Vô Tiên - Chương 639:
Hồng Lăng ăn đan dược vào, liền tự mình thổ nạp hành công điều trị thương thế. Vạn Tử Bình và Mộc Thiên Viễn, Niên Tứ cũng không dám ở phụ cận quấy rầy, cách xa vài bước, ba người đàng hoàng đứng ở một bên chờ đợi.
Trong tay Thu Thải Doanh vẫn cầm đan dược của Lâm Nhất, thần sắc có chút do dự, lại liếc nhìn một cái, thấy Lâm đại ca đang vò đầu. Này là thế nào? Nàng không tiện lên tiếng hỏi thăm, chỉ có thể mong sư phụ hóa giải được Kim Ngô Độc.
Lan Kỳ Nhi nhận ra dị dạng bên người, ánh mắt rơi vào trên tay Thu Thải Doanh, hỏi:
- Vị đạo hữu này ăn đan dược hẳn là đến từ Thải Doanh, nhưng bây giờ đan dược trên tay ngươi không phải của Huyền Thiên Môn ta a?
Có cơ hội nói chuyện, Thu Thải Doanh vội đáp:
- Đây là đan dược của Lâm đại ca, quên nói cho sư phụ, là hắn đã cứu ta...
Xa xa Lâm Nhất càng cúi người, vẻ mặt sầu khổ.
Nghe đồ đệ nói rõ sự tình, ánh mắt Lan Kỳ Nhi lóe lên, khóe mắt nhẹ giương. Người kia đang đứng tại nguyên chỗ, một bộ hồn bất thủ xá. Nàng làm ra vẻ bừng tỉnh, nhìn về phía xa nói:
- Nguyên lai vị này là Lâm Đại Lâm đạo hữu! Lan Kỳ Nhi đa tạ!
Thấy đối phương đầu cũng không dám nhấc, chỉ chắp tay xưng không dám, trên khuôn mặt vốn lạnh như băng của Lan Kỳ Nhi bỗng nhiên tràn ra nụ cười nói:
- Ta bản ý là giúp vị đạo hữu này kéo dài sinh cơ, chờ đồng môn của nàng đến. Muốn giải Kim Ngô Độc, sợ là phải cần tiền bối Kim Đan kỳ ra tay mới được. Đã có đan dược của Lâm đạo hữu, thì phải thử một chút mới tốt!
Nói xong, nàng ra hiệu Thải Doanh cho Ngọc Lạc Y ăn đan dược.
- Một tiểu bối Luyện Khí kỳ, sao có thể giải Kim Ngô Độc? Sư muội...
Tiển Phong mới vừa mở miệng, sắc mặt của Lan Kỳ Nhi đã chuyển thành nghiêm túc. Thấy thế, lời nói của hắn cứng lại, thầm hừ một tiếng, ngược lại lưu ý gia hỏa hèn mọn kia.
Ngọc Lạc Y ăn đan dược vào, hai mắt còn nhắm nghiền. Lan Kỳ Nhi truyền vào một tia linh khí giúp đỡ hóa giải dược lực, chỉ phút chốc, thần sắc nàng kinh ngạc.
Vì Kim Ngô Độc, phủ tạng của Ngọc Lạc Y phảng phất như ngâm ở trong hàn băng, kinh mạch đều bị sương lạnh cản trở, linh lực ở khí hải khó vận chuyển, tâm mạch suy yếu, làm cho sinh cơ chậm rãi trôi qua.
Vừa rồi Lan Kỳ Nhi mạnh mẽ giúp đối phương loại trừ hàn độc nhưng không được, chỉ có thể đưa linh lực vào tâm mạch kéo dài sinh cơ, cũng là biện pháp bất đắc dĩ. Nhưng sau khi ăn đan dược, tình hình lại ngoài ý muốn.
Loại hàn độc của dị thú trong tiên cảnh này, Đại Hạ căn bản không có đan dược hóa giải. Nhưng sau khi đan dược này vào trong bụng Ngọc Lạc Y, theo linh lực thôi thúc, lập tức tản ra, dược lực theo kinh mạch di chuyển ở trong người. Dược lực đi tới đâu, giống như băng vào chậu lửa, hàn độc tự động tan rã.
Lâm... đan dược của hắn đến từ nơi nào? Vì sao lại có kỳ hiệu như vậy?
...
Không quá nửa canh giờ, linh lực của Ngọc Lạc Y chậm rãi lưu chuyển toàn thân. Kinh mạch thông, khí tức động, gò má tái nhợt hiện ra màu máu.
Độc chứng của Ngọc Lạc Y biến mất dần, thân thể đã không còn đáng ngại, tùy thời sẽ tỉnh lại. Hồng Lăng ở một bên hành công chữa thương đúng lúc mở mắt, thấy sư phụ tình hình chuyển biến tốt, tâm tình vui sướng lộ rõ trên mặt, vội nhìn Lan Kỳ Nhi cúi người bái tạ.
Mộc Thiên Viễn và Niên Tứ cũng thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy âm thầm may mắn. Nhưng Vạn Tử Bình giành trước một bước, thần sắc kính cẩn nói:
- Vãn bối Vạn Tử Bình, đa tạ tiền bối đã cứu Ngọc sư thúc của ta!
Lan Kỳ Nhi chậm rãi đứng dậy, nhàn nhạt liếc qua đám người Vạn Tử Bình, nhẹ giọng nói:
- Cứu vị đạo hữu này, không phải công lao của ta, mà là đan dược của Lâm đạo hữu!
Thu Thải Doanh cũng vui vẻ, nhảy qua kéo khuỷu tay của sư phụ.
