Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 51: Duelist Kingdom Finale : Chaos effect (1)

"Mọi thứ đã thu xếp xong hết rồi chứ?"

Mai ngước nhìn khỏi chiếc vali đang kéo dở, mỉm cười với Edwin. Anh ta đang tựa lưng ở ngưỡng cửa phòng cô. Anh ấy đã thay bộ vest bằng một bộ thường phục đơn giản hơn, nhưng trông vẫn rất phong độ. Có lẽ do bộ đồ anh mặc trong ngày đầu tiên đến Duelist Kingdom quá thảm họa, nên giờ đây, bất kỳ trang phục nào khác cũng trở nên hợp mắt hơn nhiều. Mai chỉ có thể dùng một từ để miêu tả Edwin: “Chuẩn men!”

“Đừng để anh ấy nghe thấy,” cô tự nhủ. “Anh ấy có thể là ác quỷ hộ vệ, nhưng khi tán tỉnh, anh ấy cứ như một đứa trẻ vậy.” Chính điều đó lại khiến mọi chuyện thú vị hơn. Mai đã quá quen với việc quyến rũ khiến đàn ông ngốc nghếch, nhỏ dãi xung quanh cô. Joey và Tristan đã từng như vậy, nhưng cô không bao giờ thử với Yugi, bởi cô không muốn làm thế với cậu nhóc trông thật tội nghiệp. Nhưng Edwin thì chỉ ngượng ngùng... hoặc thậm chí tỏ ra khó chịu nếu anh nghĩ cô đang cố thao túng mình.

Vì vậy, cô không nói một lời nào về bộ đồ của Edwin, mà tập trung vào chiếc vali của mình.

Cô đã thay bộ đồ thi đấu bằng trang phục thoải mái hơn: một chiếc quần jean và một chiếc áo nỉ mỏng có logo của một trường đại học nào đó ở bờ biển phía Đông, nơi từng tổ chức một giải đấu vài tháng trước. Cô đã giành chiến thắng tại đó và chiếc áo nỉ này là một phần của giải thưởng. Số tiền thưởng thì đã hết từ lâu, phần lớn dùng để mua bài, nhưng chiếc áo vẫn còn, vừa đủ ấm áp, lại vừa thoải mái.

“Em chưa bao giờ để tâm đến việc này,” cô nói với anh, rất mừng vì đã nghe lời anh mang theo chiếc vali có bánh xe thay vì chiếc ba lô cô vẫn thường dùng. “Rất nhiều lần em phải rời đi gấp gáp, bỏ lại mọi thứ phía sau.”

“Có câu chuyện đằng sau, anh hiểu.”

“Có lẽ sau này em sẽ kể cho anh nghe. Nó cũng chẳng tốt đẹp gì.”

Edwin động viên cô: “Mai, không ai trong chúng ta là thánh nhân cả đâu. Anh còn là ác quỷ đây này.”

“Ác quỷ hộ vệ,” Mai đáp lại, bước tới chỗ anh. Edwin tránh sang một bên để cô ra ngoài. Chiếc vali của anh đã để sẵn ngoài cửa; anh nắm lấy tay cầm rồi cùng cô bước xuống hành lang. Mai hỏi: “Anh đã thu xếp xong từ bao giờ vậy?”

“Ừ, vì anh thuộc tuýp người cẩn thận,” anh thành thật. “Anh lo rằng bản thân sẽ để quên thứ gì đó mà không thể lấy lại được. Anh kiểm tra đồ đạc của mình cả chục lần trước khi dám yên tâm rời đi.” Anh nhăn mặt nhìn quanh lâu đài. “Và anh cũng không muốn trở lại đây thêm lần nào nữa.”

“Em hiểu,” Mai nói. “Cả cái lâu đài này cứ có một cái gì đó... Em cứ mong đợi...” cô cố tìm một từ thích hợp.

“Kiểu như tìm thấy một cặp sinh đôi đang đợi trong sảnh, rồi hỏi liệu chúng ta có muốn chơi với chúng mãi mãi... vĩnh viễn không?”

“Em không muốn nghĩ theo cách đó, nhưng đúng là vậy.” Cô dừng lại, nhìn vào các bức tranh trên tường. “Nơi này cho em cảm giác rất... giả tạo. Nó giống như bước vào một ngôi nhà mà chủ nhà thì cứ khăng khăng nó có từ thời La Mã, nhưng mình lại biết rõ các cột chỉ làm bằng gỗ và thạch cao. Cái cảm giác... sai sai đó khiến người ở vô cùng khó chịu. Anh hiểu không?”

