Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 63: Bữa tiệc sinh nhật

Hai tháng sau.

“Sao lại phải tắt đèn thế?” tôi hỏi.

“Suỵt!” Có tiếng ai đó nhắc nhở, hình như là Tristan, tôi không dám chắc lắm.

“Nhưng nói thật, tại sao phải tắt đèn?” Lần này tôi hỏi lại, giọng đã nhẹ nhàng hơn.

“Đó là một bất ngờ,” Joey nói. “Tớ đã giải thích cho cậu rồi mà, Ed.”

Nếu là ở thế giới thực, chắc đầu gối tôi đang kêu gào vì nhức nhối lắm rồi. May mà ở đây tôi trẻ ra cả chục tuổi nên còn đỡ, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi thấy thoải mái khi phải lúi húi trốn trong bóng tối phía sau ghế sofa.

“Chuyện này ngớ ngẩn quá.” Tôi không chịu nổi nữa, đứng thẳng dậy.

“Ed!” Joey quát khi tôi bật đèn. “Thôi nào anh bạn, cậu sẽ làm hỏng hết mọi chuyện đấy!”

“Joey nói đúng đó,” Tristan đồng tình.

Tôi liếc cậu ta vẻ chán nản. “Chúng ta thực sự không cần làm cái trò này.”

“Edwin,” Yugi lên tiếng, cố tỏ ra là thành viên điềm tĩnh nhất nhóm, “chúng ta làm điều này cho Serenity. Hôm nay là ngày đặc biệt của em ấy.”

“À, hiểu rồi,” tôi nói. “Nhưng… không phải hiện tại Serenity đang bị mù sao?”

“Em ấy không có mù!” Joey gắt lên. “Đôi mắt em ấy rất tệ và cần phải băng bó trước khi phẫu thuật thôi!”

“Ờ ha. Tóm lại là con bé không thấy gì, đúng chứ?”

Joey gầm gừ, siết chặt nắm tay. “Nghe đây này—”

“Vậy nếu con bé không nhìn thấy gì,” tôi vội nói, giơ hai tay lên đầu hàng, “tại sao chúng ta phải trốn và còn tắt đèn làm gì?”

Joey… đứng chết trân.

Tất cả đều quay lại nhìn chằm chằm vào cậu ta, há hốc mồm khi chợt nhận ra những gì tôi nói là hoàn toàn chính xác.

“Ơ… hì hì,” Joey ngoan ngoãn nói, gãi gãi đầu.

“Về phần tôi,” Yuri Gardner lên tiếng từ chỗ cô ấy đang ngồi trên đi văng, “tôi đã nhận ra điều này ngay từ đầu rồi. Tôi cứ nghĩ mấy đứa đang bày trò vớ vẩn.” Cô ấy cầm cuốn tạp chí lên và bắt đầu đọc; viên thám tử này gần đây có vẻ hơi ủ rũ.

Không trách cô ấy được, ai mà không buồn khi bố mình phạm tội cố ý giết người chứ.

Tea vòng qua Joey, túm lấy áo cậu ta lắc mạnh. “Cậu bắt bọn tớ tốn công trốn trong bóng tối mười lăm phút đấy!”

“Thôi mà, do tớ không nghĩ thấu đáo, thế thôi mà!” Joey nói với chút kinh hoàng. Yugi đang cố giật Tea ra khỏi tay Joey trong khi Tristan lùi lại vì lo sợ cho tính mạng của mình. Yuri vẫn tiếp tục đọc tạp chí. Trong lúc đó, tôi nhận ra rằng Joey vừa nghĩ ra một câu nói kinh điển của nhà Wheeler: “Tôi đã không suy nghĩ thấu đáo.”

“Rõ ràng như vậy!” Tea kêu lên.

