Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 19: Yami Bakura

Pegasus đứng trên ban công lâu đài của ông hướng ra khu rừng, tay lắc nhẹ ly rượu.

Đây là vương quốc của ông, Duelist Kingdom của ông, nhưng đúng vào lúc ông tưởng chừng nắm giữ mọi thứ trong tay, thì mọi chuyện lại xoay chuyển ngoài dự liệu. Seto Kaiba trốn thoát và sắp sửa tới hòn đảo này; Yugi Moto, vượt ngoài mọi tính toán, đã đánh bại hai đối thủ có kỹ năng xuất chúng ngay cả khi gặp bất lợi. Sau cùng, Joseph Wheeler, kẻ tân binh mà Pegasus ít để tâm nhất, lại chiến thắng cả Mai Valentine lẫn Rex Raptor.

“Còn Eddie-boy,” ông thầm nhủ. “Cậu ta lẽ ra không là gì cả... chỉ là một phóng viên được cử đến để đưa tin về giải đấu.” Pegasus đã nhắm đến Kipling Chaos, một đấu thủ xoàng xĩnh. Ông ta sẽ nhanh chóng thua, nhưng thay vì bị đuổi khỏi hòn đảo, Kipling lại được mời làm khách danh dự. Pegasus dự định mời ông ta dùng bữa tối và uống rượu, to nhỏ mọi điều cần thiết, để khi Yugi đến và đưa ra những tuyên bố ngông cuồng của mình, người đàn ông này sẽ tức khắc phản đối cậu. Các bài báo sẽ được viết về chiến thắng của Pegasus, và ông trở thành người đứng đầu Tập đoàn Kaiba. Thậm chí ông còn làm giả sẵn tài liệu cho thấy ông và anh em Kaiba có quan hệ họ hàng xa, để ông có thể đòi quyền giám hộ Mokuba. Ông không cần tập đoàn này lâu, chỉ cần có được công nghệ hình chiếu ba chiều (hologram) và với sự giáo dưỡng đúng đắn, Mokuba sẽ lớn lên trở thành một doanh nhân tài ba, điều hành công việc kinh doanh cho Pegasus. Ông đã từng làm những việc tương tự trước đây… ‘Ta thực sự nên kiểm tra Yako và Gekko vào lúc nào đó…’

Pegasus lắc đầu ngán ngẩm, kế hoạch của mình bị đổ vỡ khi Kipling gãy chân, khiến cháu trai ông ta phải thay thế. Edwin Chaos gian xảo hơn nhiều so với chú của mình, trên bàn đấu lẫn trong đời thường. Dù ban đầu có chút lúng túng trước luật lệ tại Duelist Kingdom, nhưng một khi đã hiểu, cậu ta dễ dàng giành được chín ngôi sao. Về khía cạnh giao tiếp cá nhân, trong khoảng thời gian một ngày, cậu ta đã kết nối với Mako Tsunami, Mai Valentine, Yugi Moto và bạn bè của cậu, Mokuba, và cuối cùng là Eliminator số một. Lập liên minh với Yugi-boy khiến Mai cũng dành thời gian ở cạnh nhóm thiếu niên đó.

Thật… đáng lo ngại.

Toàn bộ kế hoạch loại bỏ Yugi là tách cậu khỏi nhóm bạn, khiến cậu đơn độc và tuyệt vọng, sau đó loại Joey khỏi giải đấu. Đó là chiêu tâm lý đơn giản mà hiệu quả. Vậy mà Eddie-boy đã phá hỏng mọi thứ.

“Tuy nhiên, đó không phải điều khiến ta thực sự bận tâm.” Pegasus nhớ lại câu nói của Edwin rằng ông ghét gian lận. Đúng, ông luôn tin vào chơi công bằng, phải biết vận dụng luật lệ thay vì lách luật. Kẻ ngốc phạm luật… người khôn dùng luật làm vũ khí. “Và ta ở đây cho phép PaniK thiết lập sàn đấu có thể gây tổn hại cho đối thủ bằng lửa.”

Chỉ riêng việc đưa con quái vật đó tham gia đã cho thấy ông tuyệt vọng đến thế nào. PaniK bị cấm tham gia mọi giải đấu trên toàn thế giới vì chiến thuật của hắn. Đe dọa, trộm cắp, bắt cóc… nhằm ép đối thủ bỏ cuộc. Hắn là thứ rác rưởi mà Pegasus lại cho phép đặt chân lên hòn đảo này. Ông muốn giành lại quyền kiểm soát, nhưng giờ thấy rằng ông chỉ khiến mình phải trả giá đắt hơn.

