Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 637:

Phi kiếm loạn oanh một mạch, trong địa huyệt cuối cùng cũng có động tĩnh. Không đợi mấy người hiểu được, cửa động bốc lên một tầng hàn vụ nhàn nhạt, sau đó kim quang lóe lên, đột nhiên bay ra một quái vật dữ tợn.

- A! Đây… đây không phải Kim Giáp Thú! Đây là Kim Ngô... Đã sinh ra hai cánh...

Nam tử lúc trước nói chuyện kia, lúc này đã kinh hãi đến biến sắc.

Kim Ngô cũng là Thượng Cổ dị thú, tính bạo ngược, thích nơi âm hàn, vô cùng hung mãnh. Kim Ngô sinh ra hai cánh, đồng đẳng với tu sĩ Trúc Cơ kỳ, há lại là mấy tu sĩ Luyện Khí kỳ có thể đối phó.

Mấy người hoảng hốt, vội vàng lui về phía sau. Hồng Lăng thầm hối hận, thực không nên dễ tin lời người khác. Bất quá lúc này bứt ra rời đi, vẫn còn kịp sao?

Kim Ngô dài hơn một trượng, hai cánh chấn động ong ong vang vọng. Cả người màu ám kim, ẩn ẩn có hàn vụ lượn lờ, dưới thân thể vặn vẹo là vô số chân rết doạ người, hai độc xỉ đóng mở, khói độc phun ra nuốt vào.

Nhìn quái vật này phun vân thổ vụ, vênh váo hung hăng bay ở trên đỉnh đầu, hàn ý tỏa khắp không gian, Hồng Lăng cắn răng, không dám tiếp tục chần chờ, quay đầu bỏ chạy. Phía sau truyền đến tiếng kinh hô...

- Cứu mạng...

Dưới chân phát lực, thân hình tăng nhanh, Hồng Lăng đầu cũng không dám quay về, bỏ mạng chạy gấp. Trong thần thức, Kim Ngô đã nhào qua, tiếng kêu cứu của người kia vừa mới lên, liền không còn động tĩnh.

Dựa vào điển tịch ghi lại, tốc độ của Kim Ngô cực nhanh, có thể so với phi kiếm. Chỉ chớp mắt liền chết một người, đủ thấy vật ấy hung mãnh khó địch nổi. Người còn lại không lo được rất nhiều, từng người tứ tán bỏ chạy. Hồng Lăng hết toàn lực lao nhanh, nhưng chỉ mấy tức liền nghe âm thanh ong ong ở phía sau.

Bất quá là mấy tức mà thôi, Kim Ngô đã đánh chết năm tu sĩ kia, đuổi theo Hồng Lăng chạy nhanh nhất.

Tự biết không thể may mắn thoát khỏi, Hồng Lăng bất đắc dĩ, chỉ có thể tung phi kiếm đâm ra sau.

Đang...

Phi kiếm mới rời tay, đã bị Kim Ngô đánh bay. Khó chống đỡ thế công, xung lượng to lớn kéo tới, Hồng Lăng phun ra một ngụm máu tươi, nhanh chóng chạy về phía trước. Mắt thấy sắp mất mạng, thời điểm nàng đang tuyệt vọng, một tia kiếm quang đột nhiên xuất hiện, thẳng đến trên người Kim Ngô...

Lại một tiếng vang to lớn, Hồng Lăng nhìn ra phía sau, không khỏi kinh hỉ hô to:

- Sư phụ...

- Không được kinh hoảng, sư phụ cứu ngươi!

Một bóng người màu trắng đột nhiên bay tới, nghênh đón Kim Ngô thế tới hung hăng. Người đến chính là Ngọc Lạc Y, nàng nhận được Truyền Âm Phù của Hồng Lăng thì tìm đến tận đây, xa xa nhìn thấy đệ tử ngàn cân treo sợi tóc, liền lấy ra phi kiếm cứu trợ.

Ngọc Lạc Y chính là đệ tử của Chính Dương Tông Trang Vân, thân là tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ, nàng làm người cũng không kiêu căng, hơn nữa tính tình ôn hòa, rất được các đệ tử Luyện Khí kỳ kính trọng. Cũng có thể là vì xuất thân Đan Dương phong, uy vọng của Yến Khởi cực cao, nên không ai dám coi thường người của Đan Dương phong.

Phàm là người tính tình nội liễm hơn nữa ôn hòa, trong lúc nguy cấp chân chính, mới thường có cử chỉ hơn người. Ngọc Lạc Y là một người như thế! Thấy đồ đệ gặp nạn, nàng phấn đấu quên mình xông lại, nghênh đón Kim Ngô làm người sợ hãi.

Thấy phi kiếm khó địch nổi Kim Ngô, Ngọc Lạc Y dương tay lấy xuống một cây trâm cài đầu. Ầm một tiếng nổ vang, trâm ngọc hóa thành một con Chu Tước màu bạc, lanh lảnh hót vang, Chu Tước hé miệng, hỏa diễm dâng trào, mang theo tư thế hừng hực đánh về phía Kim Ngô.

