Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 102: Gặp Người Quen

Đại địa đỏ bừng, khắp nơi đều bị đốt cháy giống như nham tương.

Hồng tiêu đầu đứng giữa trung tâm chiến trường ác liệt, phong thái ung dung lúc này đã không còn, thay vào đó là vẻ chật vật thấy rõ. Cúi đầu nhìn con yêu quỷ đầu chim đã cháy thành than cốc ngay trước mặt, Hồng tiêu đầu khẽ hít một hơi, đoạn tiến tới xẻ xác nó ra, đồng thời lấy từ bên trong cơ thể nó một viên tinh hạch đen kịt, lấp lánh bốn điểm tinh quang.

– “Ngay cả loại yêu quỷ tứ giai thượng cấp này cũng xuất hiện quấy phá, xem ra yêu triều hẳn là không thể tránh khỏi rồi.” Hồng tiêu đầu thở dài, tầm mắt hướng về phương xa.

Tuy nhiên, chỉ cảm thán trong chốc lát, Hồng tiêu đầu đã lấy lại vẻ bình tĩnh, sau đó phi thân đến chỗ các thành viên Chiến Yêu đường đang giao chiến. Với sự gia nhập của vị cường giả Đan Thai cảnh này, lũ yêu quỷ gần như nhanh chóng bị quét sạch, không còn một mống.

Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều đồng loạt hoan hô, khí thế tăng vọt.

Trải qua trận chiến này, các thành viên Chiến Yêu Đường cũng tổn thất không nhỏ, phần lớn là do con yêu quỷ đầu chim kia gây ra. May mắn viện binh đến sớm, nếu không hôm nay rất có thể sẽ toàn quân bị diệt.

– “Báo cáo đại nhân, trong lần chiến đấu này tổng cộng có một trăm hai mươi bảy người bị thương, bốn mươi sáu người thương vong.”

Lúc này, bảy đội trưởng đứng ra báo cáo với Hồng tiêu đầu. Nghe vậy, sắc mặt Hồng tiêu đầu vẫn không biến đổi nhiều, chỉ khẽ gật đầu rồi nói: – “Được rồi, bảy người các ngươi hãy dẫn quân trở về đi, kế hoạch càn quét không cần tiếp tục thực hiện nữa.”

Trong lòng giật mình, bảy đội trưởng nhìn nhau, nhưng không ai dám có ý kiến, chỉ đồng thanh tuân lệnh. Đối với vị tiêu đầu này, bọn họ tuyệt đối tin tưởng và chấp hành mọi mệnh lệnh, gần như vô điều kiện. Bởi lẽ, cả bảy đều là thân tín được Hồng tiêu đầu đích thân bồi dưỡng, đã cùng đối phương trải qua vô số lần vào sinh ra tử mới có được vị trí như ngày hôm nay. Hơn nữa, là những lão thành viên kinh qua bách chiến nhiều năm của Chiến Yêu đường, cả bảy người họ có khả năng phán đoán tình hình rất nhạy bén, lúc này đương nhiên cũng ngửi thấy mùi vị bất ổn.

Không chỉ số lượng yêu quỷ đang tăng nhanh, mà riêng con yêu quỷ tứ giai kia đã là một điềm báo chẳng lành.

– “Tất cả rút lui trở về thành!”

Nhận được mệnh lệnh, cả bảy người lập tức không chút chậm trễ thông báo cho các thành viên dưới trướng. Các thành viên Chiến Yêu đường sau khi nghe được mệnh lệnh thì trong lòng vui mừng khôn xiết, lập tức nối đuôi theo bảy vị đội trưởng trở về thành. Trần Huyền Cơ đương nhiên cũng ở trong số đó.

Trận chiến vừa rồi tuy ác liệt nhưng bản thân Trần Huyền Cơ không có quá nhiều thương thế, chỉ là một vài vết thương ngoài da. Với thực lực hiện tại của hắn, chỉ cần không gặp phải yêu quỷ tam giai trở lên, tính mạng gần như không phải lo lắng. Ban nãy Trần Huyền Cơ gần như đã có thể thoát khỏi chiến trường để rời đi, nhưng không ngờ vị Hồng tiêu đầu kia đột nhiên đại phát thần uy, phản sát con yêu quỷ đầu chim tứ giai. Đến lúc này, hắn đương nhiên không cần rời khỏi chiến trường mà ở lại tiếp tục chiến đấu.

Giờ phút này, đi cùng Trần Huyền Cơ còn có Hoàng Thương và ba người nữa. Cả bốn đều không mất mạng trong lần chiến đấu này, tuy nhiên bị thương là điều khó tránh khỏi. Trong số đó, Điền Trung bị thương nặng nhất, cánh tay phải gần như mất đứt, may mắn vẫn giữ lại được tính mạng.