“Anh biết. Anh ở đây sớm hơn em cả một ngày mà, Mai.”

Cô gật đầu. “Anh thực sự không hứng thú xem Pegasus đối đầu với Yugi sao?”

“Không. Anh cảm thấy nó không có gì đáng gọi là một trận đấu cả.”

“Em không chắc,” Mai nói. “Những quái thú Toon đó trông rất ấn tượng.”

“Có gì đâu, chỉ cần phá hủy Toon World là chiến thuật của ông ta thua luôn.”

Mai cười khúc khích. “Không phải ai cũng có Endymion đâu, Edwin.”

“Harpie’s Feather Duster,” anh phản bác.

“Cảm ơn,” cô hiểu ý anh. “Mọi người chỉ tập trung vào việc ném quái thú mạnh vào nhau với hy vọng áp đảo đối thủ, đúng không? Ngay cả bộ bài Harpie của em cũng tương tự thế, dựa vào số lượng để áp đảo đối phương. Anh là người duy nhất có suy nghĩ khác, Edwin ạ. Hay PaniK –” cô nhăn nhó khi nhớ đến tên khủng bố đó – “cũng chỉ dùng tâm lý chiến để tăng sức mạnh cho những con quái thú của hắn. Bộ bài của anh, với Endymion và hiệu ứng đó, thật đáng kinh ngạc.”

“Anh không nghĩ vậy. Bài mạnh đến mấy mà không biết dùng thì cũng vứt đi thôi, thế nên thay vì khen bộ bài, em nên khen anh đây này.” Mai cười chế giễu sự khoe khoang của anh. “Nhưng hình như em quên ai đó,” cô nhìn Edwin chằm chằm, rồi nói: “Joey và Time Wizard.”

“Đúng, cậu ta.” Cô bực bội nói.

“Em phải bỏ sự bực tức đó đi. Cậu ấy đánh bại em một cách sòng phẳng. Lần sau em có thể phục thù cậu ta, nhưng hãy bỏ ngay cái kiểu hằn học đó đi.”

“Tại sao?” cô hờn dỗi... và cô biết rõ điều đó.

“Không ai muốn thấy em biến thành Kaiba cả, nhất là anh đây.”

Mai rùng mình. “Em hoàn toàn không muốn trở thành người như vậy.” Cả hai đi xuống cầu thang đến tầng dưới. Lâu đài của Pegasus rất lớn và lộn xộn, nhưng họ vẫn biết lối ra. “Xem ra, nên xem trận của anh với Yugi mới là trận chung kết thực sự. Nếu Pegasus như những gì anh nói... Yugi đủ thông minh để hủy diệt các quái thú Toon. Cả hai người luôn, em không nghĩ Pegasus có thể thắng được anh.”

“Anh không biết nữa...” Edwin rõ ràng có chút ngượng ngùng trước lời ngợi khen đó. “Vậy giờ em tính làm gì?”

“Ngoài việc đến con tàu chở chúng ta về?” Mai hỏi khi mở thang máy. Thang máy rất nhanh vì tất cả mọi người đều đang tập trung xem trận đấu giữa Pegasus và Yugi. Tất nhiên, cả hai đã được Pegasus mời ở lại xem sau bữa tối hôm qua, nhưng họ nhất quyết từ chối. Thậm chí còn bỏ cả bữa sáng để tránh bị mọi người thuyết phục.

Edwin bước vào thang máy, bấm xuống tầng 1. “Đúng thế, thưa quý cô xinh đẹp.”

Cô trả lời: “À thì, Pegasus thông báo với em rằng vì đã lọt vào vòng chung kết nên em sẽ nh��n được giải khuyến khích 10.000 đô la. Kém xa 3 triệu đô em hy vọng giành được, nhưng có còn hơn không. Em dự định dùng phần lớn để nâng cấp bộ bài... Duelist Kingdom đã chứng minh rằng trò chơi này đang phát triển, nên em cần bắt kịp nó.”

“Em đã xác định sẽ mua những lá bài nào chưa?” Edwin thắc mắc.

“Em đang xem xét mua thêm Harpie,” Mai trả lời. “Ngoài ra, em tính bổ sung thêm một bộ bài mới. Ở Nam Mỹ nghe nói đang phát hành bộ bài Amazoness. Em muốn thử dùng chúng.”

