Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2716:

Lâm Nhất có cơ duyên hay không, hắn cũng không quá để ý.

Liên tiếp mấy ngày qua, hắn trước sau vẫn nghỉ ngơi thu nạp, hai thần thạch trong tay đã vỡ mất hết khối này tới khối khác. Ánh mắt của hắn vẫn luôn kinh ngạc nhìn chằm chằm vào hướng lúc tới, giống như là muốn xuyên qua hư vô, tìm kiếm dấu vết của thời gian.

Đó cũng không phải chỉ là một mảnh không gian tối tăm vặn vẹo, hoặc khe Thiên giới sắp bị lạc mất phương hướng. Ở trong ảnh ngược in trên mây ánh sáng dao động, mơ hồ có thể thấy được năm tháng hơn nghìn năm, còn có một phong cảnh đang thay nhau hiện ra. Trong đó có người, có chuyện cũ, chứng kiến lịch trình mưa gió thay đổi cùng chìm nổi...

Trong sương mù Hỗn Độn, ai đang gầm thét?

Một lão già đang dữ tợn gào thét:

- Ta là đế hoàng chí tôn, uy danh chấn động Bát Hoang, ngươi chỉ là một tiểu bối vô lại, sao dám cầm đao búa nhằm về phía ta?

Hắn gào thét không ngừng, bỗng hoang mang kêu lên thất thanh:

- Hãy khoan đã, lão phu truyền lại vị trí Ma Hoàng cho ngươi, ngàn vạn chúng tin đều thuộc về ngươi!

Từ một vị thần linh tượng trưng cho đỉnh cao của ma đạo được vạn chúng kính trọng ngưỡng mộ lại biến thành một người yếu khẩn cầu để được sống tạm, lại cũng tự nhiên như vậy mà không có gì khác lạ. So với nói đó là Ma hoàng Chí Tôn cao cao tại thượng, ngược lại còn không bằng nói hắn là một kẻ tục nhân chân chính. Mà khi huyết quang sắp rơi, hồn bay phách lạc, tất cả những thứ này đến từ Hỗn Độn lại trở về hư vô...

Đêm trăng âm u tĩnh mịch, ai đang khổ tâm ngộ đạo?

Một bụi cỏ mọc hoang trước cửa động phủ, có một lão già lôi thôi lếch thếch đang ngồi yên tĩnh, chòm dâu dài hai thước tách thành đường, thành sợi, mái tóc bạc để xõa không buộc, dính đầy bụi bặm cùng lá rụng, cả người giống như một tảng đá không có sức sống đang tự nói với mình:

- Cái gọi là pháp thuật, vốn có tồn tại ở trong thiên địa! Thế nào là tiên nhân?

Hắn từ dưới đất đứng lên, toàn thân trên dưới đều có ánh sáng chớp động, bụi bặm dơ bẩn đều biến mất, trong nháy mắt hóa thành một lão già phong độ uy nghiêm, cười thoải mái viết:

- Chỉ cần tu thành công ta tự nhiên, tu khí ta trống rỗng, lại có thể rõ một đạo, vạn lo lắng đều biến mất, đạt giới tiên chân. Chữ tiên có thể hiểu là như vậy!

Đó là tộc trưởng Lệnh Khâu? Không, hắn chắc là Giao Quý Yêu Hoàng trong luân hồi. Hắn hẳn đã c từng có giác ngộ của chín kiếp, nhưng đang lần lượt lạc mất chính mình ở trong luân hồi...

Trong sơn cốc trống trải, ai đang huyết chiến không ngừng?

Một bóng người phóng lên cao, cất tiếng chấn động khắp nơi:

- Ánh sáng bát cực, cửu chuyển quy nhất!

Hắn nắm giữ khí thế điên cuồng cùng ý chí chiến đấu ngoài ta còn ai. Hắn lấy xương sắt đánh nát càn khôn, lấy nhiệt huyết thiêu đốt soi sáng bầu trời đêm. Giây phút đó, ánh sáng chói mắt nổ tung, từng mảnh hư không vỡ nát, uy thế mạnh mẽ cuốn ra. Lăng Đạo đứng mũi chịu sào, Thanh Diệp chợt lui lại, núi rừng khắp nơi bị phá hủy sạch, từng ngọn núi sụp xuống. Bản thân hắn hãy còn đứng một mình ở trong gió, sát khí lẫm liệt giống như một hài cốt quỷ mị, trong nháy mắt, hắn mang theo đôi mắt huyết quang lao thẳng tới sơn cốc. Cửu Huyền rơi vào trong vòng vây, phát ra một tiếng kêu thảm tuyệt vọng cuối cùng...

