Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Yêu Võ Thần - Chương 103: Thanh Linh Các Lầu Ba

Bàn của Đào Tấn và ba người bạn ngồi cách Trần Huyền Cơ không xa.

Sau một hồi chén tạc chén thù, Đào Tấn đứng dậy, ung dung bước về phía Trần Huyền Cơ.

Vóc dáng và khuôn mặt của Trần Huyền Cơ, Đào Tấn đương nhiên không thể nào quên. Nhất là chuyện ngày hôm đó, đối phương nhìn qua chỉ là một kẻ xuất thân từ thôn quê hẻo lánh, vậy mà lại dám từ chối lời mời của hắn, quả thật đáng chết vạn lần.

Tuy nhiên, Đào Tấn lúc đó cũng không nóng vội ra tay, không chỉ bởi tình cảnh bên ngoài thành đông người phức tạp, mà còn vì lý trí mách bảo hắn rằng kẻ trước mặt không hề đơn giản. Dám một mình vượt núi băng rừng, nếu không phải có thực lực mạnh mẽ thì cũng là kẻ tài cao gan lớn.

Đào Tấn bước chân vào con đường tu luyện cũng đã bảy năm, mặc dù thiên phú và gia cảnh không tốt, nhưng nhờ vào sự mài luyện lâu dài, hắn cũng đã thành công đạt tới Luyện Huyết Cảnh tầng ba. Cảnh giới này tại Bích Thủy Thành tuy không quá nổi bật, nhưng cũng không phải là quá tệ. Để có thể tồn tại được đến bây giờ, Đào Tấn dựa vào không phải vũ lực, mà là thủ đoạn cùng sự khôn khéo. Hiểu được thời thế, biết địch biết ta mới là một trang tuấn kiệt!

Hiện tại gặp lại Trần Huyền Cơ ở đây, Đào Tấn đương nhiên không cam lòng bỏ qua cơ hội trút giận, tuy nhiên trước tiên hắn muốn thăm dò thực lực đối phương, rồi sau đó quyết định có ra tay hay không cũng không muộn.

Chỉ một lát sau, Đào Tấn đã đi tới bên cạnh bàn của Trần Huyền Cơ. Thấy thanh niên trước mặt vẫn không hề để ý đến mình, Đào Tấn cũng không hề lộ ra vẻ tức giận, trái lại còn nở nụ cười thân thiện rồi nói:

– Tôn huynh, thật sự là tình cờ, không ngờ sẽ gặp được huynh ở đây. Từ lúc chia tay đến giờ vẫn ổn chứ?

Khi đối phương đã cất lời trước, Trần Huyền Cơ đương nhiên không thể tiếp tục giả vờ không thấy, hắn buông chén rượu xuống, làm ra vẻ giật mình rồi nói:

– Hóa ra là Đào huynh! Đa tạ đã hỏi thăm, cuộc sống của ta hiện tại cũng không tệ lắm.

– Hahaha! Vậy là tốt rồi! Đào Tấn cười lớn một tiếng, sau đó nâng chén rượu lên rồi nói: – Đào Tấn ta xưa nay thích kết bạn bốn phương, hôm nay có thể gặp lại Tôn huynh ở đây chính là cái duyên, vậy nên xin được mạn phép mời Tôn huynh một ly.

Đối với lời mời rượu của Đào Tấn, Trần Huyền Cơ cũng không từ chối, hắn cũng không muốn làm mất hòa khí ở nơi này. Tuy nhiên, giờ phút này trong lòng Trần Huyền Cơ không khỏi dâng lên sự cảnh giác, hắn có cảm giác kẻ này không có ý t��t, dù sao ngay từ lần đầu gặp mặt hắn đã phát giác được sát ý trong mắt đối phương.

Uống cạn ly rượu, sau đó cả hai cũng chỉ xã giao thêm vài câu, cuối cùng Đào Tấn cáo từ rồi trở về bàn của mình.

Như thể vừa trải qua một khúc nhạc dạo, Trần Huyền Cơ lúc này lại tiếp tục dùng bữa.

Sau khi dùng bữa xong, Trần Huyền Cơ không nán lại thêm nữa mà thanh toán tiền rồi lập tức rời đi. Tuy nhiên, hắn cũng không trở về Trấn Yêu Ti, trái lại hướng thẳng tới Thanh Linh Các.

