(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 30: Mỗi người một ngả
Mai tiếp tục nhìn chằm chằm vào Kaiba. "Tại sao Yugi lại nói dối cậu, trong khi cậu ta biết chắc cậu sẽ không tin?"
"Tốt hơn hết cô đừng nên khẳng định cậu ta nói thật."
Cô thở dài, "Đàn ông." Tôi thoáng thấy Mai và Tea gật đầu nhìn nhau, cứ như chỉ thiếu hai ly trà với tiếng húp sùm sụp nữa là đủ bộ. Mai tiếp tục: "Tôi nói tôi cũng không tin vào ma thuật."
"Thế gã PaniK kia đâu rồi?" Tôi ngây ngô hỏi, khiến Mai lườm cháy mặt, làm tôi vội ngậm miệng lại.
"Tôi không tin đó là thật. Nhưng họ thì có... Thế Kaiba này, điều gì khiến cả nhóm Yugi tin rằng Pegasus thật sự sở hữu phép thuật?" Cô nói tiếp trước khi cậu kịp trả lời: "Hẳn đó không phải là mánh khóe vớ vẩn trong rạp xiếc."
"Hơn thế nữa," Joey phàn nàn, "cái gã quái dị một mắt đó có thể rút linh hồn và đọc được suy nghĩ của mọi người."
Tristan gật đầu. "Đúng vậy, hắn còn đấu bài với Yugi qua một cuộn băng ghi sẵn."
"Vậy sao cậu không tin—"
"Cuộn băng," Kaiba đột ngột nói.
"Ma thuật!" Joey thốt lên, khó chịu vì bị cắt ngang lời.
"Pegasus luôn quan tâm tới công nghệ," Kaiba nói, nheo mắt nhìn Yugi. "Công nghệ tiên tiến. Có một lý thuyết về việc sử dụng các thông điệp ngầm trong các đoạn băng để gieo mệnh lệnh vào tâm trí con người."
"Nhưng không phải—" Yugi muốn nói, nhưng Tristan, chú ý đến những gì đang diễn ra, đặt tay lên đầu gối Yugi và lắc đầu, ra hiệu cho Kaiba nói tiếp.
"Hắn biết rằng cần phải đánh bại cậu và phải làm điều đó một cách công khai. Và cách tốt nhất để thực hiện là khiến cậu làm theo kế hoạch của hắn. Pegasus đánh thuốc mê ông của cậu rồi đưa đến bệnh viện, sau đó sử dụng cuộn băng cấy vào đầu cậu những ký ức sai lầm, khiến cậu tưởng đã đấu với hắn qua một cuộn băng thu sẵn..." Tôi thoáng thấy một biểu hiện chưa từng thấy trên gương mặt Kaiba, cậu ta giật mình hoảng sợ. "Công nghệ ánh sáng cứng của tôi..."
"Thì sao?" Tea hỏi, nghiêng người về phía trước.
"Nếu Pegasus tìm ra cách cấy các gợi ý thôi miên vào loại hình công nghệ này... thì sẽ thu hút sự chú ý của toàn bộ thế giới."
Mai tái mặt, giọng run sợ. "Hắn có thể tẩy não mọi người chơi. Không... hơn thế nữa! Hắn có thể áp dụng vào phim ảnh, truyền hình... hắn có thể điều khiển tất cả mọi người!"
Tôi cố hết sức để nhịn cười. "Mấy người này nghĩ cái quái gì vậy, âm mưu này quá đen tối cho một thế giới mà mọi thứ đều có thể xử lý bằng cách đấu bài ma thuật."
"Thế nên ta càng có lý do để chấm dứt việc ngồi đây tán dóc v���i mấy người mà thay vào đó đi đối phó với Pegasus." Kaiba quyết đoán đứng dậy, chỉnh lại vạt áo khoác. "Ta không thể để hắn dùng công nghệ của ta cho mấy kế hoạch điên rồ này được. Nào Mokuba... anh em ta có hẹn với Pegasus."
"Vâng!" Mokuba bật dậy.
