(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 114: Càng lúc càng rối ren
Tea bắt đầu lượt. "Tôi mở màn bằng cách gửi Zeradias, Herald of Heaven xuống Mộ bài!"
"Cha mẹ ngươi không dạy ngươi cách ăn nói với bề trên à?" Eugene phàn nàn. "Chết tiệt, cứ phải nhắc đi nhắc lại với lũ dân đen này khiến ta bỏng cả lưỡi. Tầng lớp quý tộc luôn phải được ưu tiên. Các người hãy thể hiện sự tôn trọng với chúng ta."
Tea chỉ khịt mũi. "Các người biết đấy, tôi thấy rằng các người có thể nói bất cứ điều gì mình muốn, miễn là trình độ của các người xứng tầm với cái miệng ấy." Cặp song sinh tỏ vẻ khinh khỉnh nhưng Tea không hề để tâm. Thiên thần đeo mặt nạ xuất hiện trong giây lát, dang rộng đôi cánh rồi bay vút lên bầu trời, hóa thành những hạt ánh sáng mềm mại rơi xuống sân đấu. "Cho phép tôi thêm một lá 'Thánh địa trên Không' (Sanctuary in the Sky) từ Bộ bài lên tay và tôi sẽ triển khai nó ngay lập tức."
Hình ảnh ba chiều của một thiên đường hiện ra, thay thế cho những con phố quen thuộc. Yuri khẽ thấy choáng váng khi nhìn bầu trời rộng lớn trải dài đến tận chân trời. Hòn đảo nổi mà họ đang đứng giờ đây trông như một tàn tích La Mã cổ đại, với những tòa nhà sừng sững, hàng cột cao vút và dòng nước ngọt chảy từ các con kênh dẫn. Một cảm giác yên bình và tĩnh lặng bao trùm không gian. Ngay cả cặp song sinh cũng dành chút thời gian để chiêm ngưỡng vẻ đẹp xung quanh, dưới ảnh hưởng của phép thuật môi trường.
"Điều này làm chị nhớ đến điền trang Autumnberg."
"Chưa thể sánh bằng, nhưng cũng gần đạt tới." Eugene đồng ý. "Có lẽ chúng ta sẽ lấy lá bài này sau khi hạ gục chúng."
"Chúng ta sẽ lấy toàn bộ Bộ bài của chúng, em yêu quý. Cả thẻ định vị nữa, sau đó chúng ta sẽ tiến vào vòng chung kết để hỗ trợ chủ nhân Marik."
"Lại là lũ Rare Hunter à," Tea nói.
"Đừng so sánh chúng ta với hạng người đó," Evelyn nói, hất tóc ra sau. "Chúng là những kẻ vô lại, làm những công việc tầm thường, đám người hầu hạ. Còn bọn ta là quý tộc, là đồng minh của chủ nhân Marik, mong muốn chứng kiến thành quả của ngày đó... để ngài ấy giúp chúng ta."
"Hắn đã hứa với các người điều gì mà khiến các người xem việc tấn công những người vô tội là một mục tiêu cao quý?"
"Không ai vô tội hết, cưng à." Eugene nói bằng giọng điệu hợm hĩnh làm Tea khó chịu. "Ít nhất... trong tầng lớp thấp kém của các người. Chúa đã trừng phạt các người ngay từ khi sinh ra, còn bọn ta thì được ban phước."
"Nếu được Chúa ban phước, sao phải đi làm chó săn cho Marik?" Tea mỉa mai, khiến Yuri thích thú khi thấy cặp song sinh nao núng, tức giận. "Tôi vẫn tưởng quý tộc hiển nhiên là sinh ra đã có quyền lực, giờ lại phải nai lưng làm việc cho hắn sao?"
Evelyn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, khuôn mặt cô ta trở nên hung hãn. "Bọn ta hợp tác với ngài ấy... HỢP TÁC... bởi vì ngài ấy đã hứa ban cho bọn ta quyền sửa chữa những sai trái trong gia tộc."
"Và?" Yuri gặng hỏi.
