(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 71: Lý giải
Trong căn phòng tăm tối, ánh sáng hắt ra từ chiếc đèn bàn nhỏ cùng ánh đèn đường bên ngoài chỉ đủ soi rõ Yugi. Bóng cậu in mờ trên tường, càng thêm u tối khi cậu cặm cụi vặn xoay từng mảnh ghép sao cho ăn khớp. Hình dáng kim tự tháp dần hiện rõ, nhưng điều đó chẳng khiến công việc của cậu dễ dàng hơn chút nào. Thứ này… gần giống một món đồ xếp hình, nhưng dường như có một lực cản vô hình ngăn người chơi hoàn thiện nó, cứ y như mớ hỗn độn ban đầu cậu nhìn thấy.
Dù lưng đau nhức vì giữ nguyên một tư thế quá lâu, Yugi vẫn không từ bỏ. Cậu loay hoay lắp từng mảnh ghép lại với nhau. Mọi thứ trùng khớp đến lạ thường. Cậu đã dành cả tháng trời nghiên cứu công trình này, trước đây thậm chí không ghép nổi hai mảnh vào nhau, vậy mà đêm nay mọi chuyện đã khác. Món xếp hình dần thành hình, thôi thúc cậu hoàn thiện nó, tái tạo lại bảo vật xưa cũ.
Cánh cửa phòng Yugi mở ra, nhưng cậu chẳng hề quan tâm, vẫn dồn hết tâm trí vào việc lắp ghép, cho dù người vừa bước vào chính là ông nội mình. Ông nội có lẽ đến để kiểm tra cậu, vì Yugi chợt nhận ra mình đã bỏ bữa tối.
"Yugi, ra khỏi phòng nhanh lên! Con cần phải—" Ông cậu dừng lại, ánh mắt dán chặt vào những mảnh ghép trên bàn, thứ mà cậu bé đã không kịp giấu trước khi bị ông phát hiện. "Thằng nhãi... đồ ăn trộm đáng chết!"
"Để cháu yên, cháu sắp hoàn thiện nó rồi!" Yugi thốt lên, phớt lờ cơn giận của ông nội, một lần nữa dồn sức vào việc lắp ghép.
"Sắp xong cái gì chứ? Mày lấy trộm đồ từ TAO! ÔNG MÀY ĐÂY!" Solomon lao tới, nắm chặt cổ tay Yugi, bóp rồi lắc mạnh. "Con mẹ mày vứt mày trước cửa nhà tao. Mày quên rồi sao? Ai nuôi mày, chu cấp cho mày... và giờ mày dám đi ăn trộm đồ của tao!" Lời nói của ông ta như những tiếng roi quất, nước bọt văng tung tóe. "Không có tao, mày đã chết ở xó xỉnh nào đó rồi! Vậy mà giờ mày dám lấy trộm đồ của TAO!"
"Tại sao ông lại phải quan tâm?" Yugi gầm gừ, giật mạnh tay ra khỏi ông nội. Cậu lườm ông khi ông ta định vòng tay vơ hết những mảnh ghép. "Nó nằm bám bụi trong phòng ông, nên tôi mới lấy chứ."
"Tao đang lắp nó."
"Và thất bại thảm hại," Yugi đáp trả. "Ông giữ nó bao nhiêu năm trời mà còn không ghép nổi hai mảnh vào với nhau. Ông thậm chí còn không hề hay biết nó biến mất! Tôi đã lấy nó mấy tháng rồi mà ông có biết đâu. Ông tức giận chỉ vì tôi làm được thứ mà ông mãi mãi không thể làm được. Tôi sẽ lắp được nó."
"Mày... cái gì?" Lời đó khiến ông già khựng lại, dán mắt vào Yugi. "Mày... mày làm được thật sao?"
