(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 36: Ngôi sao thứ 10 (2)
"Ồ ồ!" Pegasus thốt lên với vẻ ngạc nhiên. "Phải thừa nhận rằng Edwin làm rất tốt. Khởi đầu gặp nhiều khó khăn, nhưng cậu ta đã xoay sở rất tài tình trước Bruno."
Bên ngoài, ông vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, thoải mái, hết lời khen ngợi nước cờ ấn tượng của Edwin, nhưng sâu thẳm bên trong lại là sự ngờ vực.
"Đầu tiên là Endymion, giờ lại đến Vindictive Magician. Edwin tiếp tục tìm ra cách triệt tiêu điểm gốc mà không cần trực tiếp tấn công." Ông lướt ngón tay dọc theo màn hình. "Còn cả lá bài phép Tremendous Fire trong trận đấu với PaniK. Ta luôn cho rằng những người tham gia chỉ tập trung triệu hồi những con quái thú mạnh nhất để xem ai có sức tấn công cao hơn, thay vì tìm những phương pháp khác. Chiến thuật của Eddie-boy quả thực khiến mọi đối thủ phải đau đầu."
Đây là điều khiến Pegasus thực sự lo lắng.
Ông đã nghiên cứu kỹ tất cả người tham dự giải đấu và tạo ra bộ bài có thể đối phó với bất kỳ đối thủ nào. Từ Mai Valentine, Mako Tsunami đến Weevil Underwood, ông biết rõ phong cách thi đấu của họ và ông có những lá bài mang lại lợi thế tối đa cho bản thân. Toon Vacuum sẽ hút toàn bộ bài tăng sức tấn công của Harpie của Mai, Toon Mermaid dùng cho lá bài phép trường Umi, và Toon Exterminator để tiêu diệt sạch lũ bọ. Yugi-boy buộc ông phải nghiên cứu thêm, nhưng việc cậu bé mất Exodia đã khiến mọi việc trở nên dễ dàng hơn, cộng thêm ông đã quan sát kỹ lối chơi của Yugi. Lối chơi nhanh kết hợp ma thuật trang bị hỗ trợ để quái thú của cậu áp đảo đối phương. Kaiba thì sử dụng Blue-Eyes khiến đối thủ quá chú tâm vào nó, để giấu đi những cái bẫy cậu ta đã giăng sẵn chỉ chờ đối phương sập vào.
Pegasus không hề cảm thấy mối đe dọa từ bất cứ ai. Với Kaiba, những lá bài Toon là quá đủ. Ông cảm thấy háo hức khi nghĩ tới việc sử dụng Toon World biến Blue-Eyes phản bội chủ nhân của nó. Còn Yugi, nếu cậu ta đánh bại lũ quái Toon thì những quái vật nguy hiểm hơn sẽ nhanh chóng kết thúc cậu ta. Trong mắt ông, rõ như ban ngày, cậu bé Yugi sẽ run rẩy sợ hãi trước Relinquished rồi đến Thousand-Eyes Restrict. Ngoài ra, còn có Con Mắt Ngàn Năm, mang lại lợi thế quá lớn cho ông.
Còn Edwin? Edwin thì khác. Cậu ta làm Pegasus nhớ đến bản thân mình, sử dụng cử chỉ và lời nói để khiến đối thủ mất tập trung. Nhìn vào Bruno là đủ hiểu, từ một người chuyên gieo rắc sự tức giận rồi sau đó là sợ hãi vào đối thủ, giờ đã không còn. Thay vào đó, Bruno đang kêu ca về lối chơi của Eddie-boy. Hắn không hề nhận ra mình đã bị Edwin ám ảnh.
"Bruno thậm chí quên hẳn rằng bản thân vẫn đang có ưu thế rất lớn với những con ếch trên sân. Cậu ta đánh mất hoàn toàn sự tập trung." Trên màn hình, Pegasus nhìn Edwin sử dụng Pot of Greed, rút thêm hai lá bài rồi triệu hồi Breaker the Magical Warrior... Breaker bắt đầu tụ năng lượng vào thanh kiếm phép thuật. "Ồ!" Pegasus tự nói với bản thân khi Edwin ra lệnh cho Breaker tấn công đầm lầy thay vì đám ếch. "Đã giải đáp thắc mắc của ta về việc liệu ngoài Yugi-boy, còn có ai khác nghĩ đến việc loại bỏ thẻ phép trường hay không." Sân đấu ngập nước dần dần biến thành vùng đất khô cằn, nứt nẻ. Một bước đi mạo hiểm... nhưng đã được đền đáp.
