(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 6: Lời đề nghị của Edwin
Tôi đợi Weevil đi khuất hẳn rồi mới cúi xuống nhặt món đồ hắn bỏ lại, sau đó quay về chỗ Yugi và nhóm bạn. May mắn thay, không ai rời khỏi vị trí ban đầu. Mako đã cứu Joey, chỉ khác là giờ đây mọi người đều quấn khăn quanh người.
"Anh đây rồi!" Tea thốt lên, đứng dậy đi nhanh về phía tôi rồi cúi chào lễ phép. "Cảm ơn anh rất nhiều vì đã cứu Yugi và Joey!"
"Cảm ơn nhiều nha ông bạn." Joey tiếp lời.
Tristan châm chọc: "Cảm ơn đã giúp đỡ cậu bạn ngốc của tôi, cái tên điên rồ dám nhảy xuống đại dương lạnh giá!"
"Này, tớ chỉ muốn lấy lại bài cho Yugi thôi mà."
"Bằng cách suýt chết đuối à?" Tristan đáp lại.
"Các cậu, đừng cãi nhau nữa!" Yugi nói với một nụ cười, chìa tay ra hiệu cho cả hai dừng lại. Cậu nhìn tôi: "Xin lỗi anh, họ vẫn luôn như vậy đó... Ồ! Xin lỗi, chúng em vẫn chưa giới thiệu bản thân. Em là Yugi Moto. Đây là Joey Wheeler, Tristan Taylor và Tea Gardner."
"Edwin Chaos," tôi đáp, mắt đảo quanh. "Mako đâu rồi?"
"Anh ta nói muốn tìm một chỗ để ngủ trên boong," Tristan trả lời.
"Ừm, dù sao cậu ta cũng là dân biển mà." Tôi nói, tay vẫn đang cầm một đống đồ ăn vặt. Chưa kịp mời, Tristan và Joey đã vội vàng túm lấy bánh quy và khoai tây chiên, ăn ngấu nghiến.
"Các cậu!" Tea mắng, hai tay chống nạnh. "Thật là bất lịch sự! Edwin vừa cứu chúng ta đấy!"
"Xin lỗi ông bạn." Joey đáp lời, mồm còn đầy ắp thức ăn, "Chẳng qua tớ đói quá thôi."
"Được rồi, cứ tự nhiên ăn đi." Tôi nói rồi nhìn lên bốn người. "Để xem nào... tôi từng nghe nói về cậu, Yugi, nhưng tôi chưa biết gì về ba người còn lại..."
Tristan, có vẻ xấu hổ, ngừng ăn và lấy tay gãi đầu. "Ồ!... bọn tôi không hẳn là người tham gia giải đấu."
"Các cậu đi lậu vé đúng không?" Tôi biết ngay mà. "Thế nên tôi mới bỏ qua chuyện này dễ dàng như vậy."
"...Vâng," Tea đáp, cúi đầu thở dài một hơi.
Tôi giơ hai tay lên. "Này, tôi đến đây chỉ vì chú tôi bị gãy chân. Tôi sẽ không tiết lộ chuyện này đâu nên các cậu đừng lo." Nhìn mấy đứa nhóc, tôi quyết định đổi chủ đề. "Mọi người đến đây để cổ vũ Yugi đó hả?"
"Joey cũng đến đây tham dự," Yugi thừa nhận, giọng hơi chùng xuống. "Em đã đưa cho cậu ấy một phiếu sao của em. Nhưng em không ngờ Tristan và Tea lại đi theo."
Tea gật đầu. "Chúng em sẽ phải ngủ bên ngoài... Tiện đây, cảm ơn anh vì những chiếc khăn nhé."
"Hmmmm. À, về chuyện đó..." Tôi nhìn bốn người với nụ cười ranh mãnh. "Nhìn đây, xem đây là gì?" Tôi đưa thẻ phòng của Weevil ra khoe. "Việc tôi đến đây muộn một chút là vì còn phải 'gặp gỡ' người bạn thân yêu Weevil. Với tư cách là đấu thủ lớn tuổi nh��t ở đây, tôi có nhiệm vụ giáo dục các bạn trẻ đi đúng hướng, trừng phạt những kẻ hư đốn. Weevil đã khiến cậu mất Exodia, vậy nên thẻ phòng của hắn ta giờ thuộc về cậu."
"Anh không lấy bài của hắn, phải không?" Yugi lo lắng. "Bởi vì em không muốn Weevil phải chịu như vậy."
