(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 121: Trốn thoát
"Hey!" Tôi la lên khi Renard bị đưa vào phòng giam còn tôi thì bị dẫn đi nơi khác. Chúng tôi bị kéo đến nhà kho thì thấy phần lớn đã được biến thành các phòng giam nhỏ, một số trông cũ kỹ đến mức gợi nhớ những nhà tù thời miền Viễn Tây. Tên bắt cóc dùng còng tay với tôi, nhưng điều đó có nghĩa là tôi có thể tháo nó ra bất cứ lúc nào và dịch chuyển ra ngoài. Tuy nhiên, tôi sẽ không rời đi mà không có Renard và tôi thực sự không muốn lẩn quẩn trong cái nhà kho chẳng khác gì mê cung này.
"Hả?" Kẻ bắt cóc tay sai cất giọng mệt mỏi, chán nản.
"Renard được trả tiền để ở bên cạnh tôi. Anh không muốn là nguyên nhân khiến hợp đồng của Renard bị vô hiệu, phải không?"
"Tôi thực sự không quan tâm, hiểu chưa?" Kẻ bắt cóc tôi đáp. "Tôi chỉ làm điều này để ông chủ của tôi không... cậu không cần quan tâm đâu, cứ để tôi nhốt cậu lại."
"Tôi quan tâm. Tôi thực sự rất quan tâm. Tôi rất đồng cảm." Kẻ bắt giữ tiếp tục dẫn tôi đi dọc theo hành lang ngoằn ngoèo. "Tôi không thể xem The Office!"
"... Gì?"
"Tôi thích The Office. Rất hài hước. Nhưng tôi cảm thấy khó chịu vì thương Michael khi anh ấy luôn cố gắng làm một ông chủ tốt, một người tốt nhưng lại mắc lỗi, khiến khán giả cười nhạo, còn tôi lại thấy thương anh ấy vô cùng. Đó, sự đồng cảm đấy! Vậy ông chủ anh đã làm gì mà khiến anh phải dấn thân vào con đường này?"
_________________________________________
Nghỉ hơi lâu tí vì bị đau lưng. Trong thời gian nghỉ ngơi, mình cũng đã nghĩ ra kha khá các tuyến truyện (arc) tiếp theo rồi, nên đừng lo mình bỏ ngang nhé.
Battle city, Chaos đa vũ trụ, noah, walking dragon, kế ước chaos, mọi thứ đều có dàn ý hết rồi chỉ cần viết thôi.
"..."
"Nói đi." Tôi cố nói thật ngọt khi chúng tôi rẽ sang một ngã rẽ khác. Tôi đã cố gắng ghi nhớ nhưng mọi thứ quá đỗi rối rắm.
"Một người quan trọng với tôi đang bị nhốt ở đây. Bắt được cậu thì con bé sẽ được thả ra."
Tôi cau mày. "... vậy thì chúng ta sẽ giải cứu cô bé, đúng chứ?" Tôi xoay cổ. "Được rồi, tôi thấy có lỗi khi anh bị cuốn vào chuyện này... Thế nên hãy nói cho tôi biết ông chủ của anh là ai, ở đâu?"
"Cậu có bao giờ im lặng không? Đừng để tôi khiến cậu bị thương đấy!" Kẻ bắt cóc hét lên. Tôi liền cố ý dừng lại, khiến hắn ta đâm sầm vào mình. "Cậu muốn-"
"Hãy gõ vào cổ tay tôi một lần là có, hai là không," tôi thì thầm. Kẻ bắt giữ dừng lại, rồi miễn cưỡng đẩy tôi một cái trước khi vòng qua cánh tay đang bị trói của tôi. Tôi nói to hơn. "... nữ?"
1 gõ
"Thôi nào, nói cho tôi biết đi, vợ? Bạn gái?"
2 gõ
"Người thân trong gia đình?"
1 gõ
"Nếu chúng dám bắt mẹ anh ư? Tôi đảm bảo bọn chúng sẽ phải chết trong đau đớn tột cùng."
