Xin Chào Bác Sĩ Thời - Chương 9
Sau khi chết, theo như di chúc, tim anh sẽ được cấy cho Vương Hoán.
Qua lớp cửa kính phẫu thuật, tôi và hồn Thời Cố chứng kiến toàn bộ quá trình phẫu thuật.
Khi trái tim dính đầy máu kia lấy ra từ trên người Thời Cố, không biết vì sao cả người tôi như có dòng máu sôi trào.
Sau đó tim bị nhét vào cơ thể Vương Hoán, tôi cảm thấy lồng ngực mình dường như có thứ gì đó vừa được lấp đầy.
"Thời Cố, tôi thấy có gì đó… sai sai."
Tôi hơi nghiêng đầu, Thời Cố càng siết chặt tay tôi hơn.
"Tam Tam, dẫn tôi về địa phủ đi." Thời Cố mỉm cười, "Tôi sẽ là hồn phách cuối cùng trong sự nghiệp làm Thần Chết của em."
Hồn phách cuối cùng?
Anh ta có ý gì cơ?
Nhưng tôi không thể hỏi, bởi vì tôi vừa cử động, tim đã đau như bị giày xéo. Tôi túm chặt lồng ngực mình. Cơn đau này không hề giống cơn đau hư ảo mà tôi hay tự tưởng tượng ra trước đó, không giống một tẹo nào.
Tôi cố gắng lê tấm thân tàn để đưa Thời Cố đến cửa địa phủ, cảm giác đau đớn trong tim càng thêm nặng nề, trong nháy mắt tôi gần như mất đi toàn bộ ý thức.
Một giây trước khi ngất đi, tôi dường như nghe thấy giọng của Thời Cố.
"Tam Tam, tôi trả lại tim cho em, em phải sống thật tốt đấy nhé."
Khi tôi thức dậy, tôi đang nằm trên giường bệnh.
Trong không khí có mùi của nước khử trùng, bên tai còn có âm thanh của máy dò sự sống.
Toàn thân không có chỗ nào là không đau cả.
Tôi là ma cơ mà, sao lại cảm thấy đau được?
Thật kỳ lạ.
Cửa phòng mở ra, một dáng người quen quen bước vào.
Tôi nhận ra cô ấy - một trong những y tá túc trực trong phòng phẫu thuật của Thời Cố.
"Tỉnh rồi à? Tốt quá, thời gian hôn mê rất ngắn. Yên tâm nhê, ca cấy ghép tim đã diễn ra rất thành công, không xảy ra phản ứng bài xích."
Cô ấy đang nói cái quái gì vậy?
Phẫu thuật thành công? Phản ứng bài xích?
Tôi cố gắng mở miệng nhưng không có chút sức lực nào.
Đối phương cười, "Không thể gấp được, cô nghỉ ngơi cho tốt đã, qua vài ngày nữa có sức rồi hãy nói chuyện nhé."
Đợi đến khi y tá rời đi, tôi nhìn quanh phòng, đột nhiên nhìn thấy bảng tên được dán ở mép giường.
Nó viết hai từ: Vương Hoán.
Vương Hoán?
Đôi mắt tôi trợn tròn, dốc hết sức lực bình sinh để cử động ngón tay.
Đây là sự sống.
Chỉ là tôi… đã biến thành Vương Hoán?
Cứ vậy, tôi đã nằm viện được hai tháng.
Các bác sĩ nói rằng tôi phục hồi một cách thần tốc và không có bất kỳ phản ứng bài xích nào cả.
Tôi hỏi họ có bác sĩ nào ở đây tên “Thời Cố” không, điều khó hiểu là ai cũng bảo chưa từng nghe thấy cái tên này.
Tôi lại hỏi trái tim trong lồng ngực tôi đến từ đâu.
Họ nói rằng nó đến tư một tổ chức phúc lợi công cộng nên không thể biết rõ thông tin cụ thể.
