Vô Tiên - Chương 738:
Lâm Nhất theo Lâm Bình tới trước một gian nhà ở hậu viện, rất nhiều nữ quyến vộ vàng hành lễ, hắn coi như không thấy, lại xoay người đi, ống tay áo thừa cơ phất một cái, một đạo ánh sáng vàng nhỏ bé yếu ớt đột nhiên xuyên tường mà vào, chính là một con kim long nhỏ lao lên giường.
Dị trạng xảy ra, hai bà đỡ trong phòng kinh hô. Chỉ thấy ánh sáng vàng phất qua huyệt đạo trên người phụ nhân trên giường, lại bỗng nhiên biến mất không thấy đâu, hóa thành một cỗ linh lực rồi tan đi.
Trong giây lát, trong phòng đột nhiên vang lên tiếng khóc của trẻ con, mọi người ở ngoài phòng mừng rỡ. Rời đi Lâm Nhất sắp sửa cất bước rời đi, Lâm Bình đã từ trong tay bà đỡ tiếp nhận bọc tã, hô:
- Tổ phụ! Đây là huyền tôn của ngài!
Đúng vào lúc này, Lâm Nhất hơi ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn về phía Tây Sơn, không khỏi thở dài buồn bã! Hắn đang muốn đi lại chậm rãi xoay người, trong nụ cười vui vẻ tiếp nhận bọc tã, đứa bé đang khóc liền nín bặt. Khuôn mặt nhỏ nhắn này rất đáng yêu, còn chu cái miệng như muốn nói gì đó, lập tức lại hiện ra bộ dạng ngủ say.
- Huyền tôn của ta?
Bế đứa bé, Lâm Nhất thì thầm. Một thân đạo bào mà lạnh lùng xuất trần, Hắn trong thần sắc buồn bã có thêm nụ cười ôn hòa.
Theo tiếng chúc bên cạnh vang lên, Lâm Bình cười ha ha nói:
- Mẫu tử bình an đều là nhờ tổ phụ đại nhân phù hộ. Xin lão nhân gia ban dưng, đây cũng là phúc duyên của đứa nhỏ.
Trầm ngâm một thoáng, Lâm Nhất đưa đứa bé cho bà đỡ bên cạnh, thuận miệng nói:
- Tên là Thiên Giao.
Vừa dứt lời, hắn đã biến mất ở trước mặt mọi người.
Một người trẻ tuổi vội vàng quỳ xuống nói:
- Đa tạ tằng tổ phụ ban tên.
...
Trên vách núi, tình hình vẫn như cũ. Thiên Phúc vẫn khoanh chân nhắm mắt ngồi ngay ngắn, khuôn mặt hiền hoà, nhưng sinh cơ đã không còn.
Tất cả im ắng, giống như chưa từng phát sinh điều gì, cũng không có gì thay đổi; chỉ có chân trời nổi gió, vô thanh vô tức rồi lặng lẽ đi xa.
Lâm Nhất ngửa đầu nhìn về phương xa, rồi lại nhìn bốn phía xung quanh. trong tiếng thở dài, hắn lặng lẽ đứng đó.
Thiên Phúc đi rồi! Trong đoạn thời gian sau cùng, hắn không rời khỏi quá sư phụ. Mà sư phụ cũng cùng đồ đệnày đi hết đoạn đường cuối cùng trong sinh mệnh của hắn!
Thiên Phúc đi rồi! Vào lúc hồn hắn đi, chính là khoảnh khắc đứa bé cất tiếng khóc. Chính là thế sự biến ảo nhưng lại có dấu vết nắm theo; Giống như mặt trời mọc mặt trời lặn, âm dương thay đổi, chỉ là một luân hồi; Cứ vậy sinh ra rồi chết đi, chỉ là sự kéo dài của sinh mệnh, một loại vĩnh hằng không bao giờ điêu linh!
Sống vui vẻ, chết thoải mái. Trong hành trình, ai cũng có mấy phần đặc sắc!
Trong tiếng thở dài, Lâm Nhất bỗng dưng thấy cảm động! Hắn chắp tay sau lưng ngẩng đầu nhìn trời, tay áo không gió mà tự động, tóc dài nhẹ nhàng bay bay. Một tia thiên địa linh động, cũng bất giác tác động khí cơ trong cơ thể. Trong Khí hải, vết thương trên viên đan vỡ không ngờ chậm rãi biến mất, có ánh sáng vàng lấp lánh.
Trong nháy mắt nhìn thấu sinh tử, trong lòng Lâm Nhất là một mảng không minh. Kim Đan đã vỡn đó có dấu hiệu sống lại.
Chăm chú nhìn Lâm Viên ở phía dưới, thật lâu sau, Lâm Nhất nhẹ nhàng nâng cằm, ánh mắt nhìn ra xa. Thúy Nhi và Thiên Phúc đã đi hết cuộc đời của mình, cũng kết thúc ràng buộc cuối cùng của hắn trong trần thế này. Đã đến lúc nên đi rồi!
...
Lâm Nhất đưa Thiên Phúc đã tọa hóa về Tiên Nhân đỉnh, an táng ở khe núi phía sau núi. Sau tang sự, hắn ngồi trong lều cỏ, nói chuyện với chư vị trưởng lão của Huyền Nguyên quan.
- Thiên Phúc từng gửi lời, quan chủ sẽ do đại đệ tử Đạo Hanh tiếp nhận!
Đạo Hanh bước ra quỳ xuống đất, cung kính vâng dạ. Lâm Nhất nói:
- Còn đây là bảo kiếm ta truyền cho Thiên Phúc, cũng là tín vật của quan chủ, tính cả ngọc bội mở cấm địa và sơn động bế quan, hôm nay sẽ do ngươi đời đời tương truyền.
Đối phương hai tay giơ cao quá đầu, tiếp nhận trường kiếm và ngọc bội.
- Còn đây là huyền kim lệnh bài ta luyện chế, là vật đặc biệt cho trưởng lão của Huyền Nguyên quan, đều có tác dụng phòng thân.
Khi nói, Lâm Nhất tung bảy khối lệnh bài màu đen to bằng bàn tay, đây là hắn khi nhàn hạ dùng quả Tử Linh luyện thành, uy lực của trận pháp được khảm trong đó không tầm thường.
Bảy người Tính cả Đạo Hanh, mỗi người cầm một khối lệnh bài. Lệnh bài lệnh bài màu đen có khắc chữ Huyền, vào tay nặng trịch khó phân biệt chất liệu, có chút bất phàm.
Sau khi dặn dò một phen, mọi người sau khi lĩnh mệnh thì ngẩng đầu lên, trong lều cỏ đã không còn bóng người, chỉ có một trận gió xanh bay đi, xoay quanh rất lâu trước mấy ngôi mộ rồi lặng lẽ biến mất. . .
Để lại mấy chục mảnh ngọc bội phòng thân cho hậu nhân cùng Huyền Nguyên khẩu quyết và Huyền Nguyên kiếm pháp đầy đủ; ngoài ra còn để lại một túi Càn Khôn do quan chủ tự mình cất giữ, bên trong là một bộ công pháp luyện khí, pháp khí và linh thạch. Sau đó, Lâm Nhất hóa thành một trận gió xanh bay đi.
Có người nói, Lâm sư tổ rời núi dạo chơi rồi. Khi cách nói này truyền khắp Huyền Nguyên quan, đã trôi qua nhiều ngày. Khi các sư huynh đệ bàn luận việc này, Lưu Ngư Nhi không còn góp vui như mọi ngày, mà một mình trốn ở một góc. Hắn từ trong lòng lấy ra một bình ngọc, không nén được sự phấn chấn trong lòng.
Một ngày đó, Lô Ngư Nhi đang đốn củi thì một bình ngọc từ trên trời bay xuống, có tiếng nói phiêu xẹt qua bên tai,
- Mưu sự tại nhân, thành sự tại tâm.
Tiếng nói đso rất rõ ràng! Là vị đạo huynh kia, không, là tổ sư! Chẳng nghĩ nhiều, hắn bỏ búa trong tay xuống cầm bình ngọc lên, nhìn về phía trời xa mà lạy.
Lâm Nhất quay về Tiểu Thiên ao, là Lâm Viên hiện giờ.
Lưu lại ngọc bội, đan dược, cùng thứ có thể sử dụng cho các tộc nhân, Lâm Nhất lại luyện chế một thanh trường kiếm cùng một khối huyền kim lệnh bài cho Lâm Bình, bên trên không chỉ khắc chữ Huyền mà mặt còn lại còn khắc chữ Lâm. Hắn cũng lưu lại một túi Càn Khôn cho người có duyên!
Sau khi dặn dò mấy câu với hậu nhân Lâm gia, Lâm Nhất phẩy tay về phía sau, rồi một mình ra khỏi Lâm phủ.
Hoàng hôn một ngày, trong mộ viên Lâm gia yên ắng mà u tĩnh. Lễ bái thúc phụ và thẩm nương, lại đứng lặng một lát trước mộ của muội tử Thúy Nhi, mới đến trước mộ phần của cha mẹ. Hắn chậm rãi quỳ xuống, dập đầu mấy cái thật mạnh, mãi lâu sau vẫn chưa đứng dậy.
Rời khỏi mộ viên, vẫn dạo bước như thường ngày, Lâm Nhất chắp tay sau lưng yên lặng mà đi, chỉ là bên cạnh không còn ai bầu bạn, bước chân của hắn cũng thong thả hơn.
Tây Sơn, trên vách núi, trước hai ngôi mộ, thi lễ thật sâu với mộ bia của Tô tiên sinh, Lâm Nhất xoay người lại, trong tay lại xuất hiện tiêu ngọc.
Mặt trời ngả về tây, ánh chiều vàng chiếu lên vách núi, phủ lên một tầng sắc thái đắm say lên nấm mồ cô tịch!
Vuốt ve tiêu ngọc trong tay, chưa đưa lên môi Lâm Nhất đã buông xuống! Cố sự như khói, ngày xưa như mây, hồng trần như mộng. Tiếng tiêu này sao phải không minh!
Tiêu ngọc hóa thành một đạo ánh sáng rời tay mà đi, cắm sâu vào trong mộ. Một đạo cầu vồng kiếm lướt qua vùng trời Lâm Viên rồi đi xa.
Lâm Nhất tới Cửu Long sơn, cầu vồng kiếm dừng lại một chút trong trời đêm rồi tới thẳng một ngọn núi tối cao. Trước một thạch động giữa sườn núi, hắn hạ xuống, có người lên tiếng.
- Mượn bóng đêm mà tới, không vì thăm bạn uống rượu thì chính là muốn chào từ biệt đo xa. Lâm Nhất, ngươi cho rằng có đúng không?
Theo tiếng nói vang lên, một thân ảnh quen thuộc xuất hiện ở cửa động, Mộc Thanh Nhi mắt chớp chớp, mang theo thần sắc tự đắc đi ra.
Lâm Nhất nhẹ nhàng gật đầu, theo Mộc Thanh Nhi đi vào sơn động. Diện tích trong động không lớn, khảm mấy viên huỳnh thạch, rất sạch sẽ gọn gàng, đây là khảm tu luyện bế quan.
- Vốn tưởng rằng sẽ hao hết thọ nguyên trong lúc đang bế quan, ai ngờ trời cao thương xót, cho ta trúc cơ thành công! Ha ha! Ngươi và ta đã chín năm không gặp, vốn định củng cố một chút tu vi rồi mới đi tìm ngươi, ai ngờ ngươi lại không mời mà tới trước.
Mộc Thanh Nhi lấy ra một bồ đoàn mời Lâm Nhất ngồi xuống, trong giọng nói mang theo một phần vui sướng.
Từ sau lần trước từ biệt, đã trôi qua chín năm. Hiện giờ Mộc Thanh Nhi đã là người hơn trăm tuổi, cuối cùng có thể thể thành công trúc cơ. Trong dung mạo của nàng ta tăng thêm mấy phần thần vận không tầm thường, khiến cho sơn động này cũng minh diễm hơn không ít.
Chia tay chín năm không gặp, Mộc Thanh Nhi có thể thu hoạch trong lúc bế quan hay không, trên đường tới đây, Lâm Nhất có chút thấp thỏm. Lúc này, sau khi hắn ngồi xuống, khóe môi nhếch lên nở nụ cười thản nhiên. Nhớ ngày đó mình được đan dược của Nhược Thủy tiên sinh tương trợ, sau hai lần thử mới may mắn trúc cơ thành công. Mà một nữ tử dựa vào hưng trí để tu luyện, chỉ dùng một viên Trúc Cơ đan đã đại công cáo thành.
Có thể thấy được, con đường tu luyện này, ngoài đan dược, linh thạch ra thì tâm tính còn trọng yếu hơn.