Để chuẩn bị cho yêu triều có thể ập đến bất cứ lúc nào trong tương lai, Trần Huyền Cơ hiển nhiên phải chuẩn bị một vài thủ đoạn bảo mệnh nhằm gia tăng khả năng sống sót. Tuy nhiên, trước khi đến Thanh Linh Các, Trần Huyền Cơ lại cẩn thận ghé ven đường mua một bộ áo choàng cùng mặt nạ để che giấu thân phận, khiến hắn trông cực kỳ thần bí.

Bước vào bên trong Thanh Linh Các, nơi này vẫn nhộn nhịp như thường ngày, ngay cả ban đêm cũng không hề giảm bớt. Thế nhưng Trần Huyền Cơ không dừng lại ở tầng một quá lâu mà đi thẳng lên lầu hai, khu vực dành cho yêu võ giả Luyện Huyết Cảnh. Khi đi qua cầu thang, một cỗ áp lực nặng nề quen thuộc đè xuống, tuy nhiên loại trận pháp trọng lực này đối với Trần Huyền Cơ hiện tại gần như không còn gây chút áp lực nào.

So với lầu một, lầu hai lại yên tĩnh hơn rất nhiều, Trần Huyền Cơ sau khi đi lên cũng không gây sự chú ý của ai. Thế nhưng khi đến lầu này, bước chân Trần Huyền Cơ cũng không hề dừng lại, hắn lại trực tiếp đi thẳng đến cầu thang dẫn lên lầu ba, với bước đi vô cùng bình thản.

Lầu ba, đây chính là khu vực dành cho Ngưng Nguyên Cảnh yêu võ giả, muốn lên tới đây cần có thực lực tương ứng. Không phải ai cũng có thể tùy tiện bước lên, bởi nơi này cũng giống như lầu hai, được bố trí một trận pháp trọng lực, nhằm ngăn cản bước chân của tất cả Luyện Huyết Cảnh.

Mà mục đích của Trần Huyền Cơ lúc này cũng đã rất rõ ràng, chính là lầu ba. Đối với thủ đoạn bảo mệnh, vật phẩm nhị giai cơ hồ đã không thể thỏa mãn Trần Huyền Cơ, hiện tại chỉ có đồ vật tam giai mới có thể trở thành thủ đoạn bảo mệnh của hắn.

Mà đồ vật tam giai, đặt ở đâu cũng đều là những vật phẩm đắt đỏ, quý giá, không phải nơi nào cũng có thể tùy tiện mua được. Ít nhất phải là thế lực lớn như Thanh Linh Các mới bán ra với số lượng lớn cùng chủng loại phong phú.

Ban đầu Trần Huyền Cơ vốn định lựa chọn hắc thị, nhưng suy đi tính lại, cuối cùng hắn lại lựa chọn từ bỏ. Suy cho cùng, hắc thị vẫn là hắc thị, nơi đây long xà hỗn tạp, các loại đồ vật bán ra khó phân biệt thật giả. Mà cho dù có mua được đồ vật cũng không được bảo đảm, ai mà biết được, vừa từ hắc thị đi ra sẽ có xui xẻo bị người ta mai phục "bổ đao" hay không.

Giống như Thanh Linh Các, mặc dù việc ra vào có chút nổi bật, nhưng đồ vật mua được đều được cam đoan chất lượng, đặc biệt tỉ lệ bị "bổ đao" rất nhỏ. Dù sao các thế lực lớn đều rất coi trọng thể diện, đồng thời cực kỳ giữ chữ tín và bảo mật thân phận khách hàng.

Đi đến trước cầu thang lầu ba, bước chân Trần Huyền Cơ khẽ dừng lại. Đưa mắt quan sát chiếc cầu thang, nó cùng với cầu thang lầu hai không khác biệt là bao, nhìn qua vô cùng bình thường. Sợ bị người chú ý, Trần Huyền Cơ cũng không dừng lại quá lâu, chỉ hít một hơi sâu rồi trực tiếp bước lên bậc cầu thang đầu tiên.

Theo bàn chân vừa đặt lên bậc thang, sắc mặt vốn bình thản của Trần Huyền Cơ lúc này lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc, rồi khẽ trầm xuống, bởi giờ phút này thân thể hắn đang bị một cỗ trọng lực vô hình nặng nề đè lên, ước tính không dưới mười nghìn cân. Với cỗ trọng lực này, nếu là một số yêu võ giả Luyện Huyết Cảnh bình thường vừa đặt chân lên, e rằng ngay lập tức sẽ bị đè bẹp xuống đất, không ngóc đầu dậy nổi.