Hồng Lăng ngã xuống đất, thấy sư phụ xuất thủ cứu giúp, định thở phào một hơi, nhưng đột nhiên kinh hô một tiếng...

- Sư phụ cẩn thận...

Kim Ngô lắc đầu quẫy đuôi, khí thế kiêu ngạo. Đối mặt hỏa diễm của Chu Tước biến ảo ra, nó không hề để ý, hai cánh rung lên, đấu đá lung tung hạ xuống. Ngọn lửa kia mới chạm nó, liền bị hàn vụ xua tan, răng nhọn kẽo kẹt vang vọng, trong một trận thôn phệ điên cuồng, Chu Tước dĩ nhiên phá thành mảnh nhỏ.

Ngọc Lạc Y biến sắc, sắp sửa biến chiêu ứng đối, Kim Ngô đã đến trước người. Nàng thất kinh định né tránh, nhưng một mảnh hàn vụ đã phủ đầu chụp xuống.

Đây là khói độc của Kim Ngô! Thân hình của Ngọc Lạc Y lui nhanh, nhưng cảm thấy váng đầu, hàn vụ kia xuyên thấu linh khí hộ thể. Trong lòng biết không tốt, nàng không kịp nghĩ nhiều, xoay người lại bế Hồng Lăng lên, đạp kiếm hồng bay lên trời cao.

Kim Ngô không muốn bỏ qua, theo sát không nghỉ. Trước mắt từng trận mê muội kéo tới, Ngọc Lạc Y cố chống đỡ tâm thần không mất, vội vàng tung một tấm ngọc phù đập về phía sau.

Đối mặt quả cầu lửa, băng nhận, giáp thuẫn… bỗng dưng xuất hiện, Kim Ngô có chút ứng đối không kịp. Nhờ vào đó trì hoãn, Ngọc Lạc Y mang theo Hồng Lăng, may mắn chạy trốn ra xa.

Ngọc Lạc Y trúng Kim Ngô Độc, mang theo Hồng Lăng một hơi bay ra ngoài mấy trăm dặm, thể lực dần cảm thấy không chống đỡ nổi, phi kiếm dưới chân cũng chầm chậm vô lực, chưa hạ xuống đất, nàng đã ngã xuống trước rồi.

Ngọc Lạc Y hôn mê bất tỉnh, Hồng Lăng chân tay luống cuống chỉ có thể phát Truyền Âm Phù cầu cứu. Vốn định triệu tiền bối đồng môn đến, để có người giải độc chữa thương cho sư phụ, nhưng chờ hồi lâu, chỉ chờ đến ba vị sư đệ.

Thương thế của Hồng Lăng rất nặng, sau khi ăn đan dược, vẫn còn có thể chống đỡ. Nhưng Ngọc Lạc Y trúng là Kim Ngô Độc, nếu cứu trị trễ, chỉ sợ dữ nhiều lành ít.

- Ba vị sư đệ, mau mau nghĩ cách cứu sư phụ ta!

Hồng Lăng lo lắng, cuối cùng vẫn mở miệng muốn nhờ. Nhưng Vạn Tử Bình, Mộc Thiên Viễn và Niên Tứ hai mặt nhìn nhau. Trên người mỗi tu sĩ đều có một ít giải độc đan lưu làm bất cứ tình huống nào. Nhưng này là Kim Ngô Độc, căn bản không phải đan dược tầm thường có thể giải.

Mà Ngọc Lạc Y là tiền bối, lại thân là nữ tử, nên có lễ nghi không thể trái, ba người cũng không dám làm càn, chỉ có thể bảo vệ ở một bên, mang theo vẻ mặt không thể làm gì.

- Sư tỷ bình tĩnh đừng nóng! Ngươi nghỉ ngơi chốc lát, đợi ta phát Truyền Âm Phù cầu cứu!

Mộc Thiên Viễn lấy ra một ngọc phù, trong miệng đọc thầm vài câu, sau đó dẫn động thủ quyết ném đi. Ngọc phù hóa thành lưu quang bay xa, hắn thoáng nhìn một nam một nữ đi đến phụ cận, không khỏi cảnh giác, vội lên tiếng nói:

- Vạn sư đệ, Niên sư đệ, cẩn thận một chút!

Nhìn dáng dấp cẩn thận của Mộc Thiên Viễn và Niên Tứ, Vạn Tử Bình cười nhạo, không để ý lắm nói:

- Bất quá là hai gia hỏa tầng bảy, không cần ngạc nhiên!

...

Bên ngoài hơn mười trượng, người tới dừng bước.

Nhìn ba người vây quanh hai nữ tử ngồi dưới đất, Lâm Nhất chỉ thoáng lưu ý thương thế của Ngọc Lạc Y, liền nhìn qua nơi khác. Thu Thải Doanh thì bước tới, chắp tay nói:

- Huyền Thiên Môn Thu Thải Doanh, gặp gỡ mấy vị đạo hữu của Chính Dương Tông!

