(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 18: Mai và Edwin
"Mọi thứ diễn ra đúng như mình dự đoán!" Mai nghĩ khi thấy Joey Wheeler vất vả chống đỡ những con khủng long của Rex Raptor. "Joey ngốc nghếch, chỉ cần khích bác một chút là cậu ta liền thách đấu với Rex mà không cần suy nghĩ." Con quái thú Axe Raider của chàng trai tóc vàng, bị tiêu diệt bởi Sword Arm of Dragon của Rex, khiến cậu ta một lần nữa không có quái vật trên sân. Trận đấu cứ lặp đi lặp lại: Joey triệu hồi một thứ gì đó, nghĩ rằng cuối cùng mình đã có một giải pháp, nhưng ngay sau đó lại bị đẩy trở lại vạch xuất phát.
Chút nữa thôi Rex sẽ đánh bại Joey và lấy lại ngôi sao mà Joey đã thắng được từ cô. Sau đó cô sẽ đánh thắng Rex, rồi mọi thứ sẽ trở về đúng quỹ đạo ban đầu. Cô cực kỳ khó chịu về việc mình thua một tay mơ như Joey, đó là một vết nhơ trên bảng thành tích của cô.
Mọi thứ đã diễn ra đúng như ý muốn của Mai.
Vậy tại sao cô không vui?
Cô đáng ra phải cười thật lớn. Kế hoạch lợi dụng Rex nhằm trả thù Joey đang tiến triển tốt đẹp. Yugi không được phép nhắc nhở bạn mình. Joey chỉ có một mình, mỗi khi điểm gốc của cậu ta giảm xuống là cô lại tiến gần thêm một bước tới chiến thắng, cảm giác đó thật ngọt ngào.
Vậy tại sao cô lại cảm thấy rất... trống rỗng?
Mai thấy mình không thể tập trung vào trận đấu, trong thâm tâm cô cứ nghĩ về mấy phút trước. Khi đang tìm cách dụ Joey thách đấu Rex, cô nhìn thấy... một người quen thuộc.
Edwin Chaos.
Anh ta đi cùng một đứa trẻ nhưng điều đó không quan trọng; điều quan trọng là ánh mắt của anh ta nhìn cô. Ánh mắt đó giống như cách cô hay nhìn nhiều người khác. Nó toát lên sự khinh bỉ, chán ghét một điều gì đó, hoặc một ai đó, khiến người nhìn không muốn tốn thêm một giây phút nào nữa. Edwin đã nhìn thẳng vào mắt cô, mắt đối mắt, trước khi anh ta đi tới chỗ Joey. Edwin coi cô như không khí dù cả hai đã cùng nhau trải qua một buổi chiều. Một buổi chiều thú vị, Mai thừa nhận, ngay cả với sự cố không mong muốn đó.
"Này! Anh là ai?" Rex gầm gừ, nắm chặt nắm đấm hướng về phía Edwin. "Đừng hòng ngăn cản tôi thách đấu với tên này, nghe rõ không?"
Anh ta không phản ứng lại với Rex, lặng lẽ quay sang Joey.
"Cậu cũng muốn ngăn tớ lại sao?" Joey nói nghiêm túc. "Vô ích, tớ sẽ đấu với tên này bất kể cậu nói gì."
"Tôi đã thấy mọi thứ." Edwin nói, một giọng trầm như vị vua đang phán xét một người ăn xin. "Tất cả mọi chuyện. Tôi không có gì để nói với bất kỳ ai." Nói rồi, anh chuyển sang đứng cùng đứa trẻ cách xa nhóm Yugi, Mai nhận ra đây là một sự phân chia rõ ràng. Sau cùng Joey gật đầu chấp nhận lời thách đấu của Rex. Cả hai đi vào khu vực thi đấu cách khu vực chờ một đoạn ngắn.
Và bây giờ anh ta đã ở đúng nơi cô muốn, và tất cả những gì cô có thể nghĩ là Edwin thậm chí còn không nhìn cô.