“Nó có vẻ phù hợp với em,” Edwin cười nói, trước khi định tiết lộ điều gì đó vượt quá giới hạn cho phép. Trong một thời gian ngắn, Mai đã quá quen thuộc với nụ cười này... Cô biết anh muốn nói thêm gì đó nhưng rồi lại thôi. Cô muốn biết, nhưng nghĩ lại thì ngay cả Pegasus lẫn Kaiba đều bị Edwin xoay như chong chóng, cô thừa hiểu bản thân không có cơ hội nào.

“Dù vậy, nó vẫn khiến cô khó chịu,” cô tự nghĩ. “Anh ấy biết gì đó. Một kiểu bí mật nào đó. Và cô không biết liệu nếu mình hỏi thì anh ấy có nói thật hay không.” Và điều đó khiến cô sợ hãi hơn bất cứ điều gì. Cô suy nghĩ về việc liệu Edwin có tin tưởng cô không, hay lại đối xử với cô như những người đàn ông khác mà cô từng biết, kiểu như ‘lừa dối vì muốn tốt cho cô’.

“Warrior có rất nhiều loại hỗ trợ,” Edwin nói về các loại bài, còn Mai thì vẫn đang nghĩ về bí mật anh ấy đang giấu. “Điều đó khiến chúng dễ dàng được phát triển xoay quanh. Em có thể chọn một loạt bài Ma thuật mà đối thủ không thể chống lại, hoặc những lá bài đối kháng.” Anh ấy bắt đầu đếm ngón tay. “Warrior, Spellcaster, và anh nghĩ Dragon xứng đáng đứng top 3. Tiếp đến là Fiend và Fairy. Các thể loại khác thì khá đuối. Anh nghĩ Warrior, Spellcaster xứng đáng đứng top 1 và 2.”

“Tất nhiên anh đề cao Spellcaster rồi,” Mai chọc.

“Không phải lúc ban đầu,” anh nói. “Bản thân anh thích Warrior hơn.”

“Thật sao?” Mai ngạc nhiên, trước khi kịp suy nghĩ kỹ mọi chuyện. “Ồ đúng rồi... anh đang sử dụng bộ bài của chú mình mà.”

“Bộ bài của chú anh á? Em phải hiểu đúng nghĩa là: anh giữ lại vài lá, vứt đi vô số lá, rồi xây dựng lại từ đầu.” Anh cau mày. “Và nó cần phải nâng cấp thêm lần nữa. Nó vẫn quá yếu.”

“Chỉ có mỗi anh là phàn nàn về việc bộ bài đạt giải á quân mà vẫn là yếu.”

“Quý cô hạng ba nhìn lại mình xem nào,” Edwin trả lời, cô cười khúc khích. “Được rồi, sau khi nâng cấp bộ bài... em dự tính làm gì?”

Thành thật mà nói, cô chưa thực sự nghĩ đến chuyện gì sau Duelist Kingdom. Mai hiếm khi lên kế hoạch xa xôi về nơi cô sẽ đến, hay những vùng đất cô có thể đi du lịch. Vì các giải đấu có thể đột ngột xuất hiện bất cứ lúc nào, nên sự linh hoạt luôn là điều khôn ngoan. Cô đã hơn một lần chuẩn bị sẵn vé máy bay để rời khỏi một lục địa, chỉ để đột nhiên thay đổi quyết định khi biết về một giải đấu mới xuất hiện với giải thưởng hấp dẫn hơn nhiều so với giải đấu cô dự định tham gia. Duelist Kingdom là một ví dụ điển hình về điều đó; cô từng dự định đến Vegas để tham gia một số giải đấu nhỏ, trước khi lời mời của Pegasus được gửi đến.

“Chưa có gì chắc chắn. Em nghĩ rằng sẽ quay trở lại châu Âu. Không có giải đấu lớn nào được tổ chức, nhưng em chắc chắn sẽ tìm được một số giải đấu nhỏ để trang trải sinh hoạt phí. Nếu không, em có thể cung cấp dịch vụ dạy trẻ con chơi bài.”

“Em thật sự làm vậy sao?” Edwin ngạc nhiên.

“Không thường xuyên, nhưng đủ để trả các hóa đơn.” Cô nháy mắt. “Nói chung, làm bảo mẫu trông trẻ là chính.”

“Nghe cũng ổn đấy,” Edwin nói. “Nhưng liệu có đủ tiền thuê trọ không?”

Nụ cười của Mai vụt tắt khi cô nhận ra rằng đúng vậy, khả năng cao cô lại phải ở trong tu viện hay nơi nào đó tương tự. “Vậy thì Nam Mỹ là địa điểm tuyệt vời hơn. Đợi nó từ hè sang thu... mùa hè ở đấy phá hoại tóc của em.”