"Kaiba!" Tôi gọi lớn, buông tay Mai ra. "Dừng lại!"
"Đừng hòng ngăn cản ta, Edwin!" Kaiba tuyên bố. "Ta phải ngăn chặn hắn."
"Đúng, đó chính xác là lý do tại sao cậu nên rời khỏi hòn đảo này ngay bây giờ!"
"Nói vớ vẩn gì thế? Ta không phải kẻ nhát gan, ta không sợ Pegasus."
"Tôi biết!" Tôi cáu kỉnh, sự mệt mỏi ngày càng tăng lên, cả ngày trời gặp đống rắc rối, suýt chết mấy lần, bị hiểu nhầm và giờ lại xuất hiện thêm một tên cứng đầu với niềm kiêu hãnh đáng nguyền rủa. "Được rồi," tôi nói chậm hơn, "hãy bắt đầu lại. Pegasus muốn đánh bại Yugi, vì hắn đã đánh bại cậu. Và vì lý do chết tiệt nào đó, tập đoàn Kaiba cần một CEO là người chơi bài ma thuật giỏi, nên Big5 không chấp nhận một kẻ thua cuộc làm lãnh đạo. Vậy nên... cậu cần làm gì để bẻ gãy kế ho��ch này?"
"Đánh bại Pegasus," Kaiba nói lạnh lùng.
Tôi bất lực. "Ôi mẹ ơi, sao con lại kẹt ở thế giới điên khùng này. Không Kaiba, dù có đánh bại Pegasus thì mọi thứ vẫn chẳng thay đổi gì đâu. Cậu vẫn thua Yugi nên Big không công nhận cậu là kẻ mạnh nhất."
"...Anh ta luôn thế này sao?" Kaiba hỏi.
"Đúng!" Tất cả đồng thanh.
"Cạn lời." Tôi cố thêm lần cuối. "Ý tôi là cậu và Yugi đấu luôn một trận tại đây, một trận Yugi cố tình thua. Cậu trở về đất liền báo cảnh sát về tình hình nơi này. Chúng tôi tới lâu đài xử lý Pegasus, đánh bại hắn, nhờ cảnh sát bắt tất cả bọn chúng, không ai trong chúng ta phải chết. Sau khi về Domino, cậu và Yugi sẽ tái đấu một trận tử tế. Nghe được không?"
Tôi nghe được tiếng nghiến răng của Kaiba lúc này.
"Tsk, tsk. Ngươi là kẻ không biết gì về danh dự hay bất cứ điều gì tương tự. Nếu ngươi nghĩ ta sẽ hài lòng dùng cách bẩn thỉu thì mơ đi."
"Kaiba nói đúng," Yugi nói với tôi. "Cố tình thua sao? Một bài thủ phải có danh dự."
Tôi quay lại, thấy tất cả mọi người, kể cả Mai, đều gật ��ầu đồng ý.
"...Tốt thôi." Tôi nản toàn tập. "Tùy, muốn chết cứ tiến đến trực tiếp gặp Pegasus. Tuyệt vời, sao mọi việc lại đơn giản thế nhỉ? Này, sao không sử dụng một bộ bài bất kỳ mà Pegasus đưa cho cậu để đánh bại hắn? Để thể hiện cậu giỏi hơn hắn vạn lần?" Tôi quay lại về phía lều. "Khoan, không ổn!"
"Ta không rảnh nghe lời nói nhảm nhí, chúng ta xong việc rồi. Mokuba, đi thôi!"
"Đừng có đem em trai cậu đi chết cùng cậu, đồ ngu xuẩn!" Tôi gầm lên.
Điều đó khiến Kaiba khựng lại.
"Cái gì cơ?"