"Anh ta không thể vẫn còn tức giận chuyện lần đó chứ?" Mai suy nghĩ. "Ừm, anh ta không hài lòng, mình đã cố gắng lừa anh ta... và mình không hiểu tại sao anh ta lại bỏ đi khi mình đề nghị ăn tối cùng nhau. Anh ta không thể buồn vì lý do như vậy chứ? Hay muốn mình xin lỗi sao?" Cô đắm chìm trong suy nghĩ đến mức không quan tâm tới Joey vừa nói gì. "Xin lỗi vì gì? Mình có làm gì sai đâu?" Cô than vãn. "Đó là một phần của kế hoạch thôi mà." Cô ngước lên nhìn trộm Edwin rồi tự nhủ chấp nhận. "Chết tiệt, thừa nhận đi Mai... mày đã muốn lừa anh ta rồi cố gắng biến điều đó thành sự thật. Anh ta không thích như vậy, nhìn thấu thủ đoạn của mày, sau đó mày đã không chạy theo xin lỗi. Đó là lý do anh ta hành động như thế này."
Mai hậm hực.
"Để xem sao," cô nói nhẹ nhàng với bản thân trước khi bước đến chỗ cô gái kia... Tanya hay Tina gì đó. Yugi không còn ở đây, Mai tự hỏi liệu Yugi có đang cố gắng kiềm chế sự thôi thúc muốn giúp đỡ kỹ năng đấu bài tệ hại của Joey.
"Cô muốn gì?" Tea hỏi với vẻ khó chịu khi Mai đứng cạnh.
Mai giơ hai tay ra. "Thôi nào... mọi người sẽ nghĩ rằng cô không vui khi gặp tôi! Những người như cô luôn đề cao lòng tốt và tình bạn cơ mà."
"Phải, dành cho những người tốt! Không phải kẻ lừa dối bạn tôi."
"Joey không phải là trẻ con. Nếu cậu ta không muốn đánh với Rex, cậu ta có thể từ chối bất cứ lúc nào. Cô tức giận vì cậu ta không làm những gì cô muốn... hẳn đã quen với việc mấy cậu trai cứ vây quanh rồi."
"Cái gì? Tôi... không... ý tôi là..."
Tea bối rối một chút trước khi trừng mắt nhìn Mai. "Tại sao cô không quay lại cổ vũ cho Rex, hả?"
"Ôi, họ còn lâu mới xong. Tôi tò mò về thành viên mới của mấy người." Cô chỉ về Edwin, người đang đứng tựa vào cây xem trận đấu, cùng một đứa bé ngồi bên cạnh. "Tôi biết Edwin, nhưng kia là ai? Em trai anh ta hay gì?"
"Không phải," Tea trả lời. "Nếu cô tò mò muốn biết đó là Mokuba Kaiba."
"Mo... Mokuba?" Mai nhìn cậu bé và chợt nhớ cậu bé từng xuất hiện xem Kaiba thi đấu. "Kaiba luôn giữ thằng nhóc khư khư bên cạnh... cậu ta làm gì ở đây?"
"Pegasus đem thằng bé đến đây làm con tin để cố gắng thâu tóm tập đoàn Kaiba. Edwin thách đấu với một tên Eliminator để giành lại tự do cho thằng bé."
"Thật vậy sao?" Mai hỏi trước khi rời đi.
"Mai!" Rex gọi lớn. "Này Mai! Cô định đi đâu! Tôi sắp đánh bại tên ngốc này! Tốt nhất đừng quên lời hứa tái đấu của chúng ta."
"Bình tĩnh đi Rex, tôi cần nghỉ ngơi một chút. Muốn tái đấu? Hãy thắng Joey trước đã, Rex."
"Triệu hồi Flame Swordsman!"
Mai lặng lẽ, không thèm nhìn lá bài mới của Joey đã dễ dàng tiêu diệt khủng long của Rex. Tên ngốc đó... cậu ta quên rằng theo luật Duelist Kingdom, khủng long yếu thế hơn lửa. Nếu biết chắc hẳn Rex sẽ hét lên phản đối. Tuy nhiên, tôi không quá lo lắng, Rex là á quân Nhật Bản... không đời nào chỉ với một kiếm sĩ với thanh kiếm rực cháy hạ được cậu ta. Cô tiến về chỗ Edwin, càng đến gần cô càng nghe rõ anh ta đang dạy Mokuba, người đang chăm chú theo dõi trận đấu.