Nó càng làm cho Pegasus lo lắng hơn.
"Edwin Chaos không hề suy nghĩ giống bất kỳ bài thủ nào khác mà ta từng gặp. Cứ như thể cậu ta đến từ một thế giới hoàn toàn khác, nơi luật lệ không giống của chúng ta."
Nỗi sợ hãi chỉ kéo dài trong giây lát... và rồi Pegasus nheo con mắt còn lại, cười một cách nham hiểm.
'Xem ra, để học cách đánh bại cậu ta, ta cần phải đào sâu những bí mật trong đầu cậu ta. Dù cho điều đó có thể hủy hoại cậu ta đi chăng nữa!'
______________________________________________
"Giờ thì, tao biết mày đang nghĩ gì." Tôi thản nhiên nói khi Breaker xoay thanh kiếm chuẩn bị đợi lệnh. "Mà không, tao xin rút lại lời đó, với cái lối suy nghĩ vặn vẹo của mày thì ai mà biết mày đang nghĩ gì. Nhưng mày nên biết dù Breaker sau khi mất Spell Counter dùng để phá hủy đầm lầy khiến sức tấn công giảm xuống 1600. Tuy nhiên," Tôi giơ ra lá bài, "tao luôn có phương án dự phòng! Spell Power Grasp!" Tôi đập mạnh lá bài xuống. "Không chỉ có thêm một Spell Counter để hủy bất kỳ lá bài phép hay bẫy nào của mày, sức tấn công của Breaker tăng lên 1900 và tao sẽ tấn công Swap Frog đã suy yếu vì mất đi môi trường đầm lầy. Theo tính toán... mày sẽ sạch điểm gốc! Breaker!"
Breaker lao lên phía trước đâm thanh kiếm vào Swap Frog, khiến nó bị tiêu diệt ngay lập tức. Nhưng niềm vui của tôi chỉ kéo dài vài giây, bởi điểm gốc của Bruno vẫn chưa về 0.
"Đầm lầy dù bị phá hủy nhưng sức ảnh hưởng của nó chưa hoàn toàn biến mất. Vẫn đủ để Swap Frog duy trì sức tấn công 1600. Nghĩa là trận chiến vẫn chưa kết thúc, và ta đang ở một vị trí hoàn hảo để kết liễu ngươi." (Bruno-500)
"Những gã Eliminator đấu với tao luôn khoe khoang về việc hạ gục, loại bỏ tao... Nhưng kết quả tao vẫn đứng ở đây." Tôi nhìn xuống Mokuba. "Em thấy có gì đó lạ không?"
"Vâng, cứ kiểu gì ý."
"Tốt. Anh cứ tưởng chỉ có mình anh nhận ra. May quá."
"Đừng ngó lơ ta!" Bruno hét lên, khiến cả tôi và Mokuba đều phải quay sang nhìn hắn... ôi cái giọng chói tai đáng ghét! "Tất cả... tất cả những gì ngươi làm là chế nhạo, coi thường, phớt lờ ta! Ta! Bruno Hadrian!"
"Ờ." Tôi thản nhiên đáp. "Biết tại sao không? Nếu mày là vật cản cuối cùng trước khi tao đạt đủ 10 sao... thì mày quả thật quá thảm hại." Tôi vỗ trán và hất tay lên trời tỏ vẻ khó chịu khi phải đối phó với một thằng nhóc. "Hiểu rồi, cuộc sống không phải lúc nào cũng có những mối đe dọa ngày càng lớn dần. Bắt đầu farm quái nhỏ rồi mới dần dần tới trùm cuối."
"Không phải vậy ạ?" Mokuba bối rối.
