Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vô Tiên - Chương 2713:

Lâm Nhất tập trung tinh thần rồi nhấc chân bay ra khỏi đó.

Tiên Nô bay theo sau đó, nhỏ giọng hỏi:

- Sư phụ, có phải sư phụ đã tìm được tung tích của lão Long, Hổ Đầu hay không?

Lâm Nhất không quay đầu lại, toàn thân chợt có ánh sáng màu vàng phát ra. Hắn phất tay áo kéo Tiên Nô vào bên trong pháp lực hộ thể, lúc này mới đáp:

- Ta chưa thấy! Chúng ta lại qua kiểm tra thử...

Hai thầy trò đi qua pháp trận, lại đắm chìm ở trong ánh sáng màu vàng. Cấm chế đột nhiên hạ xuống, làm cho bọn họ phải đi chậm lại, nhưng hai người vẫn ngược dòng không lùi, chỉ để ý tìm tới ánh sáng chín màu kia.

Lại qua mấy canh giờ, dần dần không còn lối đi nữa. Chỉ có một cấm chế thiên địa dựng thẳng ở phía trước và ánh sáng màu vàng chớp hiện vặn vẹo lắc lư. So với nói đó là tường, còn không bằng nói giống như một tầng kén mờ ảo lại có vẻ chân thật, chỉ đợi chọc thủng tấm kén bao quanh là có thể có một con nhộng phá kén biến thành con bướm thiên ngoại tuyệt đẹp.

Tuy nhiên, sóng ánh sáng này điên cuồng phun ra trong cấm chế đã bị người xé ra một lỗ thủng hơn mười trượng, có chín ánh sáng màu chớp hiện phát ra...

Lâm Nhất nhìn lỗ thủng kia, không hiểu sao trong lòng thấy căng thẳng. Hắn chưa kịp suy nghĩ nhiều đã cố phát ra tu vi, dẫn theo Tiên Nô lao thẳng vào lỗ thủng này.

Trong chớp mắt có tiếng gió thổi gào thét, tiếng sấm mơ hồ, ngay sau đó là ánh sáng bùng lên, khí cơ cuồng loạn dâng tới, đột nhiên khiến thần hồn của người ta kích động khó có thể kìm chế. Giống như đã qua hơn mấy vạn năm, lại dường như chỉ là trong nháy mắt ngắn ngủi, trong lúc mờ mịt không biết đi về đâu, đột nhiên mọi âm thanh đều yên tĩnh, trời đất đặc biệt khác hẳn.

Hai bóng người phá không lao ra, dường như xuyên qua thời gian hư vô, vượt qua năm tháng vĩnh hằng, việc nghĩa không được chùn bước xông vào trong tĩnh lặng vô biên. Theo ánh sáng màu vàng hộ thể dần dần nhạt đi, hai thầy trò lại giống như hai viên lưu tinh rơi xuống bầu trời, chỉ trong nháy mắt, cả hai đã rơi xuống đất. Ngay sau đó có người trầm giọng hô lên "Lão đại", còn có người mừng rỡ cười nói:

- Gào gào! Hổ ca đợi lâu ngày cũng...

Lâm Nhất xuyên qua chín tầng Thiên giới, tất nhiên rất mệt mỏi, chuyện liên quan đến an nguy của hai vị huynh đệ, hắn sao dám lười biếng. Vào giây phút cuối cùng khi xuyên qua, hắn cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng đã đến tình trạng mệt mỏi kiệt sức, chỉ để ý dẫn theo Tiên Nô cứng rắn chống đỡ đi về phía trước và rơi xuống.

- Bịch.

- Sư phụ...

Một tiếng rơi xuống đất phát ra, sau đó lại là một tiếng thét kinh hãi.

Lâm Nhất ngã mạnh xuống mặt đất, tinh thạch cứng rắn bị hắn đập đến bắn ra các mảnh vụn. Hắn lại nhẹ nhàng nâng Tiên Nô đụng vào ngực hắn lên, dáng người nhỏ nhắn xinh xắn bay lên không trung còn quay đầu lại gọi. Nhìn thấy sư phụ tuy chật vật nhưng vẫn tươi cười thoải mái, lúc này nàng mới quay người rơi sang một bên, cũng giơ tay ra chống, lại không nhịn được ngẩng đầu nhìn xung quanh và trố mắt kinh ngạc.

Đây là một tinh không tĩnh lặng, mênh mông vô bờ, lại không thấy mặt trăng, mặt trời và các ngôi sao, duy nhất chỉ có một cầu vồng treo cao ngoài ngàn vạn dặm. Ánh sáng chín màu chớp hiện, vô cùng đẹp mắt, nhìn như xa không thể với tới, lại dường như ở gần ngay trước mắt.

Hoặc nói nó giống như một cầu vồng không bình thường, kéo dài qua tinh vực nối liền trời đất!