"Đó là quyền thừa kế của bọn ta." Eugene cọc cằn nói. "Nó đã bị đánh cắp từ chính bên trong gia tộc. Những gì đáng lẽ thuộc về bọn ta lại bị trao cho những kẻ khác. Nhưng chuyện này không liên quan gì đến hai tên dân đen khốn khổ như các người. Vì vậy, trong khi các ngươi có thể đứng đó phung phí thời gian... bọn ta còn bận giải quyết nhiều việc khác. Nếu các người không phiền, hãy đánh nhanh hoặc đầu hàng đi."
"Được thôi," Tea đáp lời. "Tôi triệu hồi The Agent of Miracles - Jupiter!" Thiên thần chiến binh vạm vỡ xuất hiện, nhìn chằm chằm về phía cặp song sinh.
Nhưng Eugene chẳng hề quan tâm, hắn vén tóc mái ra sau trán, buông lời: "Một sinh vật thô kệch như vậy, dù nó có cố gắng khoác lên mình vẻ văn hóa của người cổ đại đi chăng nữa. Ta rất thích thú khi tiêu diệt nó để lấy điểm gốc của hai người."
"Mơ đi khi mà phép thuật môi trường của Tea còn hiện diện trên sân." Yuri thầm nghĩ. "'Thánh địa trên Không' (Sanctuary in the Sky) giảm tất cả sát thương mà quái thú Tiên (Fairy) phải chịu trong lượt giao tranh về 0, miễn là còn quái thú Tiên trên sân. Như vậy, chúng sẽ chẳng làm hại được điểm gốc của chúng ta." Yuri nghĩ tiếp. "Điều đó có nghĩa là chúng sẽ nhắm vào mình với tư cách là mắt xích yếu hơn. Không sao hết, mình chỉ cần kéo dài thời gian để Tea xây dựng chiến thuật cho những lượt tiếp theo, thế là đủ để giành chiến thắng trận đấu đôi này."
Eugene uể oải tung một lá bài. "Chỉ những kẻ điên và vô học mới vội vàng. Còn quý tộc như bọn ta thì bắt đầu trận đấu một cách từ tốn, chậm rãi. Tìm hiểu điểm yếu của đối phương để khai thác. Ta úp một quái thú và một lá bài ở vùng Phép/Bẫy (Spell/Trap)." Hắn ta chuyển sang nhìn chị gái mình. "Nói cho em biết... điều này không khiến chị nhớ đến Berlin sao?"
"Hai người đến từ Berlin à? Tôi và Tea chưa bao giờ đến đó, dù cha tôi từng hứa đưa chúng tôi đi." Yuri nhìn sang Tea, khẽ nói: "Trước khi ông ấy tự hủy hoại bản thân."
Tea gật đầu. "Đúng vậy. Em nghe nói đó là một thành phố nhàm chán, nên cũng chẳng có gì đáng tiếc."
"Nhàm chán?" Evelyn cáu giận. "Càng chứng minh rằng những kẻ thuộc tầng lớp thấp kém thì giáo dục..."
"Phá Hủy Bài" (Card Destruction)!" Yuri ngắt lời. "Tất cả người chơi đều phải đưa toàn bộ bài trên tay xuống Mộ bài, sau đó rút bài bằng đúng số lượng đã đưa xuống Mộ."
Eugene cười nhạt. "Trò đó chẳng có ý nghĩa gì với ta."
"Cả chị cũng vậy, em trai thân yêu." Evelyn nói, giọng điệu nghe có vẻ kém thuyết phục hơn em trai cô ta. "Nhưng điều đó không quan trọng, vì—" Một tiếng gầm chặn ngang lời nói của cô ta, còn Yuri thì cười nhếch mép. Một hình bóng ma quái xuất hiện sau lưng cô.
"Có chuyện gì sao?" Yuri hỏi mỉa mai.
"Con quái thú... kìa là sao?"
"Con quái thú này là sinh vật công bằng nhất trong toàn bộ Dark World: Snoww, the Unlight of Dark World. Khi nó được đưa xuống Mộ bài bằng hiệu ứng, tôi được phép thêm một lá bài 'Dark World' lên tay." Yuri chọn một lá bài. "Chưa hết đâu." Một tiếng hét khác của Evelyn vang lên khi người phụ nữ nhìn thấy một quái thú Dark World khác xuất hiện, chỉ có điều lần này nó trồi lên từ lòng đất. "Nếu Beiige, Vanguard of Dark World được đưa xuống Mộ bài bằng hiệu ứng, tôi có thể Triệu hồi Đặc biệt nó ở trạng thái Phòng thủ. Cuối cùng, tôi úp một lá bài xuống vùng Phép/Bẫy (Spell/Trap) và kết thúc lượt."
