Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 72: Danger!

"Tuyệt thật," tôi nói với Solomon khi hắn dẫn tôi đến một tòa nhà cụ thể. "Một người có thể thay đổi nhiều đến vậy. Giành lấy quyền lực, tiền tài, danh vọng, mọi thứ... đạt được mọi ước mơ mà mình mong muốn. Và cuối cùng, họ trở lại nơi bắt đầu." Tôi thở dài, dĩ nhiên 'vua của Domino' lại đặt ngai vàng ở Kame Gameshop.

Cửa hàng vẫn như xưa nhưng có vài điểm khác bi��t. Cửa sổ tối màu hơn, màu sơn tươi tắn hơn một chút, bảng chào đón khách đã biến mất. Nhưng đó vẫn là cửa hàng Kame Gameshop, giống như trong truyện và vài lần Yugi dẫn tôi đến nhờ trợ giúp (chủ yếu để xác định những lá bài cậu ấy không dùng đến. Cậu ấy rất tâm đắc với ý tưởng bán đi mấy lá Exodia, nên giờ cũng làm điều tương tự với những lá bài cậu ấy cảm thấy không cần nữa). Một cửa hàng nhỏ xinh, thuộc sở hữu của một tiểu thương.

Chỉ khi tới gần, tôi mới thấy nó đơn giản là một cái bẫy, như của con cá cần câu đang nằm chờ đợi những nạn nhân xấu số.

Nó làm tôi nhớ tới UP! Ngôi nhà của ông lão bị kẹp giữa hai tòa nhà đồ sộ, nhưng chẳng ai dám động đến, mọi công trình xây dựng đều phải né tránh ngôi nhà của ông.

"Hừm?" Solomon quay lại liếc nhìn tôi. Quanh đây chỉ có hai chúng tôi, không có lính canh... ít nhất là theo những gì tôi thấy. Tôi không ảo tưởng rằng lão ta không có sự chuẩn bị nào nếu tôi có ý định tấn công hắn.

"Hoặc là lão ta không hề có lính canh. Có thể do quá tự tin vào sức mạnh của bản thân, vài kẻ không bao giờ cần lính gác. Như Marik hay Dartz, chúng có thể sai khiến tay chân làm việc lặt vặt nhưng chưa bao giờ cần người bảo vệ. Bởi vì bản thân chúng tự tin có thể đối mặt với bất cứ mối đe dọa nào."

Tôi lên tiếng, "Ông biến bản thân thành ông trùm, vua của Domino... nhưng lại không thể bỏ đi cái cửa hàng này?"

"Dĩ nhiên là không," Solomon trả lời, hắn nhìn tôi như thể đó là câu hỏi ngu ngốc nhất mà một con người có thể thốt ra. "Quá lãng phí khi làm vậy. Ta đã bỏ nhiều tiền vào nó để xây dựng, tạo dựng được tệp khách quen có thể mang tới bất cứ món hàng trộm cắp nào mà không bị dòm ngó."

"Ông có thể bán quách nó đi," tôi quyết định chọc tức hắn. Khi thất vọng, con người ta thường mất cảnh giác, để lộ bản chất thật.

Solomon chế giễu. "Cho ai? Đối thủ chăng? Ta là ông chủ của bài ma thuật... ta chính là bài ma thuật. Ta sẽ không nhượng lại cửa hàng này cho bất cứ ai, không bao giờ."

"Ta sẽ không nhượng lại cửa hàng này cho bất cứ ai" – đây chính là vấn đề cốt lõi: lão già tham lam không thể chịu nổi ý nghĩ có ai khác nắm giữ thứ gì đó của mình, ngay cả khi bán đi mang lại cho hắn rất nhiều tiền. Tôi có thể cho hắn cả thế giới, tuổi thanh xuân, biến mọi ước muốn của hắn thành hiện thực... nhưng rồi hắn vẫn oán hận những gì phải từ bỏ, cho dù nó có nhỏ đến thế nào. Tolkien từng mô tả Smaug như một con rồng già đã quên mất mình sở hữu thứ gì, chỉ để nổi cơn điên khi nó biến mất. Hình ảnh này quả là rất phù hợp với Solomon Muto hiện tại.

"Vậy lý do nào khiến ông lôi tôi đến tận đây thay vì để Aiden cùng lòng nhân từ 'dịu dàng' của hắn xử lý tôi?" Tôi hỏi khi Solomon mở cửa hàng (nó không khóa, dù gì chẳng ai điên đến mức đi ăn cắp ở đây)... rồi dẫn tôi vào trong. Bên trong trông cũng gần giống nguyên si... có lẽ thêm một vài chấn song sắt trên cửa sổ, các hộp kính được gia cố và tôi chắc chắn rằng có một khẩu súng dưới quầy thu ngân, nhưng nhìn chung vẫn y nguyên. Solomon lướt qua tất cả, đi tới phần phía sau và ra hiệu tôi đi theo.

"Ta muốn tự tay xử lý ngươi," lão già trả lời một cách đơn giản. "Lâu rồi ta mới tự mình giải quyết mọi việc, ngươi thấy đấy. Nhiều người nói làm sếp thì vui nhưng thực ra rất nhàm chán vì những tay sai đã làm hết mọi việc rồi."

"Thôi nào, nhìn là biết ông thích ra lệnh cho người khác."

