Vô Tiên - Chương 2712:
Sư đồ hai người ngừng lại.
Đi tới đây, phía trước có ánh sáng chặn đường.
Ánh sáng kia tương tự với tường cấm chế bao quanh lúc trước, biểu hiện ra cũng là một bức tường cắt ngang ở trong thiên địa, lại rộng chừng vạn dặm, trong đó có ánh sáng tím đỏ vàng chớp động chói mắt, từ phía xa nhìn lại thật sự kỳ lạ không tầm thường!
- Sư phụ, còn có một tầng Thiên giới cuối cùng, đi xuyên qua đó, có phải sẽ có thể đến được Cửu Thiên hay không?
- Thiên giới có chín tầng, chúng ta đã đi qua tám tầng. Nếu theo những lời ghi chép lại trên 'Cửu Thiên Giám' thì chắc hẳn không sai!
Sau khi hai sư đồ nghỉ ngơi một lát, một ánh sáng màu vàng bao phủ hai người và lao thẳng đến phía trước. Theo một tiếng động khẽ vang lên, trong thoáng chốc lại thấy có cảnh sắc đặc biệt khác xa.
Lâm Nhất dẫn theo Tiên Nô còn chưa đứng vững lại có cảm giác nặng nề khó nhịn, trong lúc bất ngờ không kịp đề phòng, hai người lảo đảo rơi xuống phía dưới. Tiên Nô sợ hãi kêu lên thất thanh, nắm lấy ống tay áo của hắn sốt ruột kêu lên:
- Sư phụ.
Hắn cũng cảm thấy bất ngờ, nhưng trong lúc vội vàng vẫn không loạn, trên dưới có ánh sáng chớp hiện, cả người lập tức hóa thành dáng vẻ áo bào màu vàng tóc vàng, mười thành là khí tức Thần Long uy thế dồi dào phát ra, cũng thuận tiện nắm lấy cánh tay của đệ tử, lập tức đạp vài bước vào hư không, lúc này mới có thể ngừng rơi xuống.
Trong hành lang chật hẹp lúc đầu đã biến thành khoảng không tối tăm hơn mười vạn dặm. Phía xa lại có ánh sáng biến hóa khôn lường, giống như mặt trời thiêu đốt, khiến cả thiên địa được bao phủ ở trong một tầng ánh sáng vàng rực. Còn có uy thế mạnh mẽ theo đó ép đến, cuối cùng lại khiến người ta không thể chống đỡ!
Lâm Nhất không dám khinh thường, chỉ thi triển pháp lực và tu vi đến mức độ cao nhất. May mà dưới uy thế của Thăng Long Quyết, sư đồ hai người ngược lại không gặp nguy hiểm. Nơi thần thức có thể đến được vẫn không thấy bóng dáng của lão Long cùng Hổ Đầu đâu!
Tiên Nô có sư phụ bảo vệ nên sau khi hoang mang đã bình tĩnh lại, áy náy nói:
- Nô Nhi không nên được sủng mà kiêu