"Một quái thú kinh tởm." Evelyn than vãn. "Làm thế quái nào các người có thể đứng cạnh nó được chứ."
"Tôi không biết, làm thế quái nào em trai cô có thể đứng cạnh cô được?" Tea châm chọc, Yuri ngạc nhiên trước câu nói này của em gái mình.
Evelyn điên tiết. "Các người sẽ phải trả giá cho câu chế nhạo đó!"
"Nếu tôi có một đồng xu cho mỗi câu 'phải trả giá' từ những kẻ thù mà chúng tôi từng gặp, chắc chắn tôi đã trở thành triệu phú rồi." Tea nhận xét. "Tìm câu khác đi."
Khuôn mặt của nữ Rare Hunter nhăn nhó, rồi cô ta thở dài một cách khó khăn. "Giỏi lắm... để ta cho các ngươi thấy sức mạnh của ta. Ta tiết lộ cho các người một điều: quái thú sắp hủy diệt các người. Một quái thú mà mọi quái thú khác đều phải cúi đầu trước nó: Erebus the Underworld Monarch! Bằng cách tiết lộ lá bài này, ta kích hoạt hiệu ứng của "Sức bền của Quân chủ" (Tenacity of the Monarchs), cho phép ta thêm một lá bài "Monarch" lên tay." Cô ta chọn lấy một lá bài. "Giờ ta sử dụng Phép thuật môi trường "Vương quốc của Chân Quân" (Domain of the True Monarch)!"
"Thánh địa trên Không" (Sanctuary in the Sky) rung chuyển khi một tòa nhà mới được hình thành ở trung tâm. Đó là một pháo đài hoành tráng, với những ô cửa kính màu khắc họa từng vị Quân chủ trong lãnh địa của họ. "Lá bài này sẽ giảm cấp độ của quái thú có 2800 ATK/1000 DEF xuống hai cấp độ! Điều đó khiến nó chỉ cần một lá bài để hiến tế..."
"Ôi chị gái thân yêu, hãy dùng quái thú của em." Eugene nói.
"Cảm ơn em trai yêu quý của chị. Ta sẽ hiến tế quái thú của em để Triệu hồi Erebus!"
Một ngai vàng bằng gỗ mun khổng lồ xuất hiện trước Pháo đài, thống trị khung cảnh phía sau cặp song sinh. Ngồi trên ngai vàng là Erebus, mặc áo giáp hắc diện thạch, đầu tựa vào nắm tay, toát ra một bầu không khí vô cùng buồn chán.
"Tiếp đến, ta đưa hai lá bài Phép Monarch xuống Mộ bài nhằm kích hoạt hiệu ứng của Erebus. Erebus đưa ra sắc lệnh hoàng gia, trục xuất Jupiter quay trở lại Bộ bài của ngươi." Erebus gõ ngón tay xuống ngai vàng, đánh bật Jupiter trở về Bộ bài. "Giờ không còn gì bảo vệ các ngươi nữa, ta sẽ lấy đi gần như toàn bộ điểm gốc của hai người! Erebus, tấn công lũ thấp hèn đó!"
Yuri chìa tay ra, nói: "Kích hoạt lá bài Bẫy: 'Âm Mưu Hắc Ám' (Dark Scheme)!" Cô mỉm cười khi vị vua, đang nửa ngồi trên ngai vàng, buộc phải khựng lại. "Lá bài này buộc cả hai bên phải bỏ đi hai lá bài, rồi rút lên hai lá mới."
"Vặt vãnh," Evelyn nói.
"Đối với cô thì vặt vãnh, nhưng với tôi thì khác. Lá bài đầu tiên tôi gửi xuống là Beiige, the Vanguard of Dark World, và lá thứ hai là Sillva, Warlord of Dark World." Hai quái thú xuất hiện trên sân. "Và tôi dùng Beiige đầu tiên để đỡ lấy đòn tấn công của cô."
