(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 45: Tái đấu Edwin vs Joey
Điều này thật chẳng thú vị chút nào.
Tôi nhìn linh hồn Kaiba bị giật phăng khỏi thân xác và bị phong ấn vào trong lá bài. Tôi dắt mũi cậu ta vào số phận đã định, như thể tôi là kẻ lừa đảo còn cậu ta là con chuột béo ú với khối tài sản tỷ đô. Lẽ ra tôi có thể ngăn chặn... nhưng tôi không làm. Tôi thúc giục, đưa Kaiba vào vị trí, rồi thỏa mãn rời đi. Tạo cho cậu ta cảm giác mọi quyết định đều là do chính cậu ta chọn.
Mặc dù biết Kaiba chỉ bị giam cầm trong vài ngày... cảm giác tội lỗi cứ thế đeo bám tôi suốt một thời gian dài.
"Tất nhiên," tôi thầm nghĩ khi trận đấu giữa Mai và Yugi đang diễn ra. "Nếu đó là người khác, tôi đương nhiên sẽ không đẩy họ vào chỗ chết như vậy, giống như cách tôi đã cứu Mokuba. Riêng Kaiba, sau vụ dọa nhảy lầu nhảm nhí, cậu ta ngày càng trở nên bất cần, kiêu ngạo như thể hắn là vua của thế giới này vậy... Cảm giác khó chịu trong tôi bỗng biến thành sự ác độc, sẵn sàng đẩy hắn vào bẫy. Thôi thì cứ kiếm cớ đổ lỗi, có lẽ tôi sẽ tin nếu lý do đó đủ sức thuyết phục."
Những người khác chẳng thèm che giấu cảm giác ghê tởm dành cho tôi. Tôi là một bài thủ không có danh dự, kẻ không tôn trọng kẻ thù của mình. Một kẻ sử dụng sự đau khổ của người khác để kiếm lợi cho bản thân. Cặn bã! (Đây là ý kiến của Joey, người duy nhất nhận xét với giọng điệu nhẹ nhàng hơn, có lẽ bởi cậu ta phần nào hiểu được sức mạnh của đồng tiền sau khi đã từ bỏ cơ hội chữa bệnh cho em gái mình). Ngay khi Kaiba thất bại, Yugi đã nói rằng đó là lỗi của tôi vì tôi đẩy Kaiba vào tình cảnh này. Ngay cả Mai cũng mắng tôi, nói tôi đã đi nước cờ quá mạo hiểm.
Tôi nhanh chóng rời đi ngay sau bữa tối, mặc kệ lời mời ở lại của Pegasus. Tôi cần chút thời gian tĩnh tâm cho trận bán kết với Joey vào ngày mai.
Sáng hôm sau, trước khi trận đấu diễn ra, tôi nhìn Joey, thấy cậu ta lo lắng nhưng không tệ như trong truyện.
"Bây giờ mình cần diễn sao cho thua thật đẹp," tôi tự nhủ.
Mọi thứ đang đi đúng hướng. Pegasus vẫn chưa tiết lộ chuyện ông ta đã trả lại linh hồn của ông nội Yugi, để cậu ta có động lực thi đấu... Tôi hiểu điều đó. Đối với Pegasus, kế hoạch của ông ta sắp hoàn thành, ông ta thực sự tin rằng vợ mình là Cecilia sắp được hồi sinh. Nhưng đối với tôi, đó là một ý tưởng hết sức ngu xuẩn. Cứ cho là Cecilia được hồi sinh... liệu cô ấy có chấp nhận bị kẹt trong một hình ảnh hologram? Nghe qua thì có vẻ công nghệ cao, nhưng thực chất vẫn chỉ là một chùm tia sáng. Cô ấy sẽ không thể cảm nhận được bất cứ thứ gì, vậy đó có được gọi là sống không?
