Vô Tiên - Chương 638:
Lâm Nhất chắp hai tay sau lưng, tẻ nhạt nhìn quanh bốn phía, hồn nhiên không để đám người Vạn Tử Bình vào mắt.
Từng quen biết Mộc Thiên Viễn và Niên Tứ, đối với bọn hắn không thể nói là ác cảm, cũng không muốn có có nhiều liên hệ. Hồng Lăng và Ngọc Lạc Y trải qua tất cả, từ vừa rồi mấy người đối thoại sớm đã hiểu.
Kim Ngô Độc, chính là thượng cổ kỳ độc, Ngọc tiền bối chắc là dữ nhiều lành ít. Thu Thải Doanh tiến lên tận hết tâm ý, đã trọn chữ nghĩa. Lâm Nhất không tiện nói gì, chỉ có thể kiên trì ở một bên chờ đợi, thấy không thể giải độc, cũng ở trong dự liệu, nên muốn mượn cơ hội rời đi.
Nghe được tiếng hô, Lâm Nhất âm thầm nhíu mày, thầm nghĩ, Thu Thải Doanh này thật biết kiếm chuyện. Hắn mang theo vài phần không tình nguyện hỏi:
- Chuyện gì?
Sau khi dịch dung, dáng dấp của Lâm Nhất thực không dễ nhìn. Thêm vào ở trước mặt thù nhân Vạn Tử Bình, hắn càng không thể có sắc mặt tốt.
Nghe tiếng, Vạn Tử Bình và Mộc Thiên Viễn kinh ngạc, lúc này mới lần thứ hai lưu ý đến Lâm Nhất trốn ở một bên. Đó là một tu sĩ trung niên bề ngoài xấu xí, tu vi bất quá tầng bảy, sống lưng thoáng còng, trên khuôn mặt vàng vọt là thần sắc lạnh như băng. Hắn dĩ nhiên không coi cao đồ của Huyền Thiên Môn, hơn nữa còn là một nữ đệ tử dung mạo xinh đẹp ra gì, người kia là ai? Cao nhân của Huyền Thiên Môn?
Nhưng Thu Thải Doanh đối với Lâm Nhất lãnh đạm không cho là ngỗ nghịch, trái lại có chút chờ mong nói:
- Lâm đại ca, tuy tu vi của ngươi không cao, nhưng kiến thức và thủ đoạn làm người nhìn với cặp mắt khác xưa. Vị tiền bối này tính mạng hấp hối, không biết ngươi có thượng sách hay không?
- Nguyên lai vị này là Lâm đạo hữu của Huyền Thiên Môn, thất kính!
Vạn Tử Bình không mất thời cơ chen vào một câu. Mộc Thiên Viễn và Niên Tứ lại thầm nghĩ, tu sĩ trung niên này ở trong môn phái hẳn là có chút thân phận, bằng không thì sẽ không ngạo mạn như vậy.
- Hừ!
Lâm Nhất căn bản không để ý tới Vạn Tử Bình lấy lòng, mà tay vuốt chòm râu thưa thớt, nhìn Ngọc Lạc Y trong lòng Hồng Lăng, lắc đầu nói:
- Kim Ngô Độc này, thực rất vướng tay!
Thấy Vạn Tử Bình lúng túng, Thu Thải Doanh áy náy nở nụ cười nói:
- Vị Lâm đại ca này không phải đồng môn của ta, mà là trên đường ngẫu nhiên gặp...
Ai nghĩ nàng còn chưa dứt lời, một tiếng cười lạnh vang lên...
- Ta còn tưởng đụng phải cao nhân của Huyền Thiên Môn! Ha ha! Còn không biết vị đạo hữu này xuất từ môn phái nào, có thể báo cho biết hay không?
Vạn Tử Bình đã không còn khiêm tốn hữu lễ như vừa rồi, mà mang theo giọng điệu trêu tức hỏi. Vừa rồi Lâm Nhất thất lễ chọc giận hắn, ngươi một người tu vi bình thường, không ước lượng xem phân lượng của mình như thế nào, cũng dám ở trước mặt đệ tử Huyền Thiên Môn và Chính Dương Tông giả vờ giả vịt, thực là đáng ghét.
Không nghĩ tới vị Vạn đạo hữu này là người như thế, Thu Thải Doanh kinh ngạc, rõ ràng là vì mình vô ý, mới mang đến phiền phức cho Lâm đại ca. Nàng định nói vài lời xin lỗi, nhưng trên mặt Lâm Nhất không có biểu tình gì nói:
- Tiểu môn tiểu phái, không nói cũng được!