"Ít nhất là không phải với anh." Tôi trả lời, lặng lẽ nhận ra cái thứ tôi vừa nói chính xác đã xảy ra với Yugi và nhóm bạn của cậu ấy. Đối đầu với vài kẻ tầm thường, rồi đến tay sai của trùm phản diện, và cuối cùng mới là trùm cuối. Cứ thế lặp đi lặp lại. "Còn tôi chỉ loanh quanh từ nơi này tới nơi khác. Sẽ vui hơn nếu mọi thứ diễn ra theo phong cách cổ điển, thì Bruno này đáng lẽ phải được gặp trước tên Giả mạo và PaniK." Tôi nhún vai. "Đấu với mày là một bước lùi. Công nhận mày có khởi đầu tốt đấy, nhưng giờ tao đã giành được quyền kiểm soát. Chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi mày thua thôi. Vậy nên, dừng ngay cái trò 'ta sẽ tiêu diệt ngươi' nghe nhảm nhí đó đi, vô ích thôi."
Bruno nghiến chặt răng suốt thời gian tôi nói và theo tôi quan sát, mặt nó đã đỏ bừng như củ cà rốt. Hắn quen với việc đi hù dọa người khác rồi, nên giờ bị như thế này hẳn là cay cú lắm.
"Hắn trông rất khó chịu," Mokuba nói.
Tôi nhìn sang Bruno, hắn vẫn đang lải nhải về việc không ai tôn trọng hay đối xử với hắn như một bài thủ thực thụ... Tôi bắt đầu thương hại thằng oắt này. Dù sao, hắn cũng chỉ là một đứa trẻ, không phải Kaiba giả mạo hay PaniK. Một đứa trẻ ngang tuổi Mokuba đang cố thu hút sự chú ý của mọi người, để khiến nó cảm thấy bản thân quan trọng. Ôi, một cảm giác tội lỗi bỗng dâng lên trong lòng tôi. Có lẽ... hắn cần ai đó chỉ đường cho đi đúng hướng. Thế giới này có rất nhiều nhân vật "quay xe", Kaiba, Pegasus, Marik, Duke. Có lẽ Bruno cần một người bạn. Có lẽ Tea nói đúng, không ai sinh ra đã xấu xa.
"Sau khi đánh bại ngươi, ta sẽ đưa thằng nhóc đến chỗ ngài Pegasus!" Bruno hét lên trong cơn điên. "Nhưng chỉ với cái đầu... còn lại ta sẽ để lại chỗ ngươi. Nhưng ngài Pegasus cần Mokuba còn sống nên ta sẽ lột da nó, mặc nó lên và ta sẽ trở thành Mokuba."
"Mà thôi, quên mẹ đi," tôi nghĩ trong kinh tởm, ôm chặt Mokuba khi Bruno tiếp tục mô tả những gì hắn sẽ làm với cậu bé.
"Rút bài đi!" Tôi lạnh nhạt nói, cắt lời Bruno.
"Sao, khó chịu với những gì ta đang nói à?" Thằng nhóc hỏi, nghiêng người về phía tôi. "Bởi vì đó là sự thật-"
"Rút bài đi!" Tôi nhắc lại.
"Sao? Không đùa cợt, nói nhảm nữa à?"
'Không phải lần này. Tốt lắm, mày không còn đủ tư cách để nhận cơn thịnh nộ của tao, mày ở dưới đẳng cấp đó.' Tôi trừng mắt nhìn nó, không di chuyển, tất cả đều là sự tĩnh lặng. Rất ít lần tôi cảm thấy như vậy.
Mokuba đang nhìn tôi với ánh mắt sợ hãi, tôi biết ngay mà, nhưng chuyện đó tính sau.
"Rút bài!"
Bruno cười nham hiểm, tôi không biết là nó đang giả vờ nguy hiểm hay gì, tôi thực sự không quan tâm. "Keke, lẽ ra ngươi nên tấn công Des Frog, Chaos! Sai lầm của ngươi bây giờ phải trả giá. Ta sử dụng Polymerization dung hợp ba con ếch lại." Một vòng xoáy hút ba con ếch lên, biến chúng thành một con ếch khổng lồ, to gần bằng Blue-Eyes.
Một sinh vật xấu xí, xù xì, to béo. Ba con ếch dung hợp thành một con ếch vua, trông cũng kinh đấy nhưng với tôi lúc này thì không.
