Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 35: Ngôi sao thứ 10 (1)

Sàn đấu thứ ba trông có vẻ bình thường, nhưng dĩ nhiên điều đó không đủ để tôi tin tưởng tên khốn này. Nếu là người khác, Bruno hiển nhiên là một mối hiểm họa tiềm tàng. Còn với tôi, tôi chẳng màng đến luật lệ nhảm nhí ở đây, chỉ cần từ chối là xong.

Tuy nhiên, vẫn có một người ở đây mà tôi có thể tin tưởng.

"Pegasus, tôi biết ông đang theo dõi." Tôi cất tiếng lớn sau khi đã kiểm tra khắp sân đấu. Nơi này là một vùng đồng cỏ vừa trải qua trận lụt, chỉ còn trơ lại những ngọn cỏ cao lêu nghêu. Tiếng côn trùng vo ve khắp nơi, thật may tôi đã chuẩn bị trước bình xịt côn trùng. Mùi cây cỏ mục nát hòa với mùi nước tù đọng nồng nặc sộc vào mũi. Phải mất vài phút thì bàn đánh bài mới từ từ nhô lên, xem ra chỗ này chưa ai từng sử dụng. Ngước nhìn lên cao, tôi thấy những đám mây đen đã bắt đầu kéo đến, tự hiểu mình phải kết thúc trận đấu này sớm nếu không muốn bị tắm mưa. "Tôi muốn ông đảm bảo tên Bruno này không giăng một cái bẫy chết người nào ở đây."

Một khoảng lặng trôi qua trước khi trên màn hình hiển thị điểm gốc xuất hiện bốn biểu tượng "Thích".

"Nghĩa là có bẫy thật à?" tôi hỏi.

Màn hình hiện lên chữ "Có" trước khi hiển thị con số 2000. Tôi cũng để ý thấy tiếng rên rỉ phát ra từ phía Bruno.

Tôi quay sang Bruno cười, chỉ về phía bàn thi đấu. "Thành thật khó đến thế sao?" Thằng oắt con làu bàu, tôi tự hỏi Pegasus rốt cuộc mang cái loại người này về để làm gì. "Đủ rồi, tính làm gì ở đây trước khi bị sếp tổng phá đám?" Tôi bước lên sân đấu, ra hiệu cho Mokuba đi cùng.

"Một thứ gì đó làm cho cuộc đấu thêm phần thú vị... một thứ gì đó làm cho máu trong huyết quản của chúng ta sục sôi."

Tôi nói: "Sao không ngạc nhiên nhỉ. Mày bị điên à, nhóc con?"

"Nhiều hơn những gì ngươi có thể tưởng tượng!" Bruno nói với vẻ hân hoan điên loạn. "Thật kích thích khi chứng kiến hy vọng vụt tắt và sức mạnh bị cuốn trôi khi đối đầu với ta. Lâu lắm rồi ta—"

Tôi cắt ngang: "Blablabla, tao nhận ra là tao đéo quan tâm."

"Nhưng—"

"Nín đi!" Tôi nói, rồi nhảy lên bàn thi đấu, kéo Mokuba lên cùng. "Ở yên đây nhé."

"Ngươi đang làm gì vậy?" Bruno phàn nàn khi hắn bước tới bàn thi đấu. "Trận chiến này là giữa ngươi và ta!"

"Mày nghĩ rằng tao sẽ để Mokuba đứng một mình bên ngoài mà không có ai bảo vệ sao?" Tôi lấy bộ bài ra và bắt đầu tráo. "Pegasus hứa sẽ không động đến Mokuba khi tao còn ở đây, nhưng lũ chúng mày thì không hề hứa, nhất là lũ tay sai của Big Five. Pegasus có lòng tự trọng... còn bọn mày thì không."

"Ngươi không thể làm vậy!" Bruno vẫn tiếp tục phàn nàn.

"Sợ à? Thằng nhóc còn không biết chơi. Lên kèo cược sao hay nghỉ?"

Bruno gầm gừ: "Tất tay! Kẻ thắng lấy toàn bộ sao. Cả chín ngôi sao."

"Méo!" Tôi từ chối.

"Đó là cá cược!"

"Và tao từ chối. Điều hay ở chỗ là, kèo độ cần cả hai bên xác nhận mới có hiệu lực." Tôi chờ đợi, tự tin mình sẽ ép được thằng nhóc này. Bruno thốt ra một tiếng khó chịu. "Thông rồi chứ? Tốt, vì Pegasus biết tao có bao nhiêu ngôi sao nên đây là điều kiện của tao: một ngôi sao cho trận này thôi, Bruno. Mày thắng tao thì có thể khoe với lũ Eliminator khác và cho bọn chúng một cơ hội đấu với tao. Tao thắng, tao có mười ngôi sao." Tôi chỉ thẳng mặt Bruno: "Chơi hay nghỉ?"