"... Ừm," Solomon thừa nhận. "Nhưng không có nghĩa là ta không tự mình giải quyết mọi việc. Ngươi, ngươi đã thành công thu hút sự chú ý của ta bằng việc giết Serenity Wheeler."

"Theo cách nhìn của ông thôi," tôi trả lời một cách bất cần để che giấu nỗi bận tâm của mình. "Theo ông, liệu có tính là chết khi cơ thể vẫn còn sống, ngay cả khi linh hồn biến mất?"

"Đôi lúc ta nghĩ về nó," Solomon nói với nụ cười đen tối. "Ta cho rằng nó tương tự với việc liệu đức vua có phải chịu trách nhiệm về những gì mà thần dân của mình làm hay không."

Căn phòng lớn mà chúng tôi bước vào vẫn chưa hoàn thiện, cần thêm nhiều nỗ lực để mang lại cảm giác vương giả. Đây hẳn là nơi đặt ngai vàng và cùng các thân cận bàn việc quốc sự. Tuy nhiên, nó ít mang phong cách Ai Cập hơn mà hơi hướng Game of Thrones nhiều hơn. Tôi có thể thấy nơi họ dán đá giả lên tường, trùng khớp với sàn đá thật. Những cây cột có dấu bút chì giúp người vẽ biết chính xác chỗ nên khắc ghi chiến tích của Solomon. Các cửa sổ sẽ thay thế bằng kính màu. Tôi tưởng tượng ra những tấm thảm được trải xuống, còn biểu ngữ thì được treo trên trần. Và ở cuối căn phòng, trên một cái bục là chiếc ngai bằng đá mà Solomon tiến tới. Tất nhiên đó là thứ đầu tiên mà hắn muốn hoàn thành.

"Nhưng sự thật hiển nhiên là ngươi đã đánh cắp một tay sai của ta. Con nhóc đó là của TA. THUỘC VỀ TA!" Hắn gầm gừ những từ đó, nhấn mạnh chúng. "Ngoài ra, ngươi còn nắm giữ Bảo Vật Ngàn Năm." Hắn ngồi lên ngai vàng mà giờ tôi mới nhận ra nó làm từ bia đá ngàn năm, thứ chứa đựng tất cả các bảo vật. Một vài thứ đã được đặt trong đó: cái cân, vòng cổ, con mắt, chìa khóa. Quyền trượng, vòng tròn và Trò Chơi Ngàn Năm thì thiếu vắng. Đặc biệt không có ba lá bài thần, đó là tin tốt vì tôi không muốn lộ chiến thuật đánh bại các Thần trước Battle City. "Ta đã giữ một cái," hắn chỉ vào chiếc Khóa Ngàn Năm của thế giới này. "Hãy nói cho ta biết làm thế nào ngươi lại có cái này?"

"Liệu ông có tin rằng tôi đến từ thế giới khác?" Tôi nói một cách uể oải, mặc dù đó không phải cảm xúc thật của tôi. Thật sự tôi đang vắt óc nghĩ cách thoát khỏi mớ hỗn độn này.

"Có," Vua tuyên bố. "Ta đã sống một cuộc đời đầy biến cố... chiều không gian khác chẳng phải chuyện gì to tát."

"Vậy ra ông không phải là người mang chúng tôi đến đây."

"Nhảm nhí," hắn nhìn tôi trừng trừng. "Tại sao ta lại muốn ngươi ở đây? Ngươi đang cản trở kế hoạch của ta."

"Vậy hãy để tôi và bạn bè tôi đi và chúng ta không liên quan gì tới nhau nữa." Tôi nhún vai. "Tôi không phải anh hùng, nhất là khi đây không phải thế giới của tôi."

"Ngươi nghĩ ta sẽ tin sao?"

"Ông tin cái quái gì thì tùy. Serenity chết là do cô ta tự ý xâm nhập vào tâm trí tôi, bỏ qua lời khuyên ngăn của tôi. Nếu cô ta nghe thì mọi chuyện đâu đến nông nỗi này."

Solomon ngả người về phía trước nở nụ cười gian xảo. "Khi có được Trò Chơi Ngàn Năm này, ta đã giật mình nhận ra đây kh��ng chỉ là đồ cổ của một nền văn minh bị lãng quên. Nó chứa đựng thứ gì đó rất mạnh mẽ – không, ta nhầm rồi, nó chứa đựng một người nào đó rất mạnh mẽ. Linh hồn của một đứa nhóc... một đứa có thể thay đổi cả thế giới mà chúng ta từng biết." Những ngón tay của hắn lướt nhẹ trên Trò Chơi Ngàn Năm. "Bằng cách nào thì đó lại là vấn đề khác. Cha thằng nhóc tạo ra bảy Bảo Vật Ngàn Năm, và theo phong tục cha truyền con nối, đứa trẻ đó sẽ thừa kế ngôi báu khi cha nó qua đời. Sau đó, có người thì thầm vào tai thằng nhóc... tại sao phải chờ đợi? Pharaoh đã già nhưng vẫn đủ sức cai trị thêm chục năm nữa. Tại sao thằng nhóc lại phải lãng phí thời gian đẹp nhất của cuộc đời để đi phục vụ cha mình khi có bao người đang thỉnh cầu cậu lên nắm quyền. Mỗi năm, mạng sống của Pharaoh sẽ bớt đi một tuổi, rồi sẽ tới lúc hoàng tử lên ngôi. Hoàng tử còn trẻ... khỏe... mạnh mẽ... có thể để lại dấu ấn cai trị vương quốc suốt hơn nửa thế kỷ trên ngai vàng. Pharaoh yếu ớt. Hoàng tử mạnh mẽ.