Tôi là một cô gái bị bệnh tim bẩm sinh. Trước đó cha mẹ định đưa tôi đến bệnh viện khám bệnh nhưng trên đường trở về nhà đã gặp tai nạn xe hơi và qua đời.
Sau khi nghe được tin dữ, tôi lên cơn đau tim, được đưa đến bệnh viện và được một tổ chức công ích ra tay giúp đỡ, sau đó ca ghép tim thành công mỹ mãn.
Câu chuyện nghe có vẻ thuyết phục và hoàn chỉnh thật đấy, nhưng sao lại không có sự tồn tại của Thời Cố.
Không ai biết anh ta, thậm chí không ai nghe nói một câu về anh.
Trong lúc mê man tôi đã không thực sự không rõ trăm năm làm nhiệm vụ của tôi rốt cuộc là thật hay giả nữa.
Cuộc sống trôi qua thuận lợi hơn, vào một ngày nọ, khi tôi đến hiệu sách để mua sách thì bỗng nhiên nghe thấy ai đó gọi mình: "Mộng Tam?”
Cái tên này khiến hơi thở tôi nghẹn lại, vội quay đầu ra đằng sau theo bản năng.
Một chàng trai mặc áo thun đen và quần đen, với một chiếc mũ bóng chày vẫy tay chào tôi.
Một mảnh ký ức nào đó như được kích hoạt, tôi run run không dám khẳng định, "Lão Lưu?”
"Chứ còn ai nữa. Cô vẫn chưa quên tôi cơ à?"
Lão Lưu hưng phấn chạy tới, "Không ngờ cô lại vô tâm như vậy, thực sự rời bỏ địa phủ chúng tôi rồi.”
Thì ra tất cả không phải là mơ.
Lão Lưu ngạc nhiên nhìn tôi, "Cơ thể ở dương thế này đúng là trông giống cô như đúc.” Nói xong lão Lưu gãi đầu, "Haizz, xem tôi nói ngu chưa này, Nếu trông không giống nhau thì sao có thể hoán đổi được.
”
?
Lời này… là ý gì?
Lão Lưu nhìn biểu cảm của tôi thì hỏi, "Ủa, cô không biết à, cứ một trăm năm luân hồi thì sẽ có hai người diện mạo giống hệt nhau xuất hiện, nếu tìm được là có thể thực hiện hoán đổi linh hồn đó?”
Tôi không biết thật.
Đột nhiên, tôi nghĩ đến những gì Thời Cố từng nói. Anh bảo rằng anh tìm “cô ấy” một trăm năm rồi.
Vậy… người anh tìm, rốt cuộc là Vương Hoán, hay chính là… tôi?
Lồng ngực tôi có cảm giác như có thứ gì nằng nặng, đáp án mơ hồ xuất hiện trong đầu.
Không tìm được đầu mối, tôi nhìn lão Lưu: "Sao anh lại ăn mặc như thế này?”
Trước kia chúng tôi đều phải chung thành đến chết với cái áo choàng đen hai lúa cơ mà.
"Lãnh đạo mới sau khi nhậm chức yêu cầu đổi đó." Lão Lưu nhếch miệng, "Đây là trang phục mùa hè giản dị. Mùa đông mới gọi là đẹp nhé, còn có một cái áo choàng giống như ma cà rồng í, đi trên đường cứ phải gọi là đẹp long lanh chói lòa.”
“Anh nói giống ai cơ?”
"Ma cà rồng ấy.”
Trái tim tôi đập như trống dồn, "Các anh, lãnh đạo mới nhậm chức của các anh tên là gì cơ?”
"À, người này cô có quen đấy." Lão Lưu lại gần, "Là anh bác sĩ Thời Cố đó. Tôi đã bảo là anh ta có lai lịch chẳng vừa đâu mà, cô vừa dẫn anh ta xuống, anh ta phủi mông cái đã thành lãnh đạo cmnr.”
Những gì lão nói đằng sau tôi đều không nghe rõ nữa.
Thời Cố.
Lão nói là Thời Cố.
"Tôi muốn gặp anh ấy."