"Cậu nghĩ gì vậy, Yug?" Joey khịt mũi. "Tớ nghĩ cái tên cóc đó đáng bị trừng phạt."
"Weevil là sâu bọ chứ không phải cóc," Tristan nhắc nhở.
Tôi vẫy tay. "À không, tôi không muốn cho hắn lý do để bào chữa cho việc bị loại ngay trong ngày đầu tiên. Tôi chỉ muốn hắn chịu khổ thôi. Các cậu biết không, ở đây chỉ có ba phòng riêng: của Rex, Weevil và chú tôi. Cầm lấy này, mọi người nên ở đây."
"Em không..." Yugi chưa nói dứt lời thì Tea đã ngay lập tức đứng chắn trước mặt tôi.
"Hê hê... Ý cậu ấy là đồng ý đấy ạ, chúng em hoàn toàn chấp nhận lời đề nghị hào phóng của anh!" Xong, cô quay lại lườm Yugi một cái.
Yugi cười yếu ớt, mắt nhắm nghiền. "Đúng... chính xác là những gì em muốn nói."
Khoảng 30 phút sau, mọi người mang hết hành lý vào phòng. Phòng này thông với phòng tôi, việc đầu tiên là sưởi ấm cho Yugi và Joey. Tristan vui vẻ ngồi lướt tivi trên ghế sofa, còn Tea vào phòng loay hoay sắp xếp chỗ ngủ cho cả nhóm. Về phần tôi, tôi đi lượn thêm vài lần nữa để tích trữ thức ăn, đám thiếu niên đang tuổi ăn tuổi lớn ăn kinh khủng quá. Cuối cùng, tôi ngồi đọc truyện tranh, tai nghe nhạc, còn nhóm Yugi thì vẫn đang ăn ngấu nghiến.
"Ợ, tớ no quá rồi!" Joey kêu lên, tựa lưng vào chiếc ghế sofa. Cậu ta quyết định ngồi luôn xuống sàn, xung quanh là một đống vỏ đồ ăn. "Cảm ơn một lần nữa, Ed!"
Tôi cười trước biệt danh mới của mình, đánh dấu trang cuốn truyện tranh rồi tháo tai nghe ra. "Không có gì."
"Tớ muốn nói là," Tea nói, ngồi đối diện tôi, vừa ăn xong chiếc bánh sandwich. "Đừng làm việc dại dột như thế nữa, Joey ạ."
"Hừm, tớ thấy bình thường mà." Joey bóc g��i khoai tây chiên ra và đổ hết vào miệng. "Tớ suýt lấy lại được chúng rồi."
"À, phải rồi ha," Tea vặn lại. "Bằng cách suýt chết đó, bọn mình không ai muốn chuyện đó xảy ra đâu."
Tôi lấy tay che miệng đang cười vì biết Tea đã nói đúng đến mức nào.
"Này, tớ chỉ muốn giúp Yugi thôi mà." Cậu thiếu niên trở nên u sầu, nhìn chằm chằm xuống sàn nhà khi lướt ngón tay dọc theo tấm thảm. "Tớ xin lỗi vì đã không thể lấy lại tất cả bài của cậu, Yug."
Yugi, đang ngồi trên giường với trò chơi ngàn năm của mình, chỉ cười. "Đừng bận tâm về chuyện đó, đấy không phải là lỗi của cậu."
"Đúng vậy," Tristan nói một cách u ám, ngồi cạnh tôi trên chiếc ghế sofa, đang lật xem một cuốn tạp chí. "Tất cả là lỗi của Weevil. Ai đó phải dạy cho hắn một bài học thích đáng."
Joey vẫn trong trạng thái buồn bã. "Tuy nhiên, thực sự khó để đánh bại Pegasus mà thiếu đi Exodia, làm thế nào để cứu linh hồn ông nội cậu bây giờ, Yug—" Joey khựng lại. "Khoan... ý tớ là—"
"Ý cậu là Pegasus đã cướp đi linh hồn của ông Yugi sao?"
Cả bốn người im lặng.
3...2...1
Bốn đứa nhóc bắt đầu hỏi dồn dập hàng tá câu hỏi khiến tôi choáng váng. Tôi bình tĩnh xoa dịu chúng, chỉ trả lời sau khi chúng đã bình tĩnh lại.
"Tin hay không thì tùy, nhưng đã có vài người để ý đến chuyện này. Có... một số tin đồn về việc Pegasus biết sử dụng ma thuật, còn mục đích của hắn thì tôi không thể nói rõ."
"Và anh tin điều đó sao?" Tristan hỏi.