Ông nhắm mắt, quay vào trong, bước đến bàn làm việc và bấm một nút trên điện thoại. “Croquet?”

“Vâng, ngài Pegasus?”

“Liên hệ với Renard Volpe. Tôi cần cậu ta giúp.”

Tôi đã cố gắng hết sức để giữ tâm trạng mình thật tốt.

Nhưng quá muộn… đã hơn tám giờ tối khi mọi thứ được sắp xếp xong xuôi để chúng tôi có thể dùng bữa tối. Tôi vừa đói vừa cáu vì Tristan và Joey dành nửa buổi tối để c��i nhau về cách dựng lều thay vì đọc sách hướng dẫn. Cuối cùng tôi phải dọa đuổi họ khỏi trại nếu tiếp diễn và bắt họ đi lấy nước. Mai thì dễ dàng hơn, nhờ Tea và Mokuba giúp dựng lều, cùng với vòi hoa sen di động cô ấy mang theo, còn Yugi đi lấy củi. Tea đi tắm rồi… tôi không dám phàn nàn vì cái cảm giác bị Tea và Mai lườm nguýt là không hề dễ chịu.

Yugi bắt đầu nhóm lửa cho món cơm nấm mà Mai mang theo. Tôi thì tập trung dọn dẹp đống đồ mà mấy người này đã đổ ra đất. Sau một lúc mọi thứ đã gọn gàng. Tôi hỏi Yugi: “Tristan và Joey lại chạy đâu mất rồi? Nước chắc chắn đã đủ rồi!”

“Vâng, nhưng hai bạn ấy cãi nhau xem cách nào để nấu đồ ăn nhanh hơn, nên giờ đang tìm củi to.”

“Tuyệt, xem ra Joey thay vì dùng đầu để nghĩ, cậu ta dùng đầu để húc đổ cây. Tôi không để mọi người đói chết vì cậu từ chối ngăn Joey lại làm cái việc ngớ ngẩn này.”

“Không phải vậy đâu,” Yugi biện minh. “Joey thích làm mọi thứ theo cách của riêng mình.”

“Và cậu ta cứ tự nhiên làm mọi thứ cậu ta muốn bất chấp hậu quả,” tôi nhấn mạnh. “Rồi sau đó chỉ xin lỗi vài ba câu, rồi lại chứng nào tật nấy.”

“Đó là tình bạn, anh Edwin,” Yugi lập luận. “Chấp nhận lỗi lầm của bạn bè, và ở bên giúp đỡ bạn bè.”

“KHÔNG!” Tôi nói chắc nịch. “Đấy là mối quan hệ ký sinh, không phải tình bạn. Tình bạn thực sự là hiểu rõ bạn, đảm bảo bạn mình không mắc sai lầm để tự hại bản thân.” Tôi chỉ ngón tay vào Yugi. “Cậu dung túng cho Joey chính là đang hại cậu ta.”

“Em ngăn Joey đấu với Rex,” Yugi chỉ ra, nói rồi cậu ta bỗng bùng lên, và trong một lúc tôi tự hỏi liệu Pharaoh có sắp xuất hiện hay không.

Tôi chế giễu. “Và cậu ta hoàn toàn bỏ ngoài tai. Hẳn vì cậu, Tea, đặc biệt Tristan luôn chế nhạo cậu ta, nên cậu ta không xem lời nói ba người nghiêm túc, thêm vào đó là tính cách làm việc không suy nghĩ. Đến giờ cậu ta chưa gặp phải hậu quả lớn nào thì quả là rất may mắn rồi.”

“Anh hoàn toàn không hiểu gì về Joey… Anh không thể đánh giá cậu ấy dựa trên một vài ngày gặp mặt,” Yugi lập luận. “Cậu ấy là bạn của em! Cậu ấy sẽ làm bất cứ điều gì cho em!”