2 gõ.
'Thành viên gia đình... em gái hay đại loại thế. Tôi không mảy may nghi ngờ rằng hắn ta nói sự thật. Có lẽ Marik đủ thông minh để thử gài bẫy tôi, lợi dụng lòng tốt hay thói quen thích giúp đỡ người khác của tôi, nhưng tại sao hắn ta lại làm thế? Tôi bị còng tay, bị tách khỏi Renard, bị lạc trong nhà kho chết tiệt, bất cứ lúc nào thằng khốn đó cũng có thể ép tôi chơi trò chơi bóng tối. Bên cạnh đó, đám Rare Hunter của hắn thường là lũ cuồng tín, mất não... còn người này thì tỉnh táo, rõ ràng không hề muốn ở đây. Hắn ta không hề giả vờ mệt mỏi khi bị buộc phải giam giữ tôi.
Kẻ bắt cóc cuối cùng đưa tôi đến một nhà giam nhỏ có xà lim, đẩy tôi vào trong, rồi buông một câu nói nửa vời 'Tôi sẽ quay lại' trước khi bỏ đi.
Cánh cửa phòng giam bật tung ngay sau đó và tôi bước ra ngoài, tháo nốt chiếc còng trên tay.
"Được rồi... tìm Renard rồi chuồn khỏi đây," tôi lẩm bẩm trước khi kiểm tra từng phòng giam.
____________________________________
Renard bực bội.
"Thật là một vụ bắt cóc tệ hại," anh nghĩ thầm, những ngón tay đang hoạt động khéo léo. "Tệ hơn nữa là kẻ bắt cóc còn không thèm quan tâm đến việc bắt cóc chúng tôi. Hắn còn không thèm lục soát xem người tôi có gì để bẻ khóa không."
Đám Rare Hunter có lẽ cho rằng Edwin có chìa khóa ngàn năm nên chúng không nghĩ đến việc anh có đồ bẻ khóa. Dù sao thì Edwin có thể mở bất kỳ ổ khóa nào chỉ bằng cách tập trung một chút. Đôi khi cậu ấy thậm chí không cố ý làm điều đó...
"Nhưng đó là mục đích của việc giữ nó, phải không?" Anh nghĩ khi vươn tay qua song sắt để mở khóa phòng giam. "Để phòng những tình huống thế này, khi Edwin không có mặt bên cạnh." Anh lắc đầu khi thấy khóa gần mở được thì cái lẫy lại rơi xuống đất, và thế là lại phải làm lại từ đầu. Chỉ là một sự trì hoãn nhỏ nhưng vẫn đủ gây khó chịu. "Và mình không thể ngồi yên ở đây khi đội trưởng đang bị nhốt."
Cuối cùng, Renard mở khóa, đạp tung cửa nhà giam và dành chút thời gian nhìn quanh xem có thứ gì sử dụng được không. Một chiếc dùi cui, một chiếc súng điện, vài chiếc còng tay của bọn chúng, bộ bài và cả duel disc. Đám bắt cóc gần như chẳng làm gì để đảm bảo rằng anh không thể trốn thoát. Cứ như một đám nghiệp dư.
"Đám Rare Hunter này hoặc quá tự tin, hoặc quá ngu dốt. Anh không thể xác định được." Anh nhìn xung quanh trước khi đi ngược lại con đường mà kẻ bắt cóc đã đi. Khả năng cao Edwin ở sâu bên trong nhưng anh muốn có một hình dung nhất định về lối ra. Sẽ chẳng ích gì khi đi cứu người rồi lại bị lạc trong mê cung.
Anh đã thấy nhiều người mắc sai lầm kiểu đó, chỉ tập trung vào việc đóng vai anh hùng mà không biết những gì đang xảy ra xung quanh, chỉ khiến mọi chuyện trở nên rắc rối hơn. Thành thật mà nói, chẳng khác gì những người hoảng sợ chạy tán loạn mà không biết mình đang chạy đi đâu.
