Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 737:

Lâm Nhất dẫn theo Thúy Nhi ngự kiếm bay lên, tới vùng trời của Thiên Bình trấn. Hai người ẩn trong mây quan sát phía dưới, có thể thấy được trấn nhỏ biên thuỳ ngày xưa đã được trọng binh của Đại Thương đóng giữ. Bay về phía hướng bắc, chỗ biên giới cũng có binh mã ngoại tộc tụ tập. Mà sơn dã mấy trăm dặm này nếu thành chiến trường, Tiểu Thiên ao ở trong góc khó có thể may mắn thoát khỏi.

Thúy Nhi minh bạch tâm tư của đại ca, liền phái người chọn mua đồ ăn dự trữ, cũng bảo đệ tử của Lâm gia, Đồ gia canh giữ sơn động ra vào, tiếp tục làm ra tư thế muốn đóng núi. Kể từ đó, trong Tiểu Thiên ao chỉ còn lại sáu bảy trăm người.

Trong nháy mắt, tuyết đông đã tan, thiên địa khôi phục, cây cối được chuyển tới trồng cũng nhú theo. Mùa xuân Tiểu Thiên ao đã tới, mà chiến hỏa ấp ủ đã lâu cũng cháy lên ở biên thuỳ tây cương Đại Thương.

Một ngày này, Lâm Nhất từ mật thất dưới lòng đất đi ra, cầm một thanh trường kiếm, hoặc nói là một thanh pháp khí. Sau khi gọi Thiên Phúc, hắn đưa kiếm qua, nói:

- Kiếm này không phải sắt thường, rất là sắc bén. Ta đã khảm mấy pháp trận ở trong thân kiếm, dùng Tiên Thiên chân lực chắc có thể thi triển vài ba lần, sau đó có thể tự thúc dục một độn pháp cuối cùng, một độn xa mười dặm, chắc đã cứu được tính mạng của người cầm kiếm.

Thiên Phúc tiếp nhận trường kiếm, cẩn thận quan sát. Kiếm dài ba thước, trên mũi kiếm tỏa ra hàn ý khiến tim người ta đập nhanh, phía trên thân kiếm khắc chữ Nhất. Thúc dục chân khí trong cơ thể, trên thân kiếm lập tức có kiếm quang phun ra nuốt vào. Hắn kinh hỉ nói:

- Kiếm này có thể nói là chí bảo! Không biết có tên không?

- Kiếm này chính là tín vật chưởng môn ta truyền xuống! Kiếm tên là Nhất!

Lâm Nhất nói. Đây là bảo kiếm luyện chế cho Thiên Phúc, chính là trấn quan chi bảo chân chính, cũng coi như là hoàn thành lời hứa lúc trước. Có kiếm này trong tay, đủ để tiếu ngạo giang hồ! Hắn không để ý tới vẻ bịn rịn của đối phương, lại muốn đòi thanh Thanh Vân kiếm đó.

- Sư phụ, Thanh Vân kiếm ngươi giữ cũng vô dụng, sao không để cho đệ tử!

Thiên Phúc có chút không tình nguyện nói. Thanh Thanh Vân kiếm làm bạn với hắn cả đời, loại tình cảm này khó có thể dứt bỏ!

Thanh Vân ra khỏi vỏ, mũi kiếm phát ra tiếng ong ong. Khóe môi Lâm Nhất lộ ra nụ cười thản nhiên, trong mắt hiện lên vẻ ấm áp. Hắn nói:

- Sư phụ đã tặng ngươi một thanh trấn quan chi bảo rồi, mà cái này chính là kiếm của sư phụ ta!

Thu hồi Thanh Vân kiếm, không để ý tới Thiên Phúc đang cười khổ, Lâm Nhất quay người lại ra khỏi tĩnh thất, đón Lâm Thúy Nhi đang chạy tới. Không đợi nàng ta lên tiếng, hắn kéo tay đối phương bước lên cầu vồng kiếm, nói

- Tình hình bên ngoài ta đã biết rồi, cứ xem uy lực của phong sơn đại trận này như thế nào!

