Xin Chào Bác Sĩ Thời - Chương 8
Vương Hoán vẫn nằm trên giường bệnh, chưa có dấu hiệu sẽ tỉnh lại.
Hoàn toàn không hay biết gì về sự hy sinh của Thời Cố.
Tôi là một con ma, không thể hiểu cảm xúc của anh ta nhưng không hiểu sao lại cảm thấy hết sức bi tráng.
Thậm chí còn có chút ghen tị mơ hồ, tôi quy loại cảm xúc này vào sự hâm mộ của ma với nhân loại.
"Các người đúng là kỳ lạ."
Tôi nhìn chai thuốc ngủ Thời Cố đang nghịch, lại chống má nhìn anh ta.
"Tuy Vương Hoán thật sự là người vợ năm đó của anh, nhưng anh cứu cô ấy có nghĩa gì không? Anh cũng đâu thể ở bên cô ấy, chi bằng tôi đưa cô ấy đi luôn, hai người thành một cặp vợ chồng ma không phải cũng ổn ư?"
"Em không muốn để tôi chết à?"
Thời Cố hỏi tôi, "Tôi chết rồi, em dẫn hồn phách của tôi đi, coi như đó là thành tích của em."
Loại thành tích ảo này tôi không cần.
Tôi bĩu môi đang định nói, Thời Cố đột nhiên giơ tay ra kéo tôi đến bên cạnh chỗ anh ta nằm.
Tôi hoảng sợ, người bị Thời Cố túm chặt.
"Tôi sắp chết rồi, em nằm cạnh tôi đi."
"Chưa từng thấy ai sắp chết rồi mà còn lắm yêu sách như thế đâu."
"Tôi đâu giống bọn họ, tôi là người mang theo oán khí trăm năm."
Nghe cái giọng kìa, còn tự hào nữa cơ đấy.
Tôi nằm bên cạnh anh ta, nhẹ nhàng thở hắt ra ngoài.
Tôi làm Thần Chết, ngày ngày phải bôn ba làm cu li thì thôi đi, giờ còn phải hầu ngủ nữa. Thời Cố đưa tay ôm eo tôi, tôi thiếu tự nhiên, vặn vẹo người, "Anh đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu."
Đáp lại là một tiếng cười khe khẽ.
Sau đó tôi nhìn anh ta ngửa đầu nhét viên thuốc vào trong miệng, uống nước rồi chậm rãi khép mắt lại, rất nhanh đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Căn phòng yên tĩnh tột cùng.
Hơi thở Thời Cố đều đều, tôi biết anh ta sẽ chết từ từ.
Nhìn về phía sườn mặt đang ngủ say của Thời Cố, trong lòng tôi vô cùng, cực kỳ khó chịu.
Bảo sao Nhiếp Tiểu Thiến lại yêu Ninh Thái Thần đến vậy.
Kiểu đàn ông si tình này đúng là rất có sức hấp dẫn.
Hàng mi tôi run rẩy, thừa dịp Thời Cố không có ý thức, cúi người hôn lên môi anh ta.
"Nghe nói tôi và Vương Hoán kia trông khá giống nhau. Cô ấy không chết, không làm vợ chồng ma với anh được. Không thì tôi chịu ấm ức chút, thành toàn cho anh cũng được."
"Hôn trộm tôi à?"
Tôi vừa dứt lời thì đột nhiên nghe được giọng Thời Cố.
Tôi sợ tới mức suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, "Anh, sao anh đã chết rồi? Sao lại chết nhanh như vậy được?"
"Vì để chết nhanh hơn một chút nên tôi pha thêm thuốc trừ sâu vào nước." Anh ta nhìn về phía tôi, "Cũng may mà chết nhanh, nếu không em thả dê tôi lúc nào chẳng hay."
Đúng là một lòng muốn chết mà, còn pha hai loại thuốc độc với nhau nữa.
"Lúc trước anh cũng hôn tôi, tôi, bây giờ tôi chỉ đang trả lại thôi!"
Thời cố "Ồ" một tiếng.
Thái độ này là thế nào đấy?
Anh dám không tin tôi à?
Tôi tức điên lên, "Bây giờ anh chỉ là một con ma bình thường, còn tôi là Thần Chết, Thần Chết đó, tỏ thái độ đúng mực hơn đi!"
Khóe miệng Thời Cố khẽ nhếch lên, nắm chặt tay tôi "Ừ" một cái coi như đáp lời.
"bớt lôi kéo làm thân với tôi."
Tôi giả bộ như định hất ra, Thời Cố cũng không chịu buông, "Không phải vừa nãy còn muốn làm vợ chồng ma với tôi hả?"
Anh ta còn nghe thấy cả cái này nữa!🙂
Tôi không thiết sống nữa!