Tôi bật cười khúc khích rồi mới lên tiếng can ngăn. “Con bé vẫn có thể nghe thấy đấy, Tea.” Ngay lập tức, đôi mắt của cô thiếu nữ tóc nâu mở to và cô ấy lập tức đưa tay lên che miệng, như thể cô ấy nghĩ mình có thể nuốt ngược những lời đó vào cổ họng. “Vậy tại sao chúng ta không đứng hoặc ngồi hoặc làm bất cứ điều gì chúng ta muốn trước…”

Tiếng bước chân vang vọng ngoài sảnh.

“Mọi người trốn đi!” Joey kêu lên, chui tọt ra sau chiếc ghế mà Yuri đang ngồi.

“…Nghiêm túc chứ?” Cô nàng thám tử hỏi, nghiêng người để nhìn chằm chằm vào Joey.

“Đi theo chị nào, Serenity,” cô y tá nói, hướng dẫn cô gái trẻ vào căn phòng mà chúng tôi đã sắp xếp cho sự kiện nhỏ này. Con bé dường như trưởng thành sớm hơn tuổi, hay đây là quy luật của thế giới này, tôi cũng chẳng rõ.

Và tôi vô cùng đau lòng khi đứa trẻ tội nghiệp này phải trải qua quá nhiều thứ chết tiệt trong khoảng thời gian ngắn ngủi trên thế giới này.

“Em nghĩ chúng ta đã làm xong tất cả các bài kiểm tra rồi,” Serenity nói khi con bé đi ngang qua tôi và tôi ra hiệu cho những người khác giữ im lặng.

“Đúng, nhưng chỉ còn một chuyện nữa cho em… một chuyện rất quan trọng—”

“Bất ngờ chưa!” tất cả chúng tôi đồng thanh nói to. Không phải kiểu hét lớn để tránh làm cô bé giật mình hoảng sợ… nhưng đủ để khiến con bé hơi nhảy dựng lên một chút trước khi Joey nhảy chồm qua ghế, lao đến ôm chầm lấy em gái mình.

“Anh Joey!” cô bé nói, nhận ra anh trai mình ngay lập tức. “Cái—?”

“Em nghĩ anh không tổ chức tiệc sao? Hôm nay là ngày quan trọng nhất của em đấy chứ.”

Tôi cười khẩy nhìn xung quanh. Vâng, chúng tôi đã trang trí mặc dù không cần thiết, nhưng tôi cảm thấy… đúng là phải như vậy. Những quả bóng bay và dây buộc xung quanh nắm cửa, bánh ngọt, cùng những chiếc pizza nóng hổi vừa được giao tới. Tất cả dưới một biểu ngữ lớn được trang trí bằng tất cả các màu sắc của cầu vồng:

CHÚC MỪNG SINH NHẬT LẦN THỨ 13, SERENITY!

“Joey, anh… anh không cần làm như này,” Serenity nói, giọng hơi run run.

“Chính xác là anh đã tổ chức bữa tiệc này,” Joey nói khi Tea chụp một số bức ảnh, để Serenity có thể xem bữa tiệc sau ca phẫu thuật của cô bé. “Và khi bạn bè anh biết kế hoạch này, họ đã rất vui vẻ giúp sức. Anh biết bạn bè em không thể đến dự, nên anh hy vọng bạn bè của anh sẽ làm em vui.”

“Chào Serenity,” Tea nói, bước tới nắm lấy tay cô gái trẻ. “Chị là Tea.”

“Còn anh là Yugi.”

“Tristan.”

“Yuri,” chị của Tea nói, đặt cuốn tạp chí xuống, cố gắng dùng chút năng lượng tích cực để an ủi cô bé đang rõ ràng là rất xúc động. “Chị là chị gái của Tea.”

“Còn đây là Ed,” Joey nói, kéo Serenity quay về phía tôi. “Cậu ấy đã giúp anh tổ chức bữa tiệc này.”

“Chúc mừng sinh nhật em, Serenity,” tôi nói, nắm nhẹ lấy tay cô bé.