"Lượt tiếp theo... sẽ là lượt cuối cùng của ngươi." Bruno báo trước. "D3S Frog sẽ đè bẹp bất cứ quái thú nào ngươi dùng trên sân, hy vọng đánh bại ta của ngươi đã chấm dứt rồi!" Hắn bật ra tiếng cười khúc khích.
Tôi rút lá bài tiếp theo.
"Monster Reborn," tôi vô cảm nói, ý nghĩ 'giết chết giết giết giết' bao trọn tâm trí tôi lúc này. "Hồi sinh Trance the Magical Swordsman." Quái vật tôi đã bỏ đi ngay lượt đầu tiên, một phiên bản nâng cấp của Neo the Magical Swordsman, xuất hiện trên sân. "Tấn công D3S Frog!"
Không cần tới lời thứ hai, Trace tiến lên phía trước. Nhưng thay vì thấy cảnh con ếch bị x��� làm đôi thì tôi chứng kiến kiếm sĩ của tôi gục ngã trên sân. Đó là lúc tôi nhận ra Bruno có một lá bài úp trên sân, vì tôi quá tập trung vào con ếch.
"Gravity Bind!" Bruno chọc tức. "Lá bài bẫy này ngăn tất cả quái vật bốn sao trở lên tấn công!" Hắn cười sung sướng khi thấy Trace nằm bẹp dưới đất.
"Tình hình không ổn rồi," Mokuba lo lắng. "Không có quái thú ba sao trở xuống nào có thể tiêu diệt được con ếch này."
"Ờ," tôi nói, cảm xúc bắt đầu xuất hiện trở lại trong cơ thể khi tôi chuyển Breaker sang phòng thủ. Nhờ vậy, não tôi bắt đầu hoạt động trở lại, tìm cách xử lý tình huống thay vì chỉ quanh quẩn ý nghĩ duy nhất là giết chết thằng oắt Bruno.
"Ngươi tin rằng Trace của ngươi có thể đánh bại D3S Frog ư? Sai lầm! Đây là chúa tể của loài ếch, nó tăng thêm sức mạnh từ những con ếch đã chết. Ta kích hoạt Foolish Burial để gửi Treeborn Frog xuống Mộ bài. Nhờ đó, sức tấn công của D3S Frog tăng thành 3000! Ta tiếp tục triệu hồi Swap Frog lên sân, cho phép ta tiếp tục gửi thêm Treeborn Frog xuống Mộ bài, làm sức tấn công của D3S lên 3500!"
Xung quanh con ếch khổng lồ có hai linh hồn ếch bay quanh, tăng sức mạnh cho nó. "Cộng thêm lá bài phép Tấn công Nhanh, D3S Frog không cần mất một lượt chờ, nó có thể nuốt chửng Trace ngay bây giờ!"
Con ếch lão đại nhảy lên tấn công thì bị ép xuống bởi trọng lực.
"Thật luôn? Muốn đánh bại tao đến mức quên luôn cả lá bài bẫy mày đang dùng à? D3S Frog của mày có ba sao chắc?" Tôi chế nhạo. "Nhìn kỹ trước khi hành động nghe chưa, con trai!"
"Vậy thì ta phá hủy nó là được!" Bruno tuyên bố. "Mystical Froggy Typhoon!"
"Nani?" Tôi bối rối khi thấy một con ếch bám vào cành cây ở giữa Mystical Space Typhoon.
"Hả?" Mokuba nói thay cho cả hai.
"Không biết ngươi đang cảm thấy thế nào? Ta đoán: run rẩy, sợ hãi!" Bruno vênh váo.
"Ờ thì... đó là cảm xúc." Tôi thừa nhận.
"Lá bài này cho phép ta gửi một quái vật hệ Nước xuống Mộ bài để phá hủy một lá bài phép hoặc bẫy trên sân. Và ta chọn Gravity Bind!" Tôi cúi xuống nhìn sân đấu. "Ta gửi con Treeborn Frog cuối cùng xuống Mộ bài không chỉ giúp ta phá hủy cạm bẫy mà còn giúp D3S Frog tăng sức tấn công lên 4000! Ngươi xong đời rồi!"