"Được rồi, Joey triệu hồi Flame Swordsman, quái thú được tăng sức tấn công nhờ môi trường lẫn hệ lửa, vì một cơ chế mà chỉ Pegasus mới hiểu đem lại lợi thế trước khủng long. Em làm thế nào để đánh bại dũng sĩ ấy?"
"Nhưng em không biết trên tay Rex có những lá bài gì."
"Anh không hỏi em Rex sẽ làm gì." Edwin nói nhẹ nhàng. "Anh cũng không bảo em đưa ra chiến lược. Anh muốn em nghĩ xem làm cách nào hạ được Flame Swordsman."
"Ồ... rõ ràng là em sẽ triệu hồi con quái thú mạnh hơn Flame Swordsman."
"Theo hướng nào?"
"Ý anh là sao?"
"Chỉ mỗi sức tấn công cao hơn?"
"Vâng!" Edwin ra hiệu cho Mokuba nhìn lên sân đấu đúng lúc Rex triệu hồi Serpent Night Dragon. "Em hiểu rồi! Vì Khủng long yếu trước lửa nên triệu hồi thứ gì đó không phải là Khủng long! Nhưng tại sao Rex lại có rồng trong bộ bài khủng long?"
"Anh cũng không biết," Edwin lắc đầu. "Còn gì nữa? Còn cách nào khác giúp em đánh bại Flame Swordsman?" Khi anh hỏi, con rồng đã dễ dàng đánh bại Flame Swordsman của Joey, đưa Rex giành lại quyền kiểm soát.
"...Một con khủng long hệ nước?" Mokuba không chắc chắn.
"Chính xác! Nước dập lửa, vì vậy nó sẽ cho phép em dập tắt thanh kiếm và ngăn Khủng long mất điểm tấn công, đồng thời giảm sức mạnh Flame Swordsman. Còn gì nữa?"
"Còn nữa ạ?"
Edwin cười. "Chính môi trường trận đấu. Em có thể tấn công để ngăn nó tăng cường sức mạnh cho đối phương."
"Nhưng những con quái vật của anh cũng sẽ yếu đi," Mokuba thắc mắc.
"Không, nếu như em biết cách. Giống như xương khủng long bị tiêu diệt trong trận tạo nên nghĩa địa khủng long, giúp tăng sức mạnh cho các con khủng long khác trên sân. Nhưng chỉ làm được như vậy sau khi phá hủy tan nát sân đấu."
"Như vậy cũng được?"
"Theo luật Duelist Kingdom, đúng."
Thích thú với những gì anh ta đang làm, và việc anh ta không giúp Joey, Mai quyết định bắt chuyện. "Chào anh, Edwin."
"Mai."
"Vậy là anh cũng để ý đến tôi." Mai nói với giọng trêu chọc. "Tôi bắt đầu nghĩ rằng anh sẽ phớt lờ tôi. Không chào tôi hay bất cứ điều gì."
Edwin, trước sự ngạc nhiên của cô, trả lời. "Xin lỗi, tôi không biết thái độ của cô như thế nào nữa. Hừm, ít ra tôi cũng nên mở lời nói gì đó. Xin lỗi."
Mai ngạc nhiên. Cô mong đợi lời phê bình gay gắt, lời xúc phạm, lời phủ nhận... không phải là một lời xin lỗi trung thực và sự bối rối. Nó cho cô cảm giác nhẹ nhõm. "Ừm... không sao đâu."
"Hai anh chị biết nhau?" Mokuba hỏi.
"Bọn anh quen nhau ở Domino." Edwin nói, liếc Mai một cái. "Cô ấy cố gắng tìm hiểu về bộ bài của anh. Nhân tiện, đó là Endymion với các hiệu ứng hủy diệt... đề phòng trường hợp cô định thử thứ gì đó khác để lấy thông tin."
Cô đã quyết định không phủ nhận nữa. "Giờ thì lý do tôi mời anh đi ăn tối với tôi là vì tôi đói và tôi thích đi cùng anh." Edwin khó chịu, nhanh chóng xua tay.