Thần sắc của Vạn Tử Bình hơi ngưng lại, chỉ có thể cười gượng, cùng đám người Mộc Thiên Viễn nhìn về phía tu sĩ trung niên kia.
- Lâm đạo hữu...
Không tiếp tục để ý đám người Chính Dương Tông, Lan Kỳ Nhi mang theo Thu Thải Doanh đi về phía Lâm Nhất.
Thấy cảnh này, mọi người đều hơi kinh ngạc. Một nữ tử dung mạo như Thiên Tiên, vì sao sinh ra hứng thú với một tu sĩ Luyện Khí kỳ dáng dấp không thể tả.
- Lan... Lan tiền bối!
Thần sắc của Lâm Nhất bất an trả lời một câu.
Một vệt lúm đồng tiền như mây như sương, khiến người khó có thể dự đoán. Lan Kỳ Nhi nhìn Lâm Nhất, mở miệng nói:
- Nhờ có ngươi cứu Thải Doanh, phần ân tình này, để ta làm sao báo đáp?
- Chuyện này... thời khắc nguy nan, ta cũng được tiền bối cứu giúp...
Lâm Nhất cúi người, ánh mắt nhanh chóng phiết qua nói.
- Ta cứu ngươi, là bởi vì ta nhận biết huynh đệ của ngươi!
Thần sắc của Lan Kỳ Nhi bất biến, mỉm cười nói.
Sắc mặt Lâm Nhất biến ảo chập chờn, chỉ giây lát, hắn khẽ thở ra một hơi, ánh mắt lấp loé thoáng chốc trong suốt, bình tĩnh lại.
- Ta cứu Thu cô nương, không phải cũng vậy sao...
Lại nói một nửa, Lâm Nhất bĩu môi, nhưng thần sắc dễ dàng hơn rất nhiều, lưng thoáng thẳng lên. Hắn nhìn về phía Lan Kỳ Nhi, đã không còn thất thố và bất an như vừa rồi, ngược lại giống như thấy được một cố nhân.
- Việc nơi này đã xong, Huyền Minh Điện gặp lại! Tự thu xếp ổn thoả đi!
Lan Kỳ Nhi khẽ nói, kéo theo Thu Thải Doanh, đạp lên kiếm hồng phóng lên trời. Thời điểm rời đi, lúm đồng tiền rực rỡ, giống như ánh bình minh mới mọc.
- Sư muội, chờ ta...
Lại một đạo kiếm hồng bay lên, Tiển Phong không kịp cân nhắc trong giọng nói của Lan Kỳ Nhi kỳ lạ, vội ngự kiếm đuổi theo.
Lâm Nhất lặng lẽ đứng đó, khóe miệng hơi nhếch lên. Nụ cười long lanh kia giống như còn ở trước mắt. Chỉ là một thân ảnh không đúng lúc xông ra, chính là Vạn Tử Bình, vẻ mặt rất âm trầm.
- Vị đạo hữu này, đan dược của ngươi từ đâu mà đến? Ta rất tò mò a!
Vạn Tử Bình mang theo hứng thú nhìn về phía Lâm Nhất.
- Vì sao ta phải nói cho ngươi nghe?
Lâm Nhất nhướng mày, khóe môi nhếch lên cười lạnh.
Hồng Lăng bồi tiếp sư phụ hành công chữa thương, Mộc Thiên Viễn và Niên Tứ vô sự, thấy hai người nói chuyện cũng đi tới.
Vạn Tử Bình cười khẩy nói:
- Cũng không biết ngươi sử dụng loại thủ đoạn nào, lại có duyên leo lên cao nhân của Huyền Thiên Môn. Nhưng đáng tiếc, người ta đều đi, lưu lại một mình ngươi. Không còn chỗ dựa, ngươi còn mạnh miệng cái gì!
- Niệm tình hắn cứu Ngọc sư thúc, chúng ta không nên làm khó hắn!
Mộc Thiên Viễn ở một bên nói, nhưng trong lòng thầm nghĩ, tiên tử của Huyền Thiên Môn không coi người khác ra gì, lại khá quan tâm người này. Sự tình vốn lộ ra cổ quái, ánh mắt hắn nhìn về phía Lâm Nhất lại nhiều ra mấy phần thận trọng.
Liếc Mộc Thiên Viễn một cái, Lâm Nhất nhìn Vạn Tử Bình, trong ánh mắt hàn mang chớp động, lạnh giọng nói:
- Hiếu kỳ, sẽ hại chết người !
Chẳng biết tại sao, sát khí dày đặc đột nhiên xuất hiện, làm cho trong lòng Vạn Tử Bình kinh hãi. Hắn biến sắc, vội lui về sau một bước, đã thấy tu sĩ trung niên kia cất bước rời đi...
- Huyền Minh Điện gặp lại, tự thu xếp ổn thoả đi!
Lời còn chưa dứt, bóng người màu xám nhạt như mây như khói, đột nhiên đi xa.
- Thật nhanh!
Niên Tứ kinh thán một tiếng.
Tu sĩ Luyện Khí kỳ thi triển Ngự Phong thuật, đại thể đều tương đương, người thân hình hơi nhanh vừa xem hiểu ngay. Đối với chuyện này, Mộc Thiên Viễn rất tán thành. Chẳng lẽ người này ẩn giấu tu vi?
Khiếp đảm đã không còn, giống như ảo giác, Vạn Tử Bình tự giễu lắc đầu một cái. Nhìn về phía bóng người đi xa, hắn xem thường hừ nói:
- Giả vờ mê hoặc, còn không phải là muốn mượn cớ bỏ chạy?
...