Con ếch nhảy lên...
..... Lại bị ép xuống một lần nữa.
"Nói rồi, nhìn kỹ trước khi hành động. Tao dùng Spell Counter trên Breaker để phá hủy và vô hiệu hóa Mystical Sp... à không, Froggy Typhoon!" Breaker tụ năng lượng ma thuật vào thanh kiếm, bắn nó ra phá hủy đi cơn bão. "Giờ tới lượt tao rút bài!"
Vai tôi chùng xuống.
Một tiếng thở dài thoát ra.
"Bruno!" Tôi nói nhẹ nhàng.
"Cái gì?" Thằng nhóc cáu giận.
"Chịu thua... chịu thua đi."
Hắn chớp chớp mắt, rồi bật cười the thé.
"Ta chịu thua?" Bruno hỏi.
"Đúng," tôi thừa nhận. "Làm ơn, chịu thua đi."
"Edwin!" Mokuba thốt lên. "Anh nói-"
Tôi cho thằng bé xem lá bài tôi mới rút.
Mokuba nhìn lá bài, nhìn tôi rồi lại nhìn vào lá bài.
"... Làm ơn từ bỏ cuộc đi, Bruno," Mokuba nói, "Tôi thực sự không muốn anh Edwin thắng theo cách này."
"Thắng? Thắng kiểu gì? Lượt tiếp theo, ta chỉ cần tìm cách khác để phá Gravity Bind và nghiền nát Trace."
Tôi nhắm mắt, thở dài mệt mỏi. "Được thôi. Theo nguyện vọng của các người." Giọng điệu tôi hoàn toàn nhạt nhẽo. "Pegasus, cái này là dành cho ông đấy... hy vọng ông sẽ có một trận cười vui vẻ." Tôi bắt đầu. "Triệu hồi.... ừm... Jerry. Beans. Man."
__________________________________________
Pegasus nhìn chằm chằm vào màn hình, chiến binh đậu tí hon xuất hiện trên sân.
"Ôi... ôi chao," Pegasus thốt lên.
"Chà... ta không ngờ đấy..." Croquet nói trước khi nhận ra mình buột miệng. "Tôi xin lỗi-"
"Không, không sao," Pegasus nói, vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình. Cứ như thể đang xem hai con khỉ chơi trò chơi vậy. Bạn biết nó sẽ rất kinh khủng, nhưng không thể nào không xem được. "Tội nghiệp Eddie-boy."
_____________________________________________
Jerry Beans nhảy một điệu vui vẻ, cười phấn khích và vung kiếm xung quanh. "Tôi hy vọng ông nhận ra tất cả là lỗi của ông, Pegasus."
"Ngươi... đang nói gì vậy?" Bruno hỏi. "Thứ đó... thứ đó không thể làm tổn thương D3S Frog! Tất cả những gì ngươi làm là khiến bản thân xấu hổ."
"Nó không thể," tôi nói khẽ. "Nhưng có người lại quên rằng Swap Frog đang ở thế tấn công. Jerry..." Tôi vẫy tay. "Kết thúc đi." Tôi không thèm nhìn Jerry tiêu diệt Swap Frog, thay vào đó đã cất bộ bài của mình. "Thắng rồi... Woohoo!" (Bruno-0000)
"Em quyết định không muốn làm một bộ bài dựa trên Jerry Beans Man đâu," Mokuba nói, nhăn mặt.
"Nếu em làm thế, anh nghĩ cả anh lẫn Kaiba đều sẽ bỏ rơi em mất." Tôi lẩm bẩm một mình trước khi quay sang cười. Tôi thấy Bruno chỉ trỏ về phía tôi, lẩm bẩm điều gì đó. Còn Mokuba, cậu bé đã trốn sau lưng tôi khi Bruno tiến tới. "Chậc, xem ra lời đe dọa của hắn chỉ ở trong trận đấu thôi, chứ không phải sau trận."
"Chính xác," Bruno nói. "Bây giờ ngươi có đủ 10 ngôi sao," thằng nhóc ném cho tôi ngôi sao, "ngươi phải tới lâu đài, đưa Mokuba tới chỗ ngài Pegasus."