Serenity cười rạng rỡ. “Vâng, anh Joey đã kể về anh rất nhiều cho em nghe! Và những bức ảnh anh ấy gửi cho em… trước khi em phải băng mắt lại, tôi đã xem kỹ chúng…” cô bé hơi cúi đầu. “Nhưng em xin lỗi… em không biết mặt anh…”

“Đây,” tôi nói, cố gắng gạt bỏ cảm giác không thích bị người lạ chạm vào và đưa tay cô bé chạm lên mặt tôi. Serenity xoa tay dọc theo má tôi trước khi chạm vào bộ râu của tôi, khiến cô bé cười khúc khích, rồi giật mình rụt tay lại, nhưng sau đó lại rụt rè đưa ra lần nữa.

“Ồ… anh lớn tuổi hơn anh em phải không?”

“Anh… anh…” Tôi khựng lại, suýt chút nữa thì lỡ lời nói ra tuổi thật của mình. “Hai mươi hai tuổi. Anh quen Joey tại Duelist Kingdom.”

“Đúng vậy… hai anh đã đấu với nhau trong trận bán kết.”

“Và cậu ấy suýt thắng anh. Cậu ấy có kể với em không?”

Joey đỏ mặt. “Ed, anh bạn…”

“Đó là sự thật, có gì đâu mà phải ngại. Nào, ở đây có rất nhiều đồ ăn, quà tặng. Anh sẽ đích thân kể cho em nghe chuyện anh trai em suýt chiến thắng Ác quỷ hộ mệnh.”

Một giờ tiếp theo dành cho Serenity một bữa tiệc sinh nhật tuyệt vời nhất trong bệnh viện. Pizza là món được ăn nhiều nhất (mà không hiểu sao Tea lại là người ăn khỏe nhất… hình ảnh cô ấy ngấu nghiến ăn chắc chắn đã in sâu vào tâm trí tôi). Sau khi tôi khích lệ Joey bằng câu chuyện về trận đấu của chúng tôi thì tôi ngồi xuống lắng nghe những câu chuyện của mọi người. Những ký ức của hai anh em Joey và Serenity trước khi bố mẹ ly hôn. Tea và Yugi bị kẹt trong tủ quần áo ở trường, Tristan về chuyến du lịch tới New York một năm trước.

Người duy nhất im lặng là Yuri. Tea đã rất vất vả nài nỉ chị gái mình đến và tôi tình cờ gặp họ bên ngoài bệnh viện khi Yuri đang cố gắng từ chối Tea. Tôi không biết quá nhiều về những gì đã xảy ra sau vụ bố cô ấy đâm tôi; sau phẫu thuật, tôi vẫn cần nằm viện nhưng vẫn nào có được nghỉ ngơi. Kaiba vô cùng tức giận trước vụ việc, yêu cầu tôi giúp rà soát toàn bộ nhân viên ở Kaibacorp để tìm ra ‘những kẻ phản bội vì đã nghe theo lời hứa hẹn tiền tài của Big 5’. Tiếp đến, chú tôi muốn thuê một vệ sĩ cho riêng tôi, nghe có vẻ ổn nhưng ngẫm lại thì hoàn toàn không ổn. Ai biết được vệ sĩ sẽ phản ứng ra sao nếu tận mắt thấy tôi sử dụng ma thuật của Chìa khóa ngàn năm.

Ma thuật.

Đúng, một vấn đề khác mà tôi buộc phải giải quyết.

Sau sự kiện trong thế giới ảo, tôi hoàn toàn chấp nhận việc trở thành người nắm giữ Chìa khóa ngàn năm. Giờ đây, tương tự như việc Atem xuất hiện con mắt của Horus trên trán khi sử dụng Trò chơi ngàn năm, Chìa khóa ngàn năm sẽ phản ứng với cảm xúc của tôi. Nếu tôi quá xúc động, nó từ trong người tôi chui ra và biến mắt tôi thành màu đen kèm theo có vòng tròn vàng ở mắt.

