(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 44: Giao kèo
Mai nhìn Edwin đứng giữa Pegasus và Kaiba, không thể ngăn những cảm xúc mâu thuẫn dâng trào trong lòng. Cô cảm thấy thật hỗn loạn, một sự hỗn loạn đúng nghĩa, do chính Edwin Chaos gây nên.
Cô vui vì anh đã lọt vào vòng chung kết. Từng có lúc cô lo rằng anh sẽ từ bỏ tất cả chỉ để bảo vệ một đứa bé. Cô không trách anh làm vậy, nhưng sẽ thật sai lầm nếu anh không có mặt trong vòng chung kết, bởi anh hoàn toàn xứng đáng, đặc biệt khi so sánh với những người đang có mặt ở đây.
Thế nhưng, khi nhìn thấy anh, Mai lại dấy lên cảm giác bất an. Cô biết rõ bộ bài của Edwin mạnh đến mức nào, và chứng kiến kỹ năng của anh vùi dập đối thủ thú vị ra sao, cô không biết mình sẽ đối phó với anh ấy thế nào.
Thêm nữa, cô cảm thấy khó chịu khi biết Edwin không những đến lâu đài nhanh hơn cô mà còn giành được vị trí số 1. Cô vẫn luôn nghĩ mình dẫn đầu mọi việc, thu thập các ngôi sao nhanh hơn bất cứ ai khác. Thế nhưng Edwin lại nhanh hơn cô vài bước. Đó là một cú đánh đau điếng vào niềm kiêu hãnh của cô... Cô không biết nên vui cho anh hay buồn cho chính mình.
"Chúng ta là bạn bè? Bạn đồng hành ư?" Cô tự hỏi. "Hay là hơn thế nữa? Ít nhất thì em ước chúng ta còn hơn thế nữa..."
Nhưng trên tất cả, cảm xúc mãnh liệt nhất hiện giờ của cô là sự tức giận. Làm sao Edwin dám từ bỏ cơ hội đối mặt với Pegasus? Ngay cả trong trạng thái tồi tệ nhất, cô cũng không bao giờ từ bỏ cơ hội giành được vinh quang và danh tiếng như Edwin đã làm. Việc này khác với Mokuba, người đã từ bỏ vì bảo vệ một người khác. Edwin có cơ hội, vậy mà anh lại coi nó chẳng khác gì mấy con chip trong sòng bạc. Liếc nhìn những người còn lại, cô thấy rõ sự ghê tởm, chán ghét Edwin hiện rõ trên nét mặt họ. Tất cả đã chiến đấu vất vả mới đến được đây, vậy mà Edwin lại coi vinh dự đứng đầu này chẳng khác một tấm vé thông hành để anh ta thử kiếm thứ gì đó giá trị hơn nữa.
"Tại sao ta lại phải tin ngươi?" Kaiba cáu gắt, khoanh tay trước ngực. "Ngươi đúng là một kẻ miệng lưỡi dẻo quẹo."
"Cảm ơn lời khen." Edwin thoải mái đáp. "Còn về lý do tại sao ư?" Anh bắt đầu đi quanh Kaiba, khiến Mai nhớ đến lần Edwin đã xử PaniK. Khi đó, anh ta không phải dũng cảm, mà là tự tin tuyệt đối. Bằng cách nào đó, anh ta biết chắc mình sẽ giành phần thắng, còn PaniK thì không có chút hy vọng nào để thay đổi cục diện. Cứ như thể tất cả mọi người đều nằm trong kịch bản của Edwin và cứ thế mặc cho anh ta sắp đặt. Anh ta có thể tốt bụng, nhưng tình hình hiện tại cho thấy anh đang sẵn sàng nắm lấy mọi thứ trong lòng bàn tay và kiểm soát chặt chẽ.
Mai thầm nghĩ: "Anh ta có thể từ bỏ cơ h���i đối mặt với Pegasus và đang tự làm mất mặt mình, nhưng cách anh ta làm chủ mọi việc thật sự ấn tượng."
"Sự thật là cậu không còn lựa chọn nào khác, đúng không, Kaiba?" Mặc dù giọng nói của anh nhẹ nhàng, nhưng vẫn toát lên uy quyền, sắc bén cắt sâu vào cái tôi của Kaiba.
"Ta có rất nhiều lựa chọn."