"Ờ, xin lỗi," tôi mỉa mai. "Pegasus đã chứng minh hắn không từ thủ đoạn để chiếm được tập đoàn Kaiba. Cậu lấy gì ra để đảm bảo an toàn của Mokuba khi tự mình lao vào thách đấu với hắn? Với hắn, đơn giản chỉ cần ra lệnh cho tay sai tóm gọn Mokuba và dùng thằng bé để ép cậu chơi theo luật của hắn, cậu thua là cái chắc." Kaiba im lặng, tôi liền nói tiếp: "Thông minh lên Kaiba... hãy để tôi bảo vệ Mokuba. Pegasus đảm bảo chừng nào tôi còn ở trên đảo thì thằng bé vẫn sẽ an toàn. Thực ra, tôi sẵn sàng từ bỏ cơ hội lọt vào top 4 để giữ cho thằng bé an toàn."
"Edwin!" Mai la lên.
"Cậu không thể làm vậy, anh bạn!" Joey khuyên can.
"Tôi có thể và tôi sẽ làm vì Mokuba quan trọng hơn! Thằng bé quan trọng hơn cái danh hiệu Vua Trò Chơi!"
Kaiba nhìn tôi rồi nhìn xuống Mokuba. "Có anh ấy bảo vệ em rồi, anh hai... Em muốn đi cùng anh nhưng em không muốn Pegasus lợi dụng em để gây bất lợi cho anh."
Phải nói rằng, Kaiba ghét phải thừa nhận rằng tôi nói đúng. Một tên mà cậu ta bảo là hèn nhát, lừa đảo, không coi trọng danh dự khi chơi trò chơi thẻ bài trẻ con.
Cứ ghét thoải mái.
"Anh muốn gì?" Kaiba cuối cùng cũng hỏi. "Anh sẽ không từ bỏ cơ hội này vì lòng tốt đâu, ra giá đi, Chaos?"
Thành thật mà nói, tôi sẵn sàng từ bỏ tất cả. Nhưng tôi nhận ra rằng dù cố gắng đến mấy thì tôi cũng không bao giờ giống Yugi, Kaiba, Joey... Tôi chỉ là một kẻ ngoài cuộc không hơn không kém.
Sao cũng được, bây giờ tôi muốn làm điều mình thích.
"Ba triệu đô," tôi nói khiến Kaiba nheo mắt lại. "Ngang bằng số tiền thưởng dành cho nhà vô địch giải đấu." "Cậu viết tấm séc... dành cho Serenity Wheeler."
"Cái gì?!" Joey kêu lên, suýt ngã vào lửa trại.
"Edwin?" Tea nhỏ nhẹ hỏi.
"Anh bạn nghiêm túc đấy chứ?" Tristan giật mình nói.
"Trông tôi giống đang đùa sao? Như đã biết, cô bé cần tiền để được phẫu thuật phục hồi thị lực." Tôi nhìn Yugi, người nhận ra điều tôi muốn nói, nhanh chóng cười toe toét và gật đầu. "Yugi và tôi có giao ước... ai thắng thì sẽ đưa tiền thưởng cho Serenity để cô bé phẫu thuật. Nếu tôi hy sinh cơ hội kiếm được tiền theo cách vô địch thì tôi cần một cách khác để làm điều đó. Vì vậy,... ba triệu đô từ cậu."
"...Làm ơn đi, anh hai?" Mokuba thì thầm.
"Thành giao," Seto nói, thò tay vào túi áo khoác lấy ra một cuốn séc.
Tôi cảm thấy nhẹ nhõm, vui vẻ, thoải mái, tôi cảm thấy—
"Xin lỗi, Ed... tớ không chấp nhận," Joey đứng lên nói. "Tớ không thể ngồi không mà nhận tiền. Nhưng!" Joey lấy bộ bài ra thách thức. "Tớ sẽ nhận nó bằng cách tự tay đánh bại Kaiba!"
—Tôi muốn điên cái đầu, muốn giết người.
_______________________________________________
Mai lẽ ra phải tận hưởng trận đấu này.
Joey trở nên kiêu ngạo khi cậu ta đánh bại cô ấy, và sự kiêu ngạo ấy càng tăng lên khi cậu đánh bại cả Rex. Cậu ta luôn khoe khoang mình tài giỏi như thế nào, số ngôi sao có được là bao nhiêu, và khẳng định sẽ trở thành nhà vô địch của giải đấu. Cho nên, việc chứng kiến Joey thảm bại trước Kaiba đáng lẽ phải là sự xoa dịu cho Mai.