Mười dặm hướng chính bắc có hơn vạn binh sĩ ngoại tộc đang ùa tới, khắp núi đồi đều là bóng người cầm đao thương. Mà binh sĩ Đại Thương thì đã lui tới Thiên Bình trấn để cố thủ, Tiểu Thiên ao đứng mũi chịu sào e là không thoát được tai mắt của tặc binh. Trên đỉnh núi Bốn phía có đệ tử Lâm gia trị thủ, đã có người chạy về thôn trang báo tin.

Lâm Nhất dẫn theo Thúy Nhi bay ra ngoài núi, ở trên cao tế ra một thủ quyết, hành lang cao hơn trượng ở đầu đông thôn lập tức biến mất.

Tiểu Thiên ao lúc này đã được núi cao vờn quanh, có cây cối bao phủ, sinh cơ bừng bừng, rất có khí tượng bất phàm. Mà sau khi Lâm Nhất đánh ra một chuỗi thủ quyết, trong thiên địa bỗng nhiên có một trận gió thổi qua, sau đó, trong cây cối tỏa ra sương mù. Trong nháy mắt, sương mù như sáng sớm này càng trở nên dày đặc, sau đó thì bao phủ đại sơn. Nhìn xa thấy sương mù lượn lờ, nhìn gần thì vẫn hư vô mờ mịt.

Tiểu Thiên ao phạm vi hơn mười dặm giống như là biến mất trong hư không, khó có thể tìm được!

- Đại ca, Tiểu Thiên ao ta sao không còn nữa rồi?

Tuy biết là thủ đoạn thần kỳ của đại ca, nhưng Thúy Nhi dưới ngạc nhiên vẫn thất thanh hỏi một câu.

- Thủ thuật che mắt mà thôi! Ha ha!

Lâm Nhất cười một tiếng, dẫn theo Thúy Nhi bay vào trong mây mù. Trong nháy mắt, tất cả quen thuộc đều quay về trước mặt, Tiểu Thiên ao vẫn như cũ, chỉ có trên núi bốn phía là có thể thấy mây mù bốc lên.

Phong sơn trận pháp đơn sơ này xem như đã đại công cáo thành, vì thế, Lâm Nhất cảm thấy vui mừng. Phong sơn đại trận của tiên môn là mượn dùng linh mạch chi lực dưới đất để chống đỡ cho pháp trận, còn cần người lo liệu.

Phong sơn trận pháp của Tiểu Thiên ao có ngọc bội, linh thạch và cây cối câu thông với thiên địa chi lực, lại từ ngọc bội và cây cối kết thành trận pháp, phối hợp với nhau, không cần người khống chế. Bắt đầu từ hôm nay, sau khi trận pháp mở ra thì sẽ tự vận chuyển, cho đến khi cây cối chết héo, ngọc bội bị hủy. Nếu không trận pháp này vĩnh viễn không ngừng.

Mà việc gì cũng có lợi hại, trận pháp của Tiểu Thiên ao khác xa phong sơn đại trận. Nếu đại trận cây cối chắp lại thì chỉ có tác dụng ẩn giấu và mê hoặc. Nhưng ở Đại Thương thì trận này đủ kinh thế hãi tục rồi!

- Đây là ngọc bội để mở hành lang ra vào, một cái trong đó ngươi cất đi, phòng ngừa bất trắc!

Hai phiến ngọc bội giao cho Thúy Nhi, Lâm Nhất lại nói:

- Từ nay về sau, người trong Tiểu Thiên ao có thể ra vào, người ngoài thì không thể không tìm được nơi này!

- Có thể tránh chiến tranh, để tộc nhân được sống an nhà qua ngày, thế là đủ rồi!

Lâm Thúy Nhi tiếp nhận ngọc bội, nhìn núi rừng xung quanh, sinh sinh cảm khái. Mà thôn dân trong Tiểu Thiên ao giờ mới biết dụng ý của Lâm đại tiên nhân, cảm niệm ân đức của hắn, tự phát lập tấm bia đá dưới gốc đại thụ ở cửa thôn, bên trên khắc hai chữ to Lâm Viên.

Phía bắc Thiên Bình trấn Đại Thương, Tiểu Thiên ao mà mọi người biết tự dưng biến mất. Tục truyền ở địa phương đó xuất hiện một tiên cảnh 'Lâm Viên', từng có người đi vào một hồi, đợi khi đi tiếp thì không còn đường để theo.

