Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 5: Đe dọa

Kế hoạch ẩn mình, không thay đổi bất cứ điều gì của tôi đã tan tành, tất cả là "nhờ ơn" Weevil.

Trò chuyện với Mako là một rủi ro, nhưng tôi cố gắng tự biện minh. Anh ta chỉ là một nhân vật phụ gần như không ảnh hưởng đến cốt truyện. Thay vào đó, tôi nên nói về *hắn*. Việc nhảy xuống biển từ độ cao đó là điều tôi không thể làm.

Nhưng xử lý tên khốn gây ra tất c��� chuyện này ư? Tôi dư sức làm.

Mọi người dạt ra khi tôi bước đi, khuôn mặt tôi hẳn đã lộ rõ vẻ giận dữ. Bước vào phòng sinh hoạt chung, tôi có thể nghe thấy thằng nhãi kia vẫn cười khúc khích về những gì hắn đã làm, khoe khoang trước vài thiếu niên đang tròn xoe mắt chăm chú lắng nghe từng lời, hồi hộp vì được đứng cạnh Nhà vô địch quốc gia. Hắn giải thích rất chi tiết về cách giành chức vô địch, nói về kỹ năng và sự tinh ranh của mình, cách hắn biến một trận đấu bài ma thuật thành trò chơi tâm lý. Hắn cười khẩy, tiếng "heeheheehehee" the thé vang vọng khắp phòng, liên tục văng những lời xúc phạm Rex để thỏa mãn cái tôi của bản thân. Đối với Mai, mọi thứ đã rối tung lên, và tôi không biết tương lai bây giờ sẽ thay đổi ra sao. Rất may cho vũ trụ này, tôi đã không đến đủ nhanh để ngăn cản Weevil ném Exodia xuống biển... hay ngăn cản Joey liều mạng nhảy xuống đó. Marko cứu Yugi và Joey là điều bất ngờ, nhưng...

Căn phòng đã trở nên đông đúc hơn, một số người vẫn đang trao đổi thẻ bài, một số khác đang lấy thức ăn từ bữa tiệc tự chọn đã được chuẩn bị sẵn, còn những người khác chỉ đơn giản là quyết định đi chơi, trò chuyện và gây ồn ào. Đầu tiên, một người, rồi đến người khác, sau đó là một nhóm nhỏ phát hiện ra tôi, liền trở nên trầm lặng, thúc cùi chỏ những người xung quanh họ và gật đầu về phía tôi đang đứng ở cửa. Khi những người đó nhìn thấy vẻ mặt như sấm của tôi, họ đều im lặng. Thức ăn bị gạt sang một bên, các cuộc trao đổi tạm dừng và những cuộc trò chuyện cũng ngắt lại. Giống như một làn sóng, sự im lặng dâng trào từ phía trước ra phía sau phòng sinh hoạt chung, mọi người từ từ quay lại nhìn chằm chằm vào tôi trước khi lại nhìn đi chỗ khác, sợ hãi giao tiếp bằng mắt. Điều thú vị là người duy nhất không im lặng lại chính là người mà tôi đang tìm. Weevil đã quá tập trung vào câu chuyện của mình mà không nhận ra rằng không còn ai chú ý đến nữa.

Tôi lững thững tiến về phía Weevil, hắn vẫn tiếp tục khoe khoang. Tôi đứng ngay sau lưng hắn, nhìn thấy ánh mắt của những kẻ nịnh bợ đang dần trở nên run sợ. Thằng nhãi Weevil cứ ngỡ mình là một vị vua bù nhìn đang nắm giữ mọi quyền lực, nhưng chỉ có những kẻ cận thần mới thấy rõ con quỷ đang thấp thoáng đứng sau ngai vàng.

Weevil, cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không ổn, hắn quay lại và nhanh chóng ngã ngửa khi thấy tôi đứng sát ngay sau lưng. Hắn ngước nhìn lên khi tôi nhìn chằm chằm xuống, nở một nụ cười mỉa mai. Gã Nhà vô địch Quốc gia vội vàng đứng dậy, ưỡn ngực, nở một nụ cười nhếch mép trên môi.

"Hehe... fan sao?... Chữ ký của tôi đây."

"Chúng ta cần nói chuyện," tôi lạnh lùng nói.