Thay vào đó, tất cả những gì Mai có thể làm là quay đi, không dám nhìn.
Thứ nhất, cô ấy biết đây không phải chỉ là một trận đấu thông thường mà là vì đôi mắt, vì tương lai của một cô gái trẻ.
Thứ hai, cô lo lắng cho Edwin.
Edwin hoàn toàn im lặng từ lúc Joey thách thức Kaiba. Mai nghĩ rằng anh ấy sẽ càm ràm la hét nhưng thay vào đó lại là sự im lặng, nghiến răng, không làm gì cả. Tất cả ngoại trừ Joey đều cảm nhận được Edwin đã không còn nén nổi sự tức giận nữa. Núi lửa sắp phun trào... Edwin, một người từng khuyên Mai không nên để cảm xúc dồn nén trong lòng, nay lại đang tự mắc phải sai lầm đó.
Cuối cùng, trận đấu kết thúc, Joey quỳ xuống, ngây người nhìn Kaiba. Cậu ta còn không phản ứng khi Kaiba lấy lại chiếc Duel Disk ra khỏi cánh tay. Tất cả những gì Joey nói là: "Mình thua rồi." Mokuba đứng cạnh Kaiba, nhìn anh trai mình và nghe anh trai nói nhẹ nhàng trước khi Kaiba đi đến chỗ Mai và Edwin, lấy cuốn séc ra.
"Chỉ vì Wheeler là một thằng ngốc không có nghĩa là tôi không trả món nợ ân tình." Cậu ta nhanh chóng điền vào tờ séc, xé nó ra đưa cho Edwin. "Không được phép đưa cho bất cứ ai liên quan đến nhà Wheeler, nếu dám làm, tờ séc sẽ chỉ là một tờ giấy vụn. Đây là bài học dành cho anh, đừng cố gắng giúp những kẻ thua cuộc, những kẻ thậm chí không thể giúp chính bản thân."
Edwin giật lấy tấm séc và nhét vào túi. Anh ấy thậm chí không nói một lời nào.
Kaiba rời đi, và ngay lúc cậu ta đi khỏi, Yugi cùng bạn bè đã đến bên Joey, an ủi.
"Không sao đâu, Joey," Tea vỗ vỗ lưng cậu.
"Cậu đã làm tốt nhất có thể, anh bạn," Tristan nói.
"Tớ không thể tin rằng mình đã thua," Joey nói một lần nữa. "Tớ đã làm mất cơ hội phẫu thuật cho con bé."
"MẸ NÓ, CHÍNH XÁC!"
Núi lửa Edwin cuối cùng đã phun trào.
"Nghe này," Bakura nói, bước tới và giơ hai tay lên khi Edwin lao về phía Joey. "Bây giờ không phải lúc cho việc này."
"Câm ngay!" Edwin cáu giận. "Bây giờ không phải là lúc lũ ngu ngốc mấy người dỗ dành kẻ tự vứt bỏ cơ hội nhìn thấy ánh sáng của em gái hắn!"
"Anh bạn!" Joey đứng dậy kêu lên. "Đủ rồi, tớ không muốn nh���c đến chuyện đó nữa!"
"Cậu nên cảm thấy tồi tệ, đồ tay nhanh hơn não, kiêu ngạo, ngu dốt!" Edwin gầm lên. "Cái tôi của cậu quá cao, cao hơn cả cô em gái đang bị bệnh! Tôi hy sinh cơ hội để cậu quăng nó thẳng vào thùng rác thế à?! Còn những người 'bạn' của cậu đứng nhìn mọi thứ diễn ra. Nếu trước kia họ gõ đầu cậu mỗi lần cậu chơi ngu thì bây giờ, em gái cậu đã có thể sáng mắt rồi!"