Năm thứ năm sau khi Lâm Nhất về nhà, Thúy Nhi qua đời, hưởng thọ chín mươi lăm tuổi. Lão nhân đức cao vọng trọng trong Lâm Viên này vào một hoàng hôn ngày mùa thu. Nắm tay đại ca mỉm cười mà đi. Nàng ta từng nói, nếu như có kiếp sau, ngươi vẫn là đại ca của ta!

Đưa tiễn muội tử, giống như đưa tiễn một đoạn cố sự sinh mệnh. Lâm Nhất không buồn không vui, mỗi ngày đều tĩnh tọa trên vách núi Tây Sơn, nhìn mặt trời lên mặt trời lặn, xuân đi thu đến, còn có sinh lão bệnh tử trong Lâm Viên. Cách không xa phía sau hắn, Thiên Phúc lặng lẽ kề bên. Hắn thỉnh thoảng lại nhìn bóng dáng sư phụ rồi tươi cười nhắm mắt ngồi ngay ngắn.

Lúc Mặt trời lặn, hai thầy trò đứng dậy theo đường núi trở về. Lúc đêm dài, Lâm Nhất bỏ rượu uống mãi không sau xuống, ngả đầu ngủ, một đêm không mơ!

Đợi tới lúc bình minh, hai thầy trò lại xuất hiện dưới tàng cây cổ thụ ở cửa thôn, bên hồ nước, đi một vòng quanh thôn trang, cuối cùng tới vách núi đó.

Cây cối trên núi trở nên tươi tốt hơn, dưới nắng ấm có gió mát thổi qua, cũng bớt đi cái nóng mùa hạ.

Thiên Phúc vẫn nhắm mắt tĩnh tọa như xưa, râu trắng đung đưa dưới cằm, thần thái tường hòa. Sư phụ dạy pháp môn hành khí bất đồng, tuy nói là vô dụng với mình, nhưng lại có thể mang tới cảm thụ kỳ dị. Đặt mình trên vách núi này, trong thổ nạp khí tức dần dần có thể cảm nhận được sự rộng lớn của thiên địa. Hắn có thoải mái và khoái ý khi được dung nhập vào trong đó!

Cách đó không xa, Lâm Nhất nằm nghiêng trên cỏ. Một tay cầm Tử Kim Hồ Lô, một tay bấm loạn, cả người lộ ra vẻ lười nhác mà tùy ý.

Trên một khoảng đất nhỏ trước người, mấy con kiến núi đang bò. Ngón tay Lâm Nhất bấm một, một đạo cấm chế vô hình đánh tới. Không đi được lên trước, mấy con kiến lại vòng vòng tại chỗ. Lẳng lặng bàng quan nhìn sinh mệnh hèn mọn này đang thất kinh, hắn nhấp một ngụm rượu, thờ ơ.

Một lát sau, một con kiến trong đó chui vào khe trên đất rồi tiếp tục đi về phía trước, đồng bạn còn lại cũng vội vàng đi theo, khiến cấm chế nho nhỏ dựng trên đất thành vật trang trí. Khe rãnh chẳng qua là cái phải vượt qua trên đường mà thôi.

Thu lại cấm chế vừa rồi, mặc cho mấy con kiến chấp nhất tiến về phía trước. Lâm Nhất ngẩng đầu lên, vươn tay ra bắn ra chỉ phong mạnh mẽ, mấy chiếc lá cây chậm rãi theo gió rơi xuống. Ngón tay hắn bỗng nhiên lại bấm mấy ấn quyết, không có dao động linh lực, lại lờ mờ tác động khí cơ bốn phía. Thế rụng của lá chậm lại, bồng bềnh giữa không trung lắc lư vô định.

Chỉ là vào lúc lá cây rời cành, nó đã không thoát khỏi vận mệnh phải rơi xuống.

Lúc này trong Lâm phủ dưới núi có người chạy, đang lớn tiếng kêu to.

Lâm Nhất quay đầu nhìn Thiên Phúc, đứng dậy mà đi. Khi hắn hiện thân ở trước Lâm phủ, Lâm Bình kinh hỉ nói:

- Tức phụ của trưởng tôn nhà ta có thai mười tháng, khi sắp lâm bồn thì ngất đi. Bà đỡ và lang trung trong thôn đều thúc thủ vô sách, đang muốn tìm tổ phụ nhờ nghĩ biện pháp.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free