“Ngay cả khi nó đi ngược lại những gì cậu ta muốn?” Tôi hỏi, liếc nhìn Mokuba và thấy rằng thằng bé đang cố giả vờ đọc truyện, nhưng thực ra lại cực kỳ chăm chú lắng nghe chúng tôi tranh cãi. Tốt… nhân tiện dạy cho nó một bài học. “Nếu cậu nói rằng cách duy nhất để cứu ông nội cậu là Joey phải từ bỏ giải đấu và số tiền thưởng, liệu cậu ta có chấp nhận? Một bên là ông nội của bạn thân, một bên là em gái cậu ta. Và, tất nhiên, trường hợp xấu nhất là Serenity bị mù nhưng cô bé vẫn còn sống. Nhưng cậu thực sự nghĩ Joey sẽ từ bỏ khi mà mọi tế bào não trong cái đầu rỗng tuếch ấy chỉ biết kêu gào cứu em gái. Liệu cậu ta có hy sinh mạng sống ông nội cậu không?”

Yugi im lặng từ chối trả lời.

“Trước đó, mới quen nhau chưa đầy một tiếng, Joey thách đấu tôi vì không thích cuộc trao đổi giữa tôi và cậu. Cậu ta nghĩ bản thân biết nhiều hơn, tự ý quyết định thay cậu. Và tôi phải nói là nếu tôi là một kẻ đểu cáng, tôi sẽ nhử cậu ta cược nhiều hơn đến khi cuỗm sạch toàn bộ bài của Joey. Yugi, liệu cậu c�� ngăn cậu ta hay đứng nhìn không? Hoặc Joey có chịu lắng nghe?”

Yugi tiếp tục im lặng, cúi mặt nhìn xuống nồi thức ăn.

“Nghe này,” tôi nói, cảm giác tội lỗi vì đã dồn ép Yugi đang dần dâng lên. “Xin lỗi, tôi không có ác ý. Nhưng Joey thực sự gặp vấn đề rất lớn, và nếu cậu là một người bạn thực sự, hãy thẳng thắn chỉ rõ lỗi sai cho cậu ta thay vì cứ xí xóa mọi thứ. Nếu không, cậu ta sẽ không bao giờ trưởng thành.” Tôi dừng lại, lắng nghe động tĩnh khu rừng. Tôi biết rằng Bakura sắp xuất hiện bất cứ lúc nào, nhưng chưa thấy gì nên tôi nói tiếp. “Mai nói đúng về việc cậu giúp Joey quá nhiều trong các cuộc đấu… nhưng không phải theo cách cô ấy nghĩ.”

“Ý anh là?” Yugi hỏi, có vẻ như sự tò mò đã chiến thắng sự khó chịu khi tôi chỉ ra lỗi trong mối quan hệ bạn bè của Yugi.

Tôi ăn vội vài miếng đồ khô trước khi tiếp lời. “Cậu muốn giúp Joey, và Joey cũng muốn học hỏi? Cậu ta lắng nghe lời khuyên rất tốt. Nhưng cả hai có thường xuyên ngồi xuống thảo luận chiến thuật? Giúp cải thiện bộ bài của cậu ta? Hay xem lại luật để xác định những luật mà cả hai có thể đang bỏ sót?”

Yugi cúi mặt xuống nhìn nồi cơm, đủ để tôi hiểu cậu đã có câu trả lời.

“Muốn giúp cậu ta? Dừng việc nhắc bài trong trận đấu, cứ để cậu ta tự quyết định.”

“Joey không giỏi tập luyện như vậy,” Yugi nói.

“Joey không muốn tập luyện thì đúng hơn.”

Yugi lườm tôi. “Đủ rồi! Joey là người bạn tuyệt vời, anh không thể tiếp tục xúc phạm cậu ấy như vậy! Chỉ vì cậu ấy không giống như anh hay em không có nghĩa…”

“Hả? Nói tiếp đi, nói đi!” Yugi câm nín. “Lười biếng? Trẻ con? Đừng nói cậu ta không phải.” Bầu không khí trở nên nặng nề và im lặng bao trùm. “Cậu biết tôi đúng nhưng sợ phải thừa nhận điều đó. Joey chỉ muốn lao vào và giành chiến thắng với nỗ lực ít ỏi nhất có thể. Cậu ta muốn trở thành người giỏi nhất mà không muốn mất thời gian học hỏi.” Tôi ra hiệu với Mokuba. “Hôm nay Mokuba đã xem trận đấu Joey đấu với Rex và cùng tôi thảo luận chiến thuật. Khi rời khỏi đây, tôi sẽ giúp thằng bé tạo ra bộ bài rồi luyện tập cùng nhau. Sau đó t��i tìm những giải đấu nhỏ để thằng bé tích lũy kinh nghiệm. Cậu nghĩ Joey có làm nổi những việc này không?”

