(Đã dịch) Yu-Gi-Oh : Edwin Chaos - Chương 112: Bài học về danh dự?
Tôi có thể cảm nhận được sự tức giận của Renard phả sau gáy, nhưng thực sự thì điều đó chẳng quan trọng. Thay vì liếc nhìn y, tôi bước lại chỗ thiếu niên vừa đấu với mình trong con hẻm vắng... không, tôi không kiêu ngạo đến mức gọi đó là một trận đấu. Tôi chỉ kịp đặt một lá bài úp xuống sân thì đối thủ của tôi, cậu nhóc mười bảy tuổi với bộ bài chuột chũi gì đó, đã đặt tay lên bộ bài, tuyên bố đầu hàng.
Giống như những gì hai bên đã thỏa thuận.
“Hai thẻ định vị của tôi thôi, thà vậy còn hơn mất lá bài hiếm,” chàng trai nói rồi bước tới cạnh tôi, chỉnh lại chiếc kính bảo hộ nặng trĩu đang đeo trên trán. Cậu ta mặc một bộ đồ da nặng nề, từ chiếc áo khoác dài lấm tấm bùn cũ kỹ đến chiếc quần lao động. Cậu ta thậm chí còn trông hơi giống một con chuột chũi, với khuôn mặt tròn trịa và bộ ria mép mới mọc lưa thưa.
“Cảm ơn,” tôi nói rồi lấy hai tấm thẻ, sau đó thản nhiên rút tấm séc ra. “Nhân tiện, tôi thích đôi găng tay của cậu. Hy vọng cậu muốn bán chúng.”
“Mười nghìn đô,” đối phương trả lời.
“Được!” Tôi cười nói, nhanh chóng ký vào tấm séc. “Cảm ơn anh Lutum.”
“Không,” bài thủ chuột chũi nói, mũi cậu ta thực sự giật giật khi tháo găng tay... khiến tôi vô cùng lúng túng, đánh rơi chính đôi găng tay đó. “Cảm ơn anh Chaos!”
“Renard, đi thôi, anh có cả hàng giờ để cằn nhằn đấy,” tôi vừa nói vừa vẫy tay, cố giữ cho giọng điệu có vẻ xấc xược, trong lòng tự hỏi mình đã sa đọa đến mức nào. Tôi không bao giờ thích bị người khác chỉ ra sai lầm, bởi tôi luôn tự nhận biết và sửa chữa những sai sót của mình trước khi chúng trở nên nghiêm trọng. Hơn nữa, tôi ghét việc người khác nói tôi đã phạm sai lầm trong khi thực tế thì tôi đúng. Tôi rất thích tranh luận hay cãi cọ, nhưng nếu có ai đó rõ ràng chỉ ra sự bất đồng với tôi dựa trên thực tế chứ không phải lý thuyết, và tin rằng họ đúng còn tôi sai, điều đó thực sự khiến tôi khó chịu.
“Chẳng vẻ vang chút nào, đội trưởng,” Renard chỉ nhận xét vậy khi tôi bỏ toàn bộ số thẻ định vị vào duel disc, báo hiệu cho hệ thống rằng tôi đã thu thập đủ sáu thẻ (thực ra là bảy thẻ lận), nhờ đó đủ điều kiện vào vòng chung kết. “Trước khi cậu định nói bất cứ điều gì, nhiệm vụ thứ hai của tôi là nhắc nhở cậu về những sai lầm để cậu có thể tránh lặp lại sau này.”
“Anh hoàn toàn đúng nếu tôi mắc lỗi thật,” tôi trả lời lạnh lùng.
“Cậu vẫn nghĩ mình đúng sao?”
“Tôi không hề phá vỡ quy tắc nào,” tôi chỉ ra. “Tôi giành chiến thắng trong một trận đấu, giành được thẻ định vị.”
“Đó không phải là một trận đấu mà là một trò hề.”
“Đúng, nó là một trò hề trong trận đấu nhưng nó vẫn được tính là một trận đấu.” Vệ sĩ của tôi lườm tôi. “Tôi giành chiến thắng trong một trận đấu, đó mới là điều quan trọng.”
“Cậu mua chuộc đối thủ để vào vòng chung kết.”
“Tôi mua đôi găng tay,” tôi nói, vỗ nhẹ vào túi. “Mà hình như nó rơi mất rồi. Bất cẩn quá.”
Renard cáu gắt. “Đừng có sỉ nhục trí thông minh của tôi.”
“Tôi chỉ mua găng tay,” tôi trả lời. “Bởi vì nếu tôi mua thẻ định vị, tôi sẽ bị loại ngay lập tức. Luật không cấm các loại giao dịch khác, được chứ?”
“Như vậy chẳng vẻ vang, cũng chẳng mang lại chút danh dự nào, đội trưởng,” Renard nhắc lại.