“Anh tưởng rằng em yêu mùa hè. Bãi biển, mặt trời...”

Cô lắc đầu. “Cháy nắng, rám da, côn trùng, độ ẩm... bãi biển rất đẹp, nhưng cát thì BẮM VÀO MỌI NƠI...” Cả hai đều bật cười về điều đó. “Còn anh thì sao? Kế hoạch của anh sau khi rời khỏi hòn đảo này là gì?”

“Ngoài việc trốn Pegasus và Big 5? Tìm cố vấn tài chính!”

Mai như muốn đập tay vào trán. “Phải rồi ha, giờ anh là quý ông triệu phú rồi còn gì.”

“...Anh muốn phản bác lại, nhưng như vậy quả thật giả tạo khi anh bây giờ đã có 6 triệu đô la.”

“Cổ đông của tập đoàn Kaiba nữa,” Mai bổ sung. Pegasus tiết lộ với Edwin sau trận đấu với Joey rằng, nhờ đánh bại Kaiba, ông ta hoàn thành thỏa thuận và cuối cùng chuyển giao các công ty ma đang nắm giữ cổ phiếu cho Edwin. Trong khi Pegasus phải chờ đợi đến cuối giải đấu để đòi cổ phần của Kaiba Seto, thì Edwin đã soán ngôi của Big 5 và trở thành cổ đông lớn, cùng với Kaiba và Pegasus, nắm giữ tập đoàn Kaiba. “Chung quy lại, anh là người thắng lớn nhất ở giải đấu này.”

“Xuất hiện đúng nơi đúng thời điểm... Cái thang máy này đi xuống lâu thật đấy.”

Mai cảm thấy như mình vừa bị giáng một đòn mạnh vào tinh thần, câu nói của Edwin khiến mọi trò đùa của cô ngừng bặt. Đó là điều cơ bản, hiển nhiên, cô cảm thấy ngu ngốc khi không nhận ra có gì đó bất ổn từ sớm.

Thang máy cùng lắm chỉ mất chục giây đến một phút, đằng này đã lâu hơn nhiều.

“Thủ đoạn của Pegasus?” cô khẽ nói, trở nên cảnh giác hơn. Cô tìm xung quanh xem có máy quay hoặc mic ẩn hay không.

“Anh hy vọng vậy,” Edwin lo lắng.

“Làm thế nào mà anh lại HY VỌNG là Pegasus?”

“Vì anh có thể xử lý Pegasus. Nếu là kẻ khác thì—”

Cửa thang máy mở ra, Mai vừa cảm thấy nhẹ nhõm lại vừa giật bắn mình khi thấy Bakura đứng đó, nhìn cả hai với nụ c��ời gian xảo. Trông cậu ta có vẻ trưởng thành hơn, gai góc hơn; dáng đứng khiến cậu ta trông cao hơn, và mái tóc trở nên nhọn hoắt thay vì xù như chiếc bờm. Khuôn mặt gầy hơn, sắc hơn như thể có thể cứa vào người cô nếu cô lướt qua cậu ta... Còn đôi mắt, nó chứa đầy sự tà ác đến mức kinh ngạc.

“Chào tên bịp bợm,” Bakura nói trước khi túm lấy Edwin ra khỏi thang máy. Edwin ngã mạnh rồi cố gắng đứng lên, chậm hơn cô mong muốn. Mặc dù vậy, Bakura – hay con quái vật nào đang mang hình hài của cậu ta – lại quay lưng về phía Mai, chỉ tập trung vào Edwin. “Đã đến lúc chúng ta tiếp tục cuộc trò chuyện.”

***

“Mày nghĩ trận đấu diễn ra như thế nào?” Kemo hỏi, khoanh tay trước ngực. Hôm nay là ngày trọng đại nên hắn mặc một bộ đồ hoàn hảo cùng cặp kính râm để chuẩn bị cho buổi ăn mừng của Pegasus.

Chỉ duy nhất một thứ còn thiếu: chiếc tai nghe, đang ở trong túi hắn.

Hắn không muốn bị phân tâm, không phải là hôm nay.

“Ông chủ lớn chắc chắn sẽ khiến thằng nhóc Yugi đó sợ vãi ra quần, ước rằng nó chưa từng đặt chân lên ��ảo.” Toei đáp. Tên này là người Kemo tin tưởng nhất, cánh tay phải của hắn. Bình thường hiếm khi cả hai được giao chung nhiệm vụ, vì tên này luôn làm những việc mà ngay cả Kemo cũng không làm nổi. Tại thời điểm này, mọi thứ khá tốt và Kemo có thể thư giãn cùng lính của mình. “Ước gì em có thể xem trận đấu, sếp ạ,” Toei lẩm bẩm.