Quay trở lại vấn đề của Yuri, mọi thứ trở nên tồi tệ với cô thám tử và cả gia đình cô. Vì tôi xuất hiện tại thế giới này đã làm đảo lộn mọi thứ. Tôi có tâm trạng vui buồn lẫn lộn khi tới giai đoạn mở quà.

Mọi người rất chu đáo với những món quà dành cho Serenity. Yuri tặng rất nhiều dụng cụ vẽ, khuyên cô bé sau khi phẫu thuật nên thử vẽ để có thể thực sự tận hưởng thế giới. Tea thì tặng quần áo, rất tinh tế. Tristan tặng chiếc áo khoác và thừa nhận rằng đó là nhờ Tea chọn giúp, và trong khi Joey than phiền về việc nó quá bó lẫn ngắn thì Serenity lại rất thích, khiến Tristan có chút đỏ mặt.

Giờ tới lượt tôi.

“Khi mẹ anh ở bệnh viện, điều khiến bà ấy khó chịu nhất là cảm giác buồn chán.” Tôi cố gắng nói nhanh, tránh nhấn mạnh vào nó, tôi không muốn nói về vấn đề này nếu không tôi lại khóc nức nở mất. “Bạn bè, người thân đã giúp mẹ anh mua đủ món đồ giải trí ồn ào phức tạp, nhưng đôi khi đó không phải là những thứ phù hợp. Đơn giản mẹ anh chỉ cần một thứ để quên đi phần nào những điều bà ấy sắp phải đối mặt.” Tôi tặng cô bé một chiếc hộp, nhờ Joey giúp bóc hộp và lấy ra m��t chiếc máy nghe nhạc MP3. “Trong này có rất nhiều bộ sách nói, đủ bộ, nhiều thể loại. Chúa nhẫn, Sherlock Holmes, Harry Potter và bộ Trò chơi vương quyền anh thích nhất. Kể cả Mai cũng có những bài yêu thích trong này.”

“Ai là Mai ạ?” Cô bé hỏi.

“Cô ấy là—” Tôi ngập ngừng, không biết phải trả lời thế nào.

Sau khi tôi ra viện, Mai và tôi đã hẹn hò vài lần nhưng sau đó cô ấy nhận được tin có một giải đấu ở phía nam và cô ấy rời đi để thi đấu. Chúng tôi trò chuyện video vài ngày một lần… và một lần, khiến tôi rất ngạc nhiên, về bản chất đã trở nên khá… 18+… Nhưng tôi vẫn không biết thực sự chúng tôi là gì. Một cặp đôi? Hai người bạn hay nhầm lẫn gần gũi với tình yêu? Mối quan hệ tạm thời hay sẽ sâu sắc hơn? Tôi thực sự không biết trả lời thế nào.

“—Bạn của bọn anh,” Joey nói. “Anh đã kể với em về cô ấy rồi mà.”

“Vâng, phải ha,” Serenity ngọt ngào nói. Cô ấy quay sang tôi mỉm cười, ôm chặt chiếc máy nghe nhạc MP3. “Cảm ơn anh Edwin.”

“Hãy tận hưởng nó. Nếu em cần thêm sách, cứ nói cho anh biết, anh sẽ đến tận nơi. Hoặc trường hợp anh bận quá thì anh hướng dẫn Joey cách làm.”

“Có lẽ tốt hơn nếu để tớ làm,” Tristan trêu chọc. “Joey từng làm hỏng cái lò vi sóng đấy.”

