Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 101: Đan Thai Cảnh Đại Chiến

Tiếng rồng gầm vang trời, bầu trời bởi sự xuất hiện của hỏa long mà nhuộm một màu đỏ rực.

Tiếp đó, không đợi Điểu Diện Nhân kịp phản ứng, hỏa long đã lao thẳng vào biển khói đen, đồng thời khóa chặt đúng vị trí của nó.

Oành!

Ngay lập tức, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, khiến biển khói đen sôi trào dữ dội.

Nhưng chưa đầy một giây sau, một lu���ng sóng xung kích gào thét từ tâm vụ nổ cuộn trào ra bốn phía, cuốn sạch khói đen trên đường đi trong nháy mắt.

Toàn bộ thành viên Chiến Yêu Đường đứng gần vụ nổ đều bị hất văng ra xa. May mắn thay, dường như lực lượng vụ nổ đã được khống chế, nên không có thương vong về người, cùng lắm chỉ là bị ngoại thương.

Nhân cơ hội không còn bị khói đen vây khốn, đám người lập tức không màng thương thế, vội vã đứng dậy bỏ chạy ra xa, ngay cả mấy vị đại đội trưởng cũng không ngoại lệ.

Cũng chính lúc này, một bóng người nhanh chóng lao xuống từ bầu trời, không ai khác chính là Hồng Tiêu Đầu.

– “Trúng một kích của ta mà vẫn chưa chết, quả không hổ là tứ giai thượng cấp yêu quỷ.” Nhìn về phía trung tâm vụ nổ, Hồng Tiêu Đầu khẽ nheo mắt nói.

Vừa nói, Hồng Tiêu Đầu vừa chậm rãi tiến về phía trước, sau lưng y, một vòng hỏa luân đang dần ngưng tụ.

– “Khặc khặc khặc! Muốn giết bản vương, ngươi còn chưa có năng lực này.”

Cùng lúc đó, tại trung tâm vụ nổ, khói bụi đã tan đi, lộ ra Điểu Diện Nhân to lớn ở b��n trong.

Thế nhưng, bộ dạng lúc này của nó khá thê thảm, không những đôi cánh dơi sau lưng bị thủng mấy lỗ lớn, mà vảy giáp trên người cũng vỡ nát quá nửa, đồng thời, da thịt còn bị hỏa diễm thiêu đốt cháy thành than.

Nhưng những thương thế như vậy đối với yêu quỷ chẳng đáng là gì, nhất là với một con yêu quỷ tứ giai thượng cấp.

Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện ra rằng, các vết thương trên người Điểu Diện Nhân lúc này đang bốc lên khói đen, đồng thời, thương thế cũng đang khôi phục với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

– “Hừ! Miệng lưỡi cứng rắn thế sao, để ta xem ngươi có bản lĩnh gì.”

Hồng Tiêu Đầu khẽ hừ lạnh một tiếng, tiếp đó, cước bộ tăng nhanh, cuối cùng hóa thành một đạo tàn ảnh màu đỏ, lao thẳng về phía Điểu Diện Nhân.

– “Khặc khặc khặc! Đến hay lắm.”

Điểu Diện Nhân lúc này cũng không hề kém cạnh, vừa khôi phục lại đôi cánh, lập tức vỗ mạnh, thân thể khổng lồ của nó đã biến mất tại chỗ trong chớp mắt.

Oành!

Ngay sau đó, giữa không trung vang lên tiếng nổ lớn, chỉ th��y hai đạo ánh sáng va vào nhau. Thế nhưng, rất nhanh sau đó, cả hai bên đều bắn ngược ra sau, hiển nhiên, lần giao thủ đầu tiên này, lực lượng của họ ngang bằng nhau.

Nhưng không hề dừng lại, vừa bắn ngược ra, cả hai bên đã lập tức tiếp tục áp sát.

Một bên, Hồng Tiêu Đầu lúc này gương mặt lạnh nhạt, toàn thân được hỏa diễm bao phủ, trông uy thế mười phần, tựa như hỏa thần giáng thế.

Bên còn lại, Điểu Diện Nhân cũng không kém cạnh, thân thể nó không ngừng phun trào khói đen. Nếu quan sát kỹ còn có thể phát hiện, ẩn hiện bên trong khói đen là từng gương mặt người đang gào khóc, cực kỳ đáng sợ.

– “Nhật Luân!”

Ngay khi cả hai vừa áp sát nhau trong nháy mắt, Hồng Tiêu Đầu đột nhiên quát lạnh một tiếng.

Theo tiếng quát vừa dứt, vòng hỏa luân sau lưng Hồng Tiêu Đầu lập tức xoay tròn rồi bắn nhanh về phía trước, nơi nó đi qua, không khí vặn vẹo như muốn bị nung chảy.