Đó là một trận đại chiến chấn động lòng người, cũng là vui vẻ tràn trề nhất của Lâm Nhất hắn: Đánh bại Ma tôn, diệt Cửu Huyền!

Mây ánh sáng mơ hồ, phong cảnh lại rời xa. Ngoài Hạo Thiên cốc, là ai sống chết lừng lẫy?

Năm ấy ngoài Hạo Thiên cốc, nhóm mười người Cửu Châu ban đầu gặp Tiên Vực, ngoại trừ Công Lương Tán, Xuất Vân Tử cùng Bách Lý Xuyên may mắn chạy trốn, Văn Bạch Tử giả dối hay thay đổi, Mặc Cáp Tề làm người cẩn thận, Công Dương Lễ tâm cơ thâm trầm, Tùng Vân Tán Nhân tính tình nóng nảy cùng với Âm Tán Nhân khó lường đều gặp nạn. Trong lúc tràn ngập nguy cơ, một bóng người với trang phục màu hồng nhạt nổ tung trong không trung, huyết quang bắn ra, chiếu sáng ngàn dặm, còn có giọng nói dũng cảm quen thuộc vang lên: Ta cùng ngươi đi chặn thiên nhai...

Chiến trường nơi biên quan, ai đang chặn dao đẫm máu?

Một đao chém ra, một chùm mưa máu bắn ra, mấy cái đầu người rơi xuống đất. Lại một đao chém xuống, đao thương sắc bén đều gãy, đám kẻ địch khiếp sợ. Một đao nữa đưa ngang, thi thể tan vỡ, máu thịt nát nhừ. Khi hắn giãy giụa trong máu địa ngục lửa, gặp hàng nghìn hàng vạn sấm sét công kích, lửa giận bất khuất tràn ngập ngũ tạng, sát ý ngập trời kích phát tu vi đã mất đi, đao bị chém gãy cũng theo một tiếng hét dài mà ầm ầm nổ nát!

Khi ở trong ngọn núi tĩnh lặng, ngôi mộ lẻ loi bên gò đất.

Kiếp sau hắn sống lại trong tiếng thở dài bùi ngùi. Phụ mẫu sinh ta, sư phụ nuôi ta, người cứu tính mạng của ta, Diệp Vũ, Nhược Thủy, Kỳ nhi, Đông Vũ nhi, lão Long... Vẫn có Lý Đại Đầu. Ta có lòng muốn báo đáp nhưng người mất, kẻ đã qua đời, lại để cho ta nuôi dưỡng chăm sóc nương ngươi tới trước lúc lâm chung...

Trong ngoài Tiên Vực, là ai quát tháo trong trời đất?

Ở Chiến Hành Thiên thống nhất trong giới, tranh hùng với Tử Vi, danh tiếng chấn động tinh vực, phạt Cửu Mục khiến sấm dậy vang trời, tái tạo tiên giới, công thành lui thân.

Lại khó quên được Thính Vũ Tiểu Trúc, sao chịu nổi tinh vân thưa thớt...

Cửu Châu Phong Vân, là ai ngang dọc khắp nơi?

Phong ba nổi lên trên Ngọc Trầm đảo, chém đỉnh núi, sấm sét chấn động, Thần Châu Ngao Sơn kết bái tam anh, Tây Minh Hậu Thổ chiến đấu vưới tám phương. Trong Thanh U Cốc than thở ngày ngắn, nói đêm dài ở khách sạn Thải Hà, trong Vị Ương Ma Trủng giấu Cửu Ấn, Câu Trần Thập kéo người lập nhóm...

Tiên môn Đại Hạ, ai càn rỡ, ai nghèo túng, ai đoạn trường, ai bi thương?

Vượt qua tầm tiên đến Mộc gia, ăn nhờ ở đậu lại gây ra họa, đột nhiên rơi vào đường cùng lại được sống sót, đúng lúc gặp Thiện Nhược Thủy Tình. Dưới đỉnh Chính Dương Sơn lửa lớn, đệ tử ngoại môn đi khổ luyện, trên thang lên trời để lộ ra bản lĩnh, trong Huyền Thiên cảnh gặp người quen cũ. Trở về Tiên phủ có kỳ ngộ, chồn bạc Thiên Huyễn tặng đôi mắt. Gặp lại ở Địa Huyệt Trùng, sóng vai dắt tay vừa bước vừa ca. Hồ Hóa Long Thủy hàng trăm trượng, không kịp đuổi gió tình tam sinh. Tiếc rằng thế gian tốn nhiều thời gian, trước tháp Sinh Tử lại mịt mờ.

