Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 3: Khởi hành

Tôi thở dài khi kiểm tra lại túi của mình một lần nữa, cố gắng tập trung đảm bảo không quên bất cứ thứ gì. Không có gì tệ hơn việc bắt đầu chuyến đi mà lại nhận ra chiếc bàn chải đánh răng đã bị bỏ lại ở nhà. Vấn đề là thay vì nghĩ về chuyến du ngoạn cùng tất cả những gì chờ đợi tôi trên hòn đảo đó, tâm trí tôi lại ở nơi khác, cụ thể là lần đầu tiên chạm mặt dàn nhân vật chính.

Tôi không muốn gặp dàn nhân vật chính sớm. Thà hoãn càng lâu càng tốt. Không phải vì tôi lo lắng hay bất cứ điều gì, tôi biết rằng Yugi và những người bạn của cậu ấy tốt bụng, đáng tin cậy. Tôi có thể dễ dàng đi đến Kame Game, giới thiệu bản thân và ngay cả khi cậu ta đang lo lắng cho ông nội, Yugi vẫn sẽ chào đón tôi bằng một nụ cười. Sự khác biệt tuổi tác là điều đáng ngại nhất: một người 28 tuổi đi chơi với đám nhóc tuổi teen thật sự kinh khủng.

Còn về phía Kaiba, tốt nhất là nên tránh càng xa càng tốt. Sau khi thua Yugi và bị Big 5 phản bội, tên này đang chìm trong hoang tưởng nặng nề, chỉ chăm chăm vào em trai mình. Với việc Mokuba chuẩn bị bị bắt cóc thì thân thiện với Kaiba sẽ khiến tôi thành nghi phạm hàng đầu mất.

Tôi cảm thấy có lỗi với Mokuba. "Tôi biết về vụ bắt cóc nhưng tôi không thể ngăn nó lại. Chết tiệt, Pegasus, ngươi phải trả giá."

Hơn nữa, dính líu đến Yugi và những người bạn sẽ dẫn đến hiệu ứng cánh bướm, toang luôn cốt truyện thì bỏ mẹ. Tôi không muốn vì tôi xuyên không mà Atem lại thua trước Zorc, khiến thế giới chìm trong bóng tối.

"Giả sử tôi quyết định đến gặp Yugi và cung cấp cho cậu ta thông tin về môi trường chiến đấu tác động lên sức tấn công của lá bài. Thì trận đấu giữa Yugi và Weevil kết thúc nhanh chóng, Yugi nghiền nát hoàn toàn tên chơi sâu bọ đó, còn tôi chứng minh bản thân là đồng minh đáng tin cậy. Tất cả đều tốt, phải không? Ngoại trừ việc Pegasus có thể cử PaniK dí Yugi thay vì để tên quái thai đó loại người chơi khác. Tôi tin là Yugi thừa sức thắng bất cứ tên Eliminator nào, nhưng việc Yugi giúp Mai lấy lại toàn bộ số sao bị mất sẽ giúp cô ấy kết bạn, giúp đỡ nhóm Yugi sau này. Không có sự kiện đó, Mai khả năng cao sẽ bỏ qua Yugi và tiến thẳng đến lâu đài. Hoặc PaniK xuất hiện, Joey lên cơn điên thách đấu với hắn rồi thua tan tác và bị loại."

Tôi xoa trán bằng hai ngón tay. Ngồi ngoài thì chán, mà can thiệp một chút thôi cũng hỏng việc.

Đi ra khỏi căn hộ, tôi bước vào thang máy và nghĩ về cuộc gặp gỡ với Mai. Kế hoạch là quen biết chút ít với Yugi, Joey, Tristan và Tea khi ở trên tàu. Tôi không đi cùng họ nhưng sẽ tỏ ra thân thiện để tạo hảo cảm. Thêm một chút kết nối trong lâu đài khi Yugi đánh bại Pegasus, tạo nên tiền đề cho Battle City. Trong số tất cả, chỉ có Mai là xuất hiện chào hỏi. Rex thì ngố, Weevil thì bẩn thỉu, Mako thì ổn nhưng bị loại quá sớm, Bandit Keith đơn giản là phải né. Về phần Bakura... thằng nhóc này th��t phiền phức. Nếu không có gì bảo vệ khỏi cái vòng tròn chết tiệt đó, tốt nhất là tránh xa. Bị nó rủ chơi trò chơi bóng tối thì mệt lắm.

Tôi nghiến răng khi bước ra khỏi thang máy và đi về phía chiếc taxi đang đỗ. "Chết tiệt, Mai! Cô quá... bướng bỉnh! Tôi biết mình đang là một kẻ đạo đức giả, bởi vì cô ấy muốn có lợi thế từ tôi, và tôi cũng làm y như vậy. Mai là một người cô độc, tự bao bọc mình trong chiếc mặt nạ, nhưng nói mấy lần mà cô ấy vẫn không chịu hiểu, chỉ cần hỏi tử tế là biết, cớ sao cứ thích vòng vo." Tôi bước vào taxi với đống hành lý. "Chaos... mày đang phát điên vì Mai cứ cố tán tỉnh mày."