“Anh có biết danh dự là gì không, Renard?” tôi hỏi. “Anh có biết nó thực sự là gì không?”
“Một quy tắc sống để sống một cuộc sống tốt và công bằng.”
Tôi gật đầu khi chúng tôi rảo bước trên con phố. “Đó là định nghĩa cơ bản nhất, phiên b��n đen trắng. Nhưng giống như thiện, ác... luôn có điều gì đó ở giữa. Một điều gì đó tinh tế, chi tiết hơn nhiều. Đối với những người mới bắt đầu, có hai loại danh dự.”
“Tôi đang nói về danh dự của bài thủ mà tất cả—”
“Tôi sẽ không đề cập đến những kẻ ăn thịt người và việc chúng ăn thịt người chết vẻ vang như thế nào. Một cuộc tranh luận như vậy quá dễ dàng. Tôi đang nói về...” Tôi dừng lại. “Renard, đó là một đứa bé dễ thương.”
Y nhìn theo ánh mắt của tôi về phía một người mẹ đang mải xem trận đấu bài, còn đứa bé đang cố vươn tay từ chiếc xe đẩy để với lấy con thú nhồi bông nhỏ lủng lẳng treo trên đầu bé.
“Tôi hiểu rồi,” Renard đút tay vào túi. “Cậu muốn nói về đứa bé không hiểu gì về danh dự và chúng ta sẽ dạy nó thế nào là đúng sai?”
“Không,” tôi nhún vai. “Tôi chỉ bảo thằng bé đó dễ thương mà thôi.”
“Vậy...”
“...bắt cóc nó.”
“Hả?”
“Bắt cóc đứa bé!”
Renard lườm tôi.
“Anh thề sẽ giúp đỡ tôi, Renard. Anh THỀ đấy. Bây giờ hãy tuân lệnh đội trưởng c���a anh và bắt cóc đứa bé đó.”
Vệ sĩ của tôi dần hiểu ra. “Cậu đang lấy ví dụ.”
“Một ví dụ cụ thể,” tôi nói, ra dấu giữa hai chúng tôi. “Có hai loại danh dự. Bên ngoài và bên trong. Danh dự bên ngoài là của xã hội, được trao và tuân theo. Sau đó, nó có thể được chia thành danh dự ngang và danh dự dọc. Danh dự theo chiều ngang là sự tôn trọng giữa các đồng nghiệp. Anh đấu với tôi một trận tại Duelist Kingdom, vì vậy tôi thể hiện sự tôn trọng với anh. Tôi tôn trọng anh như một đối thủ đáng trân trọng. Mặt khác, PaniK là một kẻ gian lận và hắn ta phải chịu trừng phạt vì những gì hắn gây ra. Danh dự theo chiều dọc là tôn vinh những người ở dưới hoặc thể hiện sự kính trọng với những người ở trên. Ví dụ như hiệp sĩ cúi đầu trước nhà vua của mình hoặc lãnh chúa ban vùng đất cho bề tôi trung thành.”
“Cảm giác khó chịu anh vừa trải qua? Đó là danh dự bên ngoài xung đột với danh dự bên trong. Danh dự bên trong của anh không bao giờ cho phép anh bắt cóc một đứa bé. Nhưng danh dự bên ngoài lại yêu cầu anh tuân thủ lời nói của tôi vì anh đã thề trung thành với tôi. Thế là chúng xung đột... rồi chúng tạo ra sự mất kết nối với thực tế cho đến khi anh tìm ra cách làm cho chúng hoạt động cùng nhau. Ngay cả khi chúng chẳng có nghĩa lý gì. Giống như cách một người đàn ông đọc Kinh thánh, tin vào Mười Điều Răn và những lời dạy của Chúa Giê-su, nhưng vẫn có thể vui vẻ đâm lưỡi lê vào một người đàn ông không có khả năng tự vệ.”
Renard gật đầu, trông khá hài lòng vì tôi không bắt anh ta bắt cóc đứa bé thật. Còn tôi thì thấy khó chịu với bà mẹ mải chơi game mà không chú ý tới con mình.
“Yugi cùng nhóm bạn của cậu ta... họ tin vào danh dự bên ngoài khi đấu bài. Rằng nếu tôn trọng đối thủ thì đối thủ sẽ tôn trọng lại, không có gì bên ngoài cuộc đấu bài ảnh hưởng tới hết. Danh dự bên trong là về việc làm những gì anh biết là đúng trong thâm tâm, ngay cả khi phần còn lại của thế giới sẽ nhìn nó bằng sự ghê tởm.” Tôi dừng lại. “Trận đấu giữa Kaiba và Yugi. Khi Kaiba đứng bên rìa bức thành, ép buộc Yugi phải chọn thua cuộc hay chiến thắng để Kaiba phải nhảy xuống... đó là ví dụ hoàn hảo về danh dự bên ngoài lẫn bên trong của cả hai bên.”