"Hãy tưởng tượng không bao giờ cảm thấy mặt trời chiếu trên khuôn mặt hoặc cảm nhận bàn tay ấm áp của người thân thương." Một giọng nói robot, cứng nhắc không cảm xúc vang trong đầu tôi khi tôi và Joey bước lên sàn đấu. "Pegasus... đúng là một tên ngu xuẩn. Ông sẽ kéo vợ mình xuống thẳng địa ngục thôi."
Tôi muốn thua, nhưng phải thừa nhận, liệu cái tôi của mình có chấp nhận điều đó không? Nhất là khi Joey thắng, cậu ta sẽ khoác lác ầm ĩ cho mà xem.
"Trận bán kết thứ hai!" Giọng Croquet vang lên. "Người thắng sẽ chạm trán Yugi Muto để giành 3 triệu đô tiền thưởng và quyền thách đấu ngài Maximillion Pegasus, cha đẻ của trò chơi! Thí sinh đầu tiên: Joey Wheeler!" Joey cười toe toét, tay vẫy chào mọi người, cậu ta khẽ đỏ mặt, hơi ngượng ngùng khi nghe nhóm bạn hô vang tên cậu. "Thí sinh thứ hai: Edwin Chaos, người đã bán suất của mình cho Kaiba Seto!"
Mai thấy sự im lặng hoàn toàn, liền ném ánh nhìn giận dữ về phía nhóm Yugi trước khi cô bắt đầu vỗ tay cổ vũ. Pegasus cũng bắt đầu vỗ tay lịch thiệp, khiến những người hầu xung quanh cũng vỗ tay theo. Sự phân chia giữa "kẻ xấu" và "anh hùng" thật quá rõ ràng.
"Các vị có thể bắt đầu," Croquet tuyên bố.
"Joey, giống như trên thuyền, tôi nhường cậu đi trước," tôi nói.
"Vậy thì tớ đi trước!" Joey dõng dạc, chỉ tay về phía tôi. Tôi gật đầu, nhưng khi tôi vừa bốc một lá bài trên tay thì cậu ta nhanh chóng. "Khoan đã... Cậu muốn tớ đánh trước để cậu có thể chống lại bất cứ quái thú nào tớ triệu hồi. Đánh bại bất cứ chiến thuật nào tớ đưa ra, khiến tớ phải chạy theo ý đồ của cậu. Tớ muốn đi sau!" Tôi gật đầu, nhưng rồi Joey lại chen ngang. "Nhưng nghĩ lại, nếu cậu đánh trước, cậu có thể bày ra cạm bẫy quét sạch tớ. Nên tớ muốn đi trước để ngăn cậu sử dụng đòn combo nhằm phá hủy mọi nước đi của tớ." Tôi thậm chí không cử động, nhẩm đếm 3... 2... 1... "Trừ khi—"
"Joey, tôi đang tỏ ra lịch sự đấy!" tôi than vãn.
"À há! Cậu muốn tớ nghĩ thế chứ gì!" Joey nói, giọng cậu ta càng lớn hơn khi buộc tội tôi là kẻ xấu xa, xảo quyệt. "Cậu cố tình làm v��y để tôi bối rối—"
"Ai đó giúp tôi tung đồng xu giùm!" tôi gọi lớn.
Tristan móc tay vào túi quần và bước tới. "Ai muốn chọn đây?"
"Tự cậu chọn cho chúng tôi đi," tôi chốt luôn để tránh làm Joey bối rối giữa sấp với ngửa. "Ai thắng được đánh trước."
"Ok," Tristan bắt đầu búng đồng xu. Cậu ta đập nó vào tay mình. "... Tớ nên nói mặt nào đại diện cho ai trước khi làm vậy nhỉ?"
Tôi nghiến răng ken két, muốn bỏ cuộc luôn bây giờ.
"Hì... xin lỗi," cậu ta nhỏ nhẹ nói. "Ngửa là Joey! Còn... là sấp! Cậu đi trước, Edwin."
"Trời ạ," Joey bĩu môi nói, rồi đột nhiên nhìn lên tôi và nở một nụ cười gian xảo. "Hay... đúng như ý tớ vậy."