"Pegasus sẽ không chấp nhận bất kỳ lời thách đấu nào từ cậu. Cậu có thể cho tôi một lý do mà Pegasus phải chấp thuận không? Cậu luôn muốn mọi thứ nằm trong tầm kiểm soát của mình, đó là lý do tại sao cậu sẽ yêu cầu ông ta sử dụng hệ thống Duel Disk thay vì bàn đấu. Cậu ghét việc mình không phải là người chỉ đạo mọi thứ. Cậu là người phải chọn thời gian, địa điểm, vật đặt cược. Luôn luôn phải là cậu quyết định mọi thứ diễn ra như thế nào. Đó là lý do tại sao việc thua Yugi khiến cậu rất khó chịu... nếu là ai khác, cậu đã có thể chấp nhận, coi như hôm đó cậu gặp xui xẻo, không bốc được lá bài cần thiết. Tuy nhiên, anh bạn Yugi lại đánh bại cậu bằng bộ bài mượn từ ông cậu ấy và hoàn toàn là một tay lính mới, đó quả là một nỗi nhục nhã. Nên cậu mới bày ra trò hề ở trận đấu vừa nãy... để trút bỏ nỗi ô nhục của bản thân." Anh bật ra một tiếng cười thích thú. "Nhưng vô tác dụng, phải không, quý ngài 'tấn công là tôi nhảy khỏi tháp' đó? Cậu vẫn chưa thể đánh bại Yugi."
"Yugi thua."
"Nhưng cậu cũng đâu có thắng, nhỉ? Đó mới là khác biệt. Yugi có thể DỄ DÀNG đánh bại cậu, nhưng cậu lại dùng trò con bò, tấn công vào sự tốt bụng của cậu ta. Yugi chịu thua... chứ cậu không thắng. Và hơn thế nữa..." Edwin ghé vào tai Kaiba thì thầm. "Đó là cách Gozaburo sẽ thắng."
Mắt Kaiba giật giật, định ra tay đánh Edwin nhưng anh ta nhanh chóng lùi lại.
"Nhưng Pegasus sẽ không để cậu làm vậy ở đây." Edwin tiếp tục nói, mặc kệ Kaiba lườm anh với vẻ ghê tởm tột độ. Có thể vì Edwin đã thì thầm điều gì đó nhạy cảm... hoặc vì tất cả những lời Edwin nói đều là sự thật, khiến Kaiba căm ghét vì dám tiết lộ. "Tôi muốn nói rằng, hai người rất giống nhau. Pegasus cũng có tâm trạng như vậy... ông ta không thắng Yugi... Yugi thua vì hết giờ. Một cách nhảm nhí." Anh liếc nhìn Pegasus. "Ấy, có lẽ nếu hai người sống ở một dòng thời gian khác, hai người đã có thể là GIA ĐÌNH."
"Rút lại câu nói đó!" Kaiba cáu gắt.
"Rút thì rút." Edwin nói giọng bỡn cợt. "Quan điểm của tôi vẫn không thay đổi. Muốn đấu với Pegasus, cậu phải thỏa thuận với tôi trước đã."
"Ta vẫn còn cách khác. Ta sẽ dễ dàng đánh bại Wheeler lẫn Yugi để gặp Pegasus ngay khi hắn thắng ngươi."
Edwin cười lớn. "Thôi xin, Yugi sẽ đánh bại cậu. Lúc nãy cậu thắng nhờ trò... chúng ta đã nói rồi. Mai, hình như anh đã nói rồi nhỉ?"
"Anh nói rồi. Và cảm ơn Kaiba vì đã không cho tôi vào danh sách những người cậu dễ dàng đánh bại."
"Đó là bởi vì cô không quan trọng, Mai."
"Ăn nói tôn trọng phụ nữ hơn đi. Như tôi đã nói, cậu không thể đánh bại Yugi, và dù lúc này cậu ta đang mất tinh thần, nhưng chỉ cần được "lên dây cót" một chút thì tinh thần hiếu thắng đến cực đoan của Yugi sẽ nổi lên nhanh thôi." Edwin chăm chú nhìn Yugi. "Và lần này, dám cá Yugi sẽ hủy diệt ngài chủ tịch đây."
"Đừng hòng."
"Cứ cho là tôi sai... Nhưng chỉ có một cách duy nhất giúp cậu chắc chắn 100% đối đầu với Pegasus nhằm giải quyết hận thù, đó là thông qua tôi. Nên bớt nói nhảm và ngồi xuống thương lượng."
"...Chúng ta đã có một thỏa thuận, một thỏa thuận mà ngươi dường như đã phá vỡ." Kaiba tiến một bước về phía Edwin và nheo mắt. "Em trai ta đâu? Ngươi đã thề bảo vệ thằng bé—"
"Đúng vậy, thằng bé cực kỳ an toàn."
"Ngươi để Mokuba một mình trên hòn đảo này ư? Đó gọi là an toàn sao?"