“Ý cậu là gì, đội trưởng?”
“Về phía Kaiba, hắn biết hắn sai rành rành. Rằng hắn chiến thắng không nhờ khả năng của bản thân mà dùng thủ đoạn bẩn thỉu. Đó là lý do hắn chưa bao giờ tuyên bố bản thân chiến thắng Yugi để chấm dứt mối thù này. Danh dự bên trong hét vào đầu hắn rằng hắn phải làm tất cả để thắng mới cứu được công ty, cứu em trai. Và thế là danh dự bên trong thắng. Trường hợp của Yugi cũng vậy. Danh dự bên ngoài nói rõ ràng Kaiba gian lận đáng bị trừng phạt... không khác gì PaniK. Còn danh dự bên trong...”
“Danh dự bên trong cậu ta nói rằng làm vậy là giết người là sai trái. Đặc biệt khi cậu ta hiểu được Kaiba làm vậy là do quá tuyệt vọng chứ không phải vì tính cách độc ác.”
“Chính xác,” tôi nói. “Khi Yugi gần như kêu gọi tấn công... danh dự dọc bên ngoài đã phát huy tác dụng. Tea đã kêu cậu ấy dừng lại. Yugi nhận ra nếu tấn công, Tea sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu ấy, những gì cậu ấy làm là sai. Tất cả danh dự đó...”
“Khiến cậu ta đánh mất bản thân và đó là lý do Yugi gặp quá nhiều vấn đề với Mai,” Renard nói, người đã từng xem băng ghi hình trận chung kết tại nhà tôi.
“Chính xác,” tôi nói. “Tuy nhiên, vấn đề là, Renard... Tôi ghét danh dự bên ngoài. Bởi vì nó là một thứ kinh khủng thường được dùng để áp bức.”
“Haizzz, thôi được rồi, thế là cậu thoát khỏi việc bị gọi là gian lận.”
“Tôi làm những gì quy tắc giải đấu cho phép để giành lợi thế. Chẳng khác gì Kaiba tham gia giải đấu do chính hắn tổ chức, do chính hắn viết luật xung quanh lá bài thần khó có thể đánh bại. Mà anh biết lý do chính tôi làm vậy không, Renard?” Tôi liếc xéo y. “Tôi làm không phải vì tiền thưởng hay bài hiếm, những thứ đó tôi có thừa.” Renard lắc đầu, chịu thua. “Tôi làm vậy vì lũ Rare Hunter. Chúng đâu có để cho ta thở dù chỉ vài giây. Mọi chuyện trên thực tế ngày càng trở nên tệ hại. Tôi bán hành cho Marik trong thế giới tâm trí, sút hắn ra khỏi đó. Mấy phút sau hắn điều khiển một người khác làm con rối tấn công Yugi và Pharaoh bằng con quái vật có chứa một ph���n sức mạnh của các vị thần.”
“Đây không còn là giải đấu bài nữa, Renard. Đây là chiến trường, chúng ta đang chiến đấu với Marik, dù thằng khốn đó chưa thắng trận nào nhưng cũng chưa thua trận nào. Hắn ra tay thì chúng ta phản ứng lại. Tôi đã phát chán rồi. Đặc biệt sau khi thất bại liên tiếp khiến hắn càng trở nên điên loạn hơn. Khao khát chiến thắng và báo thù lại càng tăng lên. Hắn sẽ truy sát, hãm hại người vô tội... thế nên tôi cần phải hành động ngăn chặn hắn. Và tôi không thể làm vậy nếu đang bận tìm người đánh bài!” Tôi chỉ vào duel disc có sáu tấm thẻ bên trong. “Bây giờ tôi đã đảm bảo vị trí vào vòng chung kết. Chúng ta có năm tiếng để tìm những người khác, đảm bảo họ an toàn, không bị bắt cóc, xóa trí nhớ hay gì khác. Điều đó xứng đáng hơn mọi kiểu danh dự bên ngoài vô nghĩa tồn tại trong cái thế giới chết tiệt này.”
Tôi thở hổn hển, cố gắng lấy lại hơi sau khi thốt ra câu nói đó.
“Hiểu chưa, Renard?”
“Nhiều hơn những gì cậu nghĩ,” y nói, gật đầu về phía sau... nơi một người đàn ông trông gầy gò giờ đang ấn một con dao găm vào lưng y.
“Sếp tôi muốn gặp các anh,” hắn nói, với giọng pha chút âm điệu Tây Ban Nha.
“Vừa dứt lời,” tôi lẩm bẩm rồi giơ hai tay lên để tỏ ý hợp tác.
Phần dịch thuật này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free, và mọi quyền sở hữu trí tuệ đều được bảo l��u.