“Ngài Pegasus luôn quay lại toàn bộ các trận đấu, mày có thể xem lại sau,” Kemo thông báo. “Hãy hoàn thành nốt nhiệm vụ này đi đã.” Hắn cưỡng lại ý muốn thể hiện cảm xúc sung sướng, chọn cách kiềm chế nó. Tất cả chỉ là một nụ cười nhếch mép đểu cáng. “Pogo, đi tìm thằng nhóc Mokuba, giải quyết nó đi.” Kemo rất khó chịu khi thằng nhóc chạy thoát được, nên dù có chỉ thị không cần bắt Mokuba nữa, hắn vẫn muốn thực hiện. “Cảnh sát Domino nên thảo luận xem làm gì với Yuri Gardner, vì bây giờ cô ta chẳng khác một con nghiện bẩn thỉu. Sau hôm nay, không còn kẻ nào dám cản đường ngài Pegasus tiếp quản tập đoàn Kaiba nữa.”

“Sếp, thế Big 5 thì sao?” Toei thắc mắc. “Ông chủ lớn đưa cổ phần của họ sang nhượng cho Edwin Chaos rồi mà.”

Nụ cười của Kemo biến mất khi nghĩ đến cái kẻ mồm lưỡi văng tục cùng những lời thóa mạ hắn. “Thằng chó đó phải ra khỏi hòn đảo này trước đã. Đó là lý do chúng ta ở đây.” Hắn chỉ về phía cây cầu tàu nơi họ đang đứng. “Chỗ duy nhất để tiếp cận tàu thuyền... Hắn cùng con ả Valentine nói rằng sẽ rời đi. Chúng ta phải đảm bảo chúng muốn cũng không rời đi được.”

“Xử đẹp chúng?”

“Gần như vậy,” Kemo nói. Trong khi hắn tin Toei, hắn lại không tin chính bản thân mình. “Không cần cho nó biết,” Kemo thầm nghĩ với một ý đồ đen tối. Toei sẽ chăm sóc con ả Valentine, kéo nó về lâu đài cho ngài Pegasus xử trí. Còn Edwin Chaos? Không, thằng khốn này cần phải chôn vùi vĩnh viễn tại hòn đảo này. Hắn có 6 triệu đô la cùng cổ phiếu của Big 5, sẽ mất chút ít thời gian làm tài liệu giả, và HẮN sẽ là cổ đông của tập đoàn Kaiba. “Không ai biết chuyện này.” Hắn nhìn xung quanh. “Phải làm thật sạch sẽ. Mình cũng không bỏ việc... rồi bày kế thao túng Pegasus... biến hắn thành con rối, đến một ngày mình sẽ chiếm lấy tất cả.” Nắm đấm của hắn ngứa ngáy, cần khuôn mặt của Edwin Chaos để giải tỏa cơn ngứa ngáy này, rồi mọi thứ sẽ bắt đầu theo kế hoạch. “Sớm thôi Toei – chúng ta—”

Hắn quay đi tìm nhưng không thấy Toei đâu hết.

“Toei?” hắn hét lên rồi cảm thấy tiếng rên yếu ớt dưới chân. Nhìn xuống, hắn thấy một người nằm gục với một cục u to tướng trên đầu. “Hả?”

Ngay lập tức, một thứ gì đó đập vào lưng Kemo. Hắn kêu lên đau đớn khi hai cánh tay bị một lực siết mạnh ép chặt vào người. Hắn cố gắng vùng vẫy nhưng không thể tự giải thoát. Rồi thêm một tiếng huýt sáo khác vang lên, điều tương tự xảy ra với chân hắn, khiến hắn ngã mạnh xuống cầu tàu, làm rơi cả kính. Rên rỉ và vật lộn, hắn nhận ra bản thân đã bị trói chặt.

“Bắn đẹp lắm.” Kemo quay đầu mở to mắt vì thấy Yuri ngồi xuống bên cạnh, đưa tay chọc vào trán hắn. “Mặc dù tôi thích hơn nếu hắn rơi xuống biển.”

“Vậy thì dễ dàng cho hắn quá.” Một người đàn ông da ngăm xuất hiện mặc đồ quân phục. Kemo cố gắng nhìn rõ xem đây là lực lượng nào. “Tôi còn muốn thử cái này.”