Edwin cười khẩy. "Ai bảo thằng bé vẫn ở trên đảo?"
Câu nói đó khiến tất cả mọi người, ngay cả Pegasus, đều ngạc nhiên.
"...Làm thế nào?" Pegasus hỏi, trước khi cau có. "Renard."
"Anh chàng Eliminator đó ư?" Tristan hỏi.
"Ồ!" Tea vỗ tay. "Tuyệt vời! Renard sẽ không để xảy ra chuyện gì với Mokuba!"
Kaiba không bị thuyết phục. "Một tên Eliminator... ngươi lại đi tin tưởng một kẻ làm việc cho Pegasus?"
"Vấn đề gì? Xin hỏi ai đã thuê tên tóc nhọn... ý tôi là Kemo. Ai tin tưởng Big 5 và lực lượng an ninh của chúng... cho tôi câu trả lời nào? Tóm lại, Mokuba đã an toàn rời khỏi Duelist Kingdom... còn tôi đã thỏa thuận với Pegasus để đổi lấy sự an toàn này."
"Xác nhận." Pegasus lên tiếng.
"Lý do?" Kaiba yêu cầu.
Pegasus thản nhiên. "Không... tôi không nghĩ rằng sẽ nói cho cậu biết. Đó là thỏa thuận riêng tư giữa hai đối tác, Kaiba-boy. Thành thật mà nói, lẽ ra tôi nên suy nghĩ trước khi hành động... suy cho cùng, tôi không cần Mokuba, nó chỉ làm mọi thứ đơn giản hơn thôi. Nhưng bây giờ có cậu ở đây... tốt... chúng ta có thể giải quyết vấn đề này một lần và mãi mãi."
"Chúng ta có thể," Kaiba nói, bước tới cầm chiếc cặp của mình lên. "Ta và ngươi."
"E hèm!" Edwin hắng giọng. "Có một vấn đề nhỏ, Pegasus là đối thủ của TÔI, không phải của cậu, Kaiba." Anh quay sang Pegasus. "Vì ông đưa ra lời thách thức, không phải tôi, nên tôi có quyền chọn cách thức và địa điểm."
"Đây là trò chơi đánh bài—" Pegasus nói, nhưng Edwin bỏ ngoài tai.
"Đúng vậy, trò chơi thẻ bài. Nhưng tôi là người tạo ra các quy tắc, và tôi cần... xêm xêm... hai thập kỷ để hoàn thành bộ quy tắc của mình. Và vì tôi là người đầu tiên có quyền thách thức nên những người còn lại chỉ có thể đợi cho đến khi tôi hoàn thành."
"Hai mươi năm?!" Yugi thốt lên. "Chúng em không thể đợi lâu như vậy!"
"Đúng thế!" Tristan hét lên. "Thôi nào anh bạn, Yugi có thể đã dậy thì vào lúc đó—AAARGH!" Tristan đau nhói, nằm lăn lộn dưới đất sau khi bị Tea thúc cùi chỏ vào người.
Edwin cười khúc khích. "Được rồi, cảm ơn đã tấu hài Tristan."
"Vậy ngươi muốn gì, Chaos?" Kaiba hỏi. "Tiền bạc?"
"Có sáu triệu từ hai quý ông, tôi ổn."
Joey ngay lập tức xuất hiện bên cạnh Edwin. "Này anh bạn... bạn sẽ không phiền khi cho Joey mượn một ít, phải không?"
"Đã từng." Edwin lạnh lùng nói.
Joey xấu hổ, nhanh chóng quay lại với bạn bè của mình mà không nói một lời. Về phần Mai, cô đang đấu tranh với ý nghĩ nhanh chóng tán tỉnh Edwin, không chỉ đơn thuần vì anh ấy giàu có... nhưng sau khi tin tức này được tiết lộ, sẽ có rất nhiều người để ý tới Edwin, và cô là người đầu tiên phát hiện ra anh ấy.
"Làm như mình sẽ để con ả Vivian Wong chạm vào người Edwin vậy." Mai chua chát.
"Tiền vậy là đủ." Edwin nói, thu hút sự tập trung của Mai trở lại vấn đề đang bàn. "Tôi từng nghe nói có vài thứ mà mọi người thường theo đuổi. Tiền là hiển nhiên, tình yêu cũng thế, trả thù là một món tuyệt hảo. Quyền lực... đang cố gắng. Tầm ảnh hưởng... cái này hơi khó, nhưng hai người có thể giúp tôi."
"Tôi đã cho cậu tiền và quyền thách thức, đừng nên tham lam." Pegasus nhắc nhở.