Weevil đáp: "Tôi e rằng mình đang bận. Nhưng có thể—"

"Có ai phiền để tôi mượn quý ngài Underwood một lát không?" Tôi gọi lớn, cả căn phòng nhanh chóng lắc đầu. Tôi vỗ mạnh vào vai hắn, bóp lực vừa đủ để hắn hiểu rằng việc đi theo tôi sẽ là một hành động khôn ngoan, tránh làm điều gì ngu ngốc. Tôi dừng lại chỉ để giật lấy một chiếc khăn tắm mà ai đó để quên bên ngoài, trước khi vừa đẩy Weevil ra khỏi cửa. Tên sâu bọ cố gắng bước đi với vẻ vênh váo tự mãn, dù rõ ràng là hắn đang cố đè nén nỗi sợ hãi, tránh vãi tè ra quần. Tôi cố tình đi xa hơn mức cần thiết để có chút riêng tư, điều đó vừa cho tôi cơ hội bình tĩnh lại, không để cơn tức giận khiến mình hành động quá hấp tấp, vừa khiến hắn thêm phần sợ hãi. Tôi đã từng làm điều này rất nhiều ở kiếp trước: gọi một nhân viên lên văn phòng để trò chuyện, và cách bạn di chuyển sẽ nói lên toàn bộ câu chuyện. Muốn báo tin xấu nhưng khiến họ bình tĩnh? Hãy thân thiện bắt chuyện với họ, hỏi han về ngày hôm nay của họ. Muốn họ lo lắng và hiểu rằng bây giờ không phải lúc để giải quyết vấn đề? Hãy đi một chặng đường dài trong sự im lặng hoàn toàn. Vì vậy, tôi đẩy Weevil đi lòng vòng, dẫn hắn đến phần đuôi tàu nơi không có một bóng người.

"Gì đây? Ngươi muốn..." Weevil bắt đầu phàn nàn, nhưng hắn im lặng ngay lập tức... chủ yếu là do tôi ép hắn vào tường bằng tay trái rồi đưa cái khăn lên trước mồm.

"Thật luôn? Mày làm bao trò bẩn thỉu mà không nghĩ đến ngày bị báo ứng sao?" Tôi nghiêng người về phía trước, dồn Weevil vào tường. "Đừng lo, tao sẽ nhanh chóng b��t mày thú nhận thôi. Sóng to, gió lớn đủ để át tiếng hét kêu cứu của mày nên đừng lãng phí thời gian. Hơn nữa, cái khăn này là để ngăn mày nói những lời chói tai. Nên hãy khôn ngoan nói chuyện bình thường nếu không muốn nó bị nhét vào mồm. Cuối cùng, tao khuyên mày nên suy nghĩ thật lâu và thật kỹ trước khi nói, nếu mày không muốn làm mồi cho cá. Hiểu chưa?"

May mắn thay, Weevil không hề biết rằng tôi sẽ không làm gì tổn hại đến hắn, chứ đừng nói đến việc giết hắn. Tôi thích dùng miệng để giải quyết vấn đề hơn là dùng nắm đấm.

"Bây giờ thì... tao đã thấy việc mày đã làm."

"Đó... đó có thể là gì?" Weevil nói với một giọng yếu ớt. "Kể chuyện cũng là có tội sao?"

"Để tao nhắc mày nhớ," tôi cố gắng nhại giọng nói của hắn: "Hãy nói lời tạm biệt với Exodia!"

Weevil tái mặt trước khi lắc đầu, một nụ cười xấu xa nở trên môi. "Vậy thì sao? Ta đã lợi dụng một kẻ ngốc ngây thơ nào đó, kẻ thậm chí không nên có mặt trên con tàu này. Đó là một phần của cuộc chơi. Hãy tận dụng mọi lợi thế có thể, dù là trong tr���n đấu hay ngoài đời. Chỉ cần nhìn vào thằng nhóc ngây thơ đó... tất cả những gì ta biết là nó đang cố gắng tìm ra chiến lược để có thể đánh bại ta. Vì vậy, ta đã lật ngược tình thế và loại bỏ một mối đe dọa! Ngươi nên cảm ơn ta... với Exodia biến mất, mọi người đều có cơ hội tốt hơn!"

"Hmm, mày nói đúng," tôi lạnh lùng đáp, sau đó lườm hắn.