Renard dừng lại.
Căn phòng bên phải anh... hình như có ai đó.
Anh thận trọng tiến đến cánh cửa, một tay phá khóa, một tay cầm vũ khí sẵn sàng tấn công. Nhưng bên trong, anh thấy một buồng giam khác, và trong đó có một cô bé đang quay lưng về phía anh, khe khẽ nói lẩm bẩm một mình. Cô bé mặc một chiếc váy công chúa màu xanh nhạt, mái tóc xoăn sẫm màu.
Tâm trí anh gào thét: "Bẫy!". Đặt một người vào phòng giam, giả làm tù nhân, với hy vọng lừa được bất cứ kẻ nào trốn thoát và muốn làm anh hùng.
Nhưng trái tim anh lại mách bảo điều ngược lại... Nếu không phải như vậy thì sao? Điều gì sẽ xảy ra nếu đây thực sự là một nạn nhân khác của đám Rare Hunter?
Renard nghiến răng trước khi đưa ra quyết định.
Hai phút sau, anh xông vào phòng giam, khiến cô bé giật mình. Anh cởi bỏ áo khoác và duel disc rồi nói. "Một trong những tên tù nhân đã trốn thoát. Chủ nhân Marik không hài lòng. Cô có thấy ai đi ngang qua đây không?"
"Cái gì?" Cô gái trẻ hỏi.
Renard nhắc lại. "Cô để tâm hồn mình đi đâu vậy? Một trong những tù nhân đã trốn thoát khỏi phòng giam. Cô có thấy hắn ở đâu không?"
"Tôi..." Cô bé căng vai, vẻ mặt quả quyết. "Nếu có người thoát... dù có thấy tôi cũng sẽ không nói cho anh biết."
"Tốt," Renard nói, trở lại giọng nói bình thường của mình. "Bây giờ, đợi tôi một chút. Những ổ khóa này khá cơ bản."
"Chờ đã, cái gì?" Cô bé ngạc nhiên, và Renard đoán ra được chất giọng cô: Nam Mỹ.
"Tôi là tù nhân đã trốn thoát." Renard trả lời khi anh bắt đầu ngồi xuống phá khóa. "Và tôi hy vọng cô sẽ trốn thoát cùng tôi."
"Vậy... tại sao anh?"
"Tôi cần phải chắc chắn cô không phải là mồi nhử để bẫy tôi."
"Anh hoang tưởng thật đấy."
"Như đội trưởng của tôi nói. Đó không phải là hoang tưởng nếu nó giúp bản thân an toàn."
"Anh nói đúng," cô bé thừa nhận. "Em là Mira."
"Renard," anh trả lời.
Cô bé ấp úng nói. "Em... em thực sự không phải bị bắt cóc." Cô bé nhanh chóng nói thêm. "Ý em là em chỉ là con tin... anh từng nghe chuyện những kẻ xấu xa bắt cóc người thân của đối tượng chúng nhắm đến bao giờ chưa?"
Đúng... Renard biết điều đó rất rõ. Nhưng anh chỉ gật đầu, không tự tin vào bản thân để nói thành lời. Tất cả những điều này đang chạm đến những ký ức quá đỗi gần gũi với anh.
"Chú-"
Renard chợt nhận ra. "Kẻ bắt cóc tôi cùng đội trưởng tôi... Hắn ta rõ ràng không hề muốn tham gia vào chuyện này. Đám Rare Hunter ép buộc hắn ta làm việc cho chúng."
"Ai ạ?" Mira hỏi khi Renard dẫn cô bé ra ngoài, lấy lại áo khoác và duel disc của mình rồi mặc vào.
"Một tổ chức tội phạm quốc tế do một gã tên Marik cầm đầu. Chúng sử dụng giải đấu này để che đậy tội ác của chúng."