Thế nhưng đối với Trần Huyền Cơ mà nói, mười nghìn cân vẫn nằm trong sức chịu đựng, thậm chí còn có dư lực. Mặc dù thân là Luyện Huyết Cảnh nhưng Trần Huyền Cơ đã trải qua tẩy cân phạt tủy, cộng thêm việc phục dụng Huyết Quả khiến cho khí huyết hùng hậu, một thân lực lượng cũng nhờ đó mà trở nên cực kỳ khủng bố.

Tuy nhiên, trận pháp trọng lực ở lầu ba cũng không chỉ đơn giản là mười nghìn cân như vậy, theo mỗi bước tiến lên của Trần Huyền Cơ, sức nặng lại bắt đầu gia tăng. Đến khi đi đến cuối cầu thang, lực lượng đã đạt tới hai mươi nghìn cân. Mặc dù lực lượng của Trần Huyền Cơ vượt xa đồng cấp, nhưng lúc này hắn cũng có chút không chịu nổi, toàn thân đều hơi phát run.

– Thật sự là trận pháp trọng lực kinh khủng, suýt nữa đã bức ta phải mở yêu kỹ. – Trần Huyền Cơ thầm than.

May mắn hai mươi nghìn cân đã là cực hạn của trận pháp nơi này, Trần Huyền Cơ rất nhanh đã thành công vượt qua. Cảm nhận áp lực biến mất, Trần Huyền Cơ trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Lại đưa mắt nhìn khung cảnh lầu ba, nơi này vẫn có cách bố trí giống như lầu một và lầu hai. Điểm khác biệt duy nhất chính là lượng người, quả thật ít đến đáng thương. Thế nhưng việc này cũng dễ hiểu, Bích Thủy Thành mặc dù rộng lớn nhưng yêu võ giả có tư chất tốt chiếm số lượng không nhiều, trong đó có thể tu luyện đến Ngưng Nguyên Cảnh lại càng thêm ít ỏi, số l��ợng công khai cơ hồ không quá một nghìn người.

Đang lúc Trần Huyền Cơ đánh giá xung quanh, từ phía xa một thiếu nữ nhanh chóng tiến lại. Thiếu nữ vóc người thanh mảnh, làn da trắng như ngọc, tóc dài như thác, một đôi mắt đen láy đẹp mê hồn khiến người ta không khỏi chìm đắm trong đó. Điều đáng chú ý hơn là trên người nàng mặc một bộ thanh y, đây chính là đồng phục của Thanh Linh Các.

– Tiền bối, hoan nghênh ngài đến Thanh Linh Các. Tiểu nữ là thị nữ lầu ba, tên là Thủy Linh, ngài cũng có thể gọi ta là Linh nhi. – Thiếu nữ mở miệng giới thiệu trước, giọng nói trong trẻo dễ nghe: – Không biết ngài có nhu cầu gì, Linh nhi sẽ hết sức giúp ngài.

Đưa mắt nhìn nàng, Trần Huyền Cơ hơi hạ giọng trầm nặng hơn bình thường rồi nói: – Đa tạ, Thủy Linh cô nương cứ để ta tự nhiên được rồi.

Dứt lời, Trần Huyền Cơ cũng không tiếp tục để ý nàng. Thế nhưng vị thiếu nữ tên Thủy Linh này cũng không vì vậy mà thay đổi thái độ, sắc mặt vẫn giữ nụ cười yêu kiều, đứng sau lưng hắn. Chỉ cần chú ý một chút xung quanh cũng có thể thấy nh���ng khách nhân khác cũng tương tự, mỗi người đều có một vị thị nữ đi theo hầu hạ. Có thể thấy Thanh Linh Các xem trọng Ngưng Nguyên Cảnh đến mức nào, đây cũng chính là đãi ngộ mà thực lực mang lại.

Nhìn từng hàng kệ hàng dài tăm tắp, ánh mắt Trần Huyền Cơ rơi vào kệ phù lục trước mặt. Trong các loại thủ đoạn được ưu tiên lựa chọn làm phương tiện bảo mệnh, phù lục đương nhiên không thể thiếu, từ công, thủ cho tới hỗ trợ đều vô cùng toàn diện. So với lầu hai, số lượng phù lục treo trên kệ ở lầu ba ít hơn rất nhiều. Mà đối với những phù lục tam giai này, Trần Huyền Cơ phần lớn đều không nhận ra, dù sao hắn cũng chưa từng tiếp xúc với cấp bậc tam giai.

Truyen.free giữ mọi bản quyền đối với phần biên tập này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free