Ở dưới ánh sáng cầu vồng chiếu xuống lại một tinh thạch rất lớn màu đen. Trên tinh thạch vốn nên hoang vắng cô quạnh tinh, không ngờ có rồng lượn, hổ vồ.

Một con rồng màu vàng trăm trượng co người, cái đầu rồng cực lớn đang khẽ lay động. Cho dù hắn rất mệt mỏi, trong con ngươi rồng lấp lánh ánh đỏ vẫn lộ ra vẻ sung sướng. Trong lúc lơ đãng, uy thế của nó tản ra, khắp nơi thoáng chốc có mây mù tràn ngập long uy bay lên.

Một con Bạch Hổ lớn mười trượng nằm rạp bên cạnh, hai cánh trên lưng vỗ nhẹ. Tuy cơ thể của nó nhỏ hơn con rồng màu vàng khổng lồ nhưng lông trên toàn thân lại sáng như ngân châm lộ ra tinh thần khác thường. Đặc biệt là trán của nó có một cái sừng màu vàng cùng với con ngươi màu hổ phách càng tăng thêm vài phần thần kỳ. Sau khi nó mở miệng cười to, tiếng gió chợt nổi lên cùng với uy phong cuồn cuộn.

Đó là lão Long cùng Hổ Đầu, hiển nhiên bọn họ từng trải qua một trận chấn động lòng người. Nếu không, hai người này tuyệt đối sẽ không hiện ra chân thân, cũng không có dáng vẻ xấu xa như vậy.

Lâm Nhất từ dưới đất ngồi dậy, bên cạnh có từng mùi thơm ngát tràn đến, dịu nhẹ lại khiến cho tâm thần người ta thấy khoan khoái. Hắn giơ tay lên nâng Tiên Nô dậy, bản thân ngồi khoanh chân, hít sâu, tiếp đó mới ngước mắt nhìn xung quanh và, cười mắng:

- Ha ha! Sao hai người các ngươi lại có bộ dạng như vậy? Chỗ này là chỗ nào? Ta còn tưởng là đã đến Cửu Thiên rồi...

Tiên Nô thấy sư phụ không dậy thì lập tức lặng lẽ canh giữ ở một bên.

Hổ Đầu biến thành Bạch Hổ ngồi dậy, hoạt động gân cốt rồi lại nằm xuống, cánh trên lưng vỗ mạnh, lắc đầu vẫy đuôi cười nói:

- Ha ha! Ta không biết đây là chỗ nào. Long ca nói thử cho lão đại nghe đi...

Lão Long chiếm giữ hơn mười trượng gần đó, chậm rãi thò cái đầu rồng cực lớn qua, con mắt rồng hơi khép lại, lấy lưỡi chạm nhẹ lên đầu vai của Lâm Nhất, hành động thân thiết ấm áp tự nhiên. Trong chốc lát, lão lại xoay sang Tiên Nô. Tiên Nô hơi hé miệng, bàn tay nhỏ lập tức giơ lên vỗ nhẹ lên râu rồng chớp hiện ánh sáng màu vàng. Lúc này, lão Long mới đột nhiên quay đầu lại, trở lại dáng vẻ uy vũ. Tiên Nô lại ý cười dịu dàng, dáng vẻ nhỏ nhắn động lòng người, vô cùng đáng yêu.

Lão Long chào hỏi cùng Lâm Nhất, Tiên Nô xong, lúc này mới lên tiếng nói:

- Lão đại đừng trách! Lấy tu vi của hai huynh đệ ta căn bản khó có thể xuyên qua Thiên giới, may mà thiên phú thần thông có chút tác dụng, lại cùng biến ra chân thân để thử. Làm vậy không phải là do bản tính tranh cường hiếu thắng, nhưng cũng có ý đi trước thăm dò hư thực rõ ràng. Dọc theo con đường này đều nhờ lão đại che chở, ta với Hổ Đầu có băn khoăn nhưng không hề có gánh nặng, xấu hổ vì đã làm huynh đệ...

Đầu lớn của Hổ Đầu lại lay động, thật lòng khen ngợi:

- Ái chà, vẫn là Long ca có tài ăn nói tốt, nếu đổi lại là ta, một cái rắm cũng không có, gào gào...

Lão Long hừ một tiếng, toàn thân lại có mây mù lượn quanh. Lão thở ra một hơi rồi nói tiếp:

- Sau khi liên tiếp xuyên qua chín tầng Thiên giới, hai huynh đệ ta lại gặp khó khăn, chỉ đành phải lấy chân thân tồn tại mới dễ dàng điều dưỡng thể lực. Cũng may có chút điều tra rõ ràng...

Vẻ mặt Lâm Nhất thoáng động, lại nghe lão Long nói:

- Nơi này hoặc là Cửu Thiên, hoặc chỉ kém một đường...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free