"Trừ khi không. Không có quy tắc nào nói rằng phải đến lâu đài. Chỉ khi nhận được 10 ngôi sao mới có quyền tiến vào lâu đài để trở thành một trong năm bài thủ tham dự vòng chung kết. Chỉ cần câu giờ đủ lâu là được."
"Trừ khi ngươi sẽ bị loại khỏi giải đấu và Pegasus có thể cho tay sai bám theo thằng nhóc này."
Đó là sự thật, tôi vẫn chưa có cách nào ngăn chặn chuyện đó. Tất cả những gì tôi đang làm là cố gắng câu kéo thời gian để mọi người có thể đến lâu đài và đánh bại Pegasus. Nếu trốn xa lâu đài thì dễ bị bỏ lại trên đảo sau khi mọi người bắt tàu về, còn trốn gần thì lại dễ bị bắt lại.
"Vậy nên," Bruno cong cong ngón tay, "tại sao không ngoan ngoãn giao-"
Hắn không thể nói hết câu.
Chủ yếu thật buồn cười vì thằng nhóc nằm gục trên cái sân đầy ẩm ướt này bởi bị Renard dùng cành cây đánh gục. Một con ếch nhảy lên người nó.
"Tôi tin rằng tôi có một cách để giải quyết vấn đề đó, cậu Chaos."
"... Làm sao tôi lại không nhìn thấy anh đánh lén hắn chứ!" Tôi than phiền.
__________________________________________________________
Mokuba đứng cạnh Edwin và Renard ở bến tàu, lo lắng liếc nhìn xung quanh để đảm bảo không có tay sai nào của Pegasus quanh đây. Renard nói họ an toàn vì anh ấy có thiết bị gây nhiễu, vô hiệu hóa camera xung quanh đây trong nửa giờ. Mokuba chỉ biết hy vọng vậy.
Không phải cậu bé không tin tưởng... cậu bé thích Renard ngay từ lần gặp mặt đầu tiên. M��t đối thủ khó nhằn, nhưng cư xử cực kỳ tốt bụng, lịch sự. Mokuba cảm nhận rằng Edwin cũng thích người này.
"Cô ấy đây," Renard vẫy tay về phía chiếc du thuyền nhỏ đang thả neo ngay rìa bến tàu. "Con Cáo Biển."
"Tôi nhận ra bản thân học lầm nghề rồi." Edwin nhận xét, liếc nhìn Renard. "Anh kiếm được bao nhiêu với tư cách là một bài thủ chuyên nghiệp vậy?"
"Quá đủ."
"Để có tiền mua du thuyền," Edwin lẩm bẩm.
"Anh hai em đưa anh 3 triệu đô, nhớ không?" Mokuba nhắc nhở, Edwin nhớ ra tấm séc để trong túi áo trước.
"Anh quên," Edwin nói. "Được rồi, Renard... chúng ta té đây bằng chiếc du thuyền này."
"Chính xác," Thủ lĩnh Eliminator nói. "Tôi đã thông báo với Pegasus tôi đã hoàn thành nhiệm vụ và sẽ rời đi ngay. Tất cả chúng ta đi, thông báo cho cảnh sát những gì Pegasus đã làm, cách ông ta bắt cóc Mokuba và suýt chút nữa đã giết cậu bé bằng tên Panik rác rưởi đó."
"Ồ, chúng ta có thể bỏ qua phần đó." Edwin nói với một nụ cười tự mãn. "Tôi đã kể cho chú tôi nghe tất cả về giải đấu này vào tối hôm qua. Nếu may mắn, cảnh sát đã liên hệ với các quan chức chính phủ để nhận được sự giúp đỡ." Edwin lắc đầu qua lại. "Tuy nhiên, tôi sẽ không từ chối một cuộc tẩu thoát. Chúng ta hãy mau thoát khỏi hòn đảo này thôi."
Mokuba lắc đầu dữ dội. "Chúng ta không thể đi! Anh hai em vẫn đang trên đường đến lâu đài! Chúng ta phải tìm được anh ấy!"
Edwin nhăn mặt. "Mokuba, anh đã khuyên anh ấy rời đi một lần rồi, nhưng anh ấy không chịu nghe. Bây giờ cũng vậy thôi. Kaiba muốn đối đầu với Pegasus. Điều tốt nhất anh có thể làm là đưa em đến một nơi an toàn."
