Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2715:

Lỗ thủng lúc tới không ngờ đã biến mất, tường bao quanh Thiên giới trước kia đã biến mất. Khoảng không tối tăm vẫn còn đang vặn vẹo không ngừng, cũng có mây ánh sáng biến đổi giống như in lại bóng ngược của cầu vồng, lại giống như một đầm nước sâu lặng đọng qua năm tháng.

Lâm Nhất lấy ra hai khối thần thạch cầm trong tay thu nạp, âm thầm thở phào một cái. Khi ánh mắt hắn nhìn về phía khoảng không tối tăm, chợt hoảng hốt cố nhập định...

...

Cùng lúc đó, trong kết giới La Thiên cũng có người đang nhắm hai mắt lại, ngồi xuống một mình minh tưởng.

Trên đỉnh núi cao vạn trượng có một lão bà váy hoa đang ngồi yên lặng. Kẻ bế quan thì bế quan, kẻ khai hoang thì khai hoang, chỉ có bà ta ở lại canh giữ nơi cao này. Bà ta không đi tìm hiểu chín câu Chân Ngôn trên "Nhất Nguyên Bia", nâng cao cảnh giới hoặc tu vi, mà đang lặng lẽ cảm nhận biến hóa cùng sinh trưởng trong kết giới.

Lâm Nhất nói, kết giới giao cho lão thân xử lý. Vậy lão thân phải biết rõ tất cả như lòng bàn tay, cũng tận mắt chứng kiến thương hải tang điền, trời đất biến đổi.

Mà khi chuyên tâm cảm ngộ cũng có cái thú của nó. Trong mười vạn dặm, núi đá, sa mạc lớn, hoang mạc, hoang nguyên nhìn như thê lương hỗn loạn, nhưng khắp nơi lại có sự ngay ngắn có trật tự riêng. Trong đó âm dương rõ ràng, Hỗn Độn biến hóa đều bị tuần hoàn theo pháp tắc của thiên đạo.

Còn có hai quả cầu lửa trên bầu trời tuy không phải là mặt trời và mặt trăng nhưng hơi nóng hừng hực cùng lạnh giá lại tương tự với mặt trời và mặt trăng, chiếu xuống khắp dưới, âm dương soi rọi.

Ngoài ra, trong kết giới tràn ngập lực ngũ hành của Hỗn Độn, có người nói chúng đến từ Hỗn Độn Tinh Vực, cùng với chín tầng trong Thiên giới. Đây vẫn là căn bản của vạn vật, suối nguồn của sinh mạng!

Có các loại này, vốn nên diễn sinh ra trời đất một phương thật sự. Bây giờ lại vẫn hoang vắng rất ít sức sống là tại vì sao?

Ngay vào lúc này, một trận gió nhẹ thổi tới.

Kết giới có động tĩnh, chính là dấu hiệu báo trước có biến đổi lớn!

Phục Linh vội vàng mở hai mắt ra, vẻ mặt khẽ chấn động. Bà ta vén lọn tóc bạc bên thái dương, ngẩng đầu nhìn bia đá sừng sững cách đó không xa, tiếp theo lại nhìn về phía xa, trên gương mặt đầy nếp nhăn lộ ra vài phần nghi ngờ.

Kết giới La Thiên cũng không có biến hóa như mong đợi, tình cảnh xa gần vẫn hệt như trước. Chỉ là trận gió nhẹ kia vẫn chưa ngừng lại, mà thổi qua hết ngày này tới ngày khác. Trong đó có khí cơ không tưởng tượng nổi, nhìn như tầm thường bình thản. Mà khi hơi gió thổi qua đỉnh đầu, tự nhiên mang đến chút cảm giác mát mẻ cùng thoải mái, còn có mấy phần dã tính bất kham và mùi của bùn đất, cho người ta một ảo giác như trở lại vùng đất Man Hoang.

Phục Linh vươn bàn tay khô gầy ra, chọp lấy làn gió nhẹ thổi qua, bất chợt lại vuốt ve di chuyển ngón tay, vẻ mặt kinh ngạc, tập trung tình thần quan sát.