"Vậy bây giờ tao nên ném mày xuống biển luôn để có thêm lợi thế cũng được đấy nhỉ?" Tôi không đủ khỏe để nhấc bổng Weevil lên, nhưng đủ sức để lôi hắn đi. "Mày biết bơi chứ?"

"Khoan đã, làm ơn!" Hắn nhận ra lời đe dọa của tôi không phải là nói suông.

"Vùng biển này nhiều cá mập lắm, cố lên nhé!"

"Ngươi... ngươi không thể làm chuyện này!"

"Tao nghĩ tao có thể," tôi nói với nụ cười tự mãn.

"Ngươi sẽ bị bắt!" Weevil kêu lên.

Tôi khịt mũi. "Weevil một mình trên boong tàu hoang vắng. Ôi không, tai nạn đã xảy ra, anh ta trượt chân rớt xuống biển. Tôi sẽ chiến đấu thay cả phần của anh ấy." Tôi sụt sịt vài tiếng nước mắt giả tạo. (Đây là một thế giới mà mọi thứ đều được giải quyết bằng cách đấu bài. Pegasus, Marik, Siegfried làm đủ việc ác mà vẫn nhởn nhơ. Mà khoan, tôi không rõ đây là thế giới truyện tranh hay anime nên không chắc Pegasus sống hay chết sau khi bị móc mắt nữa. Theo như tôi nhớ, không cảnh sát hay nhà tù nào từng xuất hiện.) "Một lần nữa, tôi không có ý định ném thằng khốn này xuống biển, mà thực lòng tôi cũng chẳng quan tâm."

"Mọi người đều biết!" Weevil thút thít, khi tôi vẫn tiếp tục lôi hắn về phía lan can tàu. "Mọi người đã nhìn thấy tôi rời đi cùng ngươi!"

"Để tao kể cho tất cả mọi người nghe những trò mèo bẩn thỉu mày từng làm... Khiến mọi người tự hỏi mày sẽ làm gì với họ... Tao dám chắc là tao sẽ nhận được không ít lời làm chứng rất nhanh đấy." Tôi tặc lưỡi vài lần. "Có cần tao hát một vài bài chủ đề về biển cả để cổ vũ cho mày trước khi thả mày xuống không?"

"Tại sao... tại sao ngươi lại quan tâm?" Weevil cố gắng tìm hiểu, dùng hết sức để thoát khỏi tôi. "Chỉ là một tên ngu ngốc—"

"Bởi vì phải có ai đó trừng trị những loại người như mày." Tôi nói, trong khi nghĩ đến những người tội nghiệp, nhỏ bé bị kẹt giữa hai phe thiện ác. Đứa nhóc bị loại khỏi giải đấu vì bị Mokuba ăn cắp hết số sao. Những người bị nhóm Rare Hunter lấy mất lá bài chủ lực và không thể lấy lại được như Joey. Có quá nhiều người mà Yugi không thể cứu hết được. Nhìn thấy khuôn mặt tự mãn của Weevil... tất cả sự bất công đó thiêu đốt lương tâm tôi, châm ngòi cho cơn thịnh nộ.

"Nhưng nó đâu ảnh hưởng gì đến ngươi! Tại sao... đợi... chờ đã!" Weevil đột nhiên bật cười, nhưng không phải là nụ cười tự mãn nữa. Hắn giờ thể hiện một bộ dạng tuyệt vọng, một nụ cười nói lên nỗi sợ hãi nhưng cũng là một tia hy vọng. Khoảnh khắc nhìn thấy nó, tôi quyết định dừng lại để xem điều này sẽ đi đến đâu. "Phải có... cách nào đó, một điều gì đó ta có thể... làm cho ngươi... để bỏ qua vụ việc này."

Mua chuộc ư? Bất ngờ phết. Suốt 28 năm cuộc đời, tôi chưa từng được ai hối lộ, thật... hấp dẫn. Tôi sẽ không thực sự gây ra bất kỳ tổn hại nào cho Weevil, mà chỉ muốn dọa hắn sợ hãi một chút, đi kèm với lời cảnh báo. Nhưng nếu nhận lại được một cái gì đó, coi như sự đền tội... thì cũng khá thú vị, nên tôi quyết định lắng nghe xem thế nào.

Khi Weevil nhận ra tôi không còn kéo hắn nữa, hắn nhanh chóng đưa ra đề nghị.

