Vô Tiên - Chương 2718:
Thời gian trăm năm trôi qua trong nháy mắt.
Trong Thiên Ma thành vẫn nguy nga.
Trên thềm đá trước cửa thành có mấy vị tu sĩ cảnh giới Phạm Thiên đang đứng, bọn họ theo thứ tự là một người trung niên râu quai nón, một lão già râu tóc muối tiêu, còn có hai vị nam tử trung niên mặc trang phục Ma Thành.
Người trung niên nhìn cửa thành cao lớn phía sau, ánh mắt lướt qua bóng người qua lại trên thềm đá, tay vuốt chòm râu khẽ than thở:
- Bát Hoang bình an, khắp nơi hòa thuận yên vui đều là nhờ vào tài trí mưu lược kiệt xuất của Lâm tiền bối!
Lão già suy nghĩ sâu xa nói:
- Bạn hữu nói rất phải! Chúng ta lần nữa gặp lại ở Ma Thành, quay đầu đã trăm năm. Năm tháng trôi qua quá nhanh làm cho người ta không khỏi thổn thức!
Hai vị ma tu ở đây chắc là người canh giữ ở cửa thành. Một người cao gầy trong đó hỏi với vẻ lấy lòng:
- Dã Sơn Cốc, Minh Thúy Cốc có quan hệ không cạn với Lâm tôn, sao hai vị không hộ tống tới Cửu Thiên?
Một ma tu khác có vẻ phúc hậu phụ họa theo nói:
- Đúng vậy, đúng vậy! Nhĩ Huyền, ta nghe đại danh của hai vị đạo huynh truyền khắp nơi đã lâu, trước đây phá được Ma Thành càng là công lớn. Nếu như chúng ta có cơ duyên này, kiên quyết sẽ không bỏ qua...
Người trung niên tên là Nhĩ Huyền, lão già lại là Ngô Lễ. Hai người nhìn nhau vui vẻ, cười nói:
- Hai người chúng ta có tu vi kém cỏi, sao dám có suy nghĩ không an phận!
- Cũng không phải! Lâm tôn không chỉ dẫn đi hai kẻ thù là Lăng Đạo, Thanh Diệp Ma tôn, còn dẫn đi Thiên Ninh, Thiên Khí và chín vị cao nhân ma tu. Còn có các vị cao thủ Ma hoang đi theo...
- Sao chỉ có vậy chứ? Còn có lão Long, Hổ Đầu, Tiên Nô, cùng với hai vị yêu tôn Yêu Hoang là Đấu Tương cùng Thiên Tinh, thật sự có thể nói là thanh thế lớn!
- Ái chà! Hai người ở trong cốc sau ít khi đi lại, hoàn toàn không biết chuyện trong thiên hạ. Theo lời đồn đại, Lâm tôn dẫn theo bọn họ đại sát bốn phương, công thành đoạt đất, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi...
- Còn chưa hết đâu. Lâm tôn cùng giải quyết ba vị tiền bối Tiên hoàng, Ma hoàng, Yêu Hoàng, ngang dọc tinh vực, xưng bá Cửu Thiên...
Hai vị ma tu đang vui vẻ nói chuyện, bỗng nhiên ngừng lên tiêng,s thần thái kính cẩn.
Nhĩ Huyền cùng Ngô Lễ không rõ tình hình, đều cùng nhau nhìn lại. Chỉ thấy một vị trung niên từ trên cao hạ xuống, tiếp theo lộ ra vẻ uy nghiêm quan sát khắp nơi, sau đó chắp hai tay sau lưng bước thong thả vào thành, tư thế cao nhân Động Thiên được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn.
Trong giây lát, bóng lưng của người trung niên kia đã không thấy.
Hai vị ma tu thở phào nhẹ nhõm, xì xào bàn tán:
- Dọa chết ta rồi! Minh Đạo trưởng lão...
- Ba đại trưởng lão trong Ma Thành, người có tu vi yếu nhất là Minh Đạo trưởng lão lại là người cường hãn nhất đấy. Đúng là rồng mạnh không ép được rắn địa phương, người xưa thật sự không lừa ta...
- Xuỵt! Họa từ trong miệng mà ra...
...
Thiên hoang, Minh Nhai.
Bãi biển Minh Nhai vẫn có cảnh sắc như xưa. Chỉ là bên bờ mọc lên những đình đài nhiều như rừng, cửa hàng tiên phường san sát nối tiếp nhau, lại thêm kiếm quang phi hồng lui tới, cùng với tu sĩ đi thành từng nhóm, tăng thêm vài phần ồn ào náo nhiệt của thế tục cho Tiên cảnh này.
Chủ Phong Minh Nhai vẫn còn là cấm địa của Thiên hoang.