Vạn Tử Bình châm biếm một tiếng, giả vờ cảm khái nói:
- Tu sĩ tiểu phái, sợ là Giải Độc Đan bình thường cũng chưa gặp qua! Phải biết, Kim Ngô Độc không phải là ngũ độc trong phàm tục. Ha ha! Thực sự là người buồn cười tất có chỗ đáng thương!
- Là Thải Doanh không biết tự lượng sức mình, để chư vị đạo hữu chê cười!
Không ngờ sẽ để tình hình biến thành như vậy, càng khiến Lâm đại ca bị nhục. Thu Thải Doanh khẽ thở dài một tiếng, muốn rời khỏi đây, chỉ thấy Lâm Nhất chậm rãi đi tới, trong tay cầm một hạt đan dược.
- Lâm đại ca, ngươi đây là...
Trên mặt Thu Thải Doanh mang theo không rõ, thái độ của Lâm đại ca vẫn bình thường, giống như căn bản không nghe được châm chọc vừa rồi, mà cẩn thận cầm đan dược trong tay, như trầm tư cái gì.
Đối mặt Vạn Tử Bình châm chọc, trong lòng Lâm Nhất chỉ có cười lạnh. Kẻ chắc chắn phải chết tất có chỗ đáng trách, cần gì tranh trường luận ngắn, tìm miệng lưỡi sảng khoái nhất thời! Bất quá, khi đối phương nhắc tới Giải Độc Đan, trong lòng hắn hơi động.
Nếu như có thể cứu Ngọc Lạc Y, Lâm Nhất sẽ không đứng nhìn bàng quan. Chỉ là Kim Ngô kia là thượng cổ kỳ thú, Kim Ngô Độc không phải đan dược bình thường có thể giải. Hắn có tự mình biết mình, muốn ra tay mà không giúp gì được, nhưng quên mất trên người vẫn mang theo một bình đan dược.
Vạn Tử Bình trào phúng không có chọc giận Lâm Nhất, mà khiến cho hắn nghĩ tới bình đan dược này.
- Đây là Giải Độc Đan!
Lâm Nhất không để ý Thu Thải Doanh kinh ngạc, đưa đan dược trong tay tới, nói:
- Giải Độc Đan này có chút không giống đan dược bình thường, Thu cô nương không ngại thử một lần! Còn có thể giải Kim Ngô Độc trên người vị tiền bối kia hay không, ta cũng không nói chắc được.
Giải Độc Đan trên người Lâm Nhất, chính là đến từ sơn động sau Tiên Nhân đỉnh, do Huyền Nguyên tổ sư lưu lại, hắn vẫn mang theo trên người, nhưng sớm quên mất nó.
Mà Vạn Tử Bình ngược lại là nhắc nhở hắn, lúc này mới lấy ra một viên đan dược, so với Giải Độc Đan mình từng gặp, thì có một vài chỗ bất đồng.
Giải Độc Đan bình thường cầm trong tay, đều có thể ngửi được dị hương nồng nặc. Nhưng đan dược của Lâm Nhất không có vị, không hề có chỗ thần kỳ. Có thể trên viên thuốc này có 1 tầng cấm chế khó mà nhận ra, ngăn trở thần thức tiến vào, hắn còn có thể cảm thụ được sóng linh lực mạnh mẽ trong đan dược.
Huyền Nguyên tổ sư để lại, tuyệt đối không có vật tầm thường. Cho đến hôm nay, Lâm Nhất đối với cái này thấm sâu trong người, thấu hiểu rất rõ. Huyền Thiên tâm pháp và Huyền Thiên Kiếm Pháp, so với công pháp của Chính Dương Tông, thì mạnh hơn không chỉ một bậc. Nói vậy Giải Độc Đan này cũng là vật phi phàm. Nếu có thể dựa vào cái này cứu Ngọc Lạc Y, xem như là vật tận kỳ dụng!
Không ngờ người này thật lấy ra Giải Độc Đan, Vạn Tử Bình cũng không cảm thấy kinh ngạc, trái lại mang theo thần sắc hồ nghi, không ngừng đánh giá vật trên tay Thu Thải Doanh, thì thầm nói:
- Cũng không nên hại Ngọc sư thúc mới tốt!
Hắn lại trừng mắt, rất lẫm liệt nhìn Lâm Nhất nói:
- Nếu đan dược này có sai lầm, Chính Dương Tông ta sẽ không bỏ qua ngươi!
Thu Thải Doanh cũng cảm thấy đan dược tay trên không hề tầm thường, nàng cau mày nói:
- Vị Vạn đạo hữu này nói năng cẩn thận! Lâm đại ca của ta là người tốt!
Nàng định ra hiệu Lâm Nhất không cần phải để ý, nhưng thấy đối phương quay đầu nhìn về nơi xa, căn bản không để ý tới Vạn Tử Bình.