Thế nhưng, ngay khi Nhật Luân chuẩn bị đánh trúng Điểu Diện Nhân, một khuôn mặt khổng lồ do khói đen ngưng tụ bất ngờ xuất hiện, tiếp đó há miệng trực tiếp nuốt chửng Nhật Luân.

Thấy vậy, Hồng Tiêu Đầu nhếch miệng cười lạnh, rồi quát lên một tiếng: – “Bạo!”

Oành!

Nhất thời, chỉ nghe tiếng nổ lớn vang lên, khuôn mặt khổng lồ kia vỡ nát, hóa thành vô số khói đen phiêu tán.

Thế nhưng, đây mới chỉ là màn khai vị, Hồng Tiêu Đầu ngay sau đó đã tiếp tục lao tới.

Ch�� thấy Hồng Tiêu Đầu năm ngón tay khép lại thành trảo, một Long Hỏa Trảo theo đó ngưng tụ trên không, tiếp đó phá không chụp thẳng xuống đỉnh đầu Điểu Diện Nhân.

Đối mặt với một trảo này, gương mặt Điểu Diện Nhân trở nên dữ tợn dị thường, một bên cánh chém về phía trước, cuồng phong gào thét, một Hắc Phong Nhận dài mấy trăm mét bắn nhanh ra, đối chọi với Long Hỏa Trảo.

Không hề dừng lại, sau một kích này, Điểu Diện Nhân lại tiếp tục bắn ra liên tiếp Hắc Phong Nhận, ý đồ muốn xé nát nhân loại trước mặt thành thịt vụn.

Hồng Tiêu Đầu nhìn thấy cảnh này, sắc mặt không chút thay đổi. Chờ Long Trảo bóp nát Hắc Phong Nhận dài mấy trăm mét kia, quanh thân hỏa diễm lập tức bùng lên dữ dội, chín đầu hỏa long ngưng tụ xoay tròn nhanh chóng, ngăn cản toàn bộ Hắc Phong Nhận, không cho phép chúng tiếp cận dù chỉ một tấc.

Cũng chính vào lúc này, một bóng đen khổng lồ đã ập tới.

Nhìn lại, Điểu Diện Nhân đã tiếp cận từ lúc nào không hay, đôi trảo to lớn của nó hướng về Hồng Tiêu Đầu đang ẩn mình trong hỏa diễm mà chụp xuống, không gian xung quanh đều vang lên tiếng “ken két” chói tai do ma sát từ tốc độ quá nhanh của đôi trảo.

Đa phần yêu quỷ đều sở hữu nhục thân cực kỳ mạnh mẽ, Điểu Diện Nhân cũng không ngoại lệ, thậm chí còn khủng bố hơn nhiều.

Đứng trước uy áp từ đôi trảo, Hồng Tiêu Đầu sắc mặt lần đầu tiên trở nên nghiêm trọng.

Không có bất kỳ chiêu thức màu mè hoa lá nào, Hồng Tiêu Đầu lúc này vậy mà lại trực tiếp đấm ra một quyền, đối cứng với đôi trảo của Điểu Diện Nhân.

Bành!

Khi đôi trảo và quyền va chạm, mặt đất nhất thời rạn nứt rồi nổ tung, cuồng phong càn quét bốn phía, phá hủy mọi cảnh vật xung quanh.

Thế nhưng từ bên trong khói bụi, một bóng người nhanh chóng bay ra, mặt đất bị cày ra hai rãnh sâu thật dài, người đó mới có thể đứng vững, mà bóng người này, không ai khác chính là Hồng Tiêu Đầu.

– “Làm sao có thể!”

Chứng kiến cảnh tượng này, Điểu Diện Nhân bề ngoài giận dữ, nhưng ánh mắt bên trong lại khó giấu nổi sự kinh ngạc.

Nó không ngờ rằng nhân loại nhỏ bé trước mặt vậy mà có thể so đấu nhục thân với nó, thậm chí không hề bị chút tổn hại nào. Phải biết rằng, một khi đôi trảo của nó chụp xuống, cho dù là núi cũng phải bị đập nát.

– “Ngươi thực lực chỉ có như vậy thôi sao?” Nhẹ nhàng phủi đi lớp bụi đất trên người, Hồng Tiêu Đầu nhìn về phía Điểu Diện Nhân, nhẹ giọng nói.

Nghe thấy mình bị mỉa mai, hai mắt Điểu Diện Nhân đỏ bừng, nó gầm lên giận dữ: – “Đáng chết lũ sâu kiến, chết đi cho bản vương!”

Dứt lời, Điểu Diện Nhân khẽ vỗ đôi cánh, trong chớp mắt đã lại xuất hiện trước mặt Hồng Tiêu Đầu.