“Một lần thôi!” Joey càm ràm. “Dù sao thì, anh đã để dành món quà tuyệt vời nhất ở cuối cùng!” Joey rút trong túi ra một cuốn sổ, trong đó có một đống giấy. “Em xem, đây là số phiếu yêu cầu anh làm những việc cùng em sau cuộc phẫu thuật.” Cậu ta bắt đầu lật giở cuốn sổ, giơ nó lên cho em gái mình xem… mà quên mất rằng cô bé thực sự không thể nhìn thấy nó. Nhưng đây là món quà xuất phát từ trái tim Joey nên không ai nói gì. “Đây là phiếu đi tới bãi biển nguyên ngày. Còn đây là phiếu cùng em xem loạt phim tình cảm, dù nó sến súa đến đâu. Đây là phiếu đi chơi công viên giải trí…”

“Anh Joey, món quà này mới là tuyệt nhất!” Serenity nói với nụ cười toe toét, ôm chầm lấy cậu ta. “Anh em mình sẽ phải lên kế hoạch khi anh có thể đến thăm.”

“Không cần!” Joey nói, thở hổn hển vì phấn khích. “Anh sẽ luôn có mặt bất cứ khi nào em cần.”

Serenity nghiêng đầu bối rối. “Nhưng… chuyến đi có thể tốn rất nhiều tiền…” Tôi đau lòng khi ở Nhật Bản, xứ sở của những chuyến tàu, vé tàu đi tới thăm em gái lại là gánh nặng mà Joey không thể chi trả. Tôi biết cuộc sống của cậu ta rất khó khăn, nhưng may mắn là cậu ta không sống lang thang ngoài đường.

“Như anh đã nói, anh lo được tất.” Joey chỉ ngón tay cái vào ngực. “Anh trai em đã trúng Xổ số Thanh niên Quốc tế KaibaCorp! 10.000 đô la! Quá đủ để cùng em làm mọi thứ! Hơn nữa đó là tiền của tên nhà giàu Kaiba! Hì hì!”

“Anh Joey!” Serenity nói, giờ đang rơi vào trạng thái phấn khích giống như anh trai cô bé.

Tiếp tới là thời gian của bánh ngọt và những khoảnh khắc vui vẻ nói chung. Cảm thấy bản thân như bảo mẫu, tôi từ từ lùi vào góc phòng, ngắm nhìn Serenity và nhóm bạn tuổi teen vui đùa mà không cần tôi phải lượn lờ xung quanh nữa. Yuri hẳn cũng cảm thấy vậy, vì cô ấy đi ngang qua, gật đầu ra hiệu tôi đi theo về phía cửa. Tôi nhún vai, ăn nốt miếng bánh rồi theo cô ấy đi dọc hành lang dẫn ra khu vườn nhỏ của bệnh viện.

“Vậy,” Yuri nói, “đó là cái tên tốt nh��t mà cậu có thể nghĩ ra sao: Chương trình Xổ số Thanh niên Quốc tế?”

“Cô lại lật tẩy tôi rồi,” tôi nói, không phủ nhận dù chỉ một giây những gì cô ấy đang ám chỉ.

“Cậu tốn bao nhiêu tiền để thiết lập tất cả?” Yuri hỏi.

“Khoảng gấp đôi những gì Joey nhận được. Một vài trang web để làm cho nó có vẻ hợp pháp, các mẫu đơn, thuê một chiếc xe tải đến nhà cậu ta với tấm séc khổng lồ… Joey thực sự đã cố gắng rút tiền tại một cửa hàng bán rượu trong khu phố của mình…” Tôi bật cười khúc khích khi nhớ lại Joey đã cố gắng tìm cách đưa tấm séc khổng lồ dài qua cửa, chỉ để người chủ mắng cậu ta bảo phải đến ngân hàng với tấm séc thật, nhỏ hơn.

“Cậu biết bản thân có thể gặp rắc rối pháp lý nếu bất kỳ ai khác vô tình bị cuốn vào màn xổ số này,” Yuri với bản năng của một cảnh sát, nhắc nhở tôi.

“Tôi biết chứ. Trang web chỉ hoạt động với địa chỉ IP của Joey, những người khác vào chỉ thấy thông báo lỗi. Và tuyên bố từ chối trách nhiệm pháp lý, nếu bạn đọc nó, tham chiếu đến Biểu mẫu 729, bản thân biểu mẫu này tham chiếu đến Biểu mẫu 12H. Chỉ có Joseph Wheeler của Domino mới có thể giành chiến thắng trong cuộc thi.” Yuri ném cho tôi cái lườm. “Thôi mà, thám tử, cậu bé này xứng đáng thắng gì đó một lần trong đời.”

