Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2719:

Nữ tử trẻ tuổi im lặng một lát mới do dự nói:

- Lâm Nhất đi tới Cửu Thiên, liệu có thể có ngày quay lại không?

Nàng thấy không có người lên tiếng trả lời thì tò mò lại nói:

- Khắp nơi có lời đồn đại, chỉ nói là Lâm Nhất dẫn theo rất nhiều cao thủ quát tháo Cửu Thiên...

Minh phu nhân khẽ lắc đầu:

- Minh Cơ...

Nữ tử trẻ tuổi này chính là Minh Cơ, nàng quay đầu nói:

- Dạ.

Minh phu nhân nhìn xung quanh đủ màu sặc sỡ, trong lòng xúc động không hiểu nói:

- Lâm Nhất... không có quan hệ gì với Hồng Hoang. Hắn đã hứa thì nhất định sẽ thực hiện, ngược lại ngoài dự đoán của lão thân. Về phần hắn có thể đến Cửu Thiên, hoặc là thế nào, không ai biết được...

Nàng nói tới đây, hình như có chút buồn bã nói:

- Phía sau mỗi người đều có những lời đồn đại. Cái gọi là lời đồn đại không phải là một cảnh trong ý nguyện, một giấc mộng mà thôi! Lâm Nhất hắn mang đi chính là giấc mộng của tất cả mọi người...

Minh Cơ thoáng ngẩn người ra, nhịn không được dường như suy nghĩ tới điều gì.

Minh phu nhân đã xoay người rời đi, theo tay áo nàng phẩy nhẹ, mưa bụi khắp nơi mịt mùng, theo gió vọng tới vài tiếng thở dài:

- Tình trường một đời, chín kiếp luân hồi. Nhưng có mưa gió nồng đậm, ai thấy nước mắt người chia xa...

...

Ma hoang, Ma Hoàng Cốc.

Ở cây cổ thụ dưới chân núi có một nữ tử mặc trang phục màu hồng nhạt đang ngồi ôm đầu gối. Trăm năm qua, nàng vẫn luôn bế quan tu luyện, sau khi đạt tới cảnh giới Tiên Quân, nàng mới đi ra khỏi động phủ để thả lỏng. Mà liên tiếp mấy tháng, nàng vẫn ngây người ngồi dưới tán cây lặng lẽ thất thần.

Trong sơn cốc người tới người đi, xa gần vang lên những tiếng huyên náo đều lọt vào tai nàng.

Có người nói Ma Thành lại đổi chủ...

Có người nói rất nhiều cao nhân ma tu đều không thấy đâu...

Có người nói Lâm Nhất trở thành Chí Tôn của Thiên hoang, người đứng đầu Ma Thành, lại sau khi bình định Yêu Hoang đã biến mất...

Còn có người nói Lâm Nhất dẫn theo Lăng Đạo Ma tôn cùng với Thiên Ninh, Thiên Khí và rất nhiều cao nhân đi tới Cửu Thiên, không trở lại nữa. Ngay cả Yêu Hoang Đấu Tương, Thiên Tinh cũng đi theo hắn...

Nói tóm lại, tên tiểu tử kia đã trở thành một lời đồn đại thần kỳ, một lời đồn đại thuộc về Hồng Hoang lại kéo dài không giảm. Chỉ mong đây không phải là lời đồn đại, nếu không...

Lúc này, một bà lão tóc trắng xoá từ trên cao hạ xuống. Bà ta có vẻ phong trần mệt mỏi không kịp nghỉ ngơi, lưng còng đi tới dưới tán cây, mang theo gương mặt mệt mỏi nói:

- Bà bà ta đặc biệt đi một chuyến tới Thiên hoang, lời đồn đại lại không sai đâu, Trần Tử à...

Trần Tử ngồi ở trên cái cây khô, cằm chống lên đầu gối, cơ thể nhỏ nhắn co lại, vẫn đờ người nhìn về phía sơn cốc huyên náo, trong đôi mắt sáng lại giống như đờ đẫn không có gì. Nghe tiếng, cơ thể của nàng run nhẹ, sau đó chậm rãi quay đầu lại nhìn về phía lão bà, yếu ớt nói giống như mất hồn mất vía:

- Bà bà...

Hoàng bà bà kêu:

- Trở về phủ nghỉ ngơi thôi...

Trần Tử "Ừ" tiếng rồi đi theo Hoàng bà bà về phía động phủ cách đó không xa. Khi hai mẹ con mới bước vào động phủ, trong chớp mắt, Trần Tử giống như mệt lả vậy, bỗng nhiên tê liệt ngã vào trong lòng của Hoàng bà bà, gào khóc thất thanh:

- Nương! Tiểu tử kia đi thật rồi, hu hu...

Hoàng bà bà ôm Trần Tử ngồi dưới đất, than thở:

- Hài tử này, nếu chung tình với người ta, sao không nói sớm, bây giờ hối hận thì cũng đã muộn rồi!

Trần Tử vẫn không ngừng khóc:

- Ô Ô... Con làm sao phải nhiều lời, tiểu tử kia biết rất rõ ràng mà, vậy mà hắn lại đi không lời từ biệt, còn còn đau khổ chờ hắn tìm tới, ai ngờ... hu hu...

Một nữ tử đã từng giảo hoạt nhanh trí vô song, cuối cùng lộ ra vẻ mặt sẵn có của nàng. Hóa ra nàng yếu ớt như vậy, cô độc bất lực như thế!

Hoàng bà bà đưa tay vỗ vào lưng Trần Tử, thương tiếc nói:

- Thích một người thì phải nói ra, cho dù hắn vô tình vô nghĩa cũng không uổng công ngươi si tình một lần! Đã như vậy, cần gì phải tự làm khổ mình!

Người trong lòng lại càng thêm oan ức:

- Ta cùng hắn đi chặn thiên nhai, ta vì hắn không tiếc mạng sống, hắn còn muốn Trần Tử thế nào nữa. Ta hận hắn chết đi được, tiểu tử thối, hu hu...

...

Nghìn năm thoáng cái đã trôi qua.

Một ngày này, ở trong góc của Bát Hoang tinh vực có ánh sáng chớp động. Trong chốc lát, hai bóng người từ trong không trung ngã ra ngoài.

Một người dáng vẻ thư sinh mặc áo bào xanh, tu vi Động Thiên trung kỳ, trong lúc hốt hoảng, không quên thận trọng sợ hãi nhìn xung quanh.

Một người có cơ thể cực béo mập, tu vi Động Thiên sơ kỳ lại mặc trang phục hoa lệ, thần thái kiêu ngạo. Hắn mới hiện thân, gương mặt đầy thịt đã lay động và cười to nói:

- Ha ha! Còn không biết Lâm huynh đệ ta lăn lộn thế nào, ca ca tới chậm một bước...

Thư sinh trung niên lại nhìn về phía đường về, xúc động nói:

- Tiên giới phân tranh không ngừng, chỉ mong nơi đây là cõi yên vui, Bình huynh...

Người béo mập giơ tay lên và thở dài một tiếng, thần khí lập tức hiện ra như thật nói:

- Ngô lão đệ không cần khách sáo, bản thân tự có tục danh, thơ viết: Thiên trì xuất hiện trăng sáng, Linh Sơn vân nước an nhàn...

...

Quyển sách đã kết thúc...

Dù có trăm nghìn quanh co, tạm thời đã nói hết.

Thuận gió đi vạn dặm,

Tịch mịch nhìn trời cao.

Chén rượu cạn ngàn thu,

Thiên ngoại chẳng bóng tiên.

Hết

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free