Đột nhiên Kemo bị kéo dậy, người mới xuất hiện kéo hắn lại gần mình. Cổ Kemo cảm thấy bỏng rát từ chiếc cà vạt siết chặt, khiến tay chân hắn cũng cảm thấy đau đớn tương tự. Người đàn ông kia không hề mảy may, Kemo cảm giác rằng hắn cố tình làm thế.

“Chào Kemo. Tao tên Baptise. Mày tự hỏi tại sao tao biết tên mày.” Anh chìa tay ra hiệu cho một người khác trong đội đưa chiếc điện thoại, rồi giơ cho Kemo xem. Tay sai chủ lực của Big 5 run lên vì giận dữ trước bức ảnh của hắn và Mokuba, hắn ngay lập tức biết ai chịu trách nhiệm. “Tao làm việc cho ngài Kipling Chaos. Tao được giao nhiệm vụ tìm cháu trai của ngài ấy, cùng tất cả các bài thủ còn lại trên hòn đảo này và Pegasus. Mày... vui lòng giúp chúng tao vào lâu đài.” Anh ném thẳng Kemo xuống, khiến đầu hắn đập mạnh. “Nặng hay nhẹ bao nhiêu vết bầm tím, bao nhiêu chiếc xương gãy... tất cả tùy thuộc vào mày.”

***

Tôi tham gia vài vụ đánh lộn.

Cả bất ngờ lẫn hoàn toàn biết trước.

Bất ngờ khi gặp mấy thằng trẻ tr��u, vì những lý do vớ vẩn đến gây sự. Với kiểu đó, cách tốt nhất là xử đẹp một thằng để thị uy xong rồi chuồn.

Không bất ngờ khi tôi biết lúc nào cần hạ mình, nịnh hót – nói chung là làm mấy tên đó cảm thấy đối phó với tôi chỉ là lãng phí thời gian, không xứng đáng. Trường hợp xấu nhất thì tôi có thể khóa chặt đối thủ hoặc thoát nhanh hơn.

Trong đời tôi mới chỉ gặp bốn lần nguy hiểm thực sự. Lần đầu: bị đấm bầm mắt. Lần hai: bị ngã gãy hàng rào (tôi giả vờ ngất để dọa chúng, cộng thêm người lớn ra giúp). Lần ba: bị cắt vào cổ tay vì bị trộm cướp giữa đường. Lần cuối: ngăn chặn một tên trộm vào nhà bằng cách đe dọa ném hắn từ tầng hai xuống đất nếu không cút ngay và luôn.

Còn Yami Bakura, gã này quá tầm của tôi, hắn ném tôi như ném gấu bông vậy.

“!#%#$!” tôi rên rỉ, từ từ đứng dậy và xoa vai trái nơi đau nhất. Tôi tập trung nhìn vào hắn, để hắn quên đi Mai – một con tin hoàn hảo.

Yami Bakura tiến tới chỗ tôi với đôi mắt ánh lên sự đau đớn, thống khổ... của tôi.

“Xem nào,” tôi nhìn xung quanh. Lâu đài phải có bộ giáp hay vũ khí để dọc hành lang chứ nhỉ. Tôi ước có thể thấy một thanh kiếm hoặc bất cứ thứ gì đó để tạo ra khoảng cách với Yami Bakura.

“Ngươi không biết ta đã phải kìm nén, đợi chờ giây phút này đến nhường nào.” Hắn chậm rãi tiến về phía tôi.

“Ngươi mất bao lâu để quay lại điều khiển Bakura?” tôi hỏi, cố gắng làm hắn đừng dùng cái khả năng triệu hồi quái vật dưới địa ngục để đối phó với tôi.

“Vài ngày... ta phải bò lên từ dưới địa ngục nhờ ơn nữ thần bảo trợ của ngươi.”

“Lại nữa? Nữ thần?”

“Kẻ đã chọn ngươi là người được chọn của ả ta... Giống như những gì ta làm cách đây mấy nghìn năm với tên trộm Bakura.” Hắn cười. “Định mệnh? Và ngươi không nhận ra nó đúng không? Ngươi đã giành được tình yêu của một nữ thần.”

Tôi không hề biết và điều đó làm tôi lo lắng. Tôi từng đọc truyền thuyết, sự tích về đủ các vị thần, và hầu như cái kết cho phàm nhân được các vị thần “sủng ái” thường rất thê thảm. “Và giờ tôi bị một nữ thần nhắm tới, không chỉ đơn giản là người được chọn, mà cô ta vì lý do nào đó lại yêu tôi? Thật sự là quá nguy hiểm. Tình yêu của thần... có tính chiếm hữu, tham lam. Nhưng... tôi có thể dùng nó ngay bây giờ để làm lợi thế.” Tôi nói to và rõ ràng: “Phải nói rằng ngươi cực kỳ dũng cảm.”