– “Lần này thực sự quá hung hiểm, nếu Hồng tiêu đầu không tới kịp, chúng ta hôm nay sợ rằng đều phải bỏ mạng tại đây rồi.” Triệu Khiết đang đi giữa đội ngũ đột nhiên mở miệng nói, ánh mắt vẫn còn lộ rõ vẻ sợ hãi chưa tan.

– “Ai mà nghĩ đến sẽ gặp phải yêu quỷ tứ giai đáng sợ như vậy, mà chúng ta còn chưa rời khỏi phạm vi hai mươi dặm của Bích Thủy Thành nữa.” Tấn Tài, vốn thường ít nói, lúc này cũng lên tiếng: – “Chiếu theo tình hình này, nếu tiếp tục đi xa hơn, không biết còn gặp phải chuyện gì đáng sợ hơn nữa đây.”

– “Khụ khụ! Mọi người không cần lo lắng, hiện tại cho dù trời có sập xuống cũng có các vị đại nhân chống đỡ, chúng ta chỉ cần làm tốt bổn phận của mình là được.” Hoàng Thương hắng giọng, nhìn mấy người trấn an.

Nói là vậy, nhưng Hoàng Thương trong lòng lúc này cũng cực kỳ nặng nề, hắn đương nhiên cũng cảm nhận được điều gì đó sắp xảy đến.

Yêu triều – hai chữ này giờ phút này hiện lên trong đầu tất cả mọi người.

***

Bích Thủy Thành. Khi đám người Chiến Yêu đường vào đến thành đã là buổi chiều tối.

Đến đây, tất cả mọi người đều nhẹ nhõm thở ra, tảng đá đè nặng trong lòng như được gỡ bỏ. Vào trong thành, bọn họ gần như được bảo đảm an toàn, không cần tiếp tục nơm nớp lo sợ. Nhiệm vụ đến đây cũng coi như kết thúc, tất cả bắt đầu tản ra, ai về nhà nấy. Trần Huyền Cơ cũng không ngoại lệ.

Về đến khu tập thể, Trần Huyền Cơ liền cáo từ Điền Trung và mấy người khác rồi đi vào phòng của mình. Cởi bỏ quần áo trên người, việc Trần Huyền Cơ làm đầu tiên chính là tắm rửa. Ngâm mình trong bồn nước lạnh khiến toàn thân hắn khoan khoái dễ chịu, mọi mệt mỏi vào giờ phút này như được xoa dịu.

Sau khi tắm rửa xong, Trần Huyền Cơ thay một bộ thường phục màu đen, rồi đi ra ngoài Trấn Yêu Ti. Một ngày chiến đấu không ngừng khiến hắn không chỉ mệt mỏi mà còn vô cùng đói bụng. Hiện tại ra ngoài, đương nhiên là để tìm đồ ăn.

Đường phố phía Bắc thành vẫn nhộn nhịp như cũ. Dù bên ngoài thành có yêu quỷ dị động nhưng cũng chẳng ảnh hưởng lớn đến nơi đây, mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ, thậm chí còn càng thêm đông đúc. Sau khi đến đây, Trần Huyền Cơ cũng không có tâm trạng đi dạo, chỉ tùy tiện chọn một quán tửu lầu rồi bước vào.

Sau khi vào, Trần Huyền Cơ không dừng lại ở lầu một, mà đi thẳng lên tầng hai, sau đó chọn một bàn trống gần cửa sổ ngồi xuống. Không để Trần Huyền Cơ đợi lâu, một tên tiểu nhị mặt mày hớn hở chạy lại nói: – “Khách quan, không biết ngài muốn dùng gì ạ?”

Trần Huyền Cơ đối với đồ ăn cũng không có yêu cầu quá cao. Nghe tiểu nhị hỏi vậy, hắn chỉ gọi bừa mấy món cùng một bầu rượu. Trong lúc chờ đợi, Trần Huyền Cơ đưa mắt nhìn xuống đường phố, ngắm nhìn khung cảnh bên dưới. Trên con đường giăng đèn kết hoa, người ngựa qua lại tấp nập. Tiếng mời chào của các sạp hàng, tiếng nam nữ cười đùa hòa lẫn vào nhau, càng khiến khung cảnh thêm phần sinh động.

Đột nhiên, từ phía cầu thang lầu hai vang lên tiếng nói chuyện rôm rả. Rất nhanh sau đó, một nhóm bốn người gồm ba nam một nữ, độ tuổi đều tầm ba mươi đổ lại, bước lên. Bị tiếng nói chuyện thu hút, Trần Huyền Cơ vô tình đưa mắt nhìn lại. Khi nhìn thấy khuôn mặt của một nam tử trong số đó, ánh mắt hắn lập tức lóe lên vẻ kinh ngạc.