Tôi túm lấy lão Lưu nhưng chỉ bắt được một luồng khí hư ảo.
Tôi dậm chân.
"Cô tìm anh ta làm gì? Định kể tội tôi đấy à?” Chắc Lão Lưu đang nghĩ đến chuyện anh ta phá phách âm gian năm xưa, nhảy nửa bước về phía sau với vẻ cực kỳ cảnh giác, "Người ma không thể chung đường, tôi khuyên vị tiểu thư này nên tự trọng, đừng lôi kéo làm quen với Thần Chết chúng tôi.”
Sau đó lão nhếch miệng cười, "Cô cứ an tâm sống ở đây đê, ông đây chẳng mấy chốc sẽ hoàn thành nhiệm vụ thôi, chắc sẽ có thể đầu thai, đến lúc đó gặp lại tôi còn phải gọi cô một tiếng “dì” đó muahahaha.”
Lão Lưu không nói chuyện phiếm với tôi nữa, biến mất con giữa phố dài.
Sau khi trở về, tôi ngẫm lại toàn bộ sự việc một lượt, cảm thấy có rất nhiều điểm đáng ngờ.
Thời Cố có một người vợ đã chết từ hàng trăm năm trước, tim bị móc đi.
Thời Cố mang theo oán niệm sống cả trăm năm trên đời, một lòng muốn tìm cách để vợ mình được đầu thai.
Sau đó, anh gặp được Vương Hoán - một cô gái có ngoại hình giống tôi.
Anh liều chết cứu Vương Hoán, đổi tim mình cho cô ấy, cuối cùng tôi lại sống lại trên cơ thể Vương Hoán.
Trái tim trong lồng ngực đập loạn xạ. Tôi không phải là… vợ Thời Cố đó chứ?
Tôi đã uống canh Mạnh Bà rồi, chẳng còn nhớ chút gì về chuyện tiền kiếp nữa. Nhưng hết lần này tới lần khác lại nảy sinh tình cảm bất thường với Thời Cố. Người đã ước hẹn trăm năm với tôi, liệu có phải chính là anh không?
Tôi không thể ngồi yên nữa, tôi muốn nhìn thấy Thời Cố.
Tôi điên lên mất, tôi phải gặp anh. Có quá nhiều uẩn khúc, bí ẩn đang chờ anh giải đáp. Nhưng người bình thường sao có cơ hội nhìn thấy Thần Chết được?
Tôi nghĩ, hay là chết...
Cầm lấy dao phẫu thuật, tôi đâm chính xác vào ngực mình, không hiểu sao tay bỗng nhiên mất hết sức lực, dao rơi xuống đất.
Nhưng không có ai trong phòng.
Tôi chưa từ bỏ ý định, lại thử một lần nữa, kết quả vẫn như cũ.
“Là anh đúng không?”
Tôi hét lớn với không khí, "Thời Cố, em biết là anh, anh mau đi ra đi.”
Không một ai trả lời.
Nước mắt lăn dài trên má, tôi liều mạng lắc đầu, "Nếu như em chính là vợ anh, vậy tại sao lại phải cứu em. Chúng ta đồng hành dưới địa phủ, làm một cặp vợ chồng gắn bó đời đời kiếp kiếp, không được à?”
Không có tim, không được siêu sinh, không tốt ư?
Thời Cố không xuất hiện.
Tôi không biết tại sao anh không xuất hiện.
Nhưng sau ngày hôm đó, tôi không còn muốn tự tử nữa.
Thời Cố cứu tôi, tôi không muốn để cho công sức trăm năm của anh đổ sông đổ bể.
Tôi 19 tuổi, bắt đầu trở lại trường học như bạn bè đồng trang lứa.
Trong khoảng thời gian này cũng có rất nhiều người theo đuổi tôi, nhưng tôi đều từ chối. Bởi trong lòng tôi còn một con “ma”. Tôi đợi ngày mình qua đời, xuống dưới đó và đoàn tụ với anh.