“Ngươi muốn ám chỉ điều gì?” Yami Bakura nói, ra vẻ thích thú.

“Chính ngươi đã nói... ta không đơn thuần là người được chọn. Ta rõ ràng là tình yêu của nữ thần này. Ngươi nghĩ nữ thần sẽ làm gì ngươi nếu ngươi dám đụng vào ta?”

Linh hồn tà ác nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ. “Ả ta đơn thuần chỉ làm ta bất ngờ một lần, chỉ một lần thôi. Lần này ta đã có sự chuẩn bị. Và đến ngày ta khôi phục sức mạnh, ả ta sẽ phải hối hận.”

“Bạn Zorc ơi, bạn phải thoát được khỏi Trò Chơi Ngàn Năm đã,” tôi chế nhạo. “Và Pharaoh vô danh sẽ không để ngươi làm vậy đâu.”

Câu nói khiến Yami Bakura khựng lại, trừng mắt nhìn tôi. “Sao ngươi biết? Sao ngươi biết tên của hình thái hoàn hảo của ta? Sao ngươi biết về linh hồn của tên khốn Pharaoh đó?”

“Hay, hắn mắc câu như Pegasus,” tôi nghĩ. “Người mà ngươi giết đã nói với ta.”

“Tên nào?”

Đến lượt tôi bối rối. “Ờ thì... ngươi giết bao nhiêu người rồi? Ý ta là ở trong hình dạng này, thời hiện đại.”

“Phụ thuộc vào việc thế nào là ‘giết’,” Yami Bakura bắt đầu. “Ta gửi vô số tên vào nghĩa địa trong Trò Chơi Bóng Tối. Nếu chúng chết trong đó thì không phải là lỗi của ta đúng không?” Hắn bắt đầu lấy bộ bài ra. “Bây giờ tới lượt ngươi.”

“Đệt,” tôi tự nhủ, lùi xuống một bước.

“Ta nên dùng con quái vật nào đem tới chết chóc cho ngươi đây? Man-Eater Bug? Hay Morphing Jar? Hoặc một trong những quái thú bóng tối mạnh nhất của ta? Quá nhiều lựa chọn, như thể ta là một đứa nhóc trong cửa hàng bánh kẹo vậy.”

“Ta sẽ để ngươi—” chưa kịp nói xong, Bakura giơ một lá bài lên, đột nhiên một sức nặng đè lên mắt cá chân tôi. Cảm giác lạnh lẽo, bị rút cạn sức lực bao trùm lấy tôi. Tôi dựa vào tường thì thấy một quả cầu sắt cùng dây xích được gắn trên người mình... quả cầu sắt có khuôn mặt cười trên đó.

“Darkworld Shackle giữ ngươi lại đúng vị trí của ngươi. Ta rất ghét những tên chạy trốn khi mọi việc đang diễn ra vui vẻ.” Hắn đến gần tôi, quá gần, cầm cằm tôi lên để hắn nhìn thẳng vào tôi. “Cảm giác này, ngươi thấy sao? Darkworld Shackle rút đi sức mạnh của ngươi, ngăn ngươi trốn thoát. Nhưng đừng lo... nó sẽ chăm sóc ngươi thật tốt, không để ngươi chết dễ dàng như vậy. Nhưng đổi lại, ngươi yếu tới nỗi—” Hắn bóp cằm tôi và tôi có thể nghe thấy nó rạn nứt chỉ với một chút lực hắn sử dụng. “—mọi nỗi đau đều trở thành nỗi thống khổ.”

“Làm sao... ngươi có thể?” Tôi hỏi, cố làm ra vẻ bối rối, tuyệt vọng... thực sự không khó lắm. “Yugi không thể làm vậy... Pegasus cũng thế.”

“Đó không phải sức mạnh của bảo vật bọn chúng đang giữ. Con mắt nhìn thấy tất cả. Trò chơi nắm giữ mọi thứ. Và vòng tròn... he, nó luôn đại diện cho các cánh cổng dẫn tới thế giới khác.”

“Sức mạnh của nó... hay ngươi tin nó làm được như thế?” Tôi hỏi khi một ý nghĩ bắt đầu nảy ra trong đầu tôi.

