngươi vì điều đó. Cô ta là một con ả nổi loạn, kiêu ngạo, luôn nghĩ mình là nhất. Thật khó để kiểm soát. Khi vị vua ra lệnh, bầy tôi chỉ cần im lặng tuân lệnh. Đối với con ả này, ta mất quá nhiều thời gian để giải thích, cô ta hỏi quá nhiều. Với con rối ủy viên mới này, mọi thứ sẽ tốt hơn nhiều, ngươi đồng ý với ta chứ?"
Edwin vẫn không có phản ứng.
"Tea," Solomon nói đến đây thì không khỏi liếm môi. "Ta rất thích nhìn con nhóc này với thằng cháu vô dụng của ta khi còn bé. Ta rất thích con nhóc đào mỏ này tung tăng, đi tán tỉnh những thằng nhãi con mới lớn. Cái chết của con nhóc... quả thực phiền toái, ta còn chưa kịp sơ múi được gì." Ông ta nghịch tóc Tea, "nhưng giờ đây, ta sẽ tận hưởng—"
Đầu Edwin ngẩng lên, mắt mở to lộ ra hai màu vàng đen. Chìa khóa Ngàn năm xuất hiện trên cổ anh và sức mạnh bóng tối đang xoay vần quanh anh.
"Không còn gì có thể ngăn được cơn giận của ta!" Edwin rít lên, luồng ma thuật tỏa ra từ trong người. Nhưng thay vì run rẩy sợ hãi, Solomon lại run lên vì giận dữ khi thấy Edwin hiện tại, mang một dáng vẻ vương giả hơn bất cứ điều gì ông ta từng đạt được. Edwin Chaos gợi nhớ cho Solomon về thời còn trẻ: đẹp trai, cao lớn, quyến rũ khiến phụ nữ chết mê mệt. Nhưng giờ mọi thứ đã mất đi theo thời gian. Ông ta giờ đã thấp đi, tóc bạc trắng, khuôn mặt đầy nếp nhăn. Giờ đây, nhìn thấy Edwin Chaos trẻ trung, mạnh mẽ, đầy quyền năng nhắc nhở ông ta về tất cả những thứ ông ta không bao giờ giành lấy được.
Tên khốn kiếp không chịu khuất phục khi nhìn thấy bạn bè hắn trở thành con rối ư? Tốt thôi! Solomon ta sẽ lột da ngươi, biến nó thành lá cờ treo trên tòa tháp cao nhất ở Domino, và biến hộp sọ ngươi thành cốc đựng nước! Đó là hậu quả dành cho bất kỳ ai dám nghĩ rằng chúng giỏi hơn một vị vua như ta đây.
"Đừng đổ lỗi cho ta về sự thất bại nhục nhã của ngươi," Solomon nói.
"Rút bài đi," Edwin lạnh lùng nói. Solomon làm theo và nhìn thấy những Torment token xuất hiện trên sân.
"Như thể nó giúp được gì cho hắn," Solomon thầm nghĩ. "Ngươi chuẩn bị thật kỹ càng, đối với đa số thì đây hẳn sẽ là một ác mộng, nhưng với ta, hãy chứng kiến sức mạnh ẩn giấu trong bộ bài này! Hôm nay chính là ngày tàn của ngươi!"
"Làm gì thì làm đi, thằng cặn bã," Chaos chỉ trả lời như vậy.
Miệng Solomon co giật, lỗ mũi phập phồng vì có kẻ dám khinh nhờn ông ta như vậy. "Theo ý ngươi," ông ta nói với giọng đầy sát ý. "Bây giờ ngươi hãy tìm lá bài Danger! Mothman trên tay ta đi!" Những lá bài lại xuất hiện trên sân đấu.
"Trái," Edwin không có chút cảm xúc nào, kể cả khi đoán trúng vị trí của Mothman. Con quái thú vỡ tan, biến mất vào trong Mộ.
"Rất tốt... ăn may được một lần," Solomon chế nhạo. "Dù sao hiệu ứng của Mothman vẫn được kích hoạt. Cả hai chúng ta, mỗi người bốc lên một lá bài, đồng thời gửi một lá bài xuống Mộ." Edwin gật đầu, đưa một lá bài xuống Mộ mà không nói gì hết, làm chuyện này với thái độ quá đỗi bình thường. "Tên khốn mất dạy này nên run sợ vì sợ hãi. Hắn làm sao DÁM không tôn trọng ta một chút nào như thế này!"
Solomon chọn một lá bài từ tay. "Ta gửi Chupacabra xuống Mộ nhằm sử dụng hiệu ứng của nó! Nhờ vậy ta có thể mang một quái thú từ Mộ lên thẳng sân đấu. Từ bóng tối hãy trỗi dậy cho ta, Danger! Bigfoot!"
Con quái vật lông lá khổng lồ gầm lên khi nó bước ra từ Mộ, khịt mũi trừng mắt nhìn con chó săn lẫn con rồng mà không hề chùn bước.
"Bigfoot loại bỏ Wicked Warden!"
Con quái thú khổng lồ lao lên, ném bay Warden lên không trung. Khi rơi xuống, nó còn chưa kịp định hình lại tình huống thì đã bị Bigfoot dẫm đến chết.
"Ta úp lá bài này xuống và kết thúc lượt," Solomon cực kỳ tự tin. "Đến lượt ngươi, Chaos. Lượt cuối cùng trong đời của ngươi."