Nghe tiếng, thần sắc Hồng Lăng uể oải vẫn tinh tế đánh giá đối phương một chút, gật đầu ra hiệu, lên tiếng nói:

- Chính Dương Tông Hồng Lăng có thương tích trên người, không thể đủ lễ, mong đạo hữu thứ lỗi!

- Huyền Thiên Môn?

Thấy Thu Thải Doanh mặc váy màu vàng, dung mạo như hoa, ánh mắt Vạn Tử Bình sáng lên, cười ha ha, tiến lên nói:

- Tại hạ Vạn Tử Bình, gặp gỡ Thu cô nương. Trong Tiên cảnh ngẫu nhiên gặp mặt, cũng xem như là hữu duyên a!

Niên Tứ chắp tay, sau khi nói ra họ tên liền không lên tiếng. Mộc Thiên Viễn thấy Vạn Tử Bình làm quá, âm thầm khinh thường, nhưng bất động thanh sắc chắp tay chào hỏi:

- Mộc Thiên Viễn, gặp gỡ Thu Đạo hữu!

Ánh mắt của hắn rơi ở trên người Lâm Nhất, muốn hàn huyên một câu. Người kia còng lưng, tay vuốt mấy sợi râu, còn nhìn về phía xa, không biết đang suy nghĩ cái gì, trong thần sắc mang theo vài phần hèn mọn làm người căm ghét.

Tướng mạo của Vạn Tử Bình không tầm thường, làm người có chút ngả ngớn; Niên Tứ thì là một hán tử, mặt chữ điền, râu ngắn, dường như không thích nói chuyện; Mộc Thiên Viễn toàn thân áo trắng, khí độ bất phàm, cử chỉ hữu lễ, hẳn là người dễ nói chuyện. Chỉ là Hồng Lăng đạo hữu kia thương thế không nhẹ, mà người ôm trong lòng thì sắc mặt biến thành màu đen, bên ngoài bao phủ một tầng hàn khí, hiển nhiên là trúng hàn độc.

- Mấy vị đạo hữu hẳn gặp phải phiền phức, trên người tại hạ có chút đan dược chữa thương...

Nói xong, Thu Thải Doanh lấy ra một cái bình ngọc. mắt to vụt sáng, như nghĩ tới điều gì, lại lấy ra một cái bình ngọc, ra hiệu nói:

- Còn có một bình giải độc đan, chẳng biết có tác dụng hay không...

Giải độc đan! Hồng Lăng vội hỏi:

- Giải độc đan này có thể giải Kim Ngô Độc không?

Thu Thải Doanh mang theo ý cười nói:

- Viên thuốc này, là sư phụ tặng cho ta, có người nói có thể giải bách độc...

- Ha ha! Thu cô nương thực nhiệt tình, khiến người khâm phục!

Vạn Tử Bình nịnh hót một câu, tự chủ trương nhận lấy bình ngọc, xoay người nhìn Hồng Lăng nói:

- Đan dược của Huyền Thiên Môn, hẳn không phải tầm thường. Dù như thế nào, cũng tạm thời thử xem một chút, đừng bỏ qua cơ hội cứu trị Ngọc sư thúc!

Bất luận cử chỉ của hắn như thế nào, nhưng những lời này ngược lại là có lý.

Hồng Lăng cầm bình ngọc, trước tiên đổ ra một hạt giải độc đan, thấy đan dược lộ ra hương khí thấm người, biết không phải hàng giả, lúc này mới khá cảm kích nhìn Thu Thải Doanh cúi đầu đa tạ.

Dùng đan dược, chờ một khắc sau, hắc khí trên mặt Ngọc Lạc Y giảm xuống, nhưng hai mắt vẫn nhắm nghiền, không thấy tỉnh lại. Hồng Lăng tra xét kinh mạch của sư phụ, thần sắc lần thứ hai lo lắng lên, lắc đầu nói:

- Giải độc đan của Thu đạo hữu là kỳ dược không thể nghi ngờ, nhưng vẫn không giải được Kim Ngô Độc. Khí tức của sư phụ dần suy yếu, lại tiếp tục trì hoãn, sợ là tính mạng nguy rồi! Bây giờ phải làm như thế nào đây!

Bản thân Hồng Lăng có thương tích, không rảnh hành công điều tức, trong ngoài đều khốn đốn, làm mặt không có chút máu, gần như muốn ngã.

Trơ mắt nhìn đồng môn gặp nạn, nhưng bó tay toàn tập, Mộc Thiên Viễn và Niên Tứ giận dữ và xấu hổ đan xen, chỉ có thể bóp cổ tay thầm trách, ngóng trông trưởng bối sớm hiện thân. Nhưng dáng dấp của Vạn Tử Bình vẫn rất ung dung, nhìn về phía Thu Thải Doanh than thở:

- Thu cô nương là một mảnh hảo tâm! Ai, chỉ tiếc...

Vạn Tử Bình lấy lòng, làm cho Thu Thải Doanh càng lúng túng. Bỗng nhiên nàng nghĩ đến cái gì, vội xoay người hô:

- Lâm đại ca...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free