Erebus đ��ng dậy, nhấc chân dậm xuống nghiền nát Beiige... nhưng đổi lại, điểm gốc của cả hai an toàn.
"Cảm ơn chị," Tea nói nhỏ.
"Để em giúp chị ở lượt kế tiếp."
Tea... nở một nụ cười nhẹ. Đó là một điều mà Yuri đã nhận ra quá rõ. Nụ cười mà Tea luôn trưng ra khi em gái cô sắp làm được chính xác những gì mình muốn.
Yuri hít một hơi trước khi nhìn vào cặp song sinh. Sẽ chẳng ích gì nếu cho chúng biết Tea đang chuẩn bị combo để hạ gục chúng.
"Tôi úp lá bài này xuống vị trí phòng thủ và kết thúc lượt." Tea tuyên bố.
"Ta hiểu mong muốn bảo vệ em gái ngươi." Eugene vừa nói vừa rút bài. "Ta thực sự hiểu điều đó. Nó là điều cao quý nhất mà lũ dân đen các ngươi có thể làm. Nhưng ngay cả tình cảm gia đình cũng không thể chống lại sức mạnh của hoàng gia. Ta sẽ khiến ngươi hiểu ra điều đó bằng lá bài này: 'Phanteon của Quân chủ' (Pantheism of the Monarchs)! Lá bài này cho phép ta đưa một lá bài Phép/Bẫy Monarch xuống Mộ bài, đổi lại ta được rút thêm hai lá bài." Eugene làm theo. "Tiếp theo, ta sử dụng lá bài Bẫy "Quân chủ Tối cao" (The Prime Monarch), nhằm đưa hai lá bài Phép từ Mộ bài trở về Bộ bài, rồi rút thêm một lá." Hắn quay sang nhìn chị gái mình. "Giờ em giao mọi chuyện lại cho chị, chị gái yêu dấu."
"Cảm ơn em trai yêu quý, chị sẽ khiến em tự hào. Hơn cả những gì ả ta làm cho em gái mình."
Yuri tỏ vẻ khó chịu.
"Tôi luôn tự hào về Tea, mãi mãi như thế. Con bé là người tốt nhất mà tôi từng biết. Không bao giờ để sự giàu sang làm hư hỏng. Không bao giờ để danh tiếng của gia đình làm hư hỏng. Con bé có thể trở thành kẻ hợm hĩnh của giới thượng lưu, nhưng thay vào đó, nó lại có sự khiêm tốn và tao nhã – hai thứ mà những kẻ quý tộc tự xưng như các người không hề có."
"Dám sỉ nhục bọn ta!" Eugene thở hổn hển, tỏ vẻ cáu tiết.
"Có ý kiến gì sao?" Yuri hí hửng, rút bài. "Tôi sử dụng "Giao dịch Thế giới Ngầm" (Dark World Dealings). Tất cả người chơi rút lên một lá bài rồi đưa một lá xuống Mộ bài." Tất cả đều làm theo, và Yuri là người thích thú nhất. "Và giờ, nếu còn ai chưa nhận ra... tôi rất thích đưa quái thú Dark World xuống Mộ bài. Bởi vì đó là một phần trong ngôi nhà hắc ám của chúng... nơi chúng có thể thực hiện hàng đống âm mưu. Chẳng hạn như thế này: bởi vì tôi loại bỏ Grapha, Dragon Lord of Dark World, nó có thể ra lệnh cho các thế lực của Dark World tiêu diệt Erebus!"
"Ngươi dám đặt những bàn tay bẩn thỉu đó lên hoàng gia sao?" Eugene kêu lên.
"Sao lại không dám..." Yuri thách thức khi Erebus bị những móng vuốt từ Dark World kéo xuống địa ngục. "Dark World... luôn là nơi xảy ra thù hận, giống như các trò chơi dành cho giới thượng lưu vậy. Bề ngoài trông có vẻ lịch sự, nhưng thực tế luôn âm mưu hủy hoại lẫn nhau. Vì vậy, ngay cả khi một quái thú từ Dark World bị kéo xuống Nghĩa địa, những quái thú khác sẽ lợi dụng cơ hội để trỗi dậy! Silva, tấn công trực tiếp vào Eugene!" Chiến binh ma quỷ gật đầu, rút kiếm và lao thẳng tới.