Ngoại trừ mấy vị trưởng lão, người bình thường khó có thể tới gần. Có người nói động phủ trên đỉnh núi vẫn còn được giữ nguyên, đang đợi chủ nhân trở về.
Cách Cửu Long Đường mười vạn dặm, bây giờ đã thay đổi.
Trong sơn cốc với những dãy núi vây quanh vẫn nghiêm túc lại yên tĩnh. Trên vách đá cuối sơn cốc có thêm một cửa động lớn. Hai bên đá đình có các tu sĩ canh giữ bảo vệ xung quanh. Sơn động cao mấy trượng lại có mây mù bao phủ, xa gần đều có cấm chế nghiêm ngặt.
Lúc này, có mấy bóng người đi qua cấm chế mây mù bay ra.
Lão già đi trước chính là Yêu Hoang Tất Kháng. Hắn chắp tay thăm hỏi:
- Các vị bạn hữu hãy dừng chân!
Sau đó là mấy vị trưởng lão Thiên hoang, không chỉ có Lữ Nguyên Tử, Xuân Đạo Tử, Đan La Tử, vẫn còn có Mã Minh Tử cùng Thẩm Nguyên Tử. Mọi người đều giơ tay ra hiệu, nói một vài lời khách sáo giữ lại.
Lữ Nguyên Tử nói:
- Đạo hữu mang về Tam Hoàng Kinh có công lao rất lớn, vốn nên tìm chỗ yên tĩnh tu luyện tìm hiểu, tại sao lại phải vội vàng rời đi như vậy?
Tất Kháng bất đắc dĩ nói:
- Bản thân ta chậm chạp không về, thật sự không bỏ xuống được Yêu Hoang...
Mã Minh Tử tiến lên hai bước, khuyên:
- Có gì mà không yên lòng chứ? Bây giờ cơ duyên khó có được, ta với Thẩm Nguyên Tử đạo huynh còn bỏ qua Ma Thành không để ý, đương nhiên...
Hắn quay đầu cười hào hiệp nói:
- Thực sự xem thường làm việc chung với Minh Đạo kia...
Thẩm Nguyên Tử mỉm cười phụ họa, khuyên:
- Đạo hữu không bằng hãy ở lại, chúng ta cùng tìm hiểu huyền diệu của Tam Hoàng Kinh...
Tất Kháng lắc đầu, từ chối nói:
- Sau khi Lâm huynh đệ đi tới Cửu Thiên xa xôi, đảo mắt đã qua trăm năm. Tiểu sư đệ cùng tiểu sư muội ta tới nay vẫn không thấy bóng dáng, lại có đủ cách nói xôn xao, không có phải là trường hợp cá biệt...
Hắn xoay người nhìn về phía xa, lẩm bẩm:
- Lâm huynh đệ, ngươi là một người luôn giữ lời hứa, chung quy sẽ không thật sự dẫn đi Đấu Tương cùng Thiên Tinh chứ...
...
Mạch Sơn, Minh Tuyền cốc.
Trước gian nhà tranh ở sườn núi, Minh phu nhân đang đứng lặng lẽ.
Trước mắt nàng có trồng nhiều loại hoa giống như dệt gấm, từng mùi thơm ngát thoảng tới khiến cho người ta say sưa.
Trên sườn núi này từng có đầy những cây kê mọc hoang, hai vợ chồng Lưu Tiên Nhi, Sửu nữ đã không thấy, chủ nhân nơi đây đã đổi lại thành một nữ tử còn trẻ tuổi, còn đang vui vẻ bận rộn ở trong bụi hoa cách đó không xa.
Một đám sương vọt tới, cảnh sắc xa gần chợt trở nên mông lung. Vài giọt sương lạnh bắn ra, khắp nơi đều mang hương lạnh.
Nữ tử trẻ tuổi thả bông hoa đã hái và nghỉ tạm một lát, sau đó lại đi tới gần bụi hoa, cúi người thăm hỏi:
- Phu nhân...
Minh phu nhân khẽ gật đầu, vẻ mặt vẫn hờ hững.
Nữ tử trẻ tuổi xoay người nhìn xung quanh. Chỉ thấy khắp sườn núi đều là hoa với đủ màu sặc sỡ, màu đỏ, màu xanh, màu trắng, màu tím, lại có đám sương mù quanh quẩn khiến cho vùng núi trở nên mờ ảo, chính là một chỗ tiên cảnh trong mây, so với cảnh điền viên chính là một trời một vực. Nàng vén tóc, mỉm cười nói:
- Phu thê Lưu Tiên Nhi du lịch đã trở về, sợ rằng không biết ra cửa nhà mình rồi...
Minh phu nhân không để ý đáp:
- Một lúc mưa, một lúc xuân, một lần hồng trần, mấy đời truy tìm. Hoa có trăm dạng đỏ, Minh Tuyền trông mong người quen cũ!