Quân không gặp, nhìn Hồ Đông mưa lớn, chết non, chia tay trên đảo hoang; côi cút trở về quê cũ để giải quyết xong mộng hồng trần. Nhiều lần trải qua khó khăn, cuối cùng không hối hận, trên Vô Định Hải hóa giao long...

Hành trình chậm rãi rời hồn đi xa, ai đang ngửa mặt lên trời chế giễu, ai đang buồn bã than thở?

Trên thuyền biển, một lão đạo sĩ hấp hối phát ra tiếng cười chấn động:

- Nhìn thấu hết cơ thể, vạn cảnh trần duyên tự tắt, hiểu vào cảnh giới không tệ, một vòng tâm nguyệt sang một mình. Tiên lại như thế nào, phàm lại như thế nào, ha ha!

Chân Nguyên Tử suốt đời tìm đạo, hắn tìm được, hắn thoải mái, hắn cũng được giải thoát rồi! Còn có Biện Chấn Đạc tung hoành giang hồ, sảng khoái ân cừu, không mất đi bản sắc anh hùng! Lê Thái Y có ân oán rõ ràng, tính tình nóng như lửa, vì báo thù nhà mà không tiếc chịu nhục, rời qua tới hải ngoại xa xôi. Khi đứng trước sống chết, nàng vẫn rạng rỡ không mất đi vẻ yêu mị, bi tráng mà không mất đi vẻ cương liệt, lại giống như đóa hoa nở rộ trong ngày hè, đột nhiên biến mất trong chớp mắt, rực rỡ lại lóa mắt!

Đêm hôm đó, gió thổi trên biển gấp rút, lời ngâm chào hồn bi thương...

Trong mưa bụi mông lung, là ai đang tha thiết căn dặn?

Tới giống như mộng xuân nhiều bao nhiêu, đi như mây sớm không chỗ kiếm tìm. Lâm huynh lần này đi... Chân trời hành trình cô độc... phải cố bảo trọng...

Trên tinh thạch, Lâm Nhất vẫn ngồi lặng lẽ một mình. Hắn lúc thì vui vẻ, lúc thì bi thương, khi lại thở dài, khi lại lặng lẽ thất thần. Hơn nghìn năm qua, trải qua bao nhiêu chuyện làm sao không phải là từng phong cảnh đi xa. Bỗng nhiên quay đầu lại, những chuyện hồng trần tưởng đã thoát khỏi từ lâu, cùng với rất nhiều thăng trầm lại thoáng cái ùn ùn kéo đến, xuyên qua cả cuộc đời lại rõ ràng như vậy. Mà từng quá khứ đã qua này mới là tất cả của Lâm mỗ...

Đúng vào lúc này, có tiếng đàn du dương vọng đến. Tiếng đàn khi thì thoải mãi giòn dã giống như tiếng nước suối róc rách, khi thì thanh thoát cao thượng giống như gió qua đỉnh núi, khi thì u buồn hờ hững, giống như trắng chiếu xuống đồi. Nghe vòng làm tâm hồn người ta yên tĩnh, vượt ra ngoài trời cao!

Tâm thần Lâm Nhất tỉnh táo, rời khỏi mạch suy nghĩ. Đợi tới khi hắn theo tiếng đàn nhìn lại thì có chút bất ngờ.

Tiên Nô ngồi xếp bằng, đầu gối đầu để một đoạn Tiêu Cầm. Theo ngón tay ngọc của nàng nhẹ nhàng gảy, đàn không dây tự nhiên có tiếng. Làn điệu này giống như tiếng nhạc tiên, nghe rất trong trẻo lại lôi cuốn vào trong cảnh tượng ngoạn mục!

Nhưng ngay lập tức, tiếng đàn chợt ngừng lại, dư âm vẫn còn vang vọng không ngừng, còn có người e thẹn nói:

- Nô Nhi rảnh rỗi không có việc gì làm nên đàn một khúc, có quấy nhiễu gì mong sư phụ đừng trách!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free