"Đúng vậy!" Yugi hào hứng nói. "Không ai khác trên thế giới này làm được... kể cả ông... nhưng tôi làm được!" Yugi lắp thêm một mảnh khác vào, rồi hít một hơi thật sâu, đưa mảnh cuối cùng vào để hoàn thiện bảo vật ngàn năm. "Tôi đã làm được. Và giờ tất cả sẽ biết. Tôi sẽ tiết lộ mình là người giải xong câu đố ngàn năm, từ đó tất cả sẽ chú ý đến tôi!" Nụ cười của cậu vụt tắt khi nghĩ đến những gì đã từng trải qua, bị bạn bè thầy cô bắt nạt, xa lánh, cả cuộc đời cậu như một hạt cát chẳng ai thèm đoái hoài. "Giờ không ai có thể phớt lờ tôi nữa... mọi người sẽ biết tôi là nhất!" Cậu nở nụ cười tự mãn với ông nội. "Tôi thậm chí còn giỏi hơn ông. Ông bó tay... tôi làm được. Nhờ đó tiền và quyền sẽ—"
Cơn đau bùng nổ khắp đầu cậu.
Mặt cậu đập xuống bàn, mũi vỡ vụn vì va vào góc, cậu ngã bệt xuống đất, chân tay mềm nhũn như bún. Một cú đá mạnh vào bụng khiến cậu quằn quại, nhưng chưa kịp dịu xuống thì một cú đá khác vào lưng làm cậu la hét vì đau đớn. Cậu thấy mình không thể thốt nên lời. Dồn hết sức lực định bò đi, cậu nghe một tiếng rắc, chân mình bị bẻ gãy. Cậu gào lên khóc nức nở cho tới khi một bàn tay nắm lấy đầu cậu rồi nhấc bổng lên.
"Ô-ông nội," cậu thì thào, nôn ra máu.
"Cái này là của tao, nhãi con!" Solomon rít lên. "Tao tìm thấy nó trong ngôi mộ cổ. TAO! Tao liều mạng vượt qua những cái bẫy chết người. Tao chiến đấu thoát ra khỏi Ai Cập. Tao đã làm tất cả... và mày nghĩ rằng mày có thể cướp lấy tất cả những vinh quang này của tao thì mày lầm to rồi." Ông ta đập đầu Yugi xuống bàn lần nữa trước khi cầm bảo vật ngàn năm lên, nhìn nó với ánh mắt khiến bất kỳ sinh vật sống nào cũng phải khiếp sợ. "Mày luôn là một đứa cháu vô dụng, Yugi. Cả đời luôn mơ ước trở thành người nào đó vĩ đại hơn, nhưng trên thực tế mày chẳng làm cái quái gì để đạt được giấc mơ đó! 'Cháu muốn hẹn hò với cô gái này, ông ơi.' 'Sao cháu không cao lớn như những người khác vậy ông?' Thảm hại! Khi bằng tuổi mày, tao đã đi khám phá thế giới, kiếm tiền, chạm trán với những kẻ giàu có quyền lực, ăn trộm bảo vật từ các nền văn minh cổ đại, ngủ với những cô gái nóng bỏng nhất. Còn mày chưa bao giờ nghĩ tới những điều đó đúng không? Mày chỉ mong cuộc đời cho mày tất cả mà chẳng cần phải làm gì. Thứ duy nhất miễn phí trên đời này chỉ có nước mưa và cứt chim mà thôi."
Ông ta chậm rãi lắp mảnh ghép cuối cùng vào.
"Cuộc sống không cho mày bất cứ gì... mày phải tự cố gắng—"
Bên ngoài Kame Gameshop, những ô cửa sổ chớp sáng một quầng vàng rực rỡ, rồi nhanh chóng chìm vào bóng tối. Rồi mọi thứ trở nên tĩnh lặng... cho tới khi một tiếng cười khúc khích vang lên trong màn đêm đen như mực, cùng tiếng hét thất thanh của một cậu bé vừa trở thành vật hiến tế đầu tiên.
Hiện tại
"Thả bọn họ ra!" Tristan gào lên, cố gắng chống cự những kẻ được Aiden ra lệnh kéo ba người bọn họ vào phòng thí nghiệm của hắn. "Chỉ bắt tôi thôi... thả bọn họ ra đi."