Tôi không chắc liệu Joey biết bản thân muốn gì hay không nữa. Tôi bốc bài, lướt qua một lượt. "Tôi úp lá bài này ở chế độ phòng thủ và kết thúc lượt."
"Lượt tớ!" Joey rút bài lên, ánh mắt bừng sáng, hét lên. "Thật không thể tin nổi! Ngay từ đầu tớ đã có được quái thú mạnh nhất là Rồng Đen Mắt Đỏ (Red-Eyes Black Dragon)!" Cậu ta giơ lá bài lên, ríu rít. "Tuyệt cú mèo, mình sẽ triệu hồi nó ngay... chờ đã." Cậu ta từ từ hạ tay xuống. "Đúng, đây là lá bài xịn nhất của mình, nếu gọi nó ra bây giờ, Edwin sẽ có cách triệt hạ nó và khiến mình mất đi cơ hội thắng... Mình không thể mắc mãi một sai lầm được. Mình cần phải thông minh. Cần có chiến lược... và điều đó có nghĩa là phải giữ lá bài này."
"Hay lắm, Joey!" Tea hò hét.
Yugi gật đầu. "Hãy sử dụng đầu óc của cậu đi."
"Giỏi lắm, bạn tôi!"
"Mấy người nên biết rằng cậu ta vừa khoe tất cả rằng cậu ta có Rồng Đen Mắt Đỏ trên tay đúng không?" Mai hỏi nhóm Yugi, khiến họ bối rối. Dù sao Joey vẫn chỉ là... Joey thôi mà.
"...Không quan trọng, vì dù sao tớ chưa cần sử dụng Rồng Đen Mắt Đỏ ngay bây giờ." Joey tuyên bố, tay lấy ra hai lá bài. "Đầu tiên, tớ triệu hồi Quỷ Hổ (Tiger Axe) với ma pháp hỗ trợ Rìu Hoang Dã (Savage Axe)!" Trên sân đấu, một con hổ hai chân xuất hiện, chiếc rìu của nó được thay thế bằng một chiếc rìu xịn hơn. "Chiếc rìu này làm tăng sức mạnh của Quỷ Hổ lên 100, thành 1400 điểm! Tấn công lá bài úp của Ed, Quỷ Hổ!"
Con quái vật vung rìu vào lá bài úp của tôi, chỉ để lộ ra một pháp sư trầm lặng giơ một tay lên, dễ dàng bắt lấy lưỡi rìu.
"Thật tệ là Giáo Sư Ma Thuật (Magical Exemplar) của tôi có sức phòng thủ 1400 điểm, lượt này hai bên hòa."
"Trời ạ!" Joey than vãn.
"Tới lượt tôi!" Tôi bốc bài và xem xét kỹ lưỡng bộ bài trên tay trước khi đưa ra chiến lược có thể giúp ích cho mình nhưng không làm Joey tê liệt hoàn toàn. "Tôi triệu hồi Kỵ Sĩ Endymion (Rogue of Endymion) ở chế độ tấn công." Sát thủ mặc áo choàng đỏ của tôi xuất hiện, xoay tròn những lưỡi kiếm. "Và tôi bỏ Kiếm Sĩ Thôi Miên (Trance the Magical Swordsman) xuống Mộ bài để gọi Phòng Thí Nghiệm Endymion (Endymion's Lab) lên sân đấu!" Một phòng thí nghiệm ma thuật xuất hiện trên sân đấu, giữa Kỵ Sĩ Endymion và Giáo Sư Ma Thuật. "Tuy nhiên, tôi không thể sử dụng hiệu ứng của nó trong lượt này."
"Và cậu không thể đánh bại Quỷ Hổ của tớ, Ed!" Joey tự tin. "Nhờ có Rìu Hoang Dã, khi cậu triệu hồi Kỵ Sĩ Endymion, Quỷ Hổ được tăng thêm 100 điểm tấn công, nghĩa là Kỵ Sĩ Endymion và Quỷ Hổ ngang ngửa nhau." Joey vỗ trán. "Cậu nên suy nghĩ về điều đó, Ed!"