"Một thì một!" Bruno chấp thuận.

"Vậy thì chiến thôi!" Tôi tuyên bố.

_________________________________________

"Ngài Pegasus." Croquet nói, từ từ tiến về phía chủ nhân của mình. Pegasus đang ngồi quan sát tất cả các màn hình, nơi đang chiếu mọi trận đấu. Mặc dù số lượng trận đấu ít hơn nhiều so với hôm qua, nhưng vẫn đủ sự thú vị. Hai mươi người còn sót lại trên hòn đảo đều thuộc dạng tinh hoa về kỹ năng và chiến thuật, điều này khiến Pegasus cực kỳ hài lòng.

"Nhìn này, Croquet," Pegasus vui mừng nói. "Trong khi ta tìm thấy niềm vui khi bài ma thuật được công chúng yêu mến, thì điều thích thú hơn cả là chứng kiến các trận đấu của những người chơi điêu luyện. Nó giống như một bữa tiệc, khiến ta không biết nên bắt đầu từ đâu." Ông chỉ tay vào các màn hình. "Cậu bé Rex Raptor trẻ tuổi ấy à? Kẻ đang cố gắng sửa chữa lỗi lầm sau trận thua trước Joey Wheeler." Vừa dứt lời thì một trong hai con khủng long của Rex đã bị tiêu diệt bởi Harpie Lady Sisters của Mai Valentine. "Khụ khụ, ta nói hơi sớm." Ông chuyển sự chú ý sang một màn hình khác. "Kaiba-boy dung hợp Battle Ox với Mystic Horseman khi đang chiến đấu với Eliminator Congo Cornella cùng bộ bài quái thú Wild Beast của cô ấy. Nhìn xem, cậu ta lộ rõ vẻ thích thú kia kìa." Ông nhấp một ngụm rượu. "Thú vị quá, thật thú vị." Đến một màn hình khác, vẻ mặt vui vẻ của Pegasus đã biến mất. "Trận đấu này sẽ thú vị hơn nhiều nếu ta không biết ai là kẻ đứng sau giật dây." Trên màn hình, một bàn đấu bên trong hang động, Joey Wheeler đang vật lộn với đàn zombie của Bonz. "Bandit Keith!" Pegasus tức giận. "Thật là một tên lừa bịp bẩn thỉu."

"Ngài biết ngài có thể tống hắn đi bất cứ lúc nào nếu muốn mà?" Croquet hỏi.

Pegasus cười khẩy, tay lắc ly rượu. "Bởi vì dù hắn có nhận ra hay không, ta vẫn kiểm soát vận mệnh của hắn, Croquet. Ta có thể đuổi hắn bất kỳ lúc nào với chiếc găng tay và những ngôi sao hắn có được nhờ gian lận đấy." Giọng Pegasus trở nên nham hiểm hơn. "Nhưng ta thấy thú vị hơn khi cho những kẻ như vậy một tia hy vọng le lói rằng chúng có thể trả thù ta, trước khi dập tắt chúng hoàn toàn." Ông vẫy tay về phía màn hình chiếu Kaiba, giờ đã xuất hiện một trong ba con Blue-Eyes. "Đó là lý do ta cho Kaiba-boy cơ hội này. Nếu cậu ta ngoan ngoãn, chấp nhận số phận thì ta đã chẳng cần phải đùa giỡn với cậu ta nữa. Nhưng cậu ta cứ như một con chuột nhỏ thích vuốt râu mèo. Hmm... ta sẽ dạy cậu ta rằng con mèo này có vuốt sắc nhọn đến nhường nào."

Sự chú ý của Pegasus chuyển dời tới một trận đấu mới: trận đấu đầu tiên trên mặt sân ngập nước, giữa Edwin Chaos và Bruno Hadrian. Đây là trận cá cược chỉ một sao nên ngay cả thua cũng không thành vấn đề. Thật tình, Pegasus muốn tập trung vào Yugi-boy hay Kaiba. Nhưng... có gì đó khác... ở Eddie-boy... khiến Pegasus chỉ chú ý đến trận đấu này mà quên đi mọi thứ ông đang làm.

"Chúng ta có biết thêm gì về Edwin không, Croquet?" Pegasus hỏi.

"Nơi sinh... hai mươi hai tuổi, tốt nghiệp đại học loại ưu. Có một người em trai, Joshuas Chaos, học năm nhất cùng trường. Bố cậu ta, Keith Chaos, đã nghỉ hưu. Mẹ cậu ta mất năm ngoái vì bệnh ung thư."