"Thế là thằng nhóc giết hại vua cha trong cuộc đảo chính đẫm máu khiến dòng sông Nile cũng phải nhuộm đỏ... rồi thằng nhóc ngồi trên ngai vàng. Nhưng một kẻ giỏi vung kiếm không đồng nghĩa với việc giỏi cai trị. Ngay khi ngồi lên ngai vàng, thằng nhóc không biết phải làm gì, nó không biết cai trị. Cha nó đã giấu nó quá nhiều thứ, khiến nó bây giờ dù cố gắng bắt chước nhưng chỉ là cái bóng mờ nhạt của cha nó. Một bản sao lỗi, chẳng ai mong muốn. Và những tên cố vấn thổi phồng vào tai thằng nhóc rằng nó đã đủ khả năng để trị vì đất nước. Chúng bây giờ khuyên thằng nhóc nên ăn chơi nhảy múa, còn việc cai trị thì để bọn chúng lo. Đó là một sự xỉ nhục với thằng bé, và để trừng phạt, thằng nhóc moi ruột lũ cố vấn cho đàn cá sấu ăn.

"Từ giờ, thằng nhóc phải tự lo lấy. Thành lập được hội đồng mới nhưng những kẻ này còn thảm bại hơn cả những kẻ lúc trước, suốt ngày chỉ biết liếm gót, nịnh hót khen thằng nhóc thật tuyệt vời và thông minh. Do đó nó mắc hết sai lầm này tới sai lầm khác. Chọn tư tế bị mê hoặc bởi mụ phù thủy tóc trắng, người lập ra giáo phái tôn thờ cô ta và con rồng trắng vĩ đại như thể cô ta là Horus tái sinh. Tên tư tế phản bội thầy giáo của mình, giết hại bất cứ sứ giả nào dám đưa ra yêu cầu và bất cứ ai dám nói trước mặt hắn về vấn đề nào đó ngoại trừ những lời ca tụng sự hoàn hảo."

"Hẳn kết thúc theo cái cách vị hoàng tử sẽ g���p được tình yêu của đời mình rồi sau đó sống cuộc đời vui vẻ, hạnh phúc mãi mãi," tôi châm chọc.

Solomon lườm tôi vì dám xen ngang, trước khi quay lại câu chuyện. "Một nhóm nổi dậy bắt đầu quấy rầy, hành hạ vị vua trẻ tuổi. Tập hợp người dân, phá hoại, giết những thân tín của thằng nhóc. Mọi chuyện thật căng thẳng làm thằng nhóc run sợ, thút thít cả ngày. 'Tại sao dân chúng dám làm phản?' Lặp đi lặp lại 'Ta là Pharaoh!' Vị vua trẻ cố gắng tìm câu trả lời, loại bỏ, giết chết thêm nhiều cố vấn hoàng gia, cho đến khi tìm được một viên tướng mạnh mẽ, trung thành. Các cuộc nổi loạn bị đẩy lùi, những kẻ cầm đầu bị đánh đuổi. Pharaoh cực kỳ hài lòng." Solomon dừng lại. "Cho đến khi... chà! Tướng quân Bakura đâm một kiếm vào Pharaoh, tiết lộ hắn ta chính là thủ lĩnh đám phản loạn từ lâu. Hắn giăng bẫy khiến thằng nhóc tuyệt vọng đến mức phải tìm đến hắn."

"Tuy nhiên, vị tướng quân không cho phép vị vua trẻ tuổi có thể chết dễ dàng như vậy được. Hắn muốn thằng nhóc phải chịu đau khổ. Vì vậy, hắn sử dụng ma thuật hắc ám để phong ấn linh hồn thằng nhóc bên trong Dây Chuyền Ngàn Năm, rồi đập vỡ nó thành nhiều mảnh. Tiếp tới, hắn khóa tất cả bảo vật lại nhằm không cho ai sử dụng chúng nữa. Và bắt đầu một triều đại nhạt nhẽo của riêng hắn tại Ai Cập."

"Khi ta tìm thấy Trò Chơi Ngàn Năm, linh hồn của thằng nhãi Pharaoh xuất hiện trước mặt ta, kể cho ta câu chuyện mà ta vừa kể cho ngươi. Nó muốn ta cùng nó làm nên những điều tuyệt vời." Solomon khịt mũi. "Kết quả, ta dùng linh hồn thằng nhóc này làm vật hiến tế thứ hai nhằm giành lấy sức mạnh. Không cần biết việc thằng nhóc cầu xin rằng nó không phải là mối đe dọa, nó chỉ đơn giản muốn sống.... và ta biết rõ nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, giết nhầm còn hơn bỏ sót." Hắn ta nhìn thẳng vào mắt tôi, "Ta sẽ không để ngươi trở thành Bakura thứ hai."

"Ờ rồi sao?" Tôi nhìn chằm chằm ngược lại, "Đây là lúc ông cố gắng rút linh hồn tôi ra khỏi cơ thể chứ gì? Serenity đã thử và kết quả... ông biết rõ."