"Được rồi, chúng ta chưa thân đến mức nói đùa như vậy đâu." Mai tiến đến cạnh cái cây, nhìn Red-Eyes Black Dragon của Rex tiêu diệt hai quái thú của Joey (cậu ta triệu hồi chúng từ bao giờ?). "Dù sao thì hai người đang làm gì?"
"Mokuba muốn học cách chơi bài nhưng chưa có bộ bài riêng. Nên tôi dạy cậu nhóc quan sát học hỏi từ trận đấu này."
Mai suýt nữa lỡ lời. Cô muốn chế giễu rằng em trai của Kaiba lừng danh lại phải học cách chơi bài ma thuật từ một người lạ mặt vô danh. Tea nói với cô rằng cậu bé đã phải trải qua thời gian khó khăn. Tiếp theo cô chợt nhận ra Yugi cũng vô danh, nhưng cậu ta đã đánh bại Kaiba, Weevil và cả Marik nữa.
Cuối cùng vì cô có cảm giác rằng nếu bây giờ lỡ lời thì đây sẽ là lần cuối cùng cô nói chuyện với Edwin Chaos. Và trong khi cô không thể xác định chính xác tại sao... cô không thích ý tưởng coi anh ta là kẻ thù.
"Chắc vì anh ta không coi mình như một mục tiêu để chinh phục..." Cô tự nghĩ trước khi hỏi. "Quan sát? Không cổ vũ cho Joey?"
"Tôi hy vọng cậu ta thắng." Edwin nói. "Cậu ta là người tốt. Tốt nhưng ngu ngốc."
Mokuba thêm vào. "Anh hai nói là Joey mãi mãi không bao giờ thắng được anh ấy."
"Đừng tin cậu ta. Bất kỳ ai cũng có thể thắng bất kỳ lúc nào. Không bao giờ bỏ cuộc, như John Cena nói."
Mai khá ấn tượng. Edwin có mặt trên đảo để đưa tin về giải đấu nhưng anh ấy hành động giống như một giáo sư hơn là phóng viên.
"Này nhóc," Mai gọi, "em có phiền để chị và Edwin nói chuyện riêng một chút được không?"
Mokuba nhìn sang Edwin, người gật đầu. "Ở gần Yugi, Tristan và Tea, được không? Như vậy anh có thể thấy em. Bọn anh chắc sẽ nói nhanh thôi." Mokuba không chắc chắn về điều đó nhưng cuối cùng đồng ý, nhanh chóng đến chỗ nhóm Yugi, những người đang cổ vũ Joey. "Được rồi Mai... có gì nói đi."
"Đầu tiên, tôi muốn nói rằng tôi xin lỗi về buổi chiều hôm đó," cô nói, ngay cả bản thân cũng ngạc nhiên với lời xin lỗi của mình. Dù sao Edwin đã xin lỗi trước nên làm vậy là công bằng.
"Cô xin lỗi vì cô biết mình làm sai? Hay vì tôi giận nên cô muốn sửa chữa mọi thứ? Hay cô vẫn cho rằng bản thân là đúng nhưng muốn tôi bỏ qua?"
"À thì... chắc là cái thứ hai."
Edwin vui vẻ. "Ít nhất thì cô thành thật."
"Nhưng bây giờ tôi cảm thấy rằng anh đang không thực sự hài lòng với tôi."
"Thật ư?" Cô giả vờ ngây thơ vô số tội à? Anh ta chỉ tay về phía Joey. "Cô lừa một người mới chơi đấu với á quân Nhật Bản bởi vì cậu ta may mắn đánh bại cô... chưa kể cô có 8 ngôi sao. Cô chơi đùa với một người đang chiến đấu để kiếm tiền giúp em gái mình phẫu thuật." Edwin quay đi. "Cô hẳn rất tự hào."
Câu nói đấy khiến niềm tự hào của cô biến thành tro bụi. Và cô ấy không thích điều này. "Này, cậu ta là kẻ lớn tiếng khoe khoang chiến tích đánh bại tôi! Đấy là những gì cậu ta xứng đáng nhận."
"Cô nhìn lại bản thân xem, dùng chiêu trò gian lận!" Edwin phản bác. "May mà người phát hiện là tên ngốc Joey chứ người khác biết cô gian lận thì đảm bảo đời cô tàn. Cô nên biết Pegasus ghét gian lận như thế nào, lên mạng tra tên Bandit Keith xem... sự nghiệp của hắn đi tong. Đúng, việc cậu ta khoe khoang hơi quá, nhưng chấp nhặt làm gì. Hãy để cậu ta lạc quan chút đi."