Pegasus xoa xoa bàn tay. "Xem ra, cậu ta hiểu rõ việc mất đi người thân là thế nào," ông lẩm bẩm. "Liệu cậu ta có hiểu mong ước của ta, nếu ta nói cho cậu ấy biết? Liệu cậu ta có chấp nhận việc ta hy sinh mọi thứ để mang Cecilia trở lại không?" Ông quan sát Bruno úp một lá bài ở thế phòng thủ xuống và kết thúc lượt. "Ta đã xem xét với Yugi-boy nhưng bố cậu ta mất lúc cậu ta còn quá nhỏ... Cậu ta gần như không có mối liên hệ nào với cha mình. Nhưng Edwin thì sao?"

Ông gạt bỏ suy nghĩ khi Edwin triệu hồi Rogue of Endymion ở trạng thái chiến đấu, sau đó gửi Trance the Magical Swordsman xuống mộ để lấy được Endymion's Lab. "Cậu ta rất thích combo này," Pegasus nói lớn cho Croquet nghe. "Combo này giúp cậu ta giành chiến thắng trước Mimic of Doom, PaniK và cả Renard." Edwin ra lệnh Rogue tấn công lá bài úp, Rogue chém xuống lộ ra đó là một con nòng nọc. "Thật thú vị... ta tự hỏi Edwin có nhận ra mối nguy hiểm mà cậu ấy sắp gặp phải không?" Ông uống một ngụm rượu. "Nhiều người chỉ để tâm tới những quái thú to lớn, đáng sợ. Còn những người chơi chuyên nghiệp hiểu rằng, đôi khi con quái thú trông ngây thơ mới là nguy hiểm nhất." Ông mỉm cười với bộ bài Toon của mình. Ông tạo ra nó không chỉ vì tình yêu dành cho hoạt hình mà còn vì nhiều người sẽ đánh giá thấp những con quái thú trông ngây ngô, yếu đuối, cho đến khi chúng hủy diệt đối thủ của ông.

Bruno úp một lá bài xuống bàn, rồi bỏ T.A.D.P.O.L.E. từ trên tay xuống mộ để triệu hồi đặc biệt Swap Frog lên sân. Con ếch có sừng màu vàng đỏ xuất hiện, chớp chớp đôi mắt xanh lục của nó. Bruno tiếp tục sử dụng hiệu ứng của Swap Frog để đưa Treborn Frog từ bộ bài xuống mộ.

"Thông minh. Cậu ta không cần triệu hồi Swap Frog nhưng vẫn làm thế để đẩy bài xuống mộ," Pegasus phấn khích. "Nhiều người tin rằng, quái vật xuống mộ đồng nghĩa với việc ra đi vĩnh viễn. Nhưng cũng như quá khứ vậy... đôi khi có những thứ chúng ta bỏ lại phía sau lại trở lại theo cách bất ngờ nhất." Bruno kêu gọi Swap Frog tấn công và Pegasus đặt ly rượu xuống, đan hai tay vào nhau. "Với lợi thế môi trường, tăng 1200 điểm tấn công cho quái vật hệ nước cấp 2 hoặc thấp hơn, Bruno đủ sức hạ gục Rogue of Endymion." Rogue bị tiêu diệt khiến điểm gốc của Edwin tụt xuống (Edwin còn 1300). "Chỉ mới lượt thứ hai mà Edwin đã mất đi gần một nửa điểm gốc. Mọi người luôn đánh giá thấp Bruno, và chiến thuật của cậu ta thực sự cực đoan (chơi bẫy chết người, không sử dụng được trong trận này). Tuy nhiên... cậu ta đã chứng minh rằng mình không hề đáng bị xem thường chút nào."

______________________________________________

"Chậc, ảo thật đấy!" Tôi thừa nhận khi Bruno tuyên bố sân thi đấu ngập nước này có ảnh hưởng đến trận đấu. Bãi cỏ cao che khuất một phần con ếch của hắn. "Bộ bài Frog này hay đấy nhỉ."

"Em không hiểu," Mokuba thắc mắc khi tôi rút lá bài tiếp theo. "Sao con ếch bé tí xíu lại hạ được Rogue?"