Giáo sư cười khẩy trước câu nói ngô nghê ấy, giọng hắn bị bóp méo bởi chiếc mặt nạ. "Ngươi hẳn đang ảo tưởng rằng mình có gì đó để ra điều kiện với ta. Ngươi chẳng là gì cả, Tristan ạ." Hắn nhại theo lời Tristan. "Chỉ bắt mình tôi thôi... ta đã có ngươi rồi. Ta thường không chấp nhận trả tiền cho những gì ta đã sở hữu." Hắn chỉ tay về phía dãy bàn nơi ba người Tea, Yuri và Tristan bị kéo đến. Họ buộc phải nằm trên mặt thép cứng lạnh. Những vòng thép siết chặt cổ tay, cổ chân, khóa chặt mọi cơ hội trốn thoát, trong khi Aiden thong thả dạo quanh phòng thí nghiệm, kiểm tra xem có gì mới mẻ hay thú vị sau thời gian vắng mặt. "Ta khá khen cho việc mấy người không bán đứng lẫn nhau. Điều đó xảy ra ở đây rất nhiều. Những tiếng than vãn, cãi cọ khi các thành viên trong cùng gia đình quay lưng lại nhau trong nỗ lực cứu lấy bản thân. Hiển nhiên, nó không bao giờ thành công... nếu có người được đưa đến đây thì đồng nghĩa bản thân chúng là phế phẩm, không được sử dụng trong kế hoạch trọng đại. Nhưng cũng thật buồn cười khi nhìn thấy cha mẹ bán đứng con cái mình để đổi lấy cơ hội sống."
"Ngươi sẽ phải trả giá cho chuyện này!" Tea gắt lên.
Giáo sư ném cho Tea một cái nhìn, dù phần lớn khuôn mặt hắn đã bị chiếc mặt nạ che khuất. "Nghiêm túc đấy sao? Cô vẫn dùng câu nói sáo rỗng đó ư? Tại sao không nói cô đã rơi vào bẫy của ta rồi, chẳng biết làm gì hơn?" Hắn tiến tới, vỗ nhẹ vào má Tea, người đang trừng mắt lườm hắn. "Cô em... vẫn còn non nớt lắm."
"Tại sao ngươi lại làm như vậy?" Yuri cuối cùng lên tiếng, trong lúc Aiden ra lệnh cho lũ tay sai lui ra ngoài để hắn được yên tĩnh. "Ngươi đang muốn làm gì?"
"Những câu hỏi này." Giáo sư chỉ tay về phía Yuri. "Đây mới xứng đáng là câu hỏi chứ." Hắn bắt đầu đi đi lại lại giữa ba người, kiểm tra máy móc... không, chúng không giống máy móc cho lắm. Hoặc ít nhất là so với máy móc hiện đại. Có những phần như màn hình hay công tắc, hay những thứ đại loại. Nhưng cũng có cả những món đồ của thế kỷ trước với ống đồng và dây cáp tín hiệu bọc cao su. Các ống thủy tinh chứa đầy chất lỏng sủi bọt đủ màu neon, cùng những quả cầu phát điện. Và còn cả những thứ cổ xưa. Một mảnh đá cắt ra từ bức tường nào đó từ hàng nghìn năm trước, được gắn lẫn vào mớ máy móc lộn xộn, tựa như một tác phẩm nghệ thuật trừu tượng về sự trỗi dậy của loài người.
"Chúng ta hãy đến với câu hỏi thứ hai trước, được chứ?" Hắn trả lời, không hề quay về phía ba người. "Bài Ma thuật là một trò chơi phức tạp với nguồn gốc cũng phức tạp không kém. Lâu đời hơn những gì các người nghĩ. Pegasus, hắn không sáng tạo ra trò chơi, hắn chỉ khám phá lại nó... không, cũng không đúng, thứ này từ đầu không phải là trò chơi. Pegasus phát hiện ra một nghi thức cổ xưa, đen tối và mạnh mẽ, rồi như thường lệ, những gì từng bị cấm trở nên thân thiện và phổ biến. Nó bị khuất phục, thay đổi, bóp méo. Các người thấy điều đó ở mọi nơi, mọi lúc đúng chứ? Những câu chuyện cổ tích đen tối, bạo lực trở thành câu chuyện ngọt ngào để dỗ trẻ em ngủ. Nó được thêm thắt, chỉnh sửa, rồi sản phẩm cuối cùng là một câu chuyện quen thuộc." Hắn dừng lại. "Ừm, quen thuộc với ta."