Đầu ngón tay có thêm một tầng bụi mỏng, mơ hồ có mùi như khói bụi...

Kết giới La Thiên tất nhiên hoang vắng, lại vì pháp lực tu luyện mà tự hình thành thiên địa một phương, chưa bao giờ dính chút bụi trần. Cho dù trong đó có hơn mười vị ma tu đồng đạo cùng với bản tôn Lâm Nhất hắn cũng là tiên nhân không dính lửa khói. Vậy mùi hương dã cùng bụi phàm tục lại đến từ đâu?

Phục Linh không hiểu được, nhưng hình như có phát hiện. Bà ta từ dưới đất đứng lên, bay xuống đỉnh núi cao.

Trong một thung lũng trống trải, Bạch Nguyên Tử cùng Sử Bình Tử đang ung dung đi về phía trước. Theo hai người vung vẩy tay áo, Tiên Tinh bị bóp nát mang theo một hạt giống bay qua không trung và rơi xuống. Trong chốc lát, Bạch Nguyên Tử quay đầu liếc mắt nhìn và nhắc nhở:

- Phục Linh đại vu rời khỏi Cửu Thiên Phong...

Sử Bình Tử theo xoay người nhìn lại, vỗ tay một cái và cảm thấy may mắn nói:

- Khó có được một lần nhàn rỗi, chúng ta nghỉ tạm một lát!

Bạch Nguyên Tử hiểu ý cười nói:

- Ha ha! Cứ tiếp tục như vậy sẽ không có kết quả, làm qua loa được lúc nào hay lúc đó!

Hai người bay về phía sườn núi cách đó không xa, tìm một nơi ngồi xuống.

Sử Bình Tử thở dài, oán giận nói:

- Muốn mười vạn dặm có nước trong núi xanh đúng là quá ép buộc. Tiếc rằng tu vi của ngươi và ta không cao, chỉ có thể mặc cho người ép buộc...

Bạch Nguyên Tử cười nói:

- Ngươi và ta còn may mắn đấy. Hai người Trọng Huyền cùng Trọng Hạo bị Phục Linh đại vu đuổi tới trong sa mạc lớn khai hoang, đó mới gọi là khổ không thể nói hết!

Hắn lấy ra hai vò rượu, kêu lên:

- Rượu này đến từ Cửu Thiên Phong, ta đã nhân cơ hội đoạt được...

Sử Bình Tử xúc động nói:

- Rượu ngon hiếm có, lại cẩn thận nhấm nháp mới được...

Hắn mới nhận lấy vò rượu đã vội vàng ra hiệu nói:

- Hãy khoan đã, Phục Linh đại vu tìm tới...

Hai người không kịp uống rượu đã vội vàng đứng dậy trốn về phía xa.

Phục Linh đại vu vẫn chưa tìm tới mà đi qua phía xa, tới trong một thung lũng khác, bà ta hạ xuống trên một sườn núi, kiểm tra qua rồi cúi người nhặt lên một vật.

Đó là một hạt giống, phần đỉnh đã tách ra một khe, có mầm xanh non muốn vươn lên..

Sau khi Phục Linh quan sát thật lâu, trong hai mắt thâm thúy có ánh sáng chớp động, tiếp theo trên gương mặt đầy nếp nhăn bừng tỉnh cười nói:

- Ha ha! Vạn ngọn núi nhô lên đất bằng, từ trước đến nay trích tiên xuất hiện từ thế gian. Nếu hỏi tìm tiên nhân ở đâu, thiên ngoại có tiên cũng không tiên. Tuy kết giới La Thiên này có linh cơ nồng đậm nhưng lại thiếu hơi thở của phàm trần. Nếu không phải như vậy, không đủ để trời đất cùng vạn vật sinh ra...

Nàng bất ngờ có thu hoạch, đắc ý nói:

- Hừ! Mỗi người đều cho rằng tranh cướp bế quan sẽ chiếm được lợi ích, lại không biết bản thân lão thân có tạo hóa. Chỉ có điều, kết giới có liên quan mật thiết với Lâm Nhất, chẳng lẽ hắn lại có cơ duyên...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free