"Ừ," tôi lẩm bẩm. "Bây giờ hãy tấn công với Rồng Đen Mắt Đỏ, để mọi thứ đi đúng theo hướng của nó."
______________________________________
"Điều này không đúng," Linh hồn Pharaoh nói trong đầu Yugi.
"Ý cậu là sao?" Yugi hỏi, khi Edwin đặt một lá bài úp xuống sân và kết thúc lượt chơi, để Joey bắt đầu xem xét các lựa chọn.
"Joey có thể tin rằng Edwin đã phạm sai lầm, quên mất Rìu Hoang Dã, nhưng anh ta quá xảo quyệt để mắc phải một lỗi cơ bản như vậy. Hơn nữa, tại sao phải hy sinh Kiếm Sĩ Thôi Miên cho Phòng Thí Nghiệm Endymion?"
Yugi nhún vai. "Anh ấy có thể không cần nó, mặc dù nó mạnh. Hoặc có cách để đưa nó trở lại sân đấu."
"Có lẽ," linh hồn thì thầm.
"Cậu đang nghĩ gì vậy?" Yugi hỏi.
Nhưng nửa kia của cậu im lặng, vì vậy cậu lại tập trung vào trận đấu.
___________________________________________
"Trời ạ, Ed hoàn toàn để bản thân bị tấn công!" Joey lẩm bẩm. "Nếu mình tấn công cậu ta bây giờ sẽ khiến cậu ta mất 1000 điểm gốc. Mình chưa bao giờ l��m được như vậy, đặc biệt là ở những lượt đầu." Nhưng khi Joey lướt mắt về phía sân của Edwin, ham muốn triệu hồi Rồng Đen Mắt Đỏ của cậu lại vụt tắt. "Lá bài úp đó... cậu ta định làm gì? Không đời nào Ed quên mình có Rồng Đen Mắt Đỏ. Hẳn cậu ta muốn bẫy mình, muốn mình dùng Rồng Đen Mắt Đỏ để tấn công." Joey lắc đầu. "Không thể mắc sai lầm lần nào nữa. Mình cần chiến thắng, vì Serenity, mình đã vứt bỏ một cơ hội, bây giờ mình không thể vứt bỏ cơ hội này." Joey rút lá bài tiếp theo. "Rồng Thiên Thạch (Meteor Dragon), không mạnh lắm... đợi." Cậu nhắm mắt lại nhớ lại những gì cậu đọc được vào đêm hôm trước, cuốn sách mà Yugi đã đưa cho, nó có thể được sử dụng trong trận đấu này. "Hình như Rồng Thiên Thạch... cái gì đó... cái gì... đúng rồi!" Tâm trí Joey lóe lên hình ảnh một con rồng với dung nham chảy trong lớp vảy. "Rồng Đen Thiên Thạch (Meteor Black Dragon)! Sự dung hợp giữa Rồng Đen Mắt Đỏ và Rồng Thiên Thạch, nó có sức tấn công 3500 điểm, vượt xa Rồng Trắng Mắt Xanh (Blue Eyes). Tất cả những gì mình cần là đợi đến lúc bốc được Dung Hợp (Polymerization). Với nó, mình có thể hạ Ed bằng một đòn duy nhất. Được rồi, trái tim của những lá bài... hãy cho ta thứ ta cần! Tớ kích hoạt Ấm Kệch Sư (Pot of Greed)!"
Nhưng khi sử dụng Ấm Kệch Sư, Joey nhận thấy Giáo Sư Ma Thuật hiện tại có hai quả cầu phát sáng. "Chết tiệt, mình quên mất quái thú của Ed đều có thể thu thập Điểm Phép Thuật (Spell Counter). Mình phải cẩn thận hơn. Hừm..." Joey bắt đầu nhăn nhở với hai lá bài cậu ta vừa rút được. "Hehe... Ed, cậu sẽ ghét chuyện này! Tớ sử dụng Kiếm và Khiên (Sword and Shield) để hoán đổi công thủ của toàn bộ quái thú trên sân! Kỵ Sĩ Endymion bây giờ chỉ còn 200 điểm tấn công, còn Quỷ Hổ là 1100 điểm."