"Ta biết," Solomon nói với tiếng cười khúc khích, nhấc người ra khỏi ngai vàng. "Nhưng ta không phải Serenity Wheeler. Ta sở hữu Bảo Vật Ngàn Năm nguyên bản, không phải bản sao."

"Như nhau," tôi trả lời, khoe chiếc chìa khóa ra, "và tôi cũng biết xài đó."

"Vậy sao?" Solomon cảm thấy hứng thú. "Ta thừa nhận, chìa khóa là thứ ta không thể tìm ra cách sử dụng. Trò Chơi Ngàn Năm... có liên hệ gần gũi với ta." Hắn bước xuống bục rồi đi quanh phòng, ngước mắt nhìn tôi. "Ta biết được cách sử dụng chiếc vòng cổ từ một thằng nhãi trong mộ khi chị gái nó bán đứng nó để mong được tha mạng, cuối cùng ta giết luôn cả hai đứa. Pegasus dám dùng Con Mắt Ngàn Năm chống lại ta nên đã bị ta móc luôn con mắt còn lại của hắn. Chiếc chìa khóa, nó là một bí ẩn."

Tôi im lặng, không muốn cho hắn bất kỳ gợi ý nào về cách sử dụng chiếc chìa khóa. Thay vào đó, tôi để mắt tới hắn, cảm thấy tạm thời an toàn trước những mánh khóe Solomon có thể dùng để chống lại tôi.

"Nhưng đúng, đây là phần ta rút linh hồn ngươi. Dù vậy, trước tiên... ta phải làm linh hồn ngươi mạnh thêm chút đã. Như vậy mới bõ công ta ra tay."

"Ôi, tôi sợ quá! Tôi đã đấu với không ít kẻ quái dị rồi. Mấy lời nói của ông hoàn toàn vô dụng."

Solomon nói với giọng thoải mái làm tôi cảm thấy khó chịu, "Sau những thất bại của các Pharaoh, ta thấy rằng bọn họ đúng ở duy nhất một điểm: chiến đấu là cách tốt nhất làm cho Ka trở nên mạnh hơn."

"Tóm lại vẫn là đánh bài chứ gì?" Tôi phàn nàn. Vua nhìn tôi, nhưng tôi mặc kệ, "Bất kể ở thế giới chết tiệt nào, mọi thứ đều liên quan tới bài ma thuật. Nghiêm túc đấy... có bao giờ các người muốn thử cách khác không nhỉ?"

Solomon nổi giận, "Đừng có châm chọc ta!"

"Tôi chế nhạo tình huống, không phải ông," tôi giải thích, kích hoạt Duel Disc của mình. "Xem nào, nếu tôi thua, thứ này sẽ rút linh hồn tôi ra khỏi cơ thể và tôi bị đày xuống nơi phải chịu đau đớn, dày vò... đại loại vậy?" Tôi thở dài, lấy ra một bộ bài. "Vậy nếu tôi thắng? Đừng hòng chơi cái trò lật lọng của tên Aiden."

Solomon thở dài, rõ ràng hắn cho rằng việc này thật lãng phí thời gian vì kiểu gì hắn cũng thắng. Bởi vì tất nhiên một kẻ tự xưng là vua của một thành phố thì hay tự tin rằng làm gì có chuyện thất bại. "Ta sẽ để ngươi đi."

"Cùng với linh hồn nguyên vẹn," tôi yêu cầu.

"...Được."

"Tuyệt, chiến thôi, thưa bệ hạ."

"Như ngươi muốn," Solomon quay trở lại ngồi xuống ngai vàng. Một sàn đấu trồi lên từ dưới mặt đất, nó trượt đến trước mặt hắn để giúp hắn chiến đấu một cách thoải mái nhất. Nó chính xác là một Duel Disc cải tiến được gắn thẳng vào ngai vàng. Lão ta đúng là biết cách hưởng thụ, ngay cả ngai vàng cũng có đệm êm.

Solomon lấy bộ bài ra rồi tráo nó, những chuyển động chậm rãi, đầy thoải mái. Rõ ràng hắn hiểu rõ từng lá bài của mình, làm tôi mơ hồ nghĩ đến Solomon ở thế giới khác. Một tay chơi cờ bạc, nhà thám hiểm nổi tiếng, người kiếm bộn tiền khi đi khắp thế giới, tham gia cá cược những ván bài ma quỷ, chinh phục mọi trò chơi mà hắn tìm thấy.

Đưa bộ bài của mình vào Duel Disc, tôi kích hoạt hologram, rút mấy lá bài lên tay. "Ai đi trước, thưa bệ hạ?" tôi nói với giọng giễu cợt.

"Ta, tất nhiên," Solomon trả lời, rút bài lên tay. "Nói cho ta bi���t, ở thế giới của ngươi, bộ bài có phản ánh về chủ nhân của nó không?"

"Có."