"...Tuyệt. Lần đầu tiên em rời khỏi nhà đã bị bọn khủng bố bắt cóc. Isa chắc sẽ cằn nhằn em đến chết mất."
"Tôi không chắc chúng có phải là tổ chức khủng bố hay không, nhưng công nhận là cô xui thật đấy." Anh vẫy tay ra hiệu cô bé đi theo mình vào hành lang. "Tôi biết lối ra, tôi sẽ đưa cô ra ngoài nhanh nhất có thể và nhờ cô gọi trợ giúp trong khi tôi đi tìm đội trưởng và chú của cô." Anh dừng lại. "À mà cô có biết ở đây còn ai khác bị bắt không?"
"Em không biết," Mira thừa nhận. "Mọi chuyện diễn ra quá nhanh-"
"Hỡi tên tội phạm!"
Xung quanh Renard đã xảy ra quá nhiều chuyện đến mức khó lòng khiến anh ngạc nhiên hơn được nữa. Đội trưởng của anh có bảo vật có thể giúp du hành khắp thế giới. Một kẻ thừa kế của gia tộc giữ mộ trở thành thủ lĩnh băng đảng tội phạm. Một cậu bé chia sẻ cơ thể với Pharaoh được định sẵn là cứu thế giới. Một vị thần bên trong cơ thể của bạn anh.
Nhưng thấy một người nào đó từ đâu xuất hiện trong bộ trang phục anh hùng tự chế?
Cái này mới.
Nó được làm thủ công; thật sự không còn cách nào khác để mô tả nó. Nó trông giống thứ mà một trường trung học sẽ dùng cho một vở kịch, một trường trung học nghèo nàn, thiếu thốn đầu tư. Đó là một bộ đồ bó màu tím đậm, ôm sát người mặc, phải công nhận, người này có chút cơ bắp. Hắn ta đeo một chiếc thắt lưng đen cùng đôi ủng và găng tay đồng bộ. Kỳ lạ hơn nữa là chiếc áo choàng đỏ rách nát, thủng lỗ chỗ, được chắp vá từ nhiều mảnh vải nhỏ chứ không phải một mảnh lớn. Trên ngực là một biểu tượng được may chữ C màu đỏ trông giống như được *dự định* để xuất hiện như đang chảy máu, nhưng những giọt máu bị biến dạng, rõ ràng là bị cắt sai. Và cuối cùng là cái đầu của người đó với chiếc mặt nạ trắng chẳng có gì đặc biệt cùng mái tóc tím nhạt.
"Ta sẽ không để ngươi đưa con tin đi đâu cả." Siêu anh hùng tuyên bố, đặt tay lên hông.
"Tôi vừa được cứu-"
"Cô bé đừng sợ!" Anh hùng tuyên bố trước khi chỉ tay vào Renard. "Ngươi, kẻ ác, sẽ phải trả giá cho việc bắt cóc đứa trẻ vô tội này!"
Mira chớp chớp mắt rồi nhìn Renard. "Gã này nghiêm túc đấy à?"
"Tôi nghĩ là thật đấy."
"Đây không phải là một thủ đoạn nào đó của bọn chúng chứ?"
"Nếu đúng là bẫy của chúng thì tôi mắc bẫy rồi." Renard thừa nhận.
"Đừng nói thêm lời nào nữa, tên phản diện! Vì ngươi sẽ phải đối mặt với Corpse-Man, Siêu anh hùng đấu bài đầu tiên trên thế giới, và ta sẽ ngăn cản ngươi!" Anh ta đưa tay ra sau lưng lấy ra duel disc. Nó đã được phun sơn cho phù hợp với bộ trang phục của hắn, nhưng đó vẫn là một chiếc duel disc bình thường. "Tất nhiên là bằng cách đánh bài."
"... Mọi thứ trên thế giới này ngày càng trở nên điên rồ hơn rồi."
Bản dịch văn học này là tài sản của truyen.free, đề nghị độc giả tôn trọng bản quyền.