“Anh sẽ làm vậy sao?” Mokuba tò mò.

Tôi mỉm cười, gật đầu với thằng bé. “Tất nhiên, trừ khi anh hai nhóc không muốn. Anh sẽ cho nhóc số điện thoại để khi nào thoát khỏi đây chúng ta vẫn liên lạc v��i nhau.” Nụ cười phấn khích của Mokuba dành cho tôi giống như mặt trời ló dạng sau cơn mưa. Với sự miễn cưỡng, tôi quay lại nhìn Yugi. “Tôi không thích nói vậy, nhưng đều là muốn tốt cho Joey. Cậu ta có vấn đề rất lớn, và cần phải nhanh chóng loại bỏ nó.” Tôi nghĩ tới những gì sẽ diễn ra. Joey thách đấu Kaiba và ăn hành, Joey đấu với Bonz, Joey mất Red-Eyes vào tay Rare Hunters. Cậu ta cần nhận ra rằng nếu muốn trở thành… một đấu thủ giỏi… cậu ta cần phải chậm lại, từ từ học hỏi… hoặc phải trưởng thành và trở nên giỏi thật nhanh.”

Tôi không bao giờ nghe được câu trả lời của Yugi vì tiếng hét của Tea đã khiến tất cả lập tức cảnh giác.

Yugi nhanh chóng tiến tới chỗ phát ra tiếng thét. Mokuba định tham gia nhưng bị tôi chặn lại. Tôi đoán khả năng cao là Yami Bakura, nên không muốn mạo hiểm để tránh việc một Eliminator nào đó tận dụng cơ hội bắt lấy Mokuba. Pegasus hứa hắn không đụng vào thằng bé chứ không hứa tay sai hắn không làm vậy. Cộng thêm tên khốn PaniK còn trốn trong bóng tối, tôi cần tránh đối mặt với nhiều kẻ thù một lúc.

Một vài phút sau, Mai quay trở lại khu cắm trại, kéo tai Joey theo, Yugi và Tristan thì đỏ mặt, nhăn nhó. “Lại gì nữa đây?” Tôi hỏi, trong khi Joey cố gắng biện minh cho mình.

“Tên dê xồm này xông vào phòng tắm để nhìn trộm Tea!” Mai than vãn, cuối cùng cũng bỏ tay khỏi tai Joey.

“Cậu ấy hét lên và tớ lao vào giúp! Tớ là anh hùng!” Joey phàn nàn, vừa xoa xoa tai bị véo.

“Và khi cả tôi lẫn Tea hét, rằng cậu KHÔNG phải vào nhà tắm… Tiếng động lạ phát ra từ bên ngoài, thế mà cậu vẫn xông vào?” Mai hỏi vặn lại.

“Ờ thì… có thể cậu ấy bị ép nói như vậy. Ai mà biết được.” Joey xoa tai, Mai bực tức đi ra đứng canh trước nhà tắm.

Sau đó, mọi chuyện trở nên ổn thỏa. Mọi người quây quần ăn uống, nói chuyện với nhau. Mai hòa nhập với mọi người khá tốt, cô ấy kể về chuyện từng làm nhân viên chia bài ở sòng bạc. Từng tham gia giải đấu kỳ lạ, khiến mọi người phải hoán đổi bộ bài cho nhau…

Đến mười giờ đêm, Mai đi tắm. Cô ấy chuẩn bị thua PaniK nhưng tôi không thể làm gì hơn. Tôi thay bộ đồ ngủ (tôi không muốn ng��� trong bộ quần áo đã băng rừng cả ngày) và trở lại nhìn thấy Tristan bắt đầu kể chuyện ma.

“Dừng!” tôi cắt ngang.

“Đúng!” Tea ủng hộ. “Mokuba còn bé.”

“Em muốn nghe chuyện ma.” cậu bé than vãn.

“Còn anh thì không!” Cả nhóm nhìn vào tôi. “Thực ra, tôi có trí tưởng tượng phong phú. Những câu chuyện ma khiến tôi thực sự trở nên không thoải mái. Mọi người đừng kể chuyện ma khi tôi còn thức. Tôi không muốn đánh thức bất kỳ ai vào buổi đêm cả. Ngoài ra,” tôi nhìn Mokuba, “đến giờ ngủ rồi.”

