Xin Chào Bác Sĩ Thời - Chương 8:
Màn đêm thăm thẳm.
Trên đường có mấy u hồn phiêu đãng, vừa tới gần đã bị tôi nhe răng trợn mắt dọa cho chạy mất dép, sợ tôi hứng lên gô cổ chúng nó về cõi âm.
Đến ma còn lưu luyến nhân thế, thật không hiểu nổi thằng cha Thời Cố nghĩ thế nào nữa? Lại còn nằng nặc đòi xuống địa ngục ạ? 😃
Anh ta tự coi mình là Bồ Tát sống thật đấy à?
Đồ thiểu năng. 🙂
Tôi đi lang thang trong vô định, đợi đến lúc hoàn hồn thì phát hiện ra mình đã đến bệnh viện. Tôi bay vào phòng Vương Hoán, lúc này trong phòng bệnh chỉ có một mình cô ấy.
Căn bệnh tim đeo bám dai dẳng khiến Vương Hoán trông xanh xao, gầy gò hơn các cô gái bình thường rất nhiều, khuôn mặt nhỏ nhắn không chút huyết sắc. Tôi nhớ lúc cô ấy còn mở mắt, khoé mắt lúc nào cũng cong cong như đang cười, ai nhìn vào cũng vui lây.
Cô ấy trông giống tôi ư?
Tôi sờ lên mặt. Ngày rộng tháng dài, tôi đã sớm quên gương mặt mình trông như thế nào rồi.
"Vì sao cô không muốn sống?"
Tôi nhìn cô ấy kia, lẩm bẩm.
"Sống không phải rất tốt sao? Nếu như sống không tốt, tại sao nhiều người trên thế giới này lại cố gắng để được sống như vậy, ngay cả tôi… dốc sức làm việc như vậy cũng chỉ để được đầu thai chuyển kiếp.
Tuy nhiên không có giọng nói nào đáp lời tôi cả.
Hơi thở của Vương Hoán yếu ớt đến nỗi hồn mỏng như sợi tơ.
Không có khát vọng sống nên đến hồn phách cũng ngày một héo mòn.
"Nghĩ đến đâu rồi?"
Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, tôi biết Thời Cố đã đến.
Tôi quay đầu lại, "Đúng là anh còn "âm hồn bất tán" hơn cả ma quỷ."
Thời Cố cười khẽ, đứng dựa vào cửa sổ. Ánh trăng chiếu lên người, lên đôi mắt dịu dàng của anh ta.
Thời Cố bỗng nói, "Tôi đã sống hơn một trăm năm."
Đồng tử của tôi co lại, tôi không ngờ anh ta sẽ chia sẻ chuyện này với mình.
"Làm bác sĩ hơn một trăm năm, người tôi đã cứu đếm không xuể. Điều hối tiếc duy nhất là không cứu được người mình yêu nhất.
"
Tôi nhìn anh ta, lặng lẽ chờ anh nói tiếp.
"Lúc tôi sinh ra, đất nước này không yên bình như bây giờ, tôi bị người ta dùng súng chĩa vào bắt phải làm phẫu thuật cho phe địch. Sống được thì vui vẻ, chết cũng không có gì đáng sợ hãi. Tôi không sợ chết." Thời cố nhìn về phía ánh trăng, "Nhưng chính sự bướng bỉnh của tôi lại hại chết vợ mình, bọn chúng móc tim cô ấy ra."
Anh dừng một chút rồi mới nói tiếp, "Mộng Tam, tôi tìm cô ấy một trăm năm. Hiện giờ tìm được rồi, em nói tôi nên cứu, hay là không cứu đây?"
Đây là lần đầu tiên tôi nghe được ngọn nguồn câu chuyện này.
Nhưng nó khiến tôi khó chịu hơn tôi tưởng.
Tôi không có trái tim, lòng đục ngầu thì hẳn sẽ không thấy đau đớn.
Tôi biết tất cả những điều hư cấu đó đều do mình tưởng tượng ra, nhưng chính loại đau hư vô này lại khiến tôi run rẩy tệ.
"Anh nói, Vương Hoán là vợ anh?" Tôi lắc đầu, "Không thể nào, chắc chắn là anh đã nhận lầm rồi."
"Thời Cố, có lẽ anh không biết, nhưng không phải ma nào cũng có trái tim. Mà ma không có tim thì không thể đầu thai chuyển thế được."
"Như em à?"
Tôi khựng lại.
Sau một hồi im lặng, tôi mới cười khổ: "Đúng, giống như tôi đấy."
Làm Thần Chết ngót trăm năm, có hoàn thành KPI đi chăng nữa cũng chưa chắc được đầu thai.
Vậy thì tại sao tôi lại liều mạng như vậy?
Bởi vì tôi muốn sống.
Cho dù tôi biết là không thể nhưng vẫn muốn liều mạng thử xem sao.
Thời Cố nhìn về phía tôi, giọng nói nhẹ nhàng: "Giống em thì không tốt à?"
"Ở lại cùng với em, vĩnh viễn ở chốn âm phủ, không tốt sao?"
Lòng tôi có chút dao động. Vĩnh viễn ở lại cùng Thời Cố ư?
Nếu như tôi thực sự không thể trở về dương thế nữa, vậy thì ở bên tên bác sĩ này… hình như cũng không tồi.
Tôi không muốn thừa nhận cảm tình của mình với Thời Cố.
Tôi nghĩ, chắc là bởi vì Thời Cố đẹp trai hơn lão Lưu nhiều…