"Được tăng sức mạnh từ môi trường," tôi trả lời. "Thông thường, người chơi cần sử dụng ma pháp môi trường để thay đổi sân đấu, biến nó thành môi trường họ muốn. Tác dụng phổ biến là làm tăng sức mạnh cho quái vật của họ. Ví dụ, anh đang tìm kiếm ma pháp môi trường có tên The Magical Citadel Of Endymion, nhằm giúp thu thập Spell Counter cho các quái vật của anh. Nhưng đối với giải đấu này, Pegasus quyết định một số sân thi đấu tự nhiên đã có môi trường nhất định, trừ khi có can thiệp."

"Vậy môi trường này đã làm cho con ếch kia mạnh đến thế sao?"

Bruno cười sung sướng. "Quả thực đúng như vậy! Đầm lầy là môi trường khắc nghiệt với những vị khách không mời, nhưng lại là sân nhà của Swap Frog và những con ếch ẩn nấp trong bộ bài của ta."

"Mày không có quan hệ gì với Mako phải không?" Nhìn Bruno cứ lườm tôi vì tôi đánh giá thấp hắn, tôi mặc kệ. "Lượt tao. Đầu tiên, tao sử dụng Spell Power Grasp không chỉ tự thêm một Spell Counter vào Lab mà bản thân nó chính là ma pháp, nên tổng cộng là hai Spell Counter." Hai quả cầu năng lượng xuất hiện. Tất nhiên, tao cũng có thêm Spell Power Grasp từ bộ bài lên tay. Thứ hai, tao đặt Defender, The Magical Knight ở chế độ phòng thủ và kết thúc lượt. "Chiến binh màu xanh của tôi xuất hiện, chiếc khiên của anh ta đập mạnh xuống mặt đất. Tôi không cần phải đề cập đến việc anh ta đã nhận được một Spell Counter khi được triệu hồi, điều này sẽ bảo vệ anh ta khỏi một cuộc tấn công. "Hy vọng rằng như vậy sẽ câu kéo chút thời gian để tôi có được lá bài đánh bại mấy con ếch và cả môi trường đầm lầy này."

"Phòng thủ vô dụng!" Bruno ngạo mạn khi bốc thêm bài lên tay. "Đầu tiên, Treborn Frog của ta có thể hồi sinh miễn là ta không có ma pháp nào trên sân." Tôi bực bội tự hỏi thế quái nào môi trường này lại không được tính là ma pháp môi trường. "Nhưng nó không ở đó lâu. Swap Frog của ta đưa một con ếch bất kỳ về tay để ta có thể đổi nó lấy Des Frog!" Con ếch tái sinh biến mất, thay vào đó là một con ếch màu xanh bình thường.

"Thế thôi à?" Mokuba có cùng ý nghĩ với tôi. "Không mắt laser hay mọc sừng gì sao?"

"Ồ, đừng đánh giá con ếch của ta chỉ qua vẻ bề ngoài." Bruno nói. Hắn vươn vai. "Bởi vì con ếch của ta không chơi một mình. Nhờ có hai T.A.D.P.O.L.E trong mộ, ta có thể triệu hồi đặc biệt thêm hai Des Frog trực tiếp từ bộ bài lên sân đấu. Và vì đây là triệu hồi đặc biệt nên ta còn có thể triệu hồi bình thường thêm một con ếch nữa! Xuất hiện đi, Submarine Frog!" Con ếch mới nhất trông hoạt hình nhất, đội mũ bảo hiểm lặn, mặc bộ đồ lặn, mang theo bình dưỡng khí và súng bắn giáo.

"Được rồi, con cuối trông thú vị đấy." Mokuba trả lời trước khi khoanh tay lên ngực chế giễu. "Nhưng chỉ có nó và Swap Frog nhận được sức mạnh từ môi trường, còn anh Edwin có Defender ở trạng thái phòng thủ bảo vệ điểm gốc."

Bruno đơn thuần ra lệnh Submarine Frog tấn công Defender, làm tôi thấy khó chịu khi con ếch bơi vòng quanh rồi mới nhắm bắn tiêu diệt quái thú của tôi (Edwin còn 900).

"Hả?" Mokuba ngạc nhiên. "Nhưng quái vật của anh..."

Tôi lắc đầu. "Submarine Frog trừ điểm gốc ngay cả khi tấn công quái thú ở trạng thái phòng thủ."

"...thật không công bằng."

Tôi bình tĩnh nói: "Em có thể không thích hiệu ứng của nó, nhưng không có nghĩa là nó quá mạnh."

