Xin Chào Bác Sĩ Thời - Chương 10
Mấy năm sau, tôi tốt nghiệp đại học.
Tôi đi du lịch cùng bạn bè, tới tham quan bảo tàng thành phố N. Một bức ảnh từ thời Dân Quốc được treo trong phòng trưng bày. Trong ảnh là một vị bác sĩ mặc áo trắng đang dựng lều, bên cạnh là binh lính bị thương.
"Hoán Hoán, trông bác sĩ này đẹp trai chưa kìa!”
Cô bạn gọi tôi, chỉ vào ảnh mà hú hét.
Tôi ngẩng đầu nhìn, tim bỗng thắt lại.
"Vị này là một bác sĩ nổi danh thời Dân Quốc." Chị hướng dẫn viên đi tới, nói với chúng tôi, "Ngài ấy là chuyên gia phẫu thuật tim mạch thời kỳ đầu của nước ta, sau khi du học đã trở về báo đáp Tổ Quốc, cực kỳ nổi tiếng. Chẳng là về sau…:"
Bạn bè hỏi: "Về sau như thế nào ạ?”
"Sau này cũng chính bởi vì y thuật cao siêu mà lại trở thành tù binh. Quân địch uy hiếp, bắt ngài phải phẫu thuật cho tướng lĩnh bên địch, ngài thà chết cũng trung kiên với tổ quốc. Để ép ngài mà bọn họ đã trói vợ ngài lại, móc tim của bà ấy ngay trước mặt ngài…”
Giọng cô ấy trầm trầm, "Chẳng ngờ người vợ cũng là một nhân sĩ yêu nước, dù đối mặt với mũi dao nhọn của địch cũng không khuất phục, cười nói vậy để ta là chết được.”
Khóe mắt bạn bè đều đỏ lên, "Sau đó thì sao, bà ấy chết thật ạ?”
"Chết rồi." Hướng dẫn viên lắc đầu, lại nhìn bức ảnh cũ màu đen trắng kia, "Vị bác sĩ này về sau không biết là đi đâu, không có ai nhìn thấy ngài nữa, cũng không biết có phải là đã đi theo phu nhân hay không.”
Tôi không thể ở lại nữa, "Tôi đến phòng rửa tay."
Chào hỏi bạn bè xong, tôi gần như bỏ chạy.
Lồng ngực lúc này như đang đốt một ngọn đuốc cháy rừng rực, tôi gần như nghẹt thở. Hồi ức một khi đã trào dâng, dù có là canh Mạnh Bà cũng chẳng thể cản lại.
Tôi cúi đầu chạy ra ngoài, chợt đụng phải một người, "Xin lỗi.”
Tôi cuống quít xin lỗi, vừa ngẩng đầu lên nhìn thì giật mình.
Người bị tôi đụng phải mặc áo thun trắng, đeo khẩu trang y tế màu xanh da trời, chỉ có đôi mắt lộ ra bên ngoài.
Trong mắt anh như có nụ cười, "Em này, cẩn thận hơn chút. Giờ lỡ có ch///ết cũng không ai dẫn đi đâu.”
Tôi nhìn anh, mắt đỏ hoe, nước mắt lặng lẽ rơi xuống đất. Cứ "anh" cả nửa ngày, tôi chẳng thể cất thành lời.
Anh cũng không nhịn được nữa, ôm tôi vào trong lòng, "Diêm Vương giữ tôi lại để giúp lão mấy năm. Xin lỗi, đã để cho phu nhân phải chờ rồi.”
Nước mắt chảy ra, tôi sờ người anh từ trên xuống dưới, “Anh, bây giờ anh còn sống hay là đã ch//ết rồi?”
“Em mong tôi sống hay ch/ết?”
Sao cũng được.
Miễn là có thể ở bên anh, thì sao cũng được.
Thời Cố cười, hôn lên giọt nước mắt trên mặt tôi, "Theo y cả trăm năm, tích đức hành thiện. Số người tôi đã cứu còn nhiều hơn số người em dẫn đi, sao một nguyện vọng mà Diêm Vương cũng không đồng ý cho được?”
Sau đó, tôi hỏi Thời Cố vì sao lại không làm một cặp vợ chồng ma vô tư, không vướng bận.
Anh bảo là, vì anh muốn tôi cảm nhận được gió mùa xuân, mưa mùa hạ, lá rụng mùa thu và tuyết rơi mùa đông.
"Hiện giờ tôi có thể chạm vào em, có thể đưa em đến mọi nơi trên thế gian này, đường đường chính chính sống bên nhau, làm ma sao có thể bằng làm người được?”
Phải, sao có thể bằng.
Thời Cố hôn lên tóc tôi, "Kiếp này, chúng ta phải sống thật hạnh phúc.”
Tránh xa khói lửa chiến tranh, cuối cùng chúng tôi cũng có thể sống hạnh phúc bên nhau rồi.