“Nhưng…” thằng bé ngáp, “…vẫn còn sớm mà.”

“Muộn rồi, anh không muốn vừa ngủ dậy đã thấy cả tá lũ Eliminator ngồi chờ đâu. Hơn nữa, Kaiba có cho em thức muộn không?”

“Không ạ.”

“Nên anh không muốn nghe Kaiba cằn nhằn vì cho phép em thức khuya.” Tôi thở dài nhìn Mokuba nói. “Anh hứa sẽ đánh thức em nếu có chuyện gì xảy ra. Mọi người cũng sắp đi ngủ rồi vì mai còn phải thi đấu nữa.”

“Vâng, vâng.” Mokuba đứng dậy đi vào trong lều. “Tốt nhất là nên gọi em…” cậu bé ngáp, “…nếu có chuyện gì xảy ra.”

“Anh hứa.”

Tất nhiên là không.

Tôi bắt đầu nghĩ tới việc chuẩn bị xảy ra tại nơi chết tiệt này, Bakura và Pharaoh sẽ tham gia trò chơi bóng tối với linh hồn của Yugi, Tea, Tristan, Joey. Tôi nghĩ cách khôn ngoan nhất là tránh xa họ trong lúc này. Tốt hơn hết kiếm cái cớ để đi lang thang, có thể là xem Mai đấu với PaniK rồi quay trở lại sau khi họ xong việc.

Dù vậy, tôi thật sự hiếu kỳ trước sức mạnh của Bảo vật Ngàn năm. Hắn sẽ hỏi một câu hỏi mà tất cả fan bộ truyện đều nghĩ đến. Lá bài yêu thích của bạn là gì, lá bài mà bạn muốn linh hồn mình nhập vào, sau đó nhốt linh hồn của người trả lời vào lá bài đó.

Tuy nhiên tôi không muốn để Mokuba tham gia trò chơi bóng tối. Luật chỉ có năm khu quái vật vừa đủ cho Yugi, Joey, Tristan, Tea, và bản thân tôi. Chuyện gì xảy ra với Mokuba tôi không muốn nghĩ tới.

Vì vậy, Mokuba phải đi ngủ. Khoảng hai mươi phút sau, tôi thực sự cảm thấy khó chịu—

“Mọi người nghĩ chúng ta nên xem Mai thế nào?” Tea đề xuất.

Yugi đồng ý. “Ừ, cô ấy đi đâu vào buổi đêm thế này chứ.”

“Có l��� là một cái bẫy,” Joey nói, Tristan gật đầu. Đột nhiên tất cả nghe thấy tiếng bụi cây bắt đầu rung lắc. Nếu không phải tôi biết Bakura đang bị Zorc điều khiển, tôi đã xông lên táng hắn một trận vì làm trò hù mọi người. Tôi đứng dậy, Tristan và Joey đứng quanh Tea. “Ai đấy, ra mặt đi!”

Quả nhiên, Bakura bước ra từ bụi cây.

“Thấy chưa, tớ nói rồi.” Tea núp sau lưng mọi người hét. “Tớ không tưởng tượng đâu.”

“Tea, ù tai anh rồi.” tôi phàn nàn.

“Cậu làm gì ở ngoài này vậy, Bakura?” Joey hỏi.

“Tớ đoán cũng giống như các bạn thôi.”

Tôi giơ tay. “Đấy không phải câu trả lời. Cậu là ai? Đang làm gì ở đây? Cậu không có găng tay thi đấu, tôi không nhớ cậu trong đám đông ở lâu đài của Pegasus…”

Bakura khẽ mỉm cười và tôi cảm thấy nổi da gà. Chính xác, Zorc đang nắm toàn quyền kiểm soát.

“Tên tôi là Bakura.” Tên khốn này nhỏ nhẹ nói, cốt để giăng bẫy. “Còn anh là?”

“Đây là Edwin,” Tea nói, ám chỉ Bakura hãy tham gia cùng. “Bọn tớ gặp anh ấy trên tàu… anh ấy đã giúp đỡ bọn tớ trong tình huống khó khăn.���

“Anh đang mặc đồ ngủ?”

“Đúng, đúng.” tôi trả lời cho xong chuyện.