"Thì sao?" Yuri nói, xoay đầu về phía Aiden. "Pegasus đã tìm thấy một số phép thuật đen tối rồi sử dụng nó nhằm mục đích kiếm tiền?"
"Rất tốt, cô đã bắt kịp rồi đấy!" Giáo sư hài lòng nói. "Đây từng là nghi thức cổ đại mà các Pharaoh Ai Cập duy trì nhằm mục đích kiểm soát các vùng đất họ cai quản. Giống như hiện nay, người ta nắm giữ quyền lực thông qua một thứ duy nhất... đó là quyền lực nhiều hơn."
"Thuận ti��n làm sao," Yuri trả lời.
"Một cuộc đua vũ trang. Nhưng thay vì vũ khí hạt nhân hay thứ gì tương tự, bọn chúng chuyển sang thứ gì đó man rợ... thần bí hơn." Aiden giang rộng vòng tay. "Trò chơi Bóng Tối. Một cái tên dễ thương cho thứ dùng để giết chóc theo cách bạo lực nhất. Người Ai Cập học được rằng sự sống được chia làm hai phần. Thứ gọi là Ba... linh hồn. Hiển nhiên, là thứ giúp chúng ta sống sót. Nhưng còn có... Ka. Biểu hiện con người thật sự của chúng ta... Ác quỷ, quái thú, thiên thần... Tất cả những thứ này là tổng thể làm nên chúng ta. Không chỉ những gì chúng ta đã làm, mà cả những gì chúng ta đã cảm thấy, những gì chúng ta khao khát, mơ ước. Yêu thương. Ghét bỏ!"
Giáo sư nắm chặt vào chiếc bàn Tea đang nằm, cơ thể hắn căng thẳng và gần như run rẩy khi nói, khiến cả ba người nuốt nước bọt im lặng, sợ hãi những gì hắn có thể làm. Có... gì đó lạ về hắn. Một cảm xúc mãnh liệt chỉ có ở người... sùng đạo.
"Sau đó, một Pharaoh vĩ đại đã tìm ra cách tạo ra Ba, con quái vật bên trong. Rút chúng ra khỏi linh hồn... để lại chỉ còn lại một cái xác rỗng. Và thế là—"
Tristan bất ngờ lao về phía trước, và thật đáng kinh ngạc là cậu không bị gãy xương sống trong lúc cố gắng thoát ra khỏi chiếc bàn.
"Này!" Giáo sư trách mắng. "Này! Bình tĩnh lại đi."
"Chúng ta không cho phép ngươi biến chúng ta thành như vậy!" Tristan gầm lên.
"Họ không biến con người thành quái vật, đừng có suy nghĩ ngớ ngẩn như thế!" Giáo sư trách mắng. "Họ xé toạc một phần linh hồn hiện diện dưới dạng quái vật, đó là sự khác biệt." Giáo sư vươn tay ra, vỗ nhẹ vào má Tristan. "Và ta không có hứng thú làm như vậy."
"Vậy... tại sao ngươi lại làm thế?"
"Ta đang giải thích," hắn nói chậm rãi, giọng nói mang đầy vẻ giả tạo ngọt ngào, nhắc nhở cả ba người rằng, bất chấp tên hắn hay những biệt hiệu tự đặt cho mình... hắn là một phiên bản khác của Edwin. Sự tự mãn, tự tin, cách hắn giữ mình và nói chuyện với một tri thức mà hắn không nên có.
Càng khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.