Mai ngớ người. Cô chưa từng nghĩ sự việc có thể đi theo chiều hướng xấu như vậy. Mọi chuyện sẽ ra sao nếu có ai đó lật tẩy mánh khóe của cô rồi báo cho ban tổ chức giải. Hầu hết mọi người biết việc Pegasus vùi dập Keith Howard tại giải liên lục địa ra sao. Bằng cách viết chiến thuật cho một đứa bé cổ động viên để cậu bé đánh bại Keith. Có nhiều tin đồn từ lâu về việc Keith chơi gian lận nên hắn đã bị Pegasus trừng phạt bằng cách không thể thảm hại hơn.
Và đó có thể là cô trong tương lai.
"Cái gì?" Mai tức giận từ chối trả lời những gì Edwin đặt ra. "Anh bắt tôi nhìn nhận Joey theo một cách khác sau những gì cậu ta đã làm?"
"Hoàn toàn không." Edwin khẳng định chắc nịch. "Tôi bảo với Mokuba rằng Joey là tên đại ngốc. Điều mà tôi không nhắc tới là khi có chút thời gian, tôi sẽ bắt Joey ngồi xuống nói chuyện nhằm giải quyết vấn đề cho cậu ta. Không phải lúc nào nắm đấm cũng giải quyết được vấn đề hay có Yugi cứu cậu ta khỏi rắc rối. Nhưng không chỉ riêng Joey, nhóm của cậu ta cũng phải được nhắc nhở. Yugi... như cô nói nên hạn chế giúp đỡ Joey, hãy để cậu ta trải nghiệm một mình. Tristan cần bớt nhường nhịn Joey tránh để cậu ta được nước lấn tới. Tea ngay sau khi giảng đạo lý thì lại hùa vào trêu chọc Joey. Tôi ghét như thế này. Tôi đến đây để chơi mà giờ bị cuốn vào mấy thứ kế hoạch của Pegasus lẫn đóng vai cha mẹ cho ba thanh thiếu niên và đứa nhóc 11 tuổi."
"Xem ra tôi và anh là những người lớn tuổi nhất thi đấu," Mai nói, khoanh tay trước ngực.
"Nhưng Joey sai nhưng không có nghĩa cô đúng. Cô trả thù Joey vì lý do vớ vẩn."
Mai tròn mắt nhìn Edwin. "Cuộc sống thật tàn nhẫn, Edwin. Nếu anh không nghĩ như vậy anh vẫn là một đứa trẻ. Cuộc sống khiến anh đánh mất đi nhiều thứ và anh cần—"
"Thôi đi!" Edwin giọng trở nên khàn khàn khắc nghiệt. "Đừng dạy đời tôi về cuộc sống lấy đi những gì. Hiểu chứ? Đừng bao giờ nhắc nó với tôi."
Cô nuốt nước bọt. Khoảnh khắc đó chỉ diễn ra trong tích tắc nhưng cô vẫn cảm thấy sức nặng của nó. "Có chuyện gì vậy?"
"Không có gì. Một ngày nào đó có lẽ tôi sẽ nói về nó nhưng không phải bây giờ." Vẻ mặt của Edwin nhìn như sắp khóc, khiến cảm giác tội lỗi trước đây của Mai chỉ là hạt cát, so với sa mạc hiện tại trong trái tim cô. Edwin hẳn là đang kiềm chế nỗi đau.
"Được rồi," Mai nói. Cô muốn nói rằng cô xin lỗi, rằng cô hiểu, nhưng cô biết đó là điều cuối cùng anh ấy muốn nghe.
"Mai, cô có quyền lựa chọn, cô biết không?" Edwin hỏi, trang trọng và hy vọng một cách kỳ lạ. Trước mặt họ, Joey bắt đầu dùng Time Wizard tung đồng xu. "Cuộc sống đôi khi mang lại cho cô nhiều điều tồi tệ... nhưng cô có quyền lựa chọn. Làm người khác chịu chung nỗi đau... hay giúp họ tránh nỗi đau như cô gặp phải. Thành thật mà nói, cuộc sống là vậy đó." Anh ấy ra hiệu về phía khu vực xung quanh. "Làm điều tốt. Để làm cho thế giới tốt đẹp hơn."