"Ngươi tưởng rằng thứ dơ bẩn đó có thể chạm vào người ta sao?" Eugene nói, giơ cao một lá bài trên đầu. "Ngươi sở hữu Dark World thì ta sở hữu thiên đường! Bằng cách loại bỏ "Phanteon của Quân chủ" (Pantheism of the Monarchs) từ Mộ bài ra khỏi cuộc chơi, ta Triệu hồi Đặc biệt Ehther the Heavenly Monarch!"
Từ trên trời phát ra một luồng ánh sáng chói lòa, buộc Tea và Yuri phải che mắt lại. Khi ánh sáng dịu dần đi, cả hai thấy một ngai vàng lớn bằng ngà đã xuất hiện trên sân. Ngồi trên đó là một vị vua mặc áo choàng trắng và vàng, tay cầm một cây trượng lớn.
Yuri đ��nh phải dừng cuộc tấn công.
_______________________________________
"Tôi nghĩ chúng ta đã chạy đủ xa rồi," Mai nói, nhìn lại con hẻm vừa đi qua. "Chắc chắn đã cắt đuôi được đám Rare Hunter." Cô rút điện thoại ra. "Tôi sẽ gọi hỗ trợ. Edwin nên— Này!" Cô nhìn về phía Namu, người giật lấy điện thoại. "Cậu làm cái quái gì— chết tiệt, ngươi cũng là Rare Hunter!"
"Thông minh đấy," Namu nói với nụ cười tự mãn, còn Bakura đứng thẳng dậy, không còn vẻ yếu ớt như lúc nãy nữa. "Mặc dù không hoàn toàn thông minh cho lắm. Cô không phải bị bắt bởi đám Rare Hunter... mà là bởi đích thân thủ lĩnh của chúng."
"Marik," cô nói, nheo mắt lại. "Vậy thì ngươi hẳn là... linh hồn bên trong Thiên Niên Luân (Millennium Ring) đó."
"Rất tốt," Bakura nhận xét. "Nếu cô đã biết thì chúng ta đi thẳng vào vấn đề chính, Mai Valentine: Edwin Chaos."
"Hắn đã là cái gai trong mắt chúng ta quá lâu rồi," Marik nói, bước về phía Mai, ép cô lùi dần vào tường. "Hắn đã sỉ nhục bọn ta. Bọn ta đều phải suy nghĩ rất lâu về cách hủy hoại hắn, và cô chính là vũ khí hoàn hảo để làm điều đó."
"Các người nghĩ ta sẽ giúp các người sao?" Mai giận dữ, cố gắng che giấu sự lo lắng trước hai kẻ đáng sợ này.
"Ta đâu cần cô tự nguyện." Marik nói, rút Thiên Niên Trượng (Millennium Rod) ra. "Theo lời gián điệp, thằng khốn Edwin đã dùng Thiên Niên Chìa Khóa (Millennium Key) khóa chặt tâm trí những người xung quanh hắn. Nhưng ta dám cá rằng bằng quyền năng của Thiên Niên Trượng và Thiên Niên Luân, lớp phòng thủ của hắn sẽ bị phá tan tành."
"Nó có thể phá hủy tâm trí cô đấy," Bakura bổ sung.
"Hoặc các người chỉ đang bịp bợm vì biết rằng các người không thể bẻ khóa những gì Edwin đã làm," Mai đáp trả.
Marik vẫn tự tin. "Có thể... nhưng cô thực sự tin tưởng tên khốn đó sao? Ngay cả khi hắn đã lừa dối cô?"
"Hai người có thể tận hưởng thời gian ở bên nhau... nhưng sẽ được bao lâu?" Bakura trêu tức. "Khi mà đã có một người tuyên bố hắn là của riêng cô ta. Một nữ thần... mà nữ thần thì không chia sẻ bất cứ điều gì cả."
"Ngươi nói đúng," Mai nói... khi những ký ức tràn ngập trong đầu cô. Đôi mắt cô chuyển thành màu đen và bạc. "Ta không."
