(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 23: Tranh cãi
Tiếng hét sắp sửa vang lên bất cứ lúc nào.
Tôi đang ngồi kiên nhẫn cạnh Tea và Mokuba, lắng nghe Joey cố gắng thao thao bất tuyệt. Cậu ta nhận ra tôi vẫn còn hơi lạc lõng sau cú suýt bị bóp cổ đến chết. Cậu ta cố gắng làm tôi quên đi chuyện đó, nhưng có lẽ cậu ta không biết rằng tôi đã vượt qua rồi, và giờ chỉ đang chờ đợi sự kiện sắp diễn ra. Cảm giác chờ đợi Mai thua cuộc rồi hét lên thật khó chịu.
Tiếng hét vang vọng tới, tôi bật dậy nhanh hơn mình tưởng. Tiếng hét thê thảm hơn tôi mong đợi.
“Tiếng gì vậy?” Tea hỏi, run rẩy nép sát vào tôi. Rồi Mokuba cũng bắt đầu khóc òa lên, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Tôi vòng tay ôm hai người, cố gắng trấn an họ.
“Nghe như giọng Mai vậy.” Tristan thốt lên.
“Trời ạ, cô ấy gặp rắc rối rồi!” Joey quả quyết. Tôi khá ấn tượng khi cậu ta lập tức quên sạch thù hận mà chuyển sang lo lắng cho Mai. “Tiếng hét phát ra từ hướng đó.”
“Mấy cậu ở lại đây!” Tristan dặn. Cậu ta bảo tôi, Mokuba và Tea ở lại, còn mình cùng Bakura và Joey chạy về phía tiếng hét. Yugi cũng vừa từ trong rừng đi ra. Làm quái gì có chuyện tôi bỏ lỡ việc này được, tôi nói với Mokuba và Tea:
“Không đời nào chúng ta ngoan ngoãn ở lại đây trong khi bạn chúng ta đang gặp nguy hiểm đúng chứ?”
“Không đời nào!” Mokuba chạy trước. “Đi thôi!”
“Em cũng đi.” Tea nói.
“Cố mà bắt kịp!” Tôi phóng như một cơn gió, vượt lên trên. Tất nhiên, tôi phải chắc chắn Tea và Mokuba theo kịp với c��� nhóm trước khi bỏ xa mọi người. Tôi đến khoảng đất trống nơi trận đấu diễn ra. Tên khốn PaniK đang tiến tới chỗ Mai với bộ dạng cười kiêu ngạo. Tôi phải công nhận gã này thực sự cao lớn, hắn mặc đồ đen từ đầu đến chân cùng kiểu trang điểm nhìn ngu không tả được. Đúng là nhân vật vừa nhìn đã biết là phản diện. Hắn tiến đến chỗ Mai. Cô ấy không có phản ứng gì cả, hắn nắm lấy cổ tay cô và giật mạnh.
Nhanh chóng nhìn quanh, tôi phát hiện một cành cây to, liền cúi xuống nhặt lấy rồi chạy thẳng về phía hắn. Đằng sau tôi cũng bắt đầu phát ra tiếng động, hẳn mọi người sắp bắt kịp. Tôi lớn tiếng đe dọa PaniK:
“Bỏ cô ấy ra, thằng bẩn thỉu!” Cả Mai và PaniK đều nhìn về phía tôi. Mai với ánh mắt thẫn thờ, run sợ, còn PaniK thì hiện vẻ thích thú đắc ý. “Thả cô ấy ra, đừng hòng đụng vào cô ấy một lần nữa!”
“Mày muốn cứu nó ư?” PaniK chế nhạo, vẫn nắm chặt cổ tay Mai. “Con nhóc này thua tao… nó khóc nức nở đến mức giờ chân đứng còn không vững. Mày muốn bảo vệ loại rẻ rách—”
Tôi vọt lên vung cành cây, cảm nhận rõ cú đánh đã đập gãy mũi hắn ta. Gã to xác gào rú, buông Mai xuống đất. Nhưng tôi chưa xong với hắn, tiếp tục bồi thêm một cú nữa vào đầu, khiến hắn quỳ sụp. Joey từ đâu lao tới, kịp kéo Mai ra chỗ khác.
“Chào.” Tôi thở gấp, nắm chặt cành cây khi PaniK gượng dậy, cố gắng chỉnh lại chiếc mũi bị gãy và lườm tôi. “Tao là Edwin, đây là vũ khí của tao, và tao sẽ không ngừng đập đến khi mày ‘đăng xuất’ khỏi hòn đảo này.” Tôi vung thêm cú nữa, nhưng lần này hắn tóm được và kéo tôi về phía trước. Vì hắn đang ôm mũi, tôi né được cú đấm muộn của hắn và nhảy lùi về sau để giữ khoảng cách. Đã lâu lắm rồi tôi mới đánh nhau như thời cấp ba.
“Mày sẽ trả giá cho chuyện này… tao thề sẽ tiễn mày về chầu trời!” PaniK càu nhàu, dùng tay bẻ gãy cành cây làm đôi.
“Ngon thì lại đây, thằng dị hợm!” tôi nhạo báng.
“Tao dễ dàng đập chết… Mày mặc đồ ngủ?” PaniK bối rối.
“Tao mặc gì kệ tao.”
“Tao nhận ra rồi, mày là thằng được Pegasus treo tiền thưởng.”
“Tiền thưởng này đéo nuốt được đâu. Thằng mới nhất có ý định săn tao đã bị tao gửi về nhà chú nó, cho chó nó đứng sau tụt quần—”
“Đủ rồi, Edwin!” Pharaoh xuất hiện. “Mọi việc chẳng đi đến đâu nếu anh cứ tiếp tục sỉ nhục hắn.” Cậu ta bước lên, mắt tập trung nhìn vào Mai đang ngồi thất thần trên mặt đất, trước khi quay sang PaniK. “Ngươi là Eliminator, giống với kẻ đã bắt chước Kaiba?”