"Các Pharaoh làm như vậy vì họ nghĩ họ cần sức mạnh, và cách tạo ra đội quân quái vật là tốt nhất. Một đội quân quái vật được tạo ra từ những tên tù nhân khét tiếng nhất vương quốc. Ý tưởng rất hay... nhưng có thiếu sót. Những con quái vật trở nên yếu ớt theo thời gian, cần có vật chứa mạnh mẽ hơn... những nhà vô địch, nếu muốn sử dụng lâu dài. Bởi có sự thống nhất giữa Ba với Ka. Ka trao quyền cho Ba, còn Ba thì bảo vệ Ka. Nhưng mấu chốt là tại sao?" Hắn thở dài, nhìn ba người khi họ từ chối trả lời. "Ka... linh hồn... nó là nguồn năng lượng. Thứ năng lượng lớn nhất từng tồn tại. Pharaoh biết điều đó nhưng lại quá tập trung vào việc tạo nên đội quân quái vật." Aiden nhún vai. "Đức vua... khôn ngoan hơn."
Giáo sư ra hiệu về phía đống máy móc. "Ka cần được thu thập để sử dụng đúng cách. Nhưng nó như dầu thô, cần được tinh luyện trước. Và cách tốt nhất là thông qua các trận đấu bài tay đôi. Pegasus hẳn chưa xem xét đến vấn đề này nên đã bị đức vua chiếm lấy linh hồn bằng chính trò chơi của hắn." Giáo sư cười thầm. "Bệ hạ... có thể tự đánh bài nhưng buồn thay, không ai đủ trình độ vươn tới tầm của bệ hạ. Do đó, bọn ta cần đào tạo ra những nhà vô địch. Vấn đề ở chỗ... không có nhiều người biết chơi nữa. Ít nhất l�� ở cấp độ mà bệ hạ cần. Thật lãng phí tài nguyên khi đào tạo một nhóm người, gửi chúng ra ngoài... rồi chúng lại để thua những đứa lải nhải về tình bạn, công lý. Và tệ hơn nữa, nếu trong số chúng được trao tặng món bảo vật hiện đại."
"Đó là thứ... ở trong đầu Serenity?" Yuri hỏi. Cảnh sát luôn luôn đặt câu hỏi, luôn luôn.
"Chính xác. Vài cá thể tiềm năng sẽ được trao bản sao của bảo vật ngàn năm. Bản gốc đều do bệ hạ đích thân bảo quản. Nhưng dù sao, mất đi một đứa như Serenity cũng thật đáng tiếc. Thế nên... ta ở đây." Hắn bắt đầu vuốt ve một trong những chiếc máy. "Thiết bị này sẽ nhồi vào đầu các người toàn bộ kiến thức về Bài Ma thuật trong vài phút. Mọi kỹ năng cần thiết dành cho bài thủ chuyên nghiệp. Tuyệt vời đúng không?"
"Rồi sao? Chúng ta phải giúp các người vì lòng biết ơn sao?" Tea gào lên. "Đừng hòng."
"Ta biết rõ." Giáo sư thong thả nói. "Thế nên bước tiếp theo là biến các người thành tay sai trung thành cho bệ hạ."
"Tẩy não," Yuri nói với vẻ ghê tởm pha chút sợ hãi.
"Không, không, ta chỉ giúp mọi người nhìn theo quan điểm của bệ hạ mà thôi. Bộ não rất tuyệt, giúp chúng ta biện minh cho mọi thứ mình làm."
"Giống như ngươi bây giờ?" Yuri đáp trả. "Làm điều này với những người vô tội."
"Không ai vô tội," Aiden trả lời. "Cô cần phải hiểu rõ điều đó trong đầu. Thế giới của cô dù có vẻ bớt đen tối hơn ở đây nhưng bóng tối vẫn ẩn giấu sâu trong nhiều người." Hắn dừng lại, nhìn qua ba người. "Ngay bây giờ các người hẳn đang nghĩ rằng anh bạn Edwin yêu quý của các người không bao giờ làm thế này phải không?" Hắn cười thích thú. "Có thể... nhưng hãy trả lời ta câu hỏi này. Nếu có cơ hội... Edwin sẽ làm gì ta?"
"Giết ngươi," Yuri đáp trả mà không cần suy nghĩ. "Cậu ta sẽ giết ngươi để bảo vệ bọn ta."
Điều đó ... dường như làm giáo sư ngạc nhiên. "Hừm."
Có một tia sáng vàng lóe lên... và Tea, Tristan, Yuri bắt đầu gào thét.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, chúng tôi không ngừng cải thiện để mang đến trải nghiệm đọc tốt nhất.