"Ta cũng nghĩ vậy. Có vài thứ trường tồn vĩnh cửu, thậm chí vượt ra cả bên ngoài các thế giới khác nhau. Bộ bài đơn thuần là vật chứa dành cho Ka, và con người không thể không chọn bộ bài phù hợp với những bí mật ẩn giấu sâu bên trong tâm hồn." Solomon nhìn qua những lá bài trên tay. "Lấy bộ bài của ta làm ví dụ. Đầu tiên ta xây dựng sự giàu có bằng cách khám phá thế giới, tìm kiếm những bí ẩn làm bối rối những bộ óc vĩ đại nhất của cả khoa học lẫn chủ nghĩa thần bí. Đó là cách ta nhận được Trò Chơi Ngàn Năm, thế nên ta cảm thấy ta phù hợp với bộ bài tương tự như vậy. Những bí ẩn của thế giới, bị che khuất khỏi đôi mắt... nhưng chỉ vì chúng bị che giấu không có nghĩa là chúng không có thật. Hãy chờ đợi. Nhưng trước tiên, nếu chúng ta muốn khám phá những điều chưa biết... chúng ta phải vứt bỏ tất cả những gì chúng ta đang làm. Để mở mang đầu óc.”

"Ôi thần linh ơi! Liệu những kẻ tự cao tự đại như ông luôn có những bài phát biểu kiểu này sao?" Tôi lẩm bẩm. "Chắc là một hội chứng bệnh lý luôn rồi."

Solomon giơ lên một lá bài. "Ta sử dụng Card Destruction, khiến cả hai chúng ta bắt buộc bỏ toàn bộ bài trên tay để rút bài mới." Hắn nhếch mép cười đểu. "Liệu ta có lỡ phá hỏng chiến thuật của ngươi? Hay ta đã giúp ngươi rút được lá bài cần thiết?"

Tôi chỉ hơi nhướn mày và từ chối trả lời. Thấy vậy, Vua cảm thấy tức giận vì bị làm ngơ.

"Giấu ta chẳng có ích lợi gì, Chaos," Solomon nói. "Ta đã xem trận đấu giữa ngươi với Aiden. Ta biết ngươi sử dụng bộ bài nào: Magician Spell Counter. Ta sẵn sàng cho cả ngươi lẫn Endymion. Mọi người chơi cờ bạc đều luôn luôn có chuẩn bị trước. Nhìn ngươi bây giờ? Chẳng có gì trong bộ bài ngươi mà ta không biết."

"Nói nhảm xong chưa? Tôi đang đợi đây."

"Hãy cẩn thận với những lời mình nói, nhãi con," Solomon gắt lên với tôi, rõ ràng không nhận thấy chút tôn trọng hay sợ hãi nào từ tôi dành cho hắn. "Ta đã gửi xuống mộ một lá bài bí ẩn khi sử dụng Card Destruction. Bằng cách gửi Ogopogo tới mộ, ta có thể gửi một con quái vật tương tự xuống mộ." Hắn tự tin mỉm cười. "Tò mò phải không?"

"Danger!"

"Chính xác, ngươi đang gặp nguy hiểm."

"Không!" Tôi cắt ngang lời chế nhạo. "Đó là bộ bài của ông sử dụng. Danger!" Solomon ngạc nhiên còn tôi thì cười. "Trước đây tôi cũng từng dùng một bộ." Chính xác là lúc tôi còn ở thế giới thực trước khi bị lôi vào đây. Nên giờ tôi hiểu cách nó vận hành. Cộng thêm với tính cách của lão Solomon này thì khả năng cao hắn sử dụng bộ bài Pure Danger! Toàn bộ lối chơi của bộ bài là triệu hồi nhanh nhất những quái vật cực mạnh rồi đánh bại tôi bằng sức tấn công khủng bố.

"Ông sắp sửa ngạc nhiên cho xem," tôi nói với chính mình.

"Ngươi vẫn chưa nói cho ta biết làm thế nào ngươi có được chìa khóa hay cách sử dụng nó hoặc nó có thể làm gì." Solomon nói với tôi, "Nhưng ta có thể nói rằng ngươi là người giỏi nắm bắt thứ gì đó bị lãng quên mà không chịu buông bỏ... hãy xem ngươi đối mặt với ta như thế nào?" Hắn nhấc một lá bài từ trong tay, quay nó về phía tôi: Danger! Mothman rồi úp toàn bộ bài xuống Duel Disc. "Ngươi có thể tìm thấy nó không, Edwin, trước khi nó tấn công?"

Tôi xem qua bốn lá bài, biết rằng khả năng tìm thấy nó khá mong manh. Nhưng không quá quan trọng với archetype Danger! vì nếu chọn sai quái vật, chúng sẽ bị gửi xuống mộ... sau đó kích hoạt hiệu ứng khá khó chịu.

"Xa nhất bên trái," cuối cùng tôi nói và lá bài lật lên, đó là Brain Control.

"Ta cho rằng nó khá phù hợp," Solomon chế giễu, "bởi vì ngươi không có não."

"Ouch, đây chắc là sát thương lớn nhất mà ông có thể gây ra cho tôi trong trận đấu này đó, lão già. Triệu hồi quái vật ra đi!"

Ngay cả khi xuất hiện trên sân, Mothman dường như bị che khuất trong bóng tối. Tôi có thể nhận ra dáng vẻ của nó, đôi cánh dài giống như áo choàng sau lưng, cái đầu lớn và ăng-ten mờ ảo, cùng đôi mắt sáng như đèn pha nhấp nháy trước khi nó rít lên với tôi. Solomon cười thỏa mãn khi rút một lá bài, kết thúc lượt với con quái thú đầu tiên ở trên sân, sẵn sàng ăn thịt tôi hoặc đứng trên một cây cầu, báo trước sự diệt vong khi có cơ hội.