PaniK cười khẩy.
“Gần đúng, nhãi con… Tao là Eliminator… nhưng tao đặc biệt hơn bọn chúng.” Hắn dang rộng hai tay, để lộ cái mũi đang sưng vù. “Tao tên là PaniK, chuyên gia loại bỏ bài thủ. Tất cả những kẻ từng đối mặt với tao đều run sợ, yếu ớt.” Hắn liếc về phía Mai, người vẫn đang cúi sầm mặt xuống đất. “Nói đi… nói cho chúng nó biết… nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với tao!”
Mai sợ đến rùng mình khiến tôi nổi cơn thịnh nộ. Tôi muốn Mai nhận một bài học, để cô ấy trở nên tốt hơn… nhưng nhìn cô ấy suy sụp tới mức này, quá thể rồi. Tôi giận dữ, lỗ mũi phập phồng bước lên trước.
Nhưng Pharaoh nói trước khi tôi kịp:
“Đủ rồi, PaniK! Ta biết chính xác ngươi là loại gì… một tên bắt nạt. Ngươi tấn công người khác chỉ để làm bản thân cảm thấy to lớn, mạnh mẽ. Cách duy nhất đối phó với lũ bắt nạt là phải tỏ ra không sợ chúng. Những trò trẻ con của chúng không có tác dụng gì hết. Và đó chính xác là những gì ta sẽ làm!” Cậu ta chỉ tay vào PaniK. “Hãy dùng thử trò đe dọa này với ta… nhưng ta không dễ dàng sợ hãi như vậy! Đặc biệt là khi chiến đấu vì bạn bè. PaniK, ta thách—”
“Xếp hàng đi, Yugi!” Tôi giành lời, bước lên phía trước, lấy bộ bài ra. “Tôi và tên này có hẹn trước, và tôi ghét có ai đó xen vào. Hơn nữa… tôi và cậu có quan điểm khác nhau. Cậu nghĩ rằng kẻ bắt nạt là những kẻ đáng thương dùng sức mạnh để che đậy khuyết điểm của bản thân. Còn tôi thì khác. Trên đời này, không thiếu những kẻ thích làm tổn thương người khác mà chẳng cần lý do. Ví dụ như tên PaniK này, hắn thích làm vậy không phải vì tuổi thơ bất hạnh, mà vì bản chất bệnh hoạn của hắn.” Tôi chỉnh trang lại quần áo. “Mày đã xấu còn thích đóng vai ác. Lên đi, cầm bộ bài thảm hại của mày ra đây, tao sẽ giành lại số sao của Mai, hủy diệt mày như hủy diệt thằng giả mạo kia. PaniK, tao thách đấu với mày!”
Lại một lần nữa, Pharaoh ngăn cản, dùng sức ngăn tôi lại.
“Không. Đây không phải lúc cho cách bạo lực của anh. Đánh bại hắn bằng cơn thịnh nộ, lòng căm thù thì anh khác gì hắn. Cách duy nhất để đánh bại hắn là cho hắn thấy bản thân sai thế nào. Thông qua trận đấu, dùng sự khéo léo thay vì bạo lực, dùng kỹ năng thay vì tàn nhẫn. Tôi sẽ cho PaniK thấy ý nghĩa thực sự của một tay đấu.” Pharaoh tiến về sân thi đấu. “Bây giờ ta đặt cược—”
“Dừng lại đi, cậu nói như Qui-Gon Jinn vậy!” Tôi cáu kỉnh, xoay người cản cậu ta. “Dạy dỗ cũng phải dạy đúng người, đúng thời điểm. Cái tên PaniK này hết thuốc chữa rồi, không cứu nổi đâu. Ngay cả khi cậu thắng, hắn sẽ viện đủ lý do để chứng minh cậu sai, hắn đúng và trận đấu không còn quan trọng. Nhìn hắn xem, hắn coi thường cậu, chẳng có lý do gì mà hắn lại đi nghe lời cậu hết. Cách duy nhất đối phó với loại người này là đập hắn nhừ đòn, cho hắn nếm mùi đau đớn, biết thế nào là sợ hãi.”
“Cách của anh là sai, Edwin. Đó là lý do tại sao tôi phải đấu… để chỉ cho hắn và cả cho anh.”
“Tôi không cần ai chỉ dạy hết, tôi vẫn đang chơi tốt ở giải đấu này nên đừng có coi thường kỹ năng của tôi. Hơn nữa, lại còn về tôn trọng đối thủ sao? Tôi xin, đối thủ của chúng ta là ai? PaniK, tên rác rưởi bị cấm thi đấu trên toàn thể thế giới, và ông chủ hắn, kẻ rút linh hồn người khác vào trong lá bài, bắt cóc trẻ em, chiếm đoạt tài sản. Chúng ta không còn ở tuổi ngồi xem hoạt hình nữa đâu mà cậu suy nghĩ ngây thơ quá vậy!”
Pharaoh nheo mắt nhìn tôi, không chút cảm xúc. “Chúng ta làm vậy thì chúng ta xấu xa khác gì chúng?”
“Vậy chúng ta ngồi xuống nói chuyện, năn nỉ chúng đừng làm thế nữa hả?”
“Ý tôi không phải như vậy, nhưng bắt chước hắn không phải là cách.”
“Thôi thôi, kẻ khác bắt cóc, đe dọa thì không thể chấp nhận được. Còn cậu làm chúng tan biến thành tro thì là được sao?”
Truyen.free giữ độc quyền bản dịch này, mọi hành vi sao chép không được cho phép.