"Tốt lắm, Joey!" Tristan hô hào, ngay cả khi Giáo Sư Ma Thuật có thêm hai Điểm Phép Thuật, và Phòng Thí Nghiệm Endymion có thêm một điểm. "Đó là cách sử dụng đầu óc!"
"Nếu cậu ta biết dùng đầu thì ngay từ đầu đã triệu hồi Rồng Đen Mắt Đỏ rồi," Mai chế giễu.
Joey chống lại ý muốn đáp trả Mai. "Không thể để lộ ý đồ với Ed! Quỷ Hổ tấn công Kỵ Sĩ Endymion!" (Edwin: -1100 điểm).
"Chà, ngạc nhiên chưa?" Pegasus vui vẻ nói khi quái thú của Edwin hoàn toàn biến mất. "Chiến công đầu thuộc về Joseph. Tôi không mong đợi điều này."
"Cảm ơn!" Joey đáp lời, phớt lờ việc cậu ta ghét Pegasus.
"Hãy cẩn thận, Joey," Yugi nhắc nhở. "Đừng quên trận đ��u trên thuyền."
Nụ cười của Joey vụt tắt. "Đúng, đúng. Lần trước mình đã nghĩ rằng đã hạ được Ed, và cậu ta lại thắng ngược. Mình phải cẩn thận... chỉ một sai lầm thôi là cậu ta sẽ trừng phạt mình."
Về phần Edwin, anh ấy hoàn toàn im lặng. Sau đó, anh ta cũng sử dụng Ấm Kệch Sư, điều này làm Joey lo lắng... Edwin là người nói nhiều, mà lại im lặng thì hẳn có điều gì đó không ổn. Cộng thêm Giáo Sư Ma Thuật có sáu Điểm Phép Thuật bay quanh, và Phòng Thí Nghiệm Endymion có hai điểm.
"Tôi triệu hồi Chiến Binh Ma Thuật Breaker (Breaker the Magical Warrior) ra sân ở chế độ tấn công! Và khi được triệu hồi, anh ta nhận được một Điểm Phép Thuật, nhằm tăng sức tấn công thêm 300 điểm. Breaker! Hãy tấn công con mèo con đó!" Joey nhăn mặt khi thanh kiếm ma thuật chém vào quái vật của mình, dễ dàng khiến nó tan tành. "Chiến công thứ hai thuộc về tôi," Edwin nói. (Joey: -1700 điểm).
"Có lẽ cậu ấy im lặng vì mình là bạn," Joey tự nghĩ khi bốc được Rồng Con (Baby Dragon). "Có lẽ đó là lý do tại sao cậu ấy tốt bụng và không hề tự mãn. Rốt cuộc, mình chỉ từng thấy Ed đấu với kẻ thù như PaniK và gã hề đáng sợ đó. Chắc chắn, trên con tàu cậu ấy không hề nương tay nhưng đó là lỗi của mình nên mình thực sự không thể trách cậu ấy." Joey triệu hồi Garoozis ở chế độ phòng thủ và kết thúc lượt. "Mình hy vọng vậy."
Bởi vì có lẽ đó là điều tốt nhất, để cậu ta không phải nhận lấy những gì Edwin đã dành cho kẻ từng nhạo báng mẹ mình.
"Tôi kích hoạt Ma pháp Nắm Giữ Sức Mạnh Phép Thuật (Spell Power Grasp)."
"Ặc! Đó là lá bài úp của cậu!"
"Bất ngờ phải không?" Edwin trêu chọc. "Tôi cộng thêm hai Điểm Phép Thuật vào Phòng Thí Nghiệm Endymion, và Giáo Sư Ma Thuật cũng được hưởng ké hai điểm."