Trước khi hai tên này kịp phản ứng, Mai thò tay túm lấy áo chúng, nhấc bổng chúng rồi ném chúng bay qua con hẻm, đập mạnh vào tường. Marik đứng dậy đầu tiên, xoa xoa đầu rên rỉ. Hắn đã quá quen với việc ăn đòn từ cha mình, vì hắn chưa bao giờ làm đúng trách nhiệm của "người thừa kế tương lai". Bakura đứng dậy chậm hơn, nhưng Marik không thể chú ý đến hắn vì Mai, hay chính xác hơn là thực thể đang điều khiển Mai Valentine.
Mỗi bước đi đều khiến Mai biến đổi. Mái tóc bồng bềnh bắt đầu trở nên suôn mượt, dài tới tận hông. Cơ thể cô ngày càng cao và khỏe khoắn hơn, không quá cơ bắp nhưng đủ sức mạnh để hạ gục bất cứ kẻ nào bằng sức mạnh thể chất. Nụ cười của cô mất đi tất cả sự ấm áp, dần trở nên lạnh lẽo như chiều sâu của không gian. Làn da cô tỏa ra ánh sáng yếu ớt, nhợt nhạt khi cô cuối cùng cũng dừng lại. Cô cao hơn hẳn hai tên kia, gần hai mét rưỡi, với mọi góc cạnh, đường cong trên cơ thể khiến bất cứ người phàm nào cũng phải quỳ xuống tôn thờ. Cô mân mê chiếc áo khoác của mình trước khi nổi giận, vẫy tay biến nó thành một chiếc váy bạc mỏng, trượt xuống những đường cong của cô như thủy ngân. Đôi giày biến mất, để lại đôi chân trần.
"Ta đã cảnh báo ngươi trước đây, tên chắp vá." Nữ thần nói, giọng vừa mềm mại vừa như sấm, trước mặt bọn chúng. "Rằng cố tình làm hại những gì thuộc về ta là điều ngu xuẩn. Ngươi không chỉ muốn làm hại Endymion của ta... giờ ngươi còn dám đem theo tên nô lệ của Pharaoh đến để hại TA sao?" Cô bật tiếng cười, nhưng chẳng có chút vui vẻ nào. "Ta là Selene, thần Titan Mặt Trăng! Xương cốt của ngươi sẽ trở thành cát bụi, tên tuổi của ngươi bị lãng quên, còn ta vẫn tồn tại. Ngươi có thể sinh ra hàng nghìn người con trai và hàng nghìn người con gái, rồi ra lệnh cho chúng đi khắp thế giới để truyền bá dòng máu của ngươi, nhưng dòng dõi của ngươi vẫn sẽ chết trước khi ta cảm thấy dù chỉ một giây của sự vĩnh cửu trôi qua. Và các ngươi dám có ý muốn làm hại TA sao?"
Marik nhanh chóng xua tay lia lịa. "Bọn tôi không dám làm gì nữ thần. Bọn tôi muốn Mai Valentine, vật chứa của nữ thần—"
"Ta không phải tên Pharaoh vô danh hay tên chắp vá bên cạnh ngươi. Ta không cần vật chứa. Mai là ta và ta là Mai. Cô ta cho phép ta ở bên cạnh Endymion... người mà các ngươi có ý định đụng chạm đến!" Mặt đất nứt ra, oằn xuống khi Selene biến lớn thêm gấp đôi. Ánh sáng nhợt nhạt xung quanh cô kết hợp lại thành những hình xăm chữ rune bằng bạc sáng rực, uốn lượn dọc theo những đường nét dị thường trên cơ thể cô.
"Thành thật xin lỗi," Marik nói, mặc dù ghét phải làm như thế này nhưng hắn bắt buộc quỳ xuống, cúi đầu chạm đất. "Kẻ hèn mọn này không biết. Kẻ hèn mọn này cứ tưởng Mai là đối thủ của nữ thần."
Bakura từ từ đứng dậy, còn Marik vẫn quỳ vì hắn không ngu ngốc. Linh hồn kia có thể tìm vật chủ mới, còn hắn chỉ có một mạng mà thôi. "Đúng thế, Selene. Bọn ta cứ tưởng cô và Mai... là khác biệt."