"Có nhiều điều kỳ diệu trên trái đất hơn những gì bạn mơ thấy trong đầu," tôi nói, nhại lại một câu nói.
Joey lắc đầu. "Tớ ở đó chứng kiến vụ việc xảy ra và tớ vẫn còn rất khó khăn để chấp nhận nó, còn cậu thì cứ coi đó là chuyện bình thường, Ed." Joey một lần nữa nhìn Yugi. "Khiến tớ càng cảm thấy tồi tệ hơn. Ý tớ là, điều gì sẽ xảy ra nếu ông của cậu không phải là người duy nhất mà Pegasus làm như vậy? Cậu là hy vọng tốt nhất để cứu mọi người và tớ đã làm hỏng nó."
"Không sao đâu, Joey." Yugi nói với nụ cười. "Exodia là lá bài mạnh trong bộ bài của ông tớ, nhưng nó không phải là cách duy nhất để thắng. Người chơi giỏi không dựa vào một lá bài hay một chiến thuật duy nhất. Phải xây dựng bộ bài có thể giành chiến thắng theo nhiều cách, để có thể đối phó với bất kỳ kẻ thù nào. Tớ đã mất Exodia nhưng vẫn có cách đánh bại Pegasus."
Tôi đứng dậy đi tới chiếc vali của mình. "Để tôi giúp." Tôi tìm thấy chiếc hộp khóa đặc biệt mà mình đã nhận được một ngày trước, rồi mở nó ra. "Tôi nghe tin đồn rằng cậu thích sử dụng Dark Magician, Yugi?"
"Đúng vậy," Yugi cười toe toét. "Anh ấy là lá bài yêu thích của em."
"Át chủ bài của cậu."
Khuôn mặt Joey trở nên bối rối. "'Át chủ bài' ư?"
Tôi giải thích: "Nhiều người có một lá bài được coi là át chủ bài của họ." Tôi thấy hơi kỳ lạ khi phải giảng giải cho nhân vật chính về chính trò chơi của cậu ta. "Yugi nói đúng khi cần có nhiều quân bài và chiến lược khác nhau để giành chiến thắng, nhưng nhiều khi, một người chơi sẽ có một quân bài không chỉ là lá bài yêu thích mà còn là lá bài mà họ xây dựng nhiều chiến lược nhất xung quanh nó. Hãy nhìn Kaiba mà xem, hắn có tận ba con Blue-Eyes."
"Đừng nhắc đến hắn!" Tea bực bội. "Tên khốn đó còn đi xé nát lá Blue-Eyes của ông nội vì không mua được nó!"
"Kaiba là tên khốn giàu có kiêu ngạo, hắn không muốn ai "đụng hàng" mình. Yugi sử dụng Dark Magician làm quân bài chủ lực của mình." Tôi mở hộp bộ bài, rút ra Endymion. "Tôi có thể hiểu được... Bản thân tôi cũng sử dụng ma thuật."
Yugi tròn mắt. "Wow... Em đã nghe nói về Endymion! Lá bài thực sự mạnh mẽ!"
"Chính xác," tôi nói. "Và sẽ còn mạnh hơn nếu có thêm những lá bài hỗ trợ khác. Dù sao thì, hôm qua tôi đi mua thêm một vài lá để tăng sức mạnh cho bộ bài, và tôi nhận ra một lá có thể phù hợp với tôi... nhưng tôi nghĩ nó sẽ hoạt động tốt hơn trong bộ bài của cậu." Với sự phấn khích, tôi rút ra một lá bài.
"Dark Magician Girl?" Bốn người đồng thanh thốt lên, tôi thích thú với vẻ mặt ngây ngô của mấy cô cậu thiếu niên này.
"Chuẩn, đây sẽ là một lá bài tuyệt vời dành cho Yugi."
"Vâng!" Yugi háo hức nói. "Em còn không biết nó tồn tại... Hiệu ứng của nó phù hợp với Dark Magician." Cậu ta ngừng lại, nhìn tôi với ánh mắt sắc sảo. "Nhưng em đoán anh sẽ không cho em nó miễn phí, phải không?"
"Tất nhiên, tôi đâu có tốt đến thế. Chúng ta sẽ trao đổi bài cho nhau: hai lá Exodia lấy Dark Magician Girl."
Yugi cân nhắc một lúc, nhưng trước khi cậu ấy trả lời thì Joey quyết định lên tiếng: "Không công bằng, hai đổi một ư?"
"Dùng đầu suy nghĩ chút đi, anh bạn." Tristan phàn nàn. "Dark Magician Girl có giá trị với Yugi hơn nhiều."