Tôi ngoài mặt bình tĩnh nhưng bên trong cũng khá lo lắng. Trên tay tôi không có bất cứ thứ gì có thể tiêu diệt Submarine Frog, mà nó chỉ cần một đòn nữa là tôi sẽ mất sạch điểm gốc. "Không tệ với một thằng nhóc đáng ghét," tôi tự nhủ khi nhìn trên sân đấu. Mắt tôi cứ tập trung vào ba con Des Frog – những con ếch không được hưởng lợi từ môi trường. Vậy tại sao lại tạo ra một bộ bài giúp triệu hồi chúng? Trừ khi... Hmm. Một kế hoạch mạo hiểm, táo bạo nảy ra trong đầu tôi. Nếu không thể sử dụng thì tôi chỉ còn cách trận thua một lượt mà thôi. Thua ai thì thua, chứ thua thằng oắt này thì giải nghệ còn hơn.

Thế là, tôi quyết định sử dụng cách chơi của Atem để đối thủ tự hủy.

"Tao chọn đại một con quái thú đặt lên bàn đấu." Tôi nói với giọng khinh bỉ nhất, nở một nụ cười ngạo mạn đủ để khiến Loki tự hào, ngay lúc tôi úp một con quái ở trạng thái phòng thủ. "Thừa sức để qua một lượt. Hôm nay là ngày mà mày suýt thắng được Edwin Chaos. Hãy xem đây!" Tôi giơ Spell Power Grasp rồi đập mạnh vào bàn đấu. "Thêm hai Spell Counter nữa vào Lab... và thêm một lá Spell Power Grasp trên tay. Lượt sau, Lab sẽ có sáu Spell Counter dùng cho việc triệu hồi Endymion, pháp sư quyền năng sẽ hủy diệt từng con ếch một. Hehe! Thắng nhanh đến mức nhàm chán." Tôi chốt câu cuối: "Lên đi! Tấn công nốt đợt cuối rồi nhận trận thua thảm hại nào."

Tôi cẩn thận quan sát Bruno, buộc bản thân phải kiêu ngạo hết sức có thể. Nếu nó tấn công lá bài úp thì tôi "tạch", mất một ngôi sao và mất niềm kiêu hãnh khi thua trắng một thằng oắt con. Nhưng... nếu tôi diễn vừa đủ...

"Ngươi hành động cứ như thể ta để cho Endymion's Lab ở trên sân vậy!" Bruno đáp trả, úp một lá bài phép xuống.

"Ngon!" Tôi phấn chấn khi thấy suy đoán của mình đã đúng.

"Ta kích hoạt ma pháp Des Croaking! Khi ta có ba Des Frog trên sân, ta có thể tiêu diệt toàn bộ lá bài trên sân của ngươi!"

"Ôi không!" Mokuba kinh hãi.

"Đúng thế! Chứng kiến Endymion's Lab tan tành, mọi công sức của ngươi đổ xuống sông xuống biển." Ba Des Frog phình to cổ họng để phát ra tiếng kêu lớn giống như tử thần của đầm lầy. Lab của tôi tan vỡ thành từng mảnh, khiến Bruno hân hoan. "Giờ đến lá bài úp của ngươi!" Tiếng kêu tử thần phát ra thêm lần nữa, phá hủy lá bài của tôi.

Tôi cười gian xảo.

"Khặc khặc, giá như mày dùng Submarine Frog tấn công, Bruno... thì mày thắng rồi. Nhưng tao đọc mày như một quyển sách vậy, kiểu gì mày cũng muốn phá Endymion's Lab để hủy diệt mọi hy vọng của tao. May mắn của mày đã trôi qua, đây là lá bài úp của tao: The Old Vindictive Magician!"

Một pháp sư tóc bạc già khụ như một con đười ươi xuất hiện, bắt đầu cúi xuống, nắm chặt quyền trượng, lẩm bẩm gì đó trước khi tan tành thành nhiều mảnh (Edwin còn 675).

"Lảm nhảm gì vậy?" Bruno kiêu ngạo. "Ta đã phá hủy hết bài của ngươi!" Vừa nói xong, hắn giật mình thấy quyền trượng của quái thú của tôi vẫn còn trên sân. "Chuyện... chuyện gì thế này?"

"Hiệu ứng của Vindictive," tôi nói. "Khi bị tiêu diệt, nó có thể kéo theo một quái thú của đối thủ chết theo... như con Submarine Frog chẳng hạn. Nó đang được hưởng thêm 1200 điểm tấn công từ môi trường (ATK 2400), nghĩa là mày bị trừ mất 1200 điểm gốc."

"Không... không thể nào!"

"Cứ khóc to lên, nếu có thể!" Tôi tận hưởng nhìn con ếch khó chịu này tan tành, đồng thời điểm gốc của Bruno tụt mạnh, gần bằng tôi (Bruno còn 800).

Độc giả có thể tìm đọc bản dịch chất lượng này tại truyen.free để trải nghiệm trọn vẹn từng dòng chữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free