– “Đào Tấn.”

Một cái tên không tự chủ hiện lên trong đầu Trần Huyền Cơ vào giờ phút này. Đào Tấn – đây chính là nam tử Trần Huyền Cơ từng gặp khi đụng độ yêu quỷ Độc Nhãn Câu. Lúc đó, đối phương ngỏ ý muốn cùng hắn kết đội nhưng bị từ chối. Thoáng chốc đã trôi qua mấy tháng, thật không ngờ lúc này lại gặp được tại nơi đây.

Tuy nhiên, Trần Huyền Cơ cũng không có ý định lên tiếng chào hỏi, dù sao cả hai cũng chẳng có quan hệ gì. Hơn nữa, bản thân hắn còn từng từ chối lời mời của đối phương. Thế nhưng, Đào Tấn lúc này dường như cũng nhận ra Trần Huyền Cơ. Vừa bước lên tầng hai, bước chân hắn sững lại, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía Trần Huyền Cơ, đủ loại cảm xúc xẹt qua trong con ngươi.

– “Đào huynh, nhận ra người quen à?” Một nam tử mặc y phục màu tím đi bên cạnh Đào Tấn thấy vậy liền lên tiếng.

– “Hắc hắc hắc! Đúng vậy, là người quen.” Đào Tấn cười gằn đáp, sau đó lại cùng đồng bạn chọn một bàn khác ngồi xuống.

Đối với Đào Tấn và những người kia, Trần Huyền Cơ không quá bận tâm, chỉ khẽ kinh ngạc rồi thôi. Hắn lại tiếp tục ngắm nhìn khung cảnh đường phố. Trong đầu hắn giờ phút này không ngừng nghĩ về những chuyện xảy ra ban ngày hôm nay, từ nhiệm vụ càn quét, việc đụng độ yêu quỷ tứ giai cho đến sự xuất hiện và ra tay của Hồng tiêu đầu. Tất cả đều diễn ra quá nhanh. Hắn có cảm giác đây giống như trận mở màn cho một cơn bão lớn sắp sửa đổ bộ! Bản thân Trần Huyền Cơ thì giống như một con thuyền nhỏ, đối mặt với bão lớn bất cứ lúc nào cũng có thể bị nhấn chìm.

– “Xem ra yêu triều trong truyền thuyết hẳn sắp bùng nổ, ta cần phải sớm chuẩn bị mới được.”

Với thực lực hiện tại của Trần Huyền Cơ, khả năng sống sót trong yêu triều là cực kỳ nhỏ. Bởi lẽ, một khi yêu triều bùng nổ, vô số yêu quỷ sẽ tràn đến, ngay cả yêu quỷ tam giai, tứ giai, thậm chí là ngũ giai cũng xuất hiện. Chúng hoàn toàn có thể tùy tiện diệt sát những tồn tại Luyện Huyết cảnh. Trần Huyền Cơ hiện tại đã gia nhập Trấn Yêu Ti, việc trốn tránh chiến đấu là điều không thể. Chuyện hắn có thể làm lúc này chính là chuẩn bị thật tốt các loại thủ đoạn để sống sót.

– “Khách quan, đồ ăn đến rồi ạ!”

Đang lúc Trần Huyền Cơ đắm chìm trong suy nghĩ, tiếng của tiểu nhị đột nhiên vang lên. Nhìn lại, hắn thấy đối phương đã bưng theo một khay thức ăn đi tới, bên trên đặt đầy các loại đồ ăn và rượu. Đợi tất cả được đ���t xuống, Trần Huyền Cơ cũng không khách khí mà bắt đầu dùng bữa. Không biết có phải do quá đói hay không, nhưng đồ ăn ở đây lại khiến hắn có cảm giác ngon hơn bình thường.

Theo thời gian trôi qua, tửu lầu càng lúc càng đông. Tầng hai cũng nhanh chóng tràn ngập tiếng trò chuyện rôm rả, đủ các loại tin tức vang lên. Trần Huyền Cơ cũng chăm chú lắng nghe những tin tức này. Việc này dường như đã trở thành thói quen của hắn, bởi đây là cách nhanh nhất để bổ sung kiến thức còn thiếu hụt. Dù sao Trần Huyền Cơ cũng mới đến Bích Thủy Thành vài tháng, còn rất nhiều điều chưa tường tận.

Thế rồi, đang lúc Trần Huyền Cơ uống rượu dùng bữa, hắn đột nhiên phát hiện một bóng người tiến lại chỗ mình. Đưa mắt nhìn sang, hắn thấy Đào Tấn một mình cầm theo ly rượu bước tới.

Toàn bộ nội dung bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, kính mong quý độc giả đón đọc và trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free