"Vậy là tới lượt tôi," tôi v���a nhìn vào bài trên tay, quyết định đã đến lúc chơi khăm Solomon. "Tôi đặt một lá bài xuống sân rồi kích hoạt Fires of Doomsday, cho phép tôi triệu hồi hai Doomsday Token, kết thúc lượt." Tôi thấy thích thú khi hai con quỷ (Fiend) chẳng hề sợ sệt Mothman, điều này hẳn khiến Solomon có chút thất vọng.

"Gì đây? Một cách khác để tạo ra Spell Counter?" Hắn hỏi.

"Bí mật," tôi đơn giản nói, "Bệ hạ giỏi mà, hãy tự tìm hiểu đi."

Vua nghiến răng, bực tức vì từ khi có Trò Chơi Ngàn Năm giúp lão giành quyền kiểm soát Domino, chưa ai dám trả treo với hắn như vậy. Nhưng nhanh chóng hắn quay lại với giọng nói vui vẻ. "Không thành vấn đề, những điểm ma thuật (Spell Counter) nhỏ bé kia sao có thể chống lại những con quái thú mạnh mẽ của ta. Nói về quái vật..." Hắn giơ ra một quái thú Danger! khác, lần này nó trông như một sinh vật giống sói đi bằng hai chân. "Đây... là Dogman."

"Ồ bất ngờ chưa!" Tôi tuyên bố với nụ cười toe toét. "Bộ bài của ông có Red Dwarf luôn không? Nếu có thì sẽ rất—"

"Ngươi nên im mồm và tập trung vào trận đấu!" Solomon ra l���nh.

"Tôi có thể tập trung vào trận đấu nhưng im lặng? Nó hơi khó... tôi là tên lưu manh lém lỉnh. Xem nào, ngoài cùng bên trái." Lá bài bị lật lên, thật sự làm tôi giật bắn mình vì có một con rắn biển khổng lồ nhảy lên từ lá bài, bay vút lên không trung rồi tan biến. "À đó là..." tôi cố gắng trấn tĩnh.

"Ngươi đã chọn được con quái vật... nhưng đáng tiếc không phải con ngươi muốn. Nhờ thế Dogman bây giờ có thể xuất hiện trên sân. Con quái thú (chắc chắn không phải người sói hay người) vua của loài chó, nhảy vào sân đấu và ngửa đầu ra sau, tru lên một tiếng đinh tai nhức óc. "Không chỉ ta có thể rút thêm một lá bài lên tay nhằm thay thế Dogman, mà ngươi còn gửi Nessie xuống mộ, giúp ta kích hoạt hiệu ứng của Nessie cho phép ta rút thêm một lá Danger! từ bộ bài lên tay." Solomon cẩn thận xem xét chọn lá bài trước khi gật đầu với chính bản thân, rồi ngay lập tức úp nó xuống. "Ta úp một lá bài xuống trước khi tiêu diệt đống Token của ngươi. Dogman! Mothman! Tấn công!"

Tôi quan sát Dogman và Mothman lao tới tấn công dã man hai Token. Sao cũng được, m���c đích của chúng đã hoàn thành một cách hoàn hảo.

"Kích hoạt Bài Bẫy: Trap Trick!" Bộ bài của tôi bật ra khỏi Duel Disc và tôi bắt đầu xem nó. "Bằng cách trục xuất một lá Bài Bẫy, tôi có thể chọn một lá Bài Bẫy từ trong bộ bài đặt lên sân, và ngay lập tức có quyền kích hoạt nó. Lá bài tôi chọn là Metaverse! Nó cho phép tôi chọn một lá bài Ma Pháp Môi Trường bất kỳ trong bộ bài, sử dụng ngay lập tức."

"À à... Citadel của ngươi," Solomon nói, từ từ với lấy lá bài từ trong tay. "Ta e rằng nó vô dụng khi ta sử dụng lá bài này: Prohibition!" Ma pháp lóe trên sân, để lộ ra một danh sách cấm dài dằng dặc, như thể đến từ một tên độc tài hạng nặng nào đó. "Bằng cách tuyên bố Citadel of Endymion, ta ngăn cản ngươi sử dụng nó, vô hiệu hóa chiến lược của ngươi, khiến ngươi phí phạm lá Metaverse." Hắn ta nhếch mép cười. "Ngươi thật ngu xuẩn khi đối đầu với ta. Ta biết rõ trò chơi này hơn ngươi, ngoài ra ta chưa bao giờ thua!"

"Tuyệt vời đấy... Kích hoạt Lair of Darkness!"

Giờ tới lượt tôi cười khi Metaverse biến căn phòng trở thành ngục tối, đầy những con quái vật lởm chởm, sương mù xanh lục phát sáng rỉ ra từ các khe nứt trên đá. Bóng tối tràn ngập không gian mang lại cảm giác ngột ngạt, khắc nghiệt.

"Cái quái gì đây?"