Lâm đại ca quả nhiên là người lòng dạ rộng rãi, Thu Thải Doanh cho rằng như thế. Nàng đi đến trước người Hồng Lăng nói:
- Việc này không nên chậm trễ, nếu đạo hữu tin được Thải Doanh, thì không nên bỏ qua cơ hội cứu trị này!
Trong lòng biết đệ tử Huyền Thiên Môn kia thật là có ý tốt, có đan dược thử một lần, thì có năng lực mang đến một phần sinh cơ cho Ngọc Lạc Y. Mộc Thiên Viễn và Niên Tứ đều cảm kích gật đầu, lấy đó tán thành.
Trên mặt Hồng Lăng mang theo nước mắt, muốn nói gì, nhưng ngẩng đầu nhìn tới. Mấy người cũng nhìn về phía bầu trời, chỉ thấy hai đạo kiếm hồng từ xa tới gần. Thu Thải Doanh đã phát ra một tiếng kinh hô mang theo vui sướng...
- Sư phụ...
Một bóng người áo trắng tung bay từ trên trời giáng xuống, ánh mắt của Lan Kỳ Nhi nhàn nhạt xẹt qua mọi người, cuối cùng nhìn về phía Thu Thải Doanh nhẹ nhàng gật đầu, âm thanh như nước:
- Cuối cùng cũng tìm được ngươi...
Thời điểm nàng nói chuyện, ánh mắt rơi vào trên người Lâm Nhất, khóe môi mang theo ý cười như có như không.
Lại một bóng người hạ xuống, Thu Thải Doanh vội chắp tay bái nói:
- Bái kiến Tiển sư bá!
Người kia ân một tiếng, sau khi thân hình hạ xuống, không coi ai ra gì giơ cằm lên.
Thấy thế, đám người Vạn Tử Bình đều khom người, miệng nói bái kiến tiền bối.
- Sư phụ, vị tiền bối Chính Dương Tông này trúng Kim Ngô Độc...
Không đợi Thu Thải Doanh báo cáo rõ ràng, ánh mắt của Lan Kỳ Nhi đã thu hồi khỏi người Lâm Nhất, bước lên trước, đi tới bên người Hồng Lăng, ra hiệu đối phương không cần đa lễ, đưa ngón tay khoát lên uyển mạch của Ngọc Lạc Y, ngưng thần quan sát.
Chẳng lẽ vị tiền bối này là tiên tử hóa thân? Lúc này ba người Vạn Tử Bình mới đứng thẳng lên, dung mạo tuyệt thế quanh quẩn ở trước mắt không tan, khiến người không nhịn được đi chú ý thân ảnh mê hồn kia.
- Kim Ngô Độc đã thâm nhập phủ tạng của vị đạo hữu này, trong khí hải vẫn còn tồn tại một tia linh lực bảo vệ tâm mạch, hẳn là lực lượng Giải Độc Đan của Huyền Thiên Môn ta. Nếu như không thi triển thủ đoạn kéo dài sinh cơ, cho dù có tiên đan, chỉ sợ cũng không đủ sức xoay chuyển đất trời!
Thời điểm Lan Kỳ Nhi lầm bầm lầu bầu, xoay tay xuất ra một bình đan dược, nhìn Hồng Lăng nói:
- Thương thế của ngươi rất nặng, tiếp tục trì hoãn sợ là cũng phiền phức, mau mau ăn đan dược vào ở một bên điều tức, độc trên người sư phụ ngươi để ta đến thử xem!
Nói xong nàng nhận lấy Ngọc Lạc Y, để đối phương khoanh chân ngồi xuống.
- Sư muội! Huyền Minh Điện cách nơi này không xa, người cũng tìm được, tội gì ở đây làm lỡ thời gian!
Tiển Phong vẫn dính vào bên người Lan Kỳ Nhi không muốn tự mình rời đi, cơ hội làm bạn hiếm thấy như vậy, hắn đương nhiên sẽ không buông tha, nhưng cũng không muốn có người quấy rối.
- Gặp nguy giúp khốn, chính là bản phận của tu sĩ ta! Nếu Tiển Phong sư huynh có việc khác, xin cứ tự nhiên!
Lan Kỳ Nhi lạnh lùng nói một câu, sau đó ngồi ở bên người Ngọc Lạc Y, cổ tay trắng ngần nhẹ giương, ngón tay ngọc khoát lên mạch môn của đối phương, linh lực chậm rãi độ vào trong kinh mạch.
Thần sắc của Tiển Phong lộ ra lúng túng, bất đắc dĩ ân một tiếng, lại cau mày nói:
- Kim Ngô Độc căn bản không có thuốc nào chửa được a! Thôi được rồi! Vi huynh ở đây chờ là được!
Hắn chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.