Edwin nhếch mép. "Ông sẽ không bận tâm về điều này, cả Kaiba cũng vậy. Trên thực tế, cả hai sẽ nghĩ đây là thỏa thuận tuyệt vời nhất từng được thực hiện."
"Phun ra nhanh." Kaiba ra lệnh.
"Hiện tại vấn đề giữa hai người là quyền kiểm soát tập đoàn Kaiba. Pegasus, ông đã thâu tóm hết cổ phiếu công khai?"
"Đúng," Pegasus nói, nhìn thẳng vào Kaiba. "Ba mươi bảy phần trăm. Mưu đồ mà cậu từng sử dụng với cha dượng để lấy công ty từ tay lão. Cảm giác thế nào khi bị đánh bại bởi chính âm mưu của mình?"
"Cảm giác thế nào khi đánh cắp ý tưởng của một đứa trẻ mười tuổi?" Kaiba đáp trả.
"Bình tĩnh, bình tĩnh, người làm ăn đoàn kết sinh tài mà. Mokuba sở hữu bao nhiêu phần trăm cổ phần?" Edwin hỏi.
"Một phần trăm."
"Cậu chỉ cho em trai mình một phần trăm!" Joey phàn nàn. "Trời ạ, một tên tham lam..."
"Im đi, Wheeler. Ngươi thậm chí không biết cổ phiếu là gì!"
"Tôi biết cổ phiếu là gì, tên lắm tiền." Joey gãi đầu, thầm nghĩ: "Nó là... cái gì ấy nhỉ?"
Mai ngán ngẩm.
"Phần còn lại thuộc về Big 5, đúng không?" Edwin hỏi, nhận được cái gật đầu từ hai người họ. "Đó là cái giá của tôi để nhượng lại quyền thách thức Pegasus cho Kaiba: hai mươi lăm phần trăm cổ phần của tập đoàn Kaiba."
Pegasus cười khúc khích. "Tôi không thể cho đi những thứ không thuộc về tôi, Edwin."
"Nhưng cả hai đều nghĩ ra nhiều cách để "sút" Big 5 ra khỏi cuộc chơi, đúng không?" Edwin liếc nhìn cả hai, những người đứng xem im lặng đợi chờ, trước khi cuối cùng Kaiba nghiến chặt hàm.
"Có một điều khoản bất trung trong hợp đồng của chúng mà ta đã lẻn vào trong lần gia hạn hợp đồng cuối cùng. Sau khi đánh bại Pegasus, ta sẽ kích hoạt nó, cho phép ta đòi lại tất cả cổ phần của chúng và tống cổ chúng ra đường."
"Nó không thể xảy ra vì Big 5 đã đặt toàn bộ cổ phần vào các công ty ma do tôi kiểm soát... ngăn chúng lấy lại. Thỏa thuận với Big 5 khi tôi thành lập các công ty ma là tôi không thể sử dụng số cổ phần đó, nếu không tôi chẳng cần làm tất cả việc này mà chỉ đơn giản ngồi lên chức chủ tịch. Tôi không sử dụng được... và giờ Big 5 cũng vậy." Pegasus gọi. "Croquet!"
Ông quản gia bước ra từ cánh cửa cúi đầu trước chủ nhân của mình. "Vâng, thưa ngài Pegasus?"
"Tôi quyết định chấp nhận thỏa thuận của Eddy-Boy. Vui lòng chuyển quyền kiểm soát năm công ty ma Rabbit Season, Duck Season, Puddy Cat INC, Sufferin' Succotash và United Corp cho Edwin Chaos." Ông nhìn những người còn lại. "Looney Tunes, chương trình yêu thích của tôi."
"À!" Tất cả đều thốt lên, trừ Kaiba.
"Kaiba? Cậu có sẵn sàng chấp nhận lời đề nghị của Edwin không? Cậu không có quyền lựa chọn vì tôi có toàn quyền kiểm soát cổ phần và đã quyết định thưởng cho cậu ấy... vì vậy, nó chỉ đơn thuần là khiến lòng tự tôn của cậu đau đớn mà thôi."
"....Thành giao." Kaiba chấp thuận.
"Rất vui được làm ăn với hai người." Edwin cười nói, mặc dù hơi hụt hẫng khi anh nhìn thấy những người còn lại tụ tập nhìn chằm chằm vào anh và những trò hề trong giao dịch.
"Mọi thứ đã được quyết định! Edwin sẽ tham gia cùng ba người còn lại vào thi đấu vòng chung kết, trong khi Kaiba-Boy và tôi sẽ chiến đấu với nhau. Thật là một trận đấu thú vị!"
Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ của truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.