Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2717:

Nô Nhi biết đánh đàn? Tiêu Cầm không dây này hẳn là bảo vật, tiếng đàn còn có khả năng an hồn dưỡng thần. Trước đây hắn có từng nghe nhưng chưa từng lưu ý.

Tiên Nô nói tiếp:

- Bây giờ đã qua bảy ngày, vì lo sư phụ có bệnh nhẹ, lúc này Nô Nhi mới quan tâm...

Giọng nói của nàng yếu dần, mi mắt rũ xuống, nước mắt lưng tròng, dáng vẻ vô cùng oan ức. Bảy ngày qua, nàng vẫn luôn ở bên cạnh bảo vệ. Sư phụ lại ngẩn người nhìn về phía hư không, hồn nhiên quên mất mọi việc, bảo người ta làm sao có thể yên lòng được...

- Đã qua bảy ngày rồi sao?

Lâm Nhất âm thầm lắc đầu, ôn hòa nói:

- Cầm này ở đâu ra, khúc nhạc này tên là gì?

Tiên Nô thấy thái độ của sư phụ đã bình thường trở lại, nàng vội vàng lau nước mắt, đáp một tiếng:

- Cầm này là do Minh phu nhân tặng cho, bản nhạc này có tên là: Giống như giấc mộng...

Vẻ mặt Lâm Nhất thoáng động, im lặng một lát. Sau đó, hắn giơ tay lên chỉ tới, pháp lực phát ra, một ống tiêu bằng bạch ngọc chợt hiện ra, cũng xoay quanh ở trước người. Theo đó tiếng tiêu vang lên nức nở như khóc như than, lại lập tức du dương uyển chuyển, như thanh minh như khóc, vừa giống như tiếng suối róc rách, cảm giác như gió mát thổi vào mặt...

Tiên Nô không nghĩ tới sư phụ am hiểu về âm luật, mới rồi còn thấy oan ức đã vui vẻ cười, khen:

- Khúc này uyển chuyển trăm du dương, động tâm động phách, chắc hẳn có lai lịch không tầm thường...

Lâm Nhất vung tay áo lên, ống tiêu bạch ngọc đột nhiên biến mất. Hắn chậm rãi đứng dậy, nói với ý vị thâm trường:

- Một khúc hồng trần mười vạn năm, qua lại chỉ còn là mây trôi!

- Hồng trần giống như giấc mộng...

Tiên Nô có chút kinh ngạc, thu lại Tiêu Cầm và đứng dậy, lại không nhịn được hiếu kỳ nói:

- Sư phụ! Bảy ngày qua người bất tỉnh, nhưng hai mắt xuất thần, chẳng lẽ người ở trong hồng trần, đúng như giống như giấc mộng trong mây tía...

Lâm Nhất ngước mắt nhìn ra xa, thản nhiên nói:

- Cửu Tiêu giống như giấc mộng một khi tỉnh thì ngồi xem tiên phàm có như không!

Bảy ngày trôi qua, lúc này mây ánh sáng trong khoảng không mờ tối đã ảm đạm. Trong giây lát hình như có một lão già gầy gò đạp vào trong hư vô lướt tới, tay vuốt chòm râu dài cười nói:

- Ha ha! Thiên đạo không phải là đồ...

Vẻ mặt Lâm Nhất thoáng ngưng trọng, trong nháy mắt, bóng dáng và tiếng cười của lão già kia đã theo một sáng mây ánh sáng cuối cùng biến mất không thấy bóng dáng.

Hắn tự nhiên giật mình kinh sợ một lát, không nhịn được khóe miệng hơi cong lên, nhìn lên bầu trời cười.

Tiên Nô còn đang tự nói với mình:

- Một khúc hồng trần mười vạn năm, qua lại chỉ ở trong mây bay; cửu tiêu giống như giấc mộng một khi tỉnh, ngồi xem tiên phàm có như không...

Lâm Nhất tự nhiên xoay người lại và thở phào một cái.

Trên mảnh tinh thạch trống trải từng có rồng lượn, hổ vồ, hai người này đã dưỡng tinh thần no đủ đang lắc đầu lắc đuôi giữa không trung, tùy ý kiêu ngạo. Ngay sau đó con rồng màu vàng trăm trượng gào thét lao thẳng xuống, tiếp theo lại ngẩng đầu xoay quanh, giọng nói vang dội:

- Cửu Thiên ở ngay sát, hãy theo lão Long rong ruổi...

Lâm Nhất còn chưa lên tiếng trả lời, ống tay áo đã bị kéo lấy.

Là Tiên Nô đang nắm lấy ống tay áo của sư phụ, nhìn về đường về, hình như có chút buồn bã nói:

- Sư phụ! Thật sự phải đi rồi...

Thật sự phải đi rồi, tới lúc đó sẽ rời xa Hồng Hoang, rời xa tất cả quá khứ! Vừa không muốn, chỉ mong có thể mang theo từng phong cảnh trước kia lên đường!

Lâm Nhất cười ung dung, lặng lẽ gật đầu.

Tiên Nô nhìn về phía trước, lại nói:

- Lần này đi lại thế nào?

Lại thế nào? Hôm nay giống hôm qua, ngày mai cũng thế!

Lâm Nhất nhướng mày, xúc động đáp:

- Tới không khởi đầu, đi không kết thúc. Người ở trên đường chính là vội vàng, bận rộn như vậy!

Con đường này không có bắt đầu, cũng không có điểm cuối. Chúng ta qua lại trong đó lại giống như ánh sáng kéo dài, nhìn như chói lòa kinh diễm, nhưng có thể vụt tắt trong giây lát ngắn ngủi!

Lâm Nhất không nói gì nữa, nắm lấy Tiên Nô bay về phía trước. Bóng dáng tung bay, hai thầy trò đã cùng rơi vào trên lưng của lão Long, lại trong chớp mắt bay lên trời, hắn bỗng vung tay áo ném ra một ánh sáng màu trắng. Cùng lúc đó, con rồng màu vàng nuốt mây thả khói, thần uy bất phàm, mang theo hai sư đồ trên lưng, lao thẳng đến cầu vồng nơi chân trời kia. Dưới chân Bạch Hổ lại sinh ra gió, lắc đầu vẫy đuôi, chạy theo sát.

- Gào...

Một tiếng hổ gầm chấn động trời cao, hai cánh giống như tia chớp lao vào trời cao.

- Keng...

Tiếng rồng ngâm khiến chín tầng mây kinh sợ, thân vàng trăm trượng vàng phá cầu vồng.

- Ầm...

Lại vào thời điểm rồng cuốn hổ chồm, một tấm biển bạch ngọc do linh thạch luyện thành đã cắm thẳng trên mặt đất, chính giữa có bốn chữ lớn theo phong cách cổ xưa: Mãi mãi có tiên...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free