(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 123: Renard vs Corpse-Man (2)
Việc triệu hồi Revendread Slayer theo cách này tất nhiên phải trả giá. Vào cuối lượt của ngươi, nó sẽ gục ngã vì không thể kiềm chế sức mạnh của Houndhorde ẩn chứa bên trong. Nhưng cho đến lúc đó...” Corpse-Man nói. “Tấn công Beat, Bladesman Fur Hire!”
Renard chứng kiến Slayer lao lên phía trước, dùng những mảnh xương sắc nhọn tấn công vào Blade, khiến chiến binh thú co giật rồi vỡ tan thành trăm mảnh. May mà Renard đủ thông minh để giữ quái thú của anh ở chế độ phòng thủ nên không bị mất chút điểm gốc nào.
“Ta kích hoạt lá Vendread Resurrgance, cho phép Slayer tấn công thêm lần nữa, tiêu diệt nốt Seal của ngươi.” Một lần nữa, Slayer dọn sạch các quái thú của Renard khỏi sân đấu. “Cuối cùng ta đặt lá bài này xuống và kết thúc lượt.”
“Mọi chuyện dường như không suôn sẻ chút nào,” Mira nhận xét trong khi Renard rút bài.
“Ừ,” Renard thừa nhận. “Hắn ta giỏi hơn tôi nghĩ.”
“Đương nhiên là như vậy rồi!” Corpse-Man kiêu ngạo trả lời. “Dù sao ta cũng là siêu anh hùng bài ma thuật số một thế giới. Ta biết đánh bài trước cả khi biết đi, biết nói. Hãy để ta kể cho ngươi một câu chuyện.”
“Tôi không có thời gian.” Renard từ chối. “Tôi—”
[Tại sao lại có siêu anh hùng Corpse-Man? Tại sao? Hãy bật to âm lượng lên, ngồi cùng gia đình bạn, vì hôm nay chúng ta sẽ được biết về nguồn gốc của siêu anh hùng Corpse-Man!]
“Cái gã này—” Mira định nói thì bị Renard bịt miệng lại.
“Tôi nghĩ cứ để hắn ta làm việc này... Tôi không nghĩ hắn ta còn nhớ chúng ta đang đứng ở đây.”
[Câu chuyện của chúng ta được bắt đầu tại một hòn đảo ở Châu Á Thái Bình Dương...]
~ Một chút âm nhạc và hồi tưởng về nửa năm trước ~
“Tao không thể tin chúng ta lại thua trước thằng đần Joey Wheeler đó!” Bonz càm ràm, nhìn bộ bài của mình một cách kinh tởm.
“Về mặt lý thuyết chúng ta không thua.” Sid nói và chỉnh lại kính của hắn. “Chỉ có mày thua hắn rồi làm mọi chuyện rối tung cả lên.”
“Câm mồm!” Bonz tuyên bố, trừng mắt nhìn bạn hắn. “Thằng khốn đấy đã tìm ra được kẽ hở trong chiến lược thiên tài của tao. Một kẽ hở duy nhất. Nếu không có lá Sword and Shield đó, tên khốn kia đã thua và chúng ta mới là những người được tiến vào lâu đài.”
“Và nếu mày có kế hoạch dự phòng cho tình huống đó thì chúng ta đã ở bên trong lâu đài rồi, Bonz.” Sid khó chịu nói.
“Đệt, mày nghĩ mày giỏi hơn tao à?”
“Tất nhiên!” Sid tuyên bố. “Tao đã bảo là để tao xử lý thằng Joey, vậy mà mày cứ nhất quyết đòi. Đám zombie yêu tinh của tao thừa sức nghiền nát đám quái vật của Joey!”
“Mày có mỗi hai con zombie yêu tinh thôi, và chúng thậm chí chẳng m���nh như mày nghĩ đâu.” Bonz phản pháo.
Zygor lên tiếng, nắm chặt tay và nở nụ cười tự mãn. “Thôi được rồi, đừng cãi nhau nữa. Tao đề nghị chúng ta quay lại thách đấu với hắn lần nữa! Chẳng có luật nào ngăn cản chúng ta tiếp tục thách đấu với hắn cho đến khi giành chiến thắng cả!”