"Nơi dành cho những loại như người, thưa bệ hạ." Tôi nhàn nhạt đáp. "Ông đã chuẩn bị bộ bài đối phó với Endymion... nhưng đó là bộ bài của Edwin Chaos. Tay sai của ông bắt cóc bạn tôi... vì vậy để cứu họ, tôi cần phải trở thành người khác." Tôi dang rộng hai tay. "Hiện giờ tôi là ác quỷ hộ vệ... chào mừng tới Vương quốc Bóng tối." Một lá bài bật ra khỏi bộ bài của tôi. "Bộ bài này không giống với những gì ông từng thấy. Mọi trò mèo của ông sẽ trở nên vô dụng khi đối đầu với những nỗi kinh hoàng nằm trong bộ bài của tôi, chúng đã sẵn sàng phục mệnh chủ nhân chúng. Cuộc nổi dậy đã bắt đầu, thưa bệ hạ... ngài có nghe thấy tiếng của đám đông giận dữ đang muốn lấy đầu ngài chưa?"

Lần đầu tiên tôi thấy chút lo lắng thoáng qua trên khuôn mặt của Solomon, không hơn không kém. Ám chỉ rằng mọi chuyện không xảy ra như những gì hắn muốn. Nó làm tôi tự hỏi hắn đã thắng bao lần bằng chính kỹ năng của mình thay vì sử dụng trò gian lận hoặc mánh khóe. Nếu hắn chỉ chăm chăm thắng bằng gian lận thì lần này quả là đòn chí mạng, buộc hắn phải phô bày thực lực thật sự.

"Giờ tới lượt tôi! Rút Bài!" Tôi mỉm cười với lá bài này. "Đầu tiên tôi sử dụng Allure of Darkness, cho phép tôi rút thêm hai lá, cái giá phải trả là trục xuất một quái thú hệ Dark, nếu không sẽ mất toàn bộ bài trên tay. May mắn thay, tôi có một lá để trục xuất." Tôi rút hai lá và trục xuất một lá, từ chối tiết lộ tôi bỏ đi thứ gì, khiến ông ta phải bồn chồn lo nghĩ. "Giờ thì, tôi sử dụng Enemy Controller!" Một tay cầm điện tử xuất hiện trên sân. "Thông thường, tôi phải hy sinh một quái thú của tôi để có quyền điều khiển quái thú của ông. Nhưng Lair of Darkness có điểm rất thú vị. Thứ nhất, nó biến tất cả quái vật trên sân trở thành hệ Dark, điều này không quan trọng lắm vì cả hai chúng ta đều là dân chơi hệ Dark, vậy nên hãy sang điểm thứ hai. Ở trong Lair, hehehe... cái gì của ông... cũng sẽ thuộc về tôi... của tôi... của tôi hết! Tôi có thể hiến tế Dogman để kiểm soát Mothman trong một lượt."

Dogman hú lên trong đau đớn trước khi tuyệt vọng tan biến, một sợi dây rời khỏi bộ điều khiển cắm vào Mothman, từ từ kéo nó bay qua phần sân của tôi.

"Bây giờ phải có thêm bạn bè mới vui." Tôi rút một lá. "Ông có biết rằng Lair of Darkness ban đầu là nhà tù chuyên giam giữ những linh hồn tồi tệ nhất. Được canh giữ bởi những tên cai ngục làm ngơ trước những tiếng la hét cầu xin của những kẻ bị nhốt trong bóng tối này. Nhưng tất nhiên ông không thể mong sống ở cái nơi tà ác này mà không bị ảnh hưởng được. Tà ác là một loại dịch bệnh... nó từ từ lây nhiễm, lây lan. Khi ông nhắm mắt làm ngơ trước tội ác của người khác, nếu chúng xấu xa cũng chẳng sao vì không liên quan gì đến ông. Cho đến một ngày, lời biện minh không còn giá trị... ông quyết định phải trở nên ác hơn bọn chúng nhằm thống trị chúng. Thế là những kẻ giám ngục với mục đích ban đầu là bảo vệ Lair và trông giữ những linh hồn đáng nguyền rủa trở thành chúa tể, tàn ác hơn rất nhiều so với những linh hồn mà chúng phải trông chừng."

"Nhà tù từng có một tên cai ngục... sinh vật canh giữ, không để bất cứ linh hồn nào trốn thoát. Nhưng giờ nó lảng vảng trong bóng tối, tìm kiếm nạn nhân nhằm kéo vào hố sâu của sự áp bức. Hãy để tôi giới thiệu Behold Ahrima, The Wicked Warden!" Một con chó quỷ ba mắt xuất hiện trên những tảng đá lởm chởm, gầm lên như một con sư tử thay vì con chó. Những linh hồn chết tiệt màu xanh lá cây rùng mình quyết định né nó ra. Thầm cảm ơn vì tôi có thể triệu hồi quái thú ở chế độ phòng thủ mà vẫn dùng được hiệu ứng, nó giúp ích rất nhiều cho chiến thuật của tôi. "Giờ là lúc tôi kích hoạt hiệu ứng của nó, bằng cách hiến tế một quái thú tôi điều khiển, tôi có thể rút thêm một lá bài. Và vì tôi sẽ mất quyền kiểm soát Mothman ở lượt sau nên đã đến lúc vứt bỏ nó. Ahrima! Cho nó biết sức mạnh của bóng tối!"

Ahrima nhảy vào dùng răng cắn chặt vào con bướm đêm, lắc thật mạnh cho đến khi nó chết hẳn, một lá bài trượt ra từ bộ bài của tôi. Tôi nhìn Solomon, người r�� ràng đang bực bội với cách tôi sử dụng những con quái thú của lão.

