Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2714:

Nơi này hoặc là Cửu Thiên, hoặc chỉ kém sai một đường?

Giọng nói của lão Long tiếp tục vang lên:

- Sau khi ta với Hổ Đầu tới chỗ này, cũng cho là đến Cửu Thiên, lại phát giác có điểm không đúng, vì vậy mới kiểm tra xung quanh, quả nhiên chỗ này rất kỳ lạ...

Trong lòng Lâm Nhất có nghi ngờ, ngẩng đầu nhìn xung quanh.

- Nơi này nhìn như mênh mông vô bờ nhưng thật ra có cấm chế bao phủ. Cầu vồng chín màu kia đáng lẽ phải là một lạch trời, bởi vậy vượt qua nó có lẽ sẽ chạy thẳng tới Cửu Thiên. Hai huynh đệ ta không đủ thể lực, lại sợ lão đại lo lắng nên đành nghỉ ngơi ở đây để chờ. Chỉ mong chúng ta gặp nhau nghỉ ngơi dưỡng sức, lại lên đường cũng không muộn!

- Long ca nói rất phải! May là có chỗ đặt chân, tạm thời nghỉ ngơi vài ba ngày, đến lúc đó nhìn huynh đệ ta và ngươi sẽ thể hiện thần uy, ha ha!

Lâm Nhất vung tay áo, từng vò rượu trắng được mở ra và đột nhiên bay tới.

Con rồng màu vàng cùng Bạch Hổ không nói hai lời liền mở miệng hút mạnh. Trong thoáng chốc, rượu được ủ thơm nồng bay mùi ra khắp nơi. Trong chớp mắt hơn trăm vò rượu trắng đã thấy đáy, vò rượu rỗng rơi vỡ đầy đất. Lúc này hai huynh đệ mới hài lòng nằm ngang trên mặt đất, cả hai đều mệt mỏi muốn ngủ.

Lâm Nhất quan sát thấy giáp màu vàng của rồng lớn chớp hiện cùng Bạch Hổ uy vũ không tầm thường nên ra hiệu nói:

- Hai vị huynh đệ đã cực khổ rồi, bây giờ lại nghỉ tạm vài ngày rồi tính sau!

Hắn còn chưa nói dứt lời, tiếng ngáy của Bạch Hổ đã chấn động trời cao. Dù sao lão đại cũng đã tới, tiểu tử Hổ Đầu kia ngủ cũng yên tâm hơn.

Lão Long vẫn cố lên tinh thần, hỏi:

- Đám người Thiên Ninh, Thiên Khí đâu?

Lâm Nhất mỉm cười đáp:

- Tất nhiên là nghỉ ngơi rồi!

Thấy lão Long không hiểu, hắn nói thật:

- Lăng Đạo, Thiên Ninh, Thiên Khí và mười lăm vị cao thủ ma tu đều ở trong kết giới của ta, lại ra sức cho ta. Lần này đi Cửu Thiên, huynh đệ ta và ngươi sẽ không còn là người đơn thế yếu nữa!

- Ha ha!

Lão Long hiểu ý cười to vài tiếng, sau đó đầu đuôi cuộn lại, tiếng rồng ngâm trầm thấp thong thả vang lên, tất nhiên là chìm vào trong ngủ say.

- Ta cũng mệt mỏi rồi...

Lâm Nhất nhìn hai vị huynh đệ mệt mỏi thì không nhịn được than thở một tiếng.

Trong vòng chưa tới một năm ngắn ngủi này, đầu tiên là bình định Yêu Hoang, sau lại phá được Ma Thành, tiếp theo lao thẳng đến Linh Động Tinh Vực cùng Hỗn Độn Tinh Vực. Trong đó không ngừng đấu trí so dũng mạo hiểm, cuối cùng là thu phục rất nhiều cao thủ ma tu cũng được đền bù như mong muốn. Bây giờ Cửu Thiên có tin tức, bỗng nhiên lại mệt mọi như vậy.

Ngay vào lúc này, bên cạnh có đĩa ngọc hiện ra, còn có một chén ngọc đầy rượu và ấm ngọc bích thúy tinh tế. Theo đó là mùi Bách Hoa Tửu xông vào mũi, khiến tinh thần người ta đang mệt mỏi cũng phải chấn động.

Lâm Nhất phất tay áo và giơ tay kẹp lấy chén ngọc, chậm rãi ngửa cổ và uống rượu ngon vào. Hơi rượu mạnh chạy thẳng vào trong dạ dày, hương vị thanh nhã ngọt ngào quanh quẩn trong miệng không tan. Hắn đặt chén ngọc và đứng dậy, gật đầu lẩm bẩm:

- Năm đó Thiên Thu Phức, nay có Bách Hoa Tửu; trên đường người không già, là chỉ Tiên Nô...

Tiên Nô đang cầm đĩa ngọc chén rượu còn muốn hầu hạ, lại thấy sư phụ bước đi thong thả. Nàng nhìn bóng lưng cao ngất lại cô đơn kia, vẻ mặt không khỏi ngây ra.