“Đúng... đúng!” Sid gật đầu đồng ý. “Nhưng lần này, để tao đấu với hắn.”
“Tại sao mày lại đấu với hắn trong khi tao mới là người suýt đánh bại hắn!” Bonz phản đối.
Ba người bạn thuở nhỏ, bị tham vọng đẩy đưa vào con đường lầm lỗi. Màn mở đầu đầy bất ngờ của người hùng... nhưng ngay cả những anh hùng cũng phải bắt đầu từ đâu đó! Ai biết được họ sẽ dính vào những công việc dơ bẩn nào nếu không có một khoảnh khắc định mệnh, nơi mọi thứ... thay đổi...
Bandit Keith lắc đầu. “Không đứa nào đi đâu cả.” Keith dựa vào tảng đá để chặn lối thoát. “Đó là trận thua cay đắng, nhưng chúng mày sẽ chẳng đi tới đâu nếu cứ lặp đi lặp lại một việc. Chẳng lẽ lũ ngốc bọn mày chưa từng nghe đó chẳng phải là định nghĩa của sự điên rồ sao?”
“Vậy thì... giờ chúng ta phải làm gì, đại ca?” Bonz hỏi. “Chúng ta cần có ngôi sao của Joey Wheeler để tới được lâu đài. Bọn em cũng như đại ca, chỉ có vài ngôi sao thôi.”
“Khỏi lo... tao có ý này.” Bandit Keith nham hiểm nói. “Ý tưởng này đảm bảo kế hoạch trả thù Pegasus của tao vẫn diễn ra đúng như dự kiến.”
Bandit Keith lao lên nắm lấy cổ áo Bonz rồi nhấc bổng hắn.
“Đại—đại ca?” Bonz kêu lên ngạc nhiên. “Anh định làm gì vậy?”
Bandit Keith cười khẩy. “Tao đã dạy mày nhiều thứ Bonz, và giờ là bài học cuối cùng: trong cuộc đời này, mày đừng có tin bất kỳ đứa nào. Mày chỉ có thể tin tưởng chính bản thân mày thôi!” Nói xong, Keith đấm thẳng vào mặt Bonz.
Bụp
Sid hét lên, nhìn chằm chằm vào bạn mình. “Tại sao—?”
Binh
“Thằng chó!” Zygor hét lên. “Đừng hòng đánh bại tao! Tao sẽ cho mày một trận nhớ đời!” Hắn lao tới, nhưng Keith nhanh hơn một bước.
Bốp
“Chúng mày đến giờ vẫn chưa hiểu sao hả?” Bandit Keith tuyên bố.
Uỵch
“Bọn mày chỉ là công cụ của tao mà thôi!” Bandit Keith liên tục đấm đá ba kẻ xui xẻo.
“Đừng buồn,” Keith nói khi ba tên nằm ra một đống dưới đất. “Chúng mày đã hoàn thành vai trò của mình... đó mới là điều quan trọng.” Keith cướp lấy sao của cả ba rồi bỏ đi.
Câu chuyện có lẽ đã kết thúc ở đây, các thính giả thân mến, nếu không có một ngã rẽ bất ngờ của định mệnh! Bởi vì khi Zygor nằm đó, bị đánh bại bởi người mà cậu từng tin tưởng, một sức mạnh mới khủng khiếp đã trỗi dậy! Nó sẽ thay đổi vận mệnh của anh ta mãi mãi!
Bonz rên rỉ, cố gắng đứng dậy nhưng chỉ thấy sức nặng của Zygor đè lên mình. “Cút... Tao bảo mày cút!” Bonz khó chịu, cố gắng đẩy chân của Zygor. Không thấy Zygor phản ứng, sự khó chịu của hắn ngày càng tăng lên. “Zygor, cút ngay!” Hắn quát, trước khi dùng đến một nỗ lực tuyệt vọng là cắn vào mắt cá chân của Zygor. Zygor ngay lập tức đứng dậy, hú lên và nhảy quanh quẩn trong khi ôm chặt lấy chân. “Cho mày chết!”