Tôi nhận ra rằng mình không ép được Bakura nữa, tôi ngồi xuống nghe đám thiếu niên ngồi nói chuyện với người bạn cực kỳ bình thường này. Cả đám nói chuyện tầm một tiếng, khiến tôi không thể chịu nổi cơn buồn ngủ nữa, thì Tristan bắt đầu hỏi Joey câu mấu chốt. “Anh bạn, sao cậu cứ nhìn chằm chằm vào lá bài đó vậy?”

“Tớ sẽ nói, nếu mọi người đừng cười.” Joey giơ lá Flame Swordsman lên. “Đôi khi, tớ tưởng tượng mình là nó, chém đôi bất kỳ quái vật nào trên sân đấu.” Joey gãi đầu cười cợt, “Thật ngớ ngẩn nhỉ?”

“Không hề, việc hình dung bản thân thành thứ yêu thích trong truyện, anime, phim… là chuyện bình thường.”

Bakura gật đầu đồng ý. “Edwin nói đúng. Các bạn muốn trở thành lá bài gì?”

Joey bắt chước Flame Swordsman, vung kiếm loạn xạ. “Flame Swordsman cực ngầu!”

Tristan đứng dậy theo. “Không hợp gu của tớ! Xem đây, The Cyber Commander!”

“Mấy cậu thật là!” Tea nói.

Yugi trả lời, “Tớ nghĩ mọi người đều có một lá bài để nhận dạng bản thân. Cậu cũng thử xem.” Tea lấy bộ bài của mình ra bắt đầu tìm. “Còn anh thì sao, Edwin?”

“Hiển nhiên là,” tôi rút lá Endymion ra. “Kể từ khi tôi thấy nó trong bộ bài của chú, tôi đã cảm thấy mối liên hệ sâu sắc với nó.”

“Xem tớ đây!” Tea tìm thấy rồi. “Magician of Faith.”

“Cậu đang đùa bọn mình à?” Tristan nhận định.

“Hãy cho tớ biết lá bài của cậu, Yugi,” Bakura nói.

“Tớ ghét bắt chước anh Edwin, nhưng anh ấy có lý.” Yugi lấy ra lá Dark Magician. “Giống như anh ấy, tớ cảm thấy có mối liên hệ sâu sắc với lá bài này ngay khi có nó. Tớ không thể tưởng tượng đấu bài mà thiếu đi nó. Cậu quan tâm đến lá bài nào nhất, Bakura?”

“Lá này.” Bakura trả lời.

“Quân bài nhìn buồn cười này có tác dụng gì?” Joey hỏi.

Bakura cười nham hiểm. “Nếu cậu muốn biết thì sao không làm một trận giao hữu vui vẻ ngay bây giờ?”

“Ừ, một trận đấu không dính dáng gì đến mấy ngôi sao thật thoải mái,” Joey quả quyết.

“Tớ đồng ý.” Yugi trả lời.

“Tại sao tất cả các bạn không đặt lá bài yêu thích của mình vào bộ bài của Yugi để giống như tất cả chúng ta đều đang chơi?” Bakura nói. Những người khác nhanh chóng gật đầu đồng ý, tôi ma xui quỷ khiến thế nào cũng làm theo yêu cầu. Yugi và Bakura bắt đầu vẽ sân đấu. Tôi bắt đầu thấy mình ngu ngốc rồi.

“Mẹ nó, tại sao mình lại nghịch ngu thế này. Bị Pegasus nhắm đến chưa đủ sao mà giờ còn muốn Zorc nhắm đến nữa.”

“Edwin, lại đây đi!” Tristan gọi.

“Trước khi trận đấu bắt đầu, tớ có thứ này muốn các bạn thấy, đặc biệt là cậu, Yugi.” Giọng Bakura trở nên nham hiểm.

“Bảo vật Ngàn năm!” Yugi kêu lên và tôi thấy nó.

Chiếc Vòng Tròn Trí Tuệ Ngàn Năm.

Xong rồi.

“Hello darkness, my old friend,” tôi lẩm bẩm khi Bakura đưa chúng tôi vào trò chơi bóng tối. Chiếc vòng phát sáng… mọi thứ xung quanh trở nên tối đen.

Mọi bản quyền đối với phần biên tập này đều thuộc về truyen.free, hy vọng quý vị độc giả sẽ đón nhận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free