Bách Hoa Tửu trong một vạn dặm không có một chén, tại sao Thiên Thu Phức năm đó vẫn làm cho sư phụ nhớ mãi không quên? Chẳng lẽ Thiên Thu Phức này là quỳnh tương của tiên gia, trong thiên hạ khó có được sao? Sư phụ nói vậy hẳn là thật sự mệt mỏi rồi, cuối cùng lại xúc động trước tục danh của Nô Nhi. Trên đường người không già, là chỉ Tiên Nô...

Lâm Nhất thật sự mệt chết đi được, rất muốn nghỉ ngơi. Mà trước khi thăm dò rõ ràng hư thực xung quanh, hắn vẫn không thể yên lòng. Bởi vì hắn là lão đại, bởi vì hắn là sư phụ, hoặc nói hắn vẫn không dám đắc ý bừa bãi, quẫn bách không nổi giận, Lâm Nhất tới đường cùng vẫn phải có gánh vác, duyên tới duyên đi đều ung dung.

Khắp nơi thật sự không giống với tinh không, trong khi hành động không chịu gánh nặng của cấm chế.

Sau khi Lâm Nhất bước đi thong thả vài bước mới lăng không đạp lên, không quên căn dặn:

- Sư phụ đi dạo xung quanh một lát, Nô Nhi tự tiện!

Tiên Nô đáp một tiếng rồi ngoan ngoãn canh giữ ở tại chỗ. Ánh mắt của nàng lại đuổi theo bóng dáng kia đi xa, trong vẻ mặt lộ ra sự quan tâm thân thiết.

Lâm Nhất từ từ đi qua khoảng không tối tăm, lao thẳng đến chỗ cầu vồng kia, sau thời gian một nén hương, hắn mới chậm rãi ngừng lại.

Đi đến nơi đây, cầu vồng vẫn còn ở cách vạn dặm. Nó lẳng lặng treo cao với ánh sáng biến hóa khôn lường, giống như cầu vồng kéo dài qua mà hoàn toàn giống với một cánh cửa, cũng có uy thế tràn ngập trong đó, lại có mơ hồ có khe cấm chế thoáng hiện, làm người ta nóng lòng kích động muốn xuyên qua. Nhìn thế này thì có vẻ như muốn xuyên qua cầu vồng kia cũng không khó, đơn giản không phải là nỗ lực, dũng cảm tiến tới sao...

Lâm Nhất lặng lẽ ngước mắt nhìn lên, trong lòng có cảm xúc không hiểu nổi.

Trong chốc lát, trong tay hắn có thêm một cái cây trâm màu trắng hình đầu rồng. Phía trên vẫn còn có hai chữ "Truy phong", giọng nói hoảng hốt “Truy phong cũng vậy" lại vang vọng bên tai hắn.

Kỳ nhi hoặc là Vũ Tử, nàng có phải là người ở Cửu Thiên hay không, ít ngày nữa sẽ lại được biết! Không quan tâm nàng rốt cuộc là ai, Lâm mỗ đều muốn trả lại một câu trả lời cho kiếp trước và kiếp này của nàng!

Lâm Nhất giơ tay lên rút đi ngọc trâm trên đỉnh đầu, lập tức vài vào cây trâm đầu rồng. Hắn lại sửa lại hồ lô Tử Kim bên thắt lưng, từ trên cao nhìn xuống và khẽ thở dài.

Dáng vẻ của Lâm mỗ vẫn như lúc còn là tiểu tử Trúc Cơ ở Đại Hạ kia. Sở dĩ ta nghìn năm không thay đổi, là sợ người quen cũ gặp sẽ không nhận ra được. Người quen cũ, nàng đang ở chân trời nào? Lâm mỗ liệu còn giống như trước, hay dù sao cũng không ngăn cản được thời gian trôi qua, mọi thứ đều thay đổi. Chỉ mong lòng ta vĩnh hằng, cho dù là thiên hoang địa lão...

Lâm Nhất xoay người tiếp tục kiểm tra trong không trung tối tăm, từ trái sang phải, từ trước đến sau, sau mấy canh giờ, hắn mới một mình chậm rãi quay về.

Nhìn xung quanh dường như mờ ảo vô tận, nhưng thật ra là một nơi bị phong tỏa chỉ có khoảng trăm vạn dặm. Giống như lời hai huynh đệ đã nói, ngoại trừ cầu vồng kia thì không có lối đi nào khác...

Lâm Nhất rơi vào trên tinh thạch, thấy Tiên Nô quan tâm nhìn qua thì tùy ý khoát tay áo, ra hiệu cho đệ tử của mình nghỉ ngơi. Trong chốc lát, hắn nhìn lướt qua lão Long cùng Hổ Đầu đang ngủ say, tự mình đi qua lúc tới và ngồi xếp bằng.

Tiên Nô lại đứng dậy theo đuôi, nhưng không dám quấy nhiễu, lặng lẽ canh giữ ở bên cạnh, theo sư phụ ngẩng đầu nhìn lên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free