"Đủ rồi!" Joey bực tức đẩy mạnh Edwin. "Cậu thì biết cái quái gì về tôi?!" Joey quay đi, thay vì sự tức giận là nỗi buồn. "Em gái tôi, tôi muốn giúp em ấy. Con bé nằm trong bệnh viện, trong đau đớn, và tôi muốn giúp con bé... Không ai ở đây biết cảm giác bất lực khi ở vị trí này như thế nào."
"...Tôi biết," Edwin nói nhẹ nhàng, sự tức giận rời bỏ anh. "Mẹ tôi—"
Joey nói không cần suy nghĩ: "Ai quan tâm đến người mẹ ngu ngốc của cậu! Chúng ta đang nói về em gái tôi!"
Edwin quay cuồng như thể bị đánh.
"Joey!" Tea kinh hãi thốt lên.
"Ý cậu không phải vậy," Yugi nhanh nhảu nói. "Edwin, cậu ấy không... cậu ấy không..."
"Thôi đi, anh bạn..." Tristan lên tiếng. "Đừng nói vậy!"
"Bà ấy mất rồi."
Mai quay đầu về phía Edwin, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt anh.
"Ung thư. Tôi đã chứng kiến mẹ tôi chết, Joey. Tôi thậm chí không có cơ hội để giúp, để cứu. Tôi phải chứng kiến bà ấy chết. Lúc đầu, tôi cầu xin mẹ tôi chiến đấu, trong đầu tôi chỉ nghĩ vì mẹ tôi đang ở trong tình thế nguy hiểm, hôn mê... và sau đó tôi nói với mẹ rằng không sao, rằng mẹ có thể đi, rằng không sao. Họ rút ống hỗ trợ sự sống của bà ấy. Vì vậy... đừng..." Anh không thể nói hết. Thay vào đó, Edwin nắm chặt đầu anh trong tay, những ngón tay xoắn trên tóc, trước khi từ từ bỏ đi khỏi nơi Joey và Kaiba đấu tay đôi.
"Ed... anh bạn... tôi..." Joey vươn tay ra nhưng rồi lại buông xuống. Mokuba nhìn cả nhóm trước khi đuổi theo Edwin. "Ý tôi không phải là... em gái tôi... với—"
Mai ra đòn khiến Joey ngã lăn xuống đất.
"Đừng có hòng quay trở lại trại, các người không được mời!" Mai quay gót, bước đi không nhìn lại.
"Ờ... rồi sao?" Joey giận dữ. "Ai cần cô hay cái tên khóc nhè Edwin đó chứ. Tụi này tự lo được, không cần ai giúp hết!"
Mai nghe thấy tiếng mọi người cản Joey nhưng cậu ta vẫn tiếp tục. Cô chạy thật nhanh để bắt kịp Edwin và Mokuba. Khi quay trở lại, không ai nói câu nào mà chỉ im lặng về lều của mình. Nhưng thay vì đi ngủ, Edwin ngồi xuống trước đống lửa trại nhìn nó một cách trống rỗng. Mai ngồi xuống bên cạnh, choàng tay qua để Edwin tựa vào vai cô.
Sau khoảng chục phút, Mokuba ngồi xuống bên cạnh Edwin, dựa vào anh nói khẽ: "Anh hai và em... đã mất bố mẹ trong một vụ tai nạn xe hơi. Anh Edwin... nỗi đau đó có bao giờ ngừng lại không?"
Edwin nhắm mắt lại, còn Mai biết câu trả lời. "Có, nó có. Em phải học cách bước tiếp. Mọi thứ sẽ tốt hơn."
"Không, không bao giờ."
"Hai người..." Edwin bắt đầu, giọng run run, "hai người có bao giờ có cảm giác... rằng bản thân không phải là anh hùng trong câu chuyện của chính mình không?"
Tất cả những gì Mai và Mokuba có thể làm là tựa vào người anh ấy.
Truyen.free nắm giữ bản quyền nội dung này, mong bạn đọc không phát tán dưới bất kỳ hình thức nào.