Bây giờ tôi không biết phải chờ đợi điều gì khi đến con tàu. Tôi ngờ rằng mình sẽ không nhận được lời xin lỗi từ cô ấy đâu. Lựa chọn tốt nhất là cô ấy sẽ phớt lờ tôi và giả vờ như chưa bao giờ quen biết. Tệ nhất là cô ấy sẽ nổi điên, gây ra một cảnh tượng không hay... hoặc coi đó như một thử thách để tiếp tục dụ dỗ tôi. Nếu vậy, tôi sẽ bị chú ý, trở thành mục tiêu của tất cả, lại càng đau đầu hơn.

Sau đó, tôi nghiền ngẫm, quan sát thành phố Domino, cố gắng nhớ lại tất cả những gì sắp diễn ra. Bộ truyện đọc từ hồi cấp 1 nên khó nhớ chi tiết quá. Con thuyền khởi hành lúc 7 giờ tối, mất một đêm để tới Duelist Kingdom. Đến sáng, Pegasus bắt đầu giải đấu. Ngày đầu tiên là Yugi đấu với Baruka, rồi Yugi đấu với PaniK. Ngày thứ hai, Kaiba chơi cùn với Yugi, sau đó Kaiba ăn hành bởi Pegasus. Tiếp đến, Pegasus phục vụ một bữa tối muộn để xác định thứ tự bán kết. Sáng hôm sau là các trận đấu bán kết, đến đêm thì Tristan, Tea và Bakura leo lên một tòa tháp vì... gì đó (tôi không nhớ nổi). Cuối cùng là Joey đấu với Yugi và Yugi hạ gục Pegasus. Tôi tính toán sẽ cố gắng ở trên đảo 4 ngày.

"Ngoại trừ việc không gì là chắc chắn," chiếc taxi chạy đến bến và tôi bước ra. Không khí biển mát lạnh đập vào mặt, khiến tôi vui vì đã quyết định tham gia. Tôi chỉnh lại chiếc mũ của mình và bước tới thùng xe, lấy vali rồi đi đến chỗ đám đông đang tụ tập bên con tàu đồ sộ, sẵn sàng báo danh lên tàu. Trong truyện hay anime không đề cập đến việc Kaiba thành người thứ 5 trong vòng bán kết được tự động nhận tiền thưởng lẫn quyền thách đấu. Có phải vì tôi ở đây mà mọi thứ thay đổi hay nó chưa bao giờ được nhắc tới? Tôi không thích những bất ngờ có thể khiến kế hoạch của tôi thất bại.

Yugi hay Joey sẵn sàng chấp nhận đấu bài ma thuật với những tên gian lận, bẩn thỉu nhưng tôi thì không. Ở thế giới cũ, tôi nổi tiếng với các cấp dưới vì ghét cay trò Cá tháng Tư đến mức tôi phải nói rõ cho các nhân viên biết hậu quả của trò đùa và sẵn sàng chấp nhận trừng phạt. Vì vậy, tôi đã chuẩn bị một vài... bất ngờ... để đề phòng bất cứ ai đó có ý định dại dột.

"Mọi người chú ý!"

Tôi ngẩng lên, giả vờ lắng nghe một trong những tay sai của Pegasus phát biểu về mục đích chuyến đi và những quy định cần thiết để lên thuyền.

"Sao đâu, thưa ngài?" Người đàn ông hỏi.

"Ngay đây," tôi nói, đưa hai ngôi sao của mình ra. "Tôi cũng có thẻ này..."

"À!" Người đàn ông cầm lấy thẻ để kiểm tra trước khi trả lại. "Ngài được đặc cách có phòng riêng trên chuyến đi tới Duelist Kingdom. Chiếc thẻ này sẽ là chìa khóa phòng của ngài. Chỉ những người vào chung kết các giải vô địch quốc gia mới có phòng riêng. Chúc ngài vui vẻ."

"Chờ đã," tôi nói, giơ tay. "Những người khác ngủ đâu?"

"Ông chủ Pegasus sắp xếp một phòng sinh hoạt chung cho họ."

"Con tàu này chứa được hàng nghìn người và ông bắt mọi người ngủ trên sàn nhà?"

"Đó là lệnh của ông chủ, thưa ngài. Bây giờ xin mời ngài lên tàu."

Tôi tròn mắt. "Một kẻ treo giải thưởng ba triệu đô la mà lại keo kiệt đến thế ư?" Tuy nhiên, sao cũng được, tôi giật lấy chìa khóa phòng và đi lên tàu. Đột nhiên nghe thấy tiếng động lạ, đó là một người vừa lạ vừa quen.

Joey Wheeler cố gắng lẻn lên tàu.

"Yugi đâu?..." Tôi thì thầm, nhìn xung quanh, tôi đã thấy cậu bé tuổi teen với mái tóc lố bịch đó, người sẽ cứu cả thế giới thoát khỏi bóng tối vô tận. Tôi vẫn chưa thực sự hiểu chuyện gì xảy ra với mình. Nơi tôi đứng, điều gì đang chờ đợi? Ngay cả khi cầm bộ bài trong tay và cảm nhận trái tim của những lá bài đập xuyên qua Endymion, đi bộ trên đường phố Domino, nhận được suất tham dự thay thế đến Duelist Kingdom, nói chuyện với Mai... Đây là thực tại ư? Nó khiến tôi rùng mình.

"Thôi nào, anh bạn, nhanh lên!" Người phía sau hối thúc.

"Xin lỗi!" Tôi nhanh chóng bước đi, rũ bỏ sự sững sờ để lên tàu.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free