Yuri nheo mắt nhìn tôi trước khi thở dài và ngồi xuống ghế đá. “Xin lỗi. Vâng, tôi hiểu rồi. Chỉ là… thêm một trường hợp khác về việc những người giàu có tự ý làm những gì họ muốn.”

Tôi ngồi xuống cạnh cô ấy. “Tôi từng định trả tiền cho ca phẫu thuật của Serenity, cô biết không? Đã thỏa thuận với Kaiba Seto về việc này.”

“Việc gì khiến cậu đổi ý?”

“Joey không chấp nhận tiền từ thiện nên muốn tự mình quyết đấu với Kaiba để giành lấy nó. Thua tan tác và Kaiba ra phán quyết tôi phải giữ số tiền nhưng không được dùng nó để giúp đỡ gia đình Wheeler. Khi Yugi thắng Joey thì cậu ấy mới rút ra bài học và chấp nhận.”

“Vậy tại sao không đưa tiền cho Joey thay vì làm… việc này?”

“Tôi không phải một phần của nhóm này. Tôi là Edwin Chaos, một kẻ cơ hội lừa cả hai chủ tịch tập đoàn lớn. Nên việc tặng tiền là có phần không hợp lắm.” Yuri chăm chú nghe, còn tôi thì thở dài. “Bọn họ luôn nói tin tưởng tôi, phối hợp với tôi nhưng sự thật luôn luôn có chút e ngại, nghi ngờ trong đó. Không trách họ được, hành động của tôi nhiều lúc đi ngược với bọn họ.”

“Xem ra cuộc sống của cậu không màu hồng như báo chí tô vẽ nhỉ?”

Tôi cười lớn. “Chú tôi là báo… tivi… lẫn tin tức mạng. Chú tôi lược bỏ đi tỷ thứ mà biên tập muốn công khai rồi. Ngôi sao mới nổi ở Domino, kẻ thách thức giới thượng tầng… không dễ dàng gì.”

“Phải,” Yuri nói khẽ. “Tôi… chưa có cơ hội để xin lỗi.”

“Cô không cần xin lỗi, cô còn là ân nhân của tôi.”

Yuri nhìn xuống đôi giày của mình, đá vào một viên sỏi nhỏ bên cạnh. “Tôi không cảm thấy như vậy hầu hết mọi lúc.”

“Cô chỉ cần biết là cô không mắc nợ tôi gì là được. Hơn nữa, chú tôi cũng không nhắc gì đến cô trong bài báo.” Tôi nhăn mặt vì cứ như đang chờ câu cảm ơn từ Yuri.

Nhưng Yuri thậm chí còn không để ý. “Cảm ơn vì điều đó. Nhưng không… tôi trở thành vật tế thần.”

“À, chết tiệt!” Tôi giật mình. “Mã xanh?”

“Mã xanh (thuật ngữ được sử dụng để biểu thị quy tắc im lặng được cho là không chính thức giữa các sĩ quan cảnh sát không báo cáo về lỗi, hành vi sai trái hoặc tội ác của đồng nghiệp, đặc biệt là liên quan đến sự tàn bạo của cảnh sát),” Yuri đồng ý. “Tôi đã chống lại một cảnh sát khác, ngay cả khi đó là người làm việc cho Ủy viên Cảnh sát. Và với việc bố tôi bị bắt, chính phủ hiện đang đào sâu vào các mối quan hệ của ông ấy, loại bỏ tận gốc những cảnh sát bẩn thỉu.”