“Có quan tr���ng sao?” Yami Bakura vui vẻ chọn bài. “Hmm... ta biết ngươi thích chơi trò trừ điểm gốc mà không thông qua tấn công. Thật trớ trêu làm sao ta cũng có một lá Sparks, để thiêu sống ngươi? Với tình trạng của ngươi bây giờ, một ngọn lửa nhỏ cũng đủ biến ngươi thành đuốc sống!”

“Từ từ Dormammu, chúng ta có thể thương lượng mà,” Tôi tập trung vào dây xích.

Hắn quỳ một chân xuống, giơ lá bài về phía tôi. “Ta không mắc lừa ngươi thêm lần nào nữa. Kẻ được gọi là ác quỷ như ngươi nên được đưa trở lại ngọn lửa.”

“Muốn biết bí mật về địa ngục không?” Tôi hỏi. “Mọi cánh cửa dẫn tới nó đều không khóa.”

Tôi giật mạnh mắt cá chân của mình và Darkworld Shackle mở ra, giải phóng tôi.

“Làm sao?!” Hắn chất vấn khi tôi đứng dậy, nhảy nhót từ bên này sang bên kia. “Làm sao ngươi thoát?”

“Dăm ba cái khóa đểu giữ sao nổi ác quỷ,” Tôi nói. “Quyền năng của các bảo vật Ngàn Năm rất khủng khiếp nhưng hoàn toàn dựa vào ý chí của người sử dụng chúng. Chìa khóa Ngàn Năm là chìa khóa... nghĩa là chừng nào ta còn giữ nó thì ta có thể mở bất cứ cái khóa nào!” Tôi nhếch mép. “Đến lúc jailbreak bảo vật Ngàn Năm!”

Yami Bakura đứng lên. “Tốt thôi... ta chỉ cần trục xuất ngươi ngay bây giờ và—”

Chưa hết câu liền bị Mai lấy vali đập vào đầu.

Yami Bakura ngã xuống đất, choáng váng. Mai chạy đến nắm lấy tay tôi, rồi quăng vali lại cho tôi. “Chạy nhanh!”

“Làm gì mà lâu thế?” tôi phàn nàn, thừa nhận rằng đã quên mất cô ấy.

“Em phải đợi thời cơ! Bây giờ, anh muốn anh cho em biết tất cả chuyện này?”

“Để sau,” Tôi nói trong lúc đó. Yami Bakura đằng sau rống lên. “Anh không nghĩ hắn nằm ngoan ở đấy đâu.”

“Em cũng đoán thế,” Mai trả lời. Chúng tôi chạy xuống cầu thang, vali của chúng tôi nảy tưng tưng theo từng bước chân.

Chúng tôi có thể nghe tiếng chân của Yami Bakura từ phía sau, cố gắng bắt kịp, biến đây trở thành một cuộc đuổi bắt điên cuồng bên trong lâu đài. Vài lần chúng tôi nghĩ rằng chúng tôi an toàn, mất dấu hắn, nhưng ngay lập tức tên điên đó lại hét lên sẽ bắt chúng tôi bằng mọi giá. Mai cố gắng lừa hắn bằng cách giấu lọ nước hoa vào một chỗ trốn, nhưng hắn không mắc bẫy. Chúng tôi chạy lên xuống tầng liên tục, chạy phải vài vòng quanh lâu đài mà tên khốn đó vẫn theo sát chúng tôi.

Mai chống tay vào đầu gối, thở hổn hển. Chúng tôi đã chạy ba mươi phút, đã vượt quá giới hạn của cô ấy. “Làm thế nào mà chúng ta không thể cắt đuôi hắn được?”

“Vòng cổ của hắn,” tôi cay cú trả lời. “Cái vòng tròn đó chỉ cho hắn phương hướng.”

“Ra là thế,” Mai phàn nàn. “Anh còn cách nào khác không?”

“Có,” tôi nói. Tôi nghĩ về nó trong suốt quá trình... một cách điên rồ nhất có thể. “Em có tin anh không?” Tôi hỏi.

Mai nắm chặt tay tôi.

“Em tin.”

Tôi gật đầu và chọn bừa một cánh cửa đang đóng, nắm lấy nắm cửa. “Đừng buông tay... dù bất cứ giá nào.” Tôi nhắm mắt lại, đẩy cánh cửa. Âm thanh của Bakura bắt đầu nhạt đi. “Trí óc... là giới hạn duy nhất,” tôi tự nhủ.

Tôi mở tung cánh cửa, kéo Mai và bản thân tôi đi qua.

Bản quyền dịch thuật này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free