Edwin bốc một lá bài lên tay rồi hành động, đôi mắt vàng đen vẫn như muốn ăn thịt Solomon. "Ta kích hoạt Enemy Controller, nhưng lần này ta hiến tế Torment Token nhằm kiểm soát Bigfoot." Chiếc tay cầm xuất hiện lần nữa, kéo Bigfoot về phần sân của Edwin.
Solomon cáu giận. "Tên này năm lần bảy lượt cứ liên tục chiếm đoạt những thứ thuộc về ta! Đầu tiên thủ hạ của ta, sau đó quái vật của ta, tương lai có khi cả ngai vàng của ta!" Ông ta nhìn Bigfoot, dù cố gắng hết sức nhưng vẫn phải ép buộc tuân theo lệnh của Chaos. "Tệ hơn nữa, ta không còn quái thú nào trên sân, hắn thì có cả Diabolos lẫn Bigfoot, hắn sẽ hủy diệt ta hoàn toàn." Ông ta nhìn xuống lá bài vừa mới úp lượt trước. "Ta chỉ còn một hy vọng... để xem số phận có nghiêng về phía ta hay không! Nếu ta gục ngã tại đây... ta không xứng đáng với bất cứ thứ gì... chứ đừng nói đến ngai vàng này."
"Ta lật lá bài úp!" Solomon tuyên bố. "Danger! Zone! Nó cho phép ta bốc thêm ba lá bài nhưng đổi lại phải bỏ đi hai lá, trong đó phải có một quái thú Danger! hoặc ta mất đi tất cả." Với lần đánh cược tất cả này, Solomon đặt cược mọi thứ. Đã bao lần ông ta ở vị trí này trong quá khứ? Bao lần các băng đảng chờ ông thua bạc rồi tiện tay giết luôn để lấy tiền bảo hiểm? Vận may từ trước đến giờ chưa bao giờ làm ông ta thất vọng.
Solomon bốc bài.
Nữ thần may mắn mỉm cười với ông ta thêm lần nữa.
"Ta gửi lá bài đầu tiên xuống Mộ là Danger! Tsuchinoko. Một con quái vật trông cực kỳ ngây thơ, nhưng cực kỳ nham hiểm. Danger! Tsuchinoko không thích ở trong Mộ chút nào nên nó có thể quay lại sân đấu bất kỳ lúc nào—" Một con rắn xuất hiện trên sân. "Tiếp theo ta gửi Danger! Jackalope, kích hoạt hiệu ứng của nó cho phép ta triệu hồi Danger! Ogopogo lên sân."
Con thủy quái xuất hiện, nhấp nhô dưới bề mặt sân đấu để có thể tấn công bất cứ lúc nào.
"Và cuối cùng ta ra lệnh cho ngươi tìm... Dogman... Nhưng nó là lá bài cuối cùng trên tay ta nên nó tự động được gửi xuống Mộ, do đó nó sử dụng hiệu ứng trừ đi 1000 điểm tấn công của Diabolos." Hình dạng ma quái của Dogman lao tới, cắm răng nanh vào Diabolos khiến nó đau đớn, sức tấn công giảm đi mãnh liệt. "Đồng nghĩa con rồng của ngươi phế và không thể tấn công trong lượt này."
"Chỉ tạm thời không đối phó được với Bigfoot hay Ogopogo, còn Tsuchinoko thì ta sẽ gửi nó đi gặp bạn bè của nó. Diabolos hủy diệt!" Con rồng phóng ra ngọn lửa đen thiêu chết con rắn dễ thương, không còn sót lại bất cứ dấu vết nào. "Giờ thì, ta sử dụng một lá Allure of Darkness khác, bốc thêm hai lá từ bộ bài..." Edwin lặng lẽ chọn một lá bài đem xuống Mộ, một lần nữa từ chối cho Solomon biết nó là gì. "Ta úp lá bài này xuống và kết thúc lượt."
Một Torment Token khác xuất hiện trên sân nhưng Solomon không hề quan tâm tới nó, nó chẳng là gì khi Bigfoot đã quay lại nơi nó vốn thuộc về. Diabolos cũng trở lại với 3000 điểm ATK, không làm ông ta phiền lòng.
Tâm trạng của Solomon tốt hơn khi bốc được lá bài tiếp theo.
"Hoàn hảo," Solomon tự nhủ. "Ta kích hoạt Mystical Space Typhoon nhằm phá hủy Lair of Darkness." Một cơn bão lớn xuất hiện, phá hủy nơi trú ẩn của các sinh vật bóng tối. "Và như ngươi đã nói... Ta cũng ghét để lại những mối nguy hiểm tiềm tàng trên sân... Bigfoot tiêu diệt Torment Token."
Bigfoot dẫm nát token dễ dàng.
"Mọi thứ ngươi thiết lập đều sụp đổ, Chaos," Solomon ngạo nghễ nói từ ngai vàng. "Ta để cho ngươi chút hơi tàn, nhằm tận hưởng giây phút này. Số phận của ngươi giờ nằm trong tay ta."
"Lão già! Trăn trối xong chưa?"
Solomon trố mắt ngạc nhiên. "Ngươi... ngươi lảm nhảm cái quái gì?"
"Ta đéo rảnh đi lảm nhảm với hạng như ngươi," Edwin ngắt lời, sức mạnh bóng tối từ chiếc chìa khóa đang gào thét. "Solomon... đây là thất bại của ngươi... ngay trong lượt này."
Bản dịch này được phát hành độc quyền bởi truyen.free.