Joey bốc bài, khuôn mặt trở nên nhẹ nhõm. "Dung Hợp (Polymerization)! Tuyệt! Mọi thứ đã sẵn sàng!" Cậu hùng hồn tuyên bố. "Tớ nghĩ trận đấu chính thức bắt đầu. Ed! Tớ dùng lá bài mà cậu biết tớ có. Xuất hiện đi, Rồng Đen Mắt Đỏ!" Con rồng đen khổng lồ xuất hiện trên sân với một tiếng gầm, uốn cong móng vuốt trước khi nhìn chằm chằm vào Chiến Binh Ma Thuật Breaker. "Bây giờ thì Rồng Đen Mắt Đỏ... Pháo Lửa Địa Ngục (Inferno Fire Blast)!" Con rồng lùi lại phía sau, thả một quả cầu lửa hồng rực cháy vào Chiến Binh Ma Thuật Breaker. (Edwin: -600 điểm).
_________________________________________________
Tôi đáng lẽ phải hạnh phúc. Joey vừa thổi bay một lượng lớn điểm gốc của tôi bằng cách hạ gục con quái vật mạnh nhất của cậu ta. Đáng lẽ ra, tôi đã có thể thua và đặt mọi thứ trở lại đúng hướng.
Thay vào đó, tôi bực bội vì một lý do.
"Chết tiệt, Joey! Tôi cần thua một cách thuyết phục!" Tôi điên tiết. "Làm... làm thế quái nào mà cậu ta lại ngáo đến thế này? Cậu phải tung Rồng Đen Mắt Đỏ ra làm đòn kết liễu, chứ không phải tung ra lúc mới đi được nửa đường!" Tôi muốn hắt thẳng vào mặt cậu ta, nhưng thay vào đó, tôi tập trung vào những lá bài trên tay mình. "Giờ thì không còn hy vọng chiến thắng cho cậu, Joey. Tôi không thể để một con quái thú yếu ở trạng thái tấn công. Cậu không có ma pháp hay bẫy để dụ tôi. Mẹ nó, Wheeler, giờ tôi phải xẻ thịt con rồng này!"
Nhìn vào sân đấu, có lẽ đây là cách tốt nhất. Thắng Joey bằng lá bài tốt nhất của tôi.
"Kích hoạt Nắm Giữ Sức Mạnh Phép Thuật. Và giờ, Phòng Thí Nghiệm Endymion đã có sáu Điểm Phép Thuật, cậu hẳn biết chuyện gì sắp xảy ra rồi đấy."
"Ôi không!" Tea kêu lên.
"Các cậu nghĩ..." Tristan nói, cắt ngang.
"Đúng..." Bakura trả lời.
"ENDYMION, PHÙ THỦY TỐI THƯỢNG (ENDYMION MASTER MAGICIAN)!" Tôi gọi lớn, phù thủy tối thượng của tôi xuất hiện trên sân đấu, các mảnh Điểm Phép Thuật vỡ vụn tạo thành cơn mưa đổ xuống xung quanh. Nó thật tuyệt đẹp, khiến mọi người phải lưu lại khoảnh khắc ấy như một kỷ niệm. "Endymion, đã đến lúc tiêu diệt rồng!"
"Rồng Đen Mắt Đỏ!" Joey thốt lên. "Không... không, mình phải bảo vệ nó bằng cách nào đó!"
"Không đời nào, Joey! Tất cả mọi thứ đều chết... kể cả rồng. Endymion: Cú Nổ Sức Mạnh Phép Thuật (Spell Power Blast)!" Pháp sư của tôi giơ hai tay lên, cây quyền trượng bay lên không trung trước khi bắn ra một luồng năng lượng vào thẳng Rồng Đen Mắt Đỏ. Con rồng co giật rồi im lặng... phát nổ trong cơn mưa ánh sáng chói lòa. (Joey: -1400 điểm).
Mọi quyền đối với bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.