"Cho dù cuộc sống tệ đến mức nào?"
"Nhất là lúc đấy." Edwin đối mặt với cô và trở lại bình thường. "Mắt tôi có đỏ không? Không muốn làm Mokuba lo lắng."
"Mắt anh ổn." Edwin cảm ơn, tiến về phía Joey, Mai đi theo sau.
"Đánh hay lắm Joey." Anh ta chúc mừng.
"Cảm ơn Ed!" Joey cười tự mãn trước mặt Mai. "Kế hoạch trả thù tiêu tùng rồi nhé Mai!"
Cô định đáp trả nhưng khi thấy Edwin nhìn với ánh mắt dò hỏi. Cô quyết định nén giận xuống, thở dài mệt mỏi trước khi trả lời. "Giỏi lắm, Joey. Xin chúc mừng."
"Nếu cô muốn—đợi đã, cái gì?"
Rex ngáo ngơ. "Cái quái gì thế này? Tên ngu ngốc này đánh bại tôi và đột nhiên cô tốt với hắn ta?"
"Tôi tốt vì đó là cách tôi nên làm, Rex." Mai đáp trả. "Đơn giản vì làm điều tốt dễ hơn nhiều." Nhìn thấy Joey bối rối như thế khiến lời nói này ngọt ngào ngang sự trả thù.
"Được thôi, nhưng cô nợ tôi một trận đấu." Rex tuyên bố. "Mặc kệ thỏa thuận của chúng ta là gì, tôi muốn đáp trả những nỗi đau tôi đã trải qua."
Mai chế giễu. "Cậu vứt bỏ cơ hội đó đi rồi."
"Thôi mà, đồng ý đi." Edwin xen vào.
"Xin lỗi, cái gì cơ?" Mai trừng mắt nhìn anh ta nói.
"Cô lợi dụng cậu ta, chơi đùa cậu ta, sao không dám đấu với cậu ta?" Edwin thách thức.
"Có vẻ như đây là bài kiểm tra kỹ năng của mình," Mai nhắc nhở bản thân. "Mình biết bộ bài của Rex, hơn nữa cậu ta vừa mất Red-Eyes chỉ còn Serpent Night Dragon và mình có đủ combo hạ gục nó. Tệ nhất thì chỉ mất 3 sao... mình kiếm lại lúc nào chả được. Nếu thắng mình sẽ vào trong lâu đài." Cô hướng về Edwin. "Được rồi Rex, tôi sẽ đấu với cậu... vào ngày mai."
"Ngày mai? Sao không phải bây giờ?"
"Đồng ý, tớ muốn xem cả hai đấu ngay bây giờ!" Joey tự biên tự diễn. "Cố lên Mai, yéy yéy yéy!"
Edwin kéo Joey lại một cách dứt khoát, lườm cả đám thiếu niên. "Giờ chơi kết thúc các em, ông chú Edwin bảo thế. Bây giờ chúng ta cắm trại, ăn uống, ngủ nghỉ, sáng mai muốn làm gì thì làm. Nhưng em nào vẫn muốn đánh bài thì cứ tự nhiên thôi. Không lều, không lửa, không thức ăn. Tôi nói rõ chưa?" Joey thất vọng tràn trề. "Hiểu rồi."
Tất cả những người còn lại. "Vâng."
Edwin bảo Rex. "Cậu muốn tham gia cùng không?"
"Tham gia với tên ngốc lấy đi Red-Eyes?" Tên đấu thủ Khủng long phàn nàn. "Ngoài ra tôi muốn chuẩn bị cho ngày mai. Hãy quay lại nơi chúng ta gặp nhau đầu tiên, Mai. Tôi mong cô giữ đúng lời hứa."
Cô phát ra một tiếng hừ nhẹ. "Ngày mai tôi sẽ tìm cậu, Rex. Bây giờ hãy ra khỏi đây để chúng tôi dựng trại!"
Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, giữ nguyên mọi quyền.