Bị một con zombie phóng xạ cắn, Zygor Wallace đột nhiên cảm thấy huyết quản của mình tràn ngập sức mạnh của xác sống! Từng thớ cơ trong cơ thể anh bùng lên sức mạnh, các giác quan trở nên nhạy bén hơn, và tâm trí anh hoạt động mạnh mẽ khi anh có được tất cả khả năng của một xác chết!
“Zygor!” Sid hét lên khi bạn của hắn hú hét chạy vào trong rừng. “Mày quay lại đi!”
“Kệ mẹ nó, tao chắc chắn nó sẽ quay lại thôi.” Bonz nhăn mặt nói.
~ trở lại hiện tại ~
“...Ừm,” Renard nói. “Cậu... có đi khám xem có bị tổn thương não không đấy?”
“Không, bởi vì mọi người đều biết rằng các bác sĩ là một phần của dị giáo tà ác do Medic Mike và Y tá Hư Hỏng cầm đầu.” Corpse-Man tuyên bố.
Renard tặc lưỡi ngán ngẩm. “Được rồi, tôi hiểu. Mặc dù cảm thấy tồi tệ về những gì đã xảy ra với cậu, nhưng tôi không cho phép cậu ngăn cản việc tôi đưa Mira ra khỏi đây cũng như việc đi tìm đội trưởng của tôi! Vì vậy, nếu cậu không dừng ngay trò này lại, tôi buộc phải chiến đấu bằng toàn bộ sức mạnh của mình!” Renard giơ một lá bài lên. “Bắt đầu bằng lá Ma pháp Môi trường Fandora, the Flying Fortress!”
Khu vực xung quanh đã biến mất, Mira hét lên khi ảnh chiếu ba chiều biến mặt đất thành boong thuyền buồm bay của đội Fur Hire. Hệ thống lắp đặt đã được thiết lập và sẵn sàng, tất cả các trạm đã vào vị trí... tất cả những gì Renard cần là các quái thú.
Và anh đã sẵn sàng thực hiện điều đó.
“Tôi Triệu hồi Filo, Messenger Fur Hire!” Một chú chim nhỏ màu vàng thuộc đội Fur Hire xuất hiện trên sân trong tư thế phòng thủ, hót líu lo vui vẻ. “Và vì cô ấy xuất hiện trên sân, tôi có thể Triệu hồi Đặc biệt từ tay Wiz, Sage Fur Hire!” Người phụ nữ bạch tuộc hai chân màu hồng xuất hiện, mặc trang phục Trung Đông và cầm cây quyền trượng. “Khi cô ấy được triệu tập, tôi có thể tăng 500 điểm gốc cho mỗi quái thú Fur Hire khác có mặt trên sân.” (Renard-4500)
“Chiến thuật chơi hội đồng của lũ phản diện... Một quân đoàn của những điều rất tồi tệ sẽ mang đến sự diệt vong cho tất cả.” Corpse-Man nheo mắt. “Nhưng nó chưa đủ để ngăn ta cứu đứa trẻ bốn tuổi mà ngươi đang bắt cóc.”
“Nghiêm túc chứ?” Mira phàn nàn. “Có phải vì chiếc váy? Nếu Isa mặc cái này thì không ai sẽ nói la ó nhưng tôi thì có, và—”
Renard không bình luận gì thêm mà tập trung vào trận đấu. “Đây không phải là hội đồng thông thường, Corpse-Man! Đây là nơi tập hợp các chiến binh chiến đấu vì công lý! Bây giờ tôi sử dụng khả năng đặc biệt của Filo để Triệu hồi Rafale từ Nghĩa địa!”
“Nhưng... điều đó là không thể! Rafale của ngươi vẫn đang ở trên sân của ta!” Corpse-Man chỉ về phía Fur Hire vẫn đang bị hắn kiểm soát.
“Đó chỉ đơn thuần là một bản sao xấu xa từ không gian khác.” Renard nhanh chóng đáp trả.
“...Ta hiểu ý ngươi! Đám zombie chứa đầy nỗi kinh hoàng mà Revendread Slayer phải tiêu diệt để tăng cường sức mạnh cho bản thân. Tất nhiên!”