“Và tất nhiên bởi vì mọi cảnh sát bẩn thỉu đều là những người tốt bụng nhất giúp đỡ mọi người, tất cả những gì họ làm là phạm một vài ‘lỗi lầm nho nhỏ’?” Cô ấy gật đầu, vậy ra tâm trạng lúc này là do chuyện này. “Họ làm gì cô?”

“Nghỉ phép có lương. Vô thời hạn. Sở không thể sa thải tôi vì như vậy sẽ rất rắc rối—”

“Nếu dám thì tôi sẽ khiến đám cảnh sát hối hận.” Yuri ngạc nhiên nhìn tôi. “Tôi không thích một người làm đúng bổn phận của mình bị cuộc đời xô đẩy. Tôi giờ có thể coi là Ông lớn, tôi không thể đứng im nhìn.”

“Tôi ngạc nhiên hơn khi Ác quỷ hộ mệnh đang đề cập đến công lý theo cách tích cực.”

“Cô có thể ngạc nhiên đó.”

“Nhưng tóm lại là tôi xong rồi,” Yuri cay đắng nói. “Sở có thể đề nghị trả lương cho tôi trong suốt quãng đời như một lời xin lỗi ‘chúng tôi xin lỗi vì bố cô là một tên khốn tham nhũng nên sẽ không có ai làm việc với cô, vậy thì hãy lấy một ít tiền đi’.”

“Cô muốn tiếp tục làm việc.”

“…Đúng.” Yuri cuối cùng cũng nói trước khi lắc đầu. “Nhưng đó chỉ là một giấc mơ viển vông. Nếu bây giờ tôi tham gia một vụ án thì tôi sẽ may mắn sống sót qua năm. Ai đó có quan hệ với bố tôi hoặc Big 5 hoặc bất kỳ tên tội phạm nào khác hiện đang bị điều tra sẽ ám sát tôi rồi cho một tên đàn em nào đó nhận thay. Tôi yêu cái nghề này nhưng tôi không muốn chết.”

Tôi ghét cô ấy nói đúng. “Vậy giờ sao?” Tôi nói, cố gắng giữ giọng bình thường. Không để sự thương hại đó — điều cuối cùng cô ấy cần — hay ra vẻ ngầu vì sẽ mang vẻ trịch thượng.

“Tôi cũng không biết,” Yuri thừa nhận.

“Hey!” Tea gọi to, đi ra ngoài tham gia cùng chúng tôi, Tristan theo sau với một miếng bánh. “Bọn em đang tự hỏi hai anh chị đã đi đâu.”

“Cẩn thận Edwin, Mai biết thì ghen mất!” Tristan trêu chọc.

Tôi chán luôn. "Ôi mẹ ơi, đó là tất cả những gì tôi cần... Yuri yêu tôi và giờ tôi đang ở trong mối tình tay ba chết người. Cho tôi luôn đôi mắt xanh, mái tóc hồng nhằm biến tôi thành nhân vật chính trong số truyện tranh lãng mạn cấp ba." Tất nhiên tôi không nói vậy.

“Tôi nghĩ rằng sẽ cho các bạn trẻ không gian tự do mà không có người lớn rình rập xung quanh.”

“Em muốn thông báo rằng bữa tiệc đã tàn,” Tea nói. “Yugi và Joey đang dọn dẹp và chia thức ăn thừa. Serenity trở về phòng để nghỉ ngơi vì hết giờ thăm viếng. Thế nên, chúng ta đến giờ về nhà rồi.”

“Được rồi,” tôi nói, đứng dậy vươn vai, Yuri tới cạnh Tea. “Có ai cần đi nhờ không? Chú tôi không cho tôi đi đâu nếu không có tài xế riêng. Ít nhất là cho đến khi tôi có vệ sĩ của mình. Mọi người cứ đi cùng cho vui.”

“Mọi người lên hết xe chị nào,” Yuri nói.

“Cảm ơn, em đi cùng Joey tới đây còn đang định bắt xe buýt về,” Tristan trả lời.

Đó là lúc không gian bị xé toạc.

***

Mọi quyền đối với tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free