Cả hai lúc này lại tiếp tục lâm vào chiến đấu, nhất thời, đại địa vỡ nát, hỏa quang và hắc ám bay đầy trời. Yêu quỷ và yêu võ giả xung quanh tựa như gặp phải thiên tai, lập tức tránh xa, không kẻ nào dám lại gần.

Đang chiến đấu với yêu quỷ ở phía xa, Trần Huyền Cơ cũng quay đầu nhìn lại, thấy cảnh tượng này, trong lòng y giật mình thầm nghĩ:

– “Không hổ là cao thủ đệ nhất trong Tứ Đại Tiêu Đầu của Chiến Yêu Đường, một mình vậy mà có thể chiến đấu với tứ giai th��ợng cấp yêu quỷ mà không hề rơi vào thế hạ phong.”

Đây là lần đầu tiên Trần Huyền Cơ được diện kiến vị Hồng Tiêu Đầu vẫn luôn “thần long kiến thủ bất kiến vĩ” kia, thực lực quả thực khủng bố đáng sợ.

Có được Hồng Tiêu Đầu cứu viện, Trần Huyền Cơ tin rằng hôm nay bọn họ có khả năng rất cao sẽ tai qua nạn khỏi.

Tuy nhiên, khả năng chỉ là khả năng. Kể từ khi trải qua chuyện ở Hà Lạc kia, Trần Huyền Cơ đã không còn thói quen đặt tính mạng mình vào tay người khác, và hiện tại cũng vậy.

Thực lực của Hồng Tiêu Đầu mặc dù mạnh, nhưng con yêu quỷ kia cũng không hề kém cạnh. Hiện tại có thể ngang tài ngang sức, nhưng kết quả thì vẫn chưa thể nói trước. Nếu cứ ở lại đây liều mạng, một khi Hồng Tiêu Đầu bại trận, chẳng phải y sẽ chết không có chỗ chôn sao?

Hơn nữa, xung quanh còn có rất nhiều yêu quỷ đang tràn đến, trong đó thậm chí không thiếu yêu quỷ cấp tam giai.

Với tình hình này, nếu không sớm thoát thân, thì e rằng chưa kịp chờ Hồng Tiêu Đầu phân định thắng bại, y đã “xanh cỏ” rồi.

– “Ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách.”

Nghĩ đến đây, Trần Huyền Cơ trong lòng thắt chặt, đồng thời càng ra sức chém giết yêu quỷ mở đường, tranh thủ sớm chạy thoát về Bích Thủy Thành.

. . .

Quay trở lại trung tâm chiến trường, lúc này, trận chiến đã đi đến cao trào.

Hất văng Điểu Diện Nhân ra xa bằng một kích, Hồng Tiêu Đầu sắc mặt đanh lại nói: – “Chơi đùa đã xong, giờ cũng là lúc nên phân định thắng bại rồi.”

– “Khặc khặc khặc! Thật sự quá lớn lối, xem bản vương sẽ làm thế nào để cắt đầu ngươi xuống.” Điểu Diện Nhân cười khinh một tiếng đáp lại, giọng nói tràn ngập mỉa mai.

Tuy nhiên, Hồng Tiêu Đầu đến đây cũng không nói thêm gì nữa, chỉ thấy hỏa diễm trên tay phải của y không biết từ lúc nào đã chuyển sang màu xanh lam.

Là một cường giả Đan Thai cảnh, Hồng Tiêu Đầu tự nhiên cũng đã lĩnh ngộ yêu kỹ thứ hai, và yêu kỹ này cũng đồng dạng là hỏa diễm. Khác biệt duy nhất chính là nó càng thêm khủng bố, được gọi là Lam Vân Diễm.

Sở dĩ từ đầu trận chiến đến giờ Hồng Tiêu Đầu không sử dụng Lam Vân Diễm là bởi uy lực của nó thực sự quá lớn, ngay cả bản thân y cũng khó mà chịu đựng được việc vận dụng lâu dài. Y không ngờ con Điểu Diện Nhân này thực lực lại thật sự không kém, muốn nhất thời phân định thắng bại là cực kỳ khó khăn.

Việc đột nhiên sử dụng nó vào lúc này, tự nhiên là để nhanh chóng kết thúc trận chiến.

Dường như cũng cảm nhận được sự khủng bố của Lam Vân Diễm, Điểu Diện Nhân lúc này không chút do dự mà lui lại.

Thế nhưng, Hồng Tiêu Đầu làm sao có thể cho nó cơ hội, lập tức bắn nhanh theo sát nó, tay phải đồng thời chụp về phía trước, Lam Vân Diễm phô thiên cái địa ập tới, nhấn chìm tất cả.

Toàn bộ nội dung của chương truyện này được truyen.free giữ bản quyền và phát hành.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free