“Ờ,” Renard lẩm bẩm rồi nói lớn. “Và vì Rafale được Triệu hồi theo cách này, tôi được quyền xem các lá bài ở trên đầu bộ bài bằng với số quái thú "Fur Hire" trên sân (trừ Rafale) và đưa một lá lên tay.” Anh ấy làm đúng như vậy, xem hai lá bài và chọn một lá hữu ích. “Giờ là lúc để các Fur Hire hợp nhất!”
“Hợp nhất ư!?”
Renard gật đầu. “Bằng cách Link Summon Rafale, Filo và Wiz, tôi tạo ra Folgo, Justice Fur Hire!” Ba quái thú hòa vào nhau tạo ra một quái thú khổng lồ. Folgo là một samurai sói già khổng lồ, hoa anh đào nở rộ xung quanh khi nó xuất hiện, tay nắm chặt thanh kiếm nhìn chằm chằm vào Slayer. “Đến bây giờ hẳn cậu đã hiểu được rằng các quái thú Fur Hire không bao giờ chiến đấu đơn lẻ. Do đó, tôi Triệu hồi từ bộ bài của mình Dyna, Champion Fur Hire!” Chiến binh thú to lớn, vạm vỡ xuất hiện trên sân, đập mạnh nắm đấm vào lòng bàn tay mở trước khi phát ra tiếng gầm thách thức vang vọng khắp Fandora, sau đó quỳ xuống bằng một chân, chuyển sang thế phòng thủ.
“Dù ngươi có quái thú mạnh cỡ nào cũng không thể ngăn cản công lý.” Corpse-Man khẳng định.
“Ừm... tên đó không để ý rằng tên quái thú của anh là Justice Fur Hire sao?” Mira bình luận.
“Hiển nhiên rồi.”
Mira gật đầu. “Ừm... vậy anh thích furry hay—”
“Tôi thích thuật ngữ anthros hơn.” Renard trả lời.
“Này, tôi không phán xét đâu!” Mira xua xua tay.
“Ta cũng vậy!” Corpse-Man nói. “Chỉ cần không hại ai thì ta không quan tâm tới sở thích đó của ngươi.”
Renard gật đầu. “Quay trở lại trận đấu. Vì Dyna đã được Triệu hồi lên sân, tôi có thể trục xuất hai lá bài khỏi Nghĩa địa của cậu... tôi chọn Houndhorde và Evolution Ritual.” Anh cười nhếch mép. “Tôi hiểu các bộ bài zombie... Nghĩa địa không phải là thứ ngăn chúng quay trở lại sân đấu, mà đơn giản là nơi có thể bị thao túng. Tôi không cho phép cậu có bất kỳ cơ hội phản công nào nữa.” Renard quan sát sân đấu. “Bình thường tôi sẽ lo lắng rằng Slayer của cậu mạnh hơn Folgo của tôi, đặc biệt là khi nó không thể tấn công ngay trong lượt vừa được Triệu hồi từ Extra Deck... nhưng sau khi kết thúc lượt này thì Slayer sẽ không còn nữa.”
“Ta kích hoạt lá Ma pháp Vendread Charge!” Corpse-Man hô lên. “Ta biết rõ Revendread Slayer sẽ không còn nữa sau lượt của ngươi, thế nên thay vì để mạng sống của nó bị lãng phí, ta tự tay tiêu diệt nó. Nhờ thế, ta có thể Triệu hồi một quái thú Vendread từ bộ bài ra sân. Xuất hiện cho ta Vendread Remnants!” Một đám zombie từ dưới đất chui lên, rên rỉ.
“Việc đó kích hoạt hiệu ứng cuối cùng của Folgo!” Renard hét lên. “Khi cậu Triệu hồi Đặc biệt Remnants, tôi rút thêm một lá bài.” Renard rút lên một lá. “Tôi đã chuẩn bị cho đám zombie của cậu rồi.”
“Nhưng liệu ngươi có kịp chuẩn bị cho món quà mà Revendread Slayer để lại không?” Corpse-Man hỏi. “Khi nó được đưa xuống Mộ... thì...”