"Ngươi là cái thá gì mà dám ăn nói ngang hàng với ta hả?" Selene khinh bỉ. "Ngươi chỉ là một phần của hắn, tên chắp vá." Marik cảm nhận được da thịt hắn đang bị đốt cháy. "Ngươi biết điều đó phải không, tên nô lệ? Ngươi có biết hắn không đơn thuần là một bóng ma... nhưng càng không phải một vị thần? Hắn là một mảnh của Zorc, được liên kết với linh hồn của một tên tội phạm chứa đầy sự hận thù và được giấu kín trong Thiên Niên Luân. Phần còn lại của hắn ở bên trong Trò chơi Thiên Niên (Millennium Game), không thể trốn thoát trừ khi được tên chắp vá giải thoát ra nhằm phá hủy thế giới này. Ta không biết hắn tuyên bố gì với ngươi, nhưng ta nói mục đích của hắn ngay bây giờ: cái chết của mọi sinh vật sống, để hắn có thể lấy lại danh hiệu Thần Chết."
Marik buộc bản thân phải quỳ xuống trong khi tâm trí hắn quay cuồng. Linh hồn kia đã nói rằng hắn chỉ là bóng ma, kẻ thù của Pharaoh, giống như bản thân Pharaoh ký sinh trên cơ thể Yugi Muto. Nhưng sự thật... hắn là một vị thần sao? Một vị thần muốn phá hủy thế giới ư? Hắn thề rằng hắn chỉ muốn trả thù nên mới tạo ra liên minh này sao. Đây... đây không phải là quan hệ hợp tác! Thằng chó đó đang lợi dụng hắn!
"Vậy cô muốn cản ta sao?" Linh hồn hỏi.
"Như ��ã nói với tên Pharaoh, ta không quan tâm tới số phận của thế giới này. Khi ngươi thả tự do cho Zorc, ta đã trở về thiên đường, Endymion cũng đi cùng ta, kèm theo Yuri Gardner và Renard Volpe. Ta cần tư tế và nữ tư tế của ta. Phải chăng có thêm vài người phàm khác được ta đưa về phục vụ cho chúng ta. Còn lại, nô dịch hay hủy diệt... thế nào tùy ngươi. Một vị thần khác sẽ tới, và vòng lặp lại bắt đầu." Cô dừng lại. "Mặc dù... nó sẽ không có hai người các ngươi." Marik vô tình ngước nhìn lên, thấy ngọn lửa lạnh lẽo trong mắt Selene. "Ngươi tiếp tục đe dọa Endymion của ta. Sai đám Rare Hunter theo sau chàng. Cố gắng bắt linh hồn, tâm trí chàng xuống địa ngục hay muốn cắt chàng làm đôi. Endymion là của TA. Linh hồn chàng là của TA. Cơ thể chàng là của TA. Của TA để đưa lên giường, của TA để mang lại sự thỏa mãn. Và ngươi... dám lấy đi những gì thuộc về TA sao?" Selene giơ tay lên cao, cơ thể lại phình to hơn nữa, chiếm hết con hẻm đến nỗi tất cả những gì Marik có thể thấy nếu nhìn thẳng về phía trước chỉ là đôi chân và bàn chân khổng lồ của n�� thần. Những ngón tay của Selene chứa đầy pháp thuật mà hắn biết nếu cô ta sử dụng lên hắn thì hắn chắc chắn phải chết.
"Không, thưa nữ thần," Marik nhanh nhảu đáp. "Là ngược lại."
Selene... khựng lại.
"Giải thích đi."
"Chúng tôi muốn giúp nữ thần... đạt được những gì nữ thần muốn. Edwin... Endymion của nữ thần... anh ta không phải là người dễ dàng từ bỏ thế giới này, bất chấp nữ thần nghĩ gì."
Selene cân nhắc. "Chàng có một sự cuốn hút kỳ lạ với thế giới này,"
Marik nói. "Vậy thì chúng ta hãy giải thoát cho anh ta. Hãy để anh ta không còn gì ngoài nữ thần và những người mà nữ thần muốn mang theo."
Selene hạ tay xuống.
Độc giả đang đọc một bản văn được tinh chỉnh bởi truyen.free, mọi quyền sở hữu đã được bảo toàn.