"Cậu nói cái quái gì vậy? Exodia mạnh hơn chứ."
Tea lắc đầu. "Nhưng chỉ khi có tất cả năm quân bài thôi, Joey. Nếu thiếu dù chỉ một lá thì nó cũng khá vô dụng."
"Xin lỗi, tớ quá nôn nóng." Joey bắt đầu, còn tôi thì cố gắng nhịn cười.
Yugi chọn đúng thời điểm lên tiếng. "Không sao đâu, Joey. Đây thực sự là một giao kèo rất tốt. Hiện tại, Exodia không giúp ích gì nhiều cho tớ. Dark Magician Girl có tác dụng hơn cả hai lá kia cộng lại."
Joey cân nhắc, gãi cằm trước khi chỉ vào tôi. "Được rồi, vậy cậu được lợi gì? Hay cậu cũng dùng 'Exodia'? Nếu vậy tại sao không trao đổi những lá Exodia của cậu cho Yugi? Cứ như cậu chắc chắn sẽ thắng giải đấu này rồi."
"JOEY!" Tea hét lên, đứng dậy khiến cậu thiếu niên tóc vàng lật ngửa ra sau. "Thật là bất lịch sự! Edwin có thể chiến thắng Duelist Kingdom đấy!"
Joey nhanh chóng đứng dậy. "Cái gì, cậu nói là Yug và tớ không có cơ hội sao?"
"Không, mọi người đều có cơ hội như nhau."
"Họ luôn như thế này," Tristan thì thầm với tôi.
"Tôi hiểu," tôi lẩm bẩm trước khi vỗ tay thật to. "Mọi người! Tập trung nào?" Tea và Joey nhanh chóng ngồi xuống, đỏ mặt vì bị cuốn vào cuộc cãi vã. "Không, tôi không có bất kỳ lá nào khác của Exodia. Tôi muốn chúng để kiếm lời."
"Ý cậu là sao?"
"Bộ bài của tôi đã hoàn chỉnh, không cần thêm lá bài mới nữa. Nhưng Exodia có giá trị cao nên tôi muốn bán nó để mua thêm những lá bài mới."
"Gì?" Joey thốt lên, hoàn toàn bối rối. "Bán Exodia... nhưng..."
Yugi lắc đầu. "Có lý đó, Joey. Cậu không thể cứ nhét bừa các lá bài ngẫu nhiên vào bộ bài được." Tôi nghĩ thầm: "Giá mà Yugi biết đó chính xác là việc mà Joey sẽ làm đấy."
Joey lắc đầu. "Tớ có ý này hay hơn nhiều." Cậu ta nhìn tôi cười hớn hở, cho tôi cảm giác có vẻ sắp nói ra một lời ngớ ngẩn nào đó. "Cậu và tôi sẽ đánh một trận tại đây. Nếu tôi thắng, cậu tặng Dark Magician Girl cho Yugi, còn nếu tôi thua thì cậu được trao đổi."
"Yugi đã định trao đổi với tôi... tại sao tôi lại phải đồng ý với cậu?"
"Vì... vì tôi thách đấu với cậu! Cậu phải chấp nhận chứ!"
"Ừm, làm gì có luật đó chứ?" Tôi bối rối.
"À, muốn thêm chút nữa chứ gì? Tốt thôi... nếu cậu thắng thì tôi cũng cho cậu một lá bài tuyệt vời từ bộ bài của tôi! Và nếu tôi thắng—"
"Khỏi cần!" Tôi chắc nịch. "Nếu cậu thắng thì một đổi một, được chưa?"
"Cái gì, sợ trắng tay à?" Joey chế nhạo. "Tôi hứa sẽ nhẹ nhàng với cậu."
"Không, tôi không cần." Tôi đáp lời, đồng thời lấy bộ bài ra, mặc kệ Tea và Tristan đang cố gắng ngăn cản. "Chiến thôi!"
"Được rồi, chúng ta đánh bài thôi! Yug, cậu có thể cảm ơn tớ sau." Yugi chỉ cười trừ và cúi đầu. Joey xáo bài trong khi Tristan dọn dẹp chiếc bàn kê giữa hai chiếc ghế sofa. Đó là nơi tốt nhất cho cuộc đọ sức nhỏ của chúng tôi. Còn Tea thì lấy một tập giấy, đóng vai trò người ghi điểm. "Tôi chấp cậu đi trước."
Tất cả bản quyền của bản dịch này thuộc về truyen.free.