“Có ai thấy tối hơn không?” Mira hỏi, nhìn xung quanh. Mọi thứ xung quanh Corpse-Man chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ có một luồng ánh sáng hắt xuống từ... đâu đó, rọi sáng cho hắn.
“Ảnh ba chiều ư?”
“Mỗi người anh hùng đều phải sẵn sàng đón nhận cái chết khi chiến đấu vì lẽ phải. Rằng khi đứng trước lựa chọn giữa việc cứu lấy bản thân hay cứu lấy thế giới... thì lựa chọn đó vốn dĩ không hề tồn tại. Họ sẽ biết điều cần làm và thực hiện. Và nếu một vị anh hùng đã hoàn thành trọng trách... họ có thể đón nhận cái kết với nụ cười, vì họ biết rằng mình đã truyền cảm hứng cho những người khác đứng lên nối gót, tiếp tục cuộc chiến vì chính nghĩa! Họ hiểu rằng mình không phải là dấu chấm hết cho một cuộc phiêu lưu... mà là một mắt xích trong di sản vĩ đại!”
Và sau đó, mọi thứ trở lại bình thường. Hoặc ít nhất là bình thường nhất có thể khi Renard đang chiến đấu với một siêu anh hùng bài zombie bị hỏng não.
“Trong trư��ng hợp này, Revendread Slayer cho phép ta thêm một lá bài Ritual từ bộ bài lên tay nếu ta gửi một quái thú Vendread từ bộ bài xuống Mộ.”
“Chà... điều đó cũng không tệ lắm phải không?” Mira nhận xét. “Tôi thực sự không hiểu rõ trò chơi ngu ngốc này—”
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
“Kaiba?” Yugi hỏi khi Kaiba dừng lại giữa trận đấu với Lumus và Umbra, nhìn chằm chằm về phía khu nhà kho của Domino.
“Ai đó đã nói điều gì đó xúc phạm khiến ta muốn xử lý hắn.”
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
“—Đống bài Ritual này... hắn cần phải có cả Ma pháp Ritual lẫn quái thú Ritual trên tay và điều đó khó có thể xảy ra... Tại sao anh lại trừng mắt nhìn tôi như vậy?”
Renard cau có. “Bởi vì như Edwin đã nói... toang rồi.”
“Hửm?”
Corpse-Man xác nhận. “Toang thật rồi đấy!”
“?????”
“Với quái thú Vendread thì ta không cần một quái thú Ritual trên tay. Thay vào đó... nó chỉ cần nằm trong Mộ là đủ.”
“Slayer!” Renard kêu lên.
Corpse-Man lắc đầu. “Không, kẻ thù ác, không phải nó. Kẻ kế tiếp khoác lên tấm áo của kẻ bảo vệ công lý thối rữa đây! Ta kích hoạt Revendread Origins, gửi Rafale zombie cùng Remnants xuống Mộ để Triệu hồi Revendread Executioner!”
Quái vật xuất hiện có nét tương đồng với Revendread Slayer. Những chi tiết vàng trên bộ giáp được thay bằng màu đỏ, trong khi bộ đồ bó màu xám xanh giờ đã thành bộ giáp xương xám xịt. Những phần phụ trên lưng giờ giống như những chiếc càng cua dài, và năng lượng phát ra từ mắt hắn dâng trào với cường độ mạnh hơn nhiều.
“Ngay khi xuất hiện, hiệu ứng của nó gây kinh hoàng đến mức một kẻ thù của nó phải đầu hàng ngay lập tức, biến mất vào trong Nghĩa địa.” Folgo từ từ buông lỏng tay nắm trên thanh kiếm của mình rồi vỡ tan. “Giờ đây, Revendread Executioner sẽ tiêu diệt Dyna của ngươi! Móng Vuốt Công Lý Thối Rữa!” Executioner lao lên tấn công mạnh mẽ và dễ dàng phá vỡ quái thú đang ở thế phòng thủ của Renard. “Lượt sau ngươi sẽ không còn gì để chống đỡ cho những tội ác của mình.”
Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép.