Vô Tiên - Chương 736:
- Ha ha! Tiểu Thiên ao Tiểu Thiên ao ta trừ Đồ gia ra đều đã đổi sang họ Lâm. Ngoài ra còn có giang hồ hào kiệt, hương thân thế gia đều tới cửa bái phòng, mong cầu tiên duyên! Lâm gia ta chưa bao giờ náo nhiệt như vậy, phong quang như vậy! Vẫn là đại ca của ta có bản lĩnh.
Lâm Thúy Nhi tuổi tác đã lớn nhưng lại là người không chịu ngồi yên. Bận rộn trong ngoài, được con cháu vãn bối vây quanh, khiến nàng ta tinh thần phơi phới, cách vài ba ngày lại kích động tới nói vài câu như vậy với đại ca.
Lâm Nhất ngồi cạnh bàn gỗ, mặt lộ nụ cười khổ. Vốn sơn dân chỉ là giữ mấy mảnh đất bạc màu sống qua ngày, may mà Đồ gia là đại thương hộ, Thúy Nhi lại lại được người giang hồ giúp đỡ, thế nên mới có biến hóa nghiêng trời lệch đất của Tiểu Thiên ao. Nhưng nơi này là chỗ biên thuỳ, vẫn không tranh được tai họa chiến tranh. Trước mắt sơn thôn tuy cảnh tượng náo nhiệt, nhưng cũng sẽ bị người ta dần dần biết được có nơi như vậy. Ngày sau khi chiến tranh lại nổi lên, cũng chính là lúc tai họa tới! Sau khi ra hiệu cho muội tử ngồi xuống, hắn nghĩ nghĩ rồi vẫn nói:
- Tiểu Thiên ao thịnh vượng là chuyện tốt! Nhưng vẫn phải lo xa! Ta mấy ngày nay muốn đi xung quanh một mình, nghĩ một biện pháp ổn thỏa.
Gì mới là biện pháp ổn thỏa, suy nghĩ một lát, Lâm Nhất vẫn không nghĩ ra được. Không thể ai nấy đều đeo ngọc bội, lại kiếm mấy tên cao thủ Tiên Thiên ra mặt, sẽ chỉ khiến sơn thôn rơi vào nhiều phiền phức hơn. Nơi này dù sao cũng không phải đạo quan! Người trong sơn thôn phải trồng trọt, phải thương hành, phải cưới xin ma chay, cuộc đời của phàm nhân, sống cũng không dễ dàng gì!
Lâm Nhất không để Thúy Nhi và Thiên Phúc đi cùng, mà một mình dạo quanh Tiểu Thiên ao, cũng bất tri bất giác đi tới trên vách núi chỗ Tây sơn. Lúc này cỏ xanh đã mọc, thời tiết ấm dần. Chỉ là, hai nấm mồ đó vẫn lộ vẻ cô đơn lẻ loi.
Chậm rãi đi trước mộ phần của Tô Tuyết Vân, yên lặng đứng đó. Trên tay Lâm Nhất có một cây tiêu ngọc. Hắn nhắm mắt minh tưởng một lát, tiếng tiêu vang lên, trong gió lạnh, một khúc Hồng Trần lên xuống vang xa. Mà mưa bụi, liễu rủ, hạnh trắng đào hồng cùng thân ảnh thướt tha bỗng nhiên trở nên rõ ràng rồi bỗng nhiên lại trở nên mông lung.
Hồng trần như mộng! Mà đường dưới chân vẫn từ từ vươn dài, ép ngươi phải tiến về phía trước. Cỏ dại trên đường, thôn dân trong Tiểu Thiên ao đều tầm thường và chấp nhất mà sống.
Thở dài, Lâm Nhất thu hồi tiêu ngọc, quan sát sơn cốc phía dưới. Tây Sơn dưới chân và dãy núi xung quanh vòng thành một sơn cốc hơn mười dặm, khe núi phạm vi năm sáu dặm trong thung lũng chính là nơi các thôn dân nghỉ ngơi lấy lại sức. Mà phía đông cửa thôn, qua một hồ nước chính là sơn khẩu thò ra.
Bốn phía thung lũng, núi chỉ trăm trượng, lại đều là vách núi vách đá dựng đứng, sơn khẩu đó chính là nơi duy nhất có thể ra vào Tiểu Thiên ao. Nếu phá hỏng nó thì sao?
Trong lúc đang miên man suy nghĩ, Lâm Nhất trong lòng khẽ động. Phá hủy sơn khẩu? Không, nếu như vậy, Tiểu Thiên ao sẽ trở thành một chỗ tuyệt địa. Nơi này tuy có núi trồng trọt, nhưng vải vóc dầu muối vẫn phải tới thị trấn để mua, các dân không phải thật sự có thể tự cấp tự túc. Nhưng nếu chỉ để lại một nơi để đi qua thì sao? Trận pháp có được không?
Ngày sau cuối cùng rồi cũng phải đi, e là không thể lo cho Tiểu Thiên ao nữa. Suy nghĩ cho hậu nhân, Lâm Nhất muốn lưu lại một biện pháp nhất lao vĩnh dật. Con đường liên quan tới trận pháp hắn không phải là chưa từng nghĩ tới. Nhưng ở một nơi rộng lớn như vậy mà bố trí trận pháp để phàm nhân khống chế thì sẽ gian nan cỡ nào.
Tiểu Thiên ao không nhỏ, vận dụng sao cho phù hợp không dễ. Nhưng nếu hơi biến hóa địa thế trước mắt, lại bày ra trận pháp dựa thế, có lẽ có thể làm được!
Trên vách núi một mình suy nghĩ hồi lâu, dứt khoát khoanh chân ngồi xuống, ghi nhớ địa hình của Tiểu Thiên ao ở trong lòng, thôi diễn nhiều lần. Ba ngày sau, Lâm Nhất đã nghĩ ra một biện pháp. Chỉ là, tất cả những điều đó quá khó tưởng tượng. Không cần phải thương nghị với người khác, hắn muốn chuyên quyền độc đoán.
Khi Thúy Nhi vì ba ngày không thấy đại ca mà lo lắng, Lâm Nhất từ trên trời hạ xuống. Tay hắn vung lên, trong khoảng không trước Lâm phủ đột nhiên xuất hiện hơn một ngàn câu đại thụ, khiến mọi người tới vây xem. Không đợi mọi người tiến lên thấy tôn dung của thần tiên, hắn lại ở trong một mảng tiếng kinh hô hóa thành gió xanh mà đi.
Lâm Nhất đi rồi quay lại, cứ như vậy vài lần, trên khoảng không trước Lâm phủ cây cối lớn nhỏ đã xếp thành núi nhỏ. Những cây cối này đều bị nhổ tận gốc, có tùng bách, có cây ăn quả, có cây bên trên còn có lá, hiển nhiên là đến từ phía nam xa xôi. Người vây xem không chỉ một lần thấy bản sự của Lâm đại tiên nhân, vẫn khó hiểu vì những cây cối này. Ai nấy dưới sự hưng phấn đều không tránh được phỏng đoán một phen.
Khi Lâm Nhất lại hiện ra thân hình, Lâm Thúy Nhi và đám người Thiên Phúc đã ùa tới.
Hắn ra hiệu cho mọi người cứ bình tĩnh, lúc này mới đi trên thềm đá trước Lâm phủ, cao giọng nói:
- Từ hôm nay nam nữ già trẻ của các nhà các hộ đều động thủ, trồng những cây này xuống theo phân phó của ta.
Lâm đại tiên nhân lên tiếng, mọi người tuy không rõ nguyên do, vẫn ầm ầm đồng ý, bắt tay làm việc.
- Đại ca, ngươi đây là...?
Chợt thấy có nhiều cây cối như vậy, Thúy Nhi thầm khen đại ca pháp lực cao cường, cũng kinh hỉ không thôi. Có điều, Tiểu Thiên ao chỉ có chừng này, sao phải trồng nhiều cây thế.
- Thúy Nhi, truyền lời của ta, người gia nhập Lâm gia sau này không thể rời khỏi Tiểu Thiên ao.
Lâm Nhất nói.
Thúy Nhi khó hiểu hỏi:
- Lâm gia ta vừa mới thịnh vượng, làm như vậy không phải là...
Khoát tay, Lâm Nhất đanh thép nói:
- Đấy chỉ là hạng người nịnh nọt, Tiểu Thiên ao không nuôi được nhiều người như vậy.
Hắn quay sang phân phó đám người Lâm Bình:
- Đuổi những người nhàn tản ở sơn khẩu đi.
Thấy Thúy Nhi có chút không tình nguyện, biết suy nghĩ của nàng ta, Lâm Nhất cười an ủi:
- Nhân lúc trời chuyển ấm, chính là khi trồng cây. Cứ xem đại ca làm, sau này sẽ giải thích cho ngươi.
cười một tiếng, dưới chân Lâm Nhất có mây trắng dâng lên, người đã đến giữa không trung. Theo thôi diễn trận đồ trong lòng, hắn khu động phi kiếm luân phiên đánh xuống trên núi, dương nương, ven hồ, giữa đường, đào ra hố cây lớn nhỏ. Lại lấy ra linh thạch rồi thuận tay bóp nát rải xuống, trong ánh mắt kính ngưỡng của thôn dân bay ra xa xa.
- Ầm ầm.
Trong tiếng nổ như đất rung núi chuyển, mọi người đang bận bịu trồng cây đều nhìn về phía đầu đông cửa thôn, đó là chỗ sơn khẩu, đang có đá núi chừng mười trượng từ trên trời giáng xuống.
Trời ạ! Đây là Lâm đại tiên nhân đang di sơn đảo hải! Mọi người hoảng sợ mà lại mong mỏi không thồi. Ai ngờ hai ngày sau, sơn khẩu rộng một hai dặm không ngờ biến mất, thay vào đó là núi đá hơn trăm trượng. Đại tiên nhân muốn làm gì? Có người muốn đi xem thành quả, lại bị người Lâm gia ngăn cản, nói là gia tổ đang thi pháp, bất kỳ ai cũng không thể tới gần.
Hai ngày qua, Lâm Nhất bận bịu vô cùng. Hắn từ xa đào đá núi cực lớn lên rồi dùng Càn Khôn giới mang về, bịt sơn khẩu Tiểu Thiên ao lại, làm một hành lang vắt ngang rộng hơn trượng, cũng chôn linh thạch và ngọc bội ở hai cửa động, bày ra trận pháp. Không chỉ như vậy, hồ nước đó chính là là nước lặng, sâu dưới đất có nguồn suối, bị hắn dùng phi kiếm chọc ra, để mạch nước chảy vào.
Lại qua bảy ngày, trên núi và hai đầu xuống Tiểu Thiên ao xuất hiện từng rừng cây, khiến cho sơn cốc vốn có chút hoang vắng thay đổi bộ dạng. Mà trong thôn có người nói, Lâm đại tiên nhân lại truyền xuống tiên dụ, người của Tiểu Thiên ao không thể tùy ý qua lại với người ngoài, lại càng không cho phép tùy ý ra vào. Đây là muốn ngăn cách à! Thế là, đám người tới nương tựa hốt hoảng rời đi, cũng mang theo những tiếng động rầm rĩ, sơn thôn từ từ trở nên yên ắng.
Đối với điều này, Lâm Thúy Nhi cảm thấy có chút mất mát, mà Lâm Nhất thì bất vi sở động, vẫn bận việc trên núi, thỉnh thoảng lại thay đổi vài cái cây vốn đã trồng xong. hắn lại chạy một chuyến tới Hạt Điền quốc ở phương bắc, tìm một quặng ngọc, đào hết ngọc tài thượng giai về luyện chế thêm ngọc bội.
Trên Tây Sơn Tiểu Thiên ao, trên đỉnh núi vốn trụi lủi có thêm mấy chục cây đại thụ, cũng khiến cho hai ngôi mộ nằm dưới tán cây có thêm mấy phần thanh u. Tìm thấy Thúy Nhi tìm tới, Lâm Nhất đang khoanh chân ngồi dưới đất, theo kiếm quang chớp động, một khối ngọc thạch bị hắn ném ra, trong nháy mắt biến thành mấy chục miếng ngọc bội to nhỏ nhất trí.
Gật đầu với Thúy Nhi, tay Lâm Nhất vẫn không ngừng việc, từng chuỗi thủ quyết mang theo ánh huỳnh quang bay tới, thoáng chốc đã chui vào trong ngọc bội. Hắn lật tay tóm một cái rồi ném đi, từng mảnh ngọc bội vừa được luyện chế xong lại bay vào rễ cây ở xa xa rồi mất dạng.
- Đại ca! Mấy ngày nay ngươi bịt sơn khẩu, lại để lại hành lang thông hành, ta muốn phái người trông coi ngươi lại không cho. Cái này, Thúy Nhi thật sự có chút hồ đồ!
Lâm Thúy Nhi ngồi xuống cạnh Lâm Nhất, ngẩng đầu quan sát bốn phía, lại mang theo vẻ kinh ngạc nói:
- Cây trồng trên núi này khó sống, lại không thấy có cây nào chết héo, chẳng lẽ là nhờ công của ngọc bội đó.
Trong Ngọc bội có khảm trận pháp, tự có chỗ hữu dụng. Mà chân chính giúp cho cây cối sống, chính là linh thạch hóa thành mảnh vụn! Lâm Nhất cười cười lắc đầu, kéo tay Thúy Nhi đứng lên nói:
- Một vòng núi này không dưới hơn mười dặm, đều theo trận đồ mà trồng, đợi chúng nhất nhất lớn rồi, trận pháp khảm trong ngọc bội sẽ kích hoạt thiên địa chi cơ, có thể đầu đuôi nối nhau, hình thành một trận pháp thiên nhiên, đủ để che chở gia viên! Chỉ có điều, loại trận pháp này là đại ca tham khảo nghiền ngẫm mà có, rốt cuộc như thế nào thì vẫn chưa thể hiểu hết. Về phần sơn khẩu bị chặn chính là biện pháp vụng về, lại không thể không làm! Nếu như không tin thì theo đại ca đi xem thử.