"Kệ thôi, nếu đảo ngược lại tình hình thì ông ta cũng làm như vậy... bản chất tham lam đã ngấm vào máu lão ta rồi." Tôi nói to, "Nhưng chưa phải tất cả. Một sinh vật đã làm đảo lộn cán cân trong Lair... một sinh vật được gửi xuống để nhận trừng phạt, kẻ mà Ahrima cùng những tên cai ngục còn lại lẽ ra phải giam cầm mãi mãi. Nhưng với sự thối nát của chúng, chúng đã biến tù nhân trở thành chúa tể... và khi một kẻ bị hiến tế trong hang ổ của nó, nó sẽ xuất hiện, vì bị thu hút bởi mùi máu. Thế nên, từ nghĩa địa của tôi, được gửi xuống bằng chính Card Destruction, tôi triệu hồi đặc biệt Darkest Diabolos, The Lord of the Lair!"

Làn sương mù màu xanh lá chuyển sang màu tím khi các vết nứt trên mặt đất ngày càng lớn, đua nhau chạy dọc sân đấu, khiến hologram của Lair rung chuyển. Tôi đứng đó quan sát Solomon, lão ta dường như vẫn cố tỏ ra bình thản, trong khi bàn tay đầy móng vuốt của con quái vật của tôi đâm xuyên qua sàn, rồi một giây sau. Từ khe nứt xuất hiện Diabolos, con rồng đen vĩ đại vươn mình thoát ra khỏi mặt đất, những sợi xích đứt gãy rơi lả tả xuống đất, trong khi nó gầm lên một tiếng nhằm khẳng định vị thế thống trị ở nơi này. Ahrima cúi mình chào đón chúa tể và chủ nhân của mình rồi quay về phía Solomon, người đang đứng trên sân sạch bóng quái vật.

"Bây giờ... hãy để xem lá bài ông đang úp kia là gì." Tôi nói, biết rằng một người như Solomon không thể không có kế hoạch dự phòng. Một tay chơi bạc thực thụ luôn có kế hoạch dự phòng. "Diabolos tấn công trực tiếp vào điểm gốc của Bệ Hạ—"

"Ta sử dụng You're in Danger!" Solomon nói, lá Bài Bẫy lấp lóe trên sân và rồi xuất hiện ba lá bài úp. "Giờ là lúc ngươi chọn số phận cho mình, Edwin Chaos. Ngươi bước vào lãnh địa của một trong số những quái thú Danger! của ta. Nhưng con nào... đó là câu hỏi. Hãy chọn một lá để xem vận mệnh của ngươi đem lại cho ngươi thứ gì."

"Vận mệnh của tôi cho đến nay, tôi cảm thấy khá ổn." Tôi nhún vai, "Thôi thì cứ chọn bên trái."

Hai lá bài còn lại biến mất, được tráo vào bộ bài của Solomon. Lá bài còn lại từ từ chìm xuống sân... trước khi phát tiếng gào rú vang vọng Lair. Diabolos chẳng hề sợ hãi, gầm gừ đáp lại đối thủ, kẻ xuất hiện từ phía sau ngai vàng của Solomon. Một con quái vật lông lá khổng lồ, da xanh, lông đen, cao gần bằng con rồng của tôi. Móng vuốt nó dài, màu đỏ thẫm. À tất nhiên, đôi chân của nó cũng to bất thường.

"Danger! Bigfoot ngang ngửa với con rồng của ngươi. Vì vậy, cứ tấn công nó bằng Diabolos nếu muốn. Giết nó! Nhưng ngươi không giành nổi chiến thắng mà ngươi hằng mong đợi đâu."

"Vậy thì kết thúc lượt," tôi nhanh chóng nói. "Tại sao phải tấn công khi mối đe dọa sẽ sớm qua đi." Tác dụng của lá Bài Bẫy kết thúc và Bigfoot biến mất. "Phía sân của ngài lại trống rỗng, thưa bệ hạ... còn gì nữa thì hãy phô bày hết ra đi, kẻo hối hận."

Nhưng trước khi Vua Domino kịp nói lời nào thì có một tiếng cười khẽ vang lên làm hắn nhìn xuống khẽ mỉm cười. "Hmmm... ngươi muốn xem ta có thể làm những gì? Ta rất vui lòng chỉ cho ngươi xem." Solomon vỗ tay và cánh cửa phòng ngai vàng mở toang.

Người đầu tiên bước vào là phiên bản ác độc của tôi. Dù giấu mặt trong mặt nạ nhưng tôi vẫn cảm nhận được vẻ mặt tự đắc, kiêu ngạo của hắn. Hắn ra hiệu... ba người bước vào. Chuyển động của họ cứng ngắt, hệt như robot. Họ tiến lên phía trước, mắt lờ đờ không chút sức sống, tiến về phía Solomon, đứng cạnh bên sườn hắn.

"Ngươi bị ám ảnh bởi việc cứu bạn bè?" Vua của Domino chế nhạo khi hắn ra hiệu cho Tea, Yuri và Tristan đứng, trên tay đeo Duel Disc để trở thành những người hộ vệ của hắn. "Rất tiếc... ngươi đã quá muộn."

Văn bản này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free