"Và em sẽ không bỏ mặc anh ấy một mình!" Cậu bé biết mình đang làm nũng. Mokuba biết rằng Kaiba hẳn sẽ rất khó chịu khi biết cậu không làm theo kế hoạch giữ an toàn cho bản thân. Nhưng không quan trọng. Đó là anh trai của cậu và cậu phải giúp anh ấy! Hai anh em chưa từng bỏ rơi nhau, và lần này cũng vậy.
Edwin ngước nhìn hòn đảo. "Em và Renard cần phải lên con thuyền đó." Mokuba vừa định mở miệng, nhưng Edwin đã tiếp tục. "Anh ở lại giúp Kaiba."
"Anh sẽ làm thế ư?" Mokuba hỏi.
"Anh có 10 ngôi sao. Nếu nhanh chân, anh có thể vào lâu đài. Anh có thể không thi đấu nhưng có thể giúp anh trai em. Trong trường hợp xấu nhất... nếu như anh ấy thất bại-"
"Anh hai sẽ không," Mokuba nói một cách bướng bỉnh.
"-nếu Kaiba thất bại, anh sẽ ở đó thay thế anh ấy." Edwin quỳ xuống để ngang tầm mắt với Mokuba, đặt tay lên vai cậu bé. "Nhưng em phải hứa là em sẽ ở lại với Renard."
"Em... em hứa."
Edwin gật đầu trước khi đứng dậy nhìn vào cựu Eliminator. "Tôi đặt hết niềm tin vào anh đấy."
"Tôi thề sẽ không để niềm tin của cậu đặt sai chỗ. Trên hòn đảo này không có nhiều người cậu tin tưởng... Tôi sẽ là người đầu tiên."
"Cảm ơn," Edwin nói. "Đến Domino, hãy liên hệ với Chaos Communications. Mokuba sẽ làm nhân chứng. Hãy nói với chú tôi rằng ông ấy cần phải bảo vệ cả hai người thật chặt, đề phòng trường hợp Big 5 nhắm đến. Tốt hơn hết là..." Edwin rút một cuốn sổ từ vali của mình và ghi lại một con số. "Hãy gọi cho chú tôi trước khi vào bờ và nhờ chú ấy cử lực lượng an ninh riêng đến giúp anh."
"Nguy hiểm đến vậy sao?"
"Thận trọng không bao giờ là thừa."
Renard lấy số điện thoại rồi bắt tay Edwin theo kiểu Spartan. "Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau, Edwin Chaos. Và khi đó, tôi muốn nói chuyện với cậu về những vấn đề quan trọng. Liên quan đến giấc mơ của tôi."
"Đến lúc đó," Edwin nói, rồi cúi xuống siết chặt vai Mokuba. "Nghe lời Renard, coi Renard như anh vậy." Mokuba gật đầu và ôm lấy Edwin. Edwin vỗ nhẹ vào lưng an ủi. "Anh sẽ quay lại giúp anh em nhanh nhất có thể."
"Em biết." Mokuba thả tay ra, để Edwin đội chiếc mũ của mình lên đầu cậu bé.
"Anh sẽ lấy lại nó sớm thôi," Edwin nói với giọng vui vẻ.
Renard nhẹ nhàng dẫn Mokuba về phía thuyền. Mười phút sau, họ nhổ neo bắt đầu rời khỏi hòn đảo, Mokuba vẫn nhìn Edwin Chaos đứng trên cầu, im lặng tiễn biệt họ.
______________________________________
"Chúc may mắn," tôi nói khi chiếc thuyền biến mất khỏi tầm nhìn.
"Họ sẽ ổn thôi."
Tôi ngó quanh, thấy mình đang bị giữ chặt tại chỗ, bất động.
"Giờ chúng đã đi mất, ta phải xem rốt cuộc kẻ dám can thiệp vào trận chiến giữa Pharaoh và bóng tối là ai."
"Chết tiệt! Shadi!" Tôi sốc khi tên khốn bí ẩn dùng Chìa Khóa Ngàn Năm ấn vào trán tôi.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.