"Nghe này, tôi có thông tin về giải đấu. Đây là lợi thế giúp anh thắng các đối thủ dễ dàng."

"Lợi thế sân thi đấu." Tôi chặn họng. "Đồng cỏ tăng sức mạnh cho dã thú, biển cho cá..." Weevil ỉu xìu ngay tại chỗ. Tôi thả hắn ra nhưng vẫn đứng chắn trước mặt để hắn không thể chạy thoát. "Tao cần nhiều hơn thế."

Weevil cố gắng đưa ra những cái giá khác nhau, tất cả đều bị tôi từ chối. Tôi không cần mấy lá bài sâu bọ của hắn, cũng không lấy của hắn mấy ngôi sao vì muốn để lại cho Yugi. Tiền thì hắn không mang theo, hơi đáng tiếc vì tôi đang cần nâng cấp bộ bài. Hắn lảm nhảm đủ thứ trên trời dưới biển khiến tôi buồn ngủ muốn về phòng, tôi chợt nhận ra thứ mình muốn mà Weevil đang có.

"Đưa thẻ khóa phòng đây!" tôi nói, cắt ngang lời hắn.

"Cái-cái gì?" Weevil lắp bắp.

"Hai người vào chung kết giải vô địch quốc gia có phòng riêng, tao muốn có nó!"

Thằng khốn vẫn trả treo. "Đại khái... tôi khá thích căn phòng đó. Hơn nữa, đồ đạc của tôi còn ở trong đấy."

"Tao sẽ để đồ của mày ra ngoài. Thẻ phòng!"

"Bình tĩnh... chúng ta nên từ từ thương lượng."

"Mày không biết hối lộ là như thế nào sao?" Tôi hỏi một cách khô khan.

"Hay là đấu một trận? Nếu anh thắng, tôi sẽ đưa chìa khóa phòng và cả những thứ khác. Tôi có vài lá bài hiếm thắng được. Nếu anh thua thì để tôi đi." Hắn thò tay vào túi và rút bộ bài ra. "Thế nào?"

"Đéo!"

Weevil ngớ người, trong khi tay vẫn đang xáo bài. "Nhưng... nhưng..."

"Nhưng nhị cái gì!" Tôi trả lời. "Biết tại sao không? Tao mà đánh bài với mày nghĩa là tao tôn trọng mày, mà làm éo gì có chuyện tao tôn trọng mày! Đã lùn rồi mà nhân cách còn rẻ rách nữa, thật đáng khinh!" Tôi chỉ tay vào người hắn. "Tao sẽ đấu với nhiều người ở đây nhưng trong đó không có mày. Nếu mày lết được vào vòng chung kết thì may ra tao sẽ đấu, nhưng hạng cỡ mày thì chắc chắn bị loại ngay trong ngày đầu tiên." Tôi chìa tay ra. "Bây giờ... thẻ phòng hoặc làm bạn với cá. Chọn đi!"

Run rẩy pha lẫn tức giận vì bị tôi xỉ nhục, Weevil rút thẻ phòng ra và ném vào tôi, ném mạnh đến mức bật khỏi người tôi rồi rơi xuống đất. "Cứ để xem... Ta sẽ giành chiến thắng tại Duelist Kingdom rồi khiến mày không bao giờ dám đụng vào bộ bài nữa!"

"Lảm nhảm đủ chưa?" Tôi uể oải nói, tay chỉ về phía phòng sinh hoạt chung. "Tao sẽ để đống rác của mày ngoài cửa trong một giờ tới. Giờ thì đi tấu hài cho đám đông buồn tẻ kia đi, được không?" Tôi đợi đến khi hắn đi được vài bước rồi mới nói tiếp: "Mà này Weevil? Tao biết mày có Perfectly Ultimate Great Moth, còn Rex có Red-Eyes Black Dragon mà trước đây hắn không hề có khi đấu với mày." "Tao có nguồn tin, Weevil. Nếu mày nghĩ đến việc tiết lộ những gì chúng ta nói ở đây với các thí sinh khác... Duelist Kingdom là một hòn đảo lớn, và tao biết cách chôn xác hoàn hảo."

Bản văn được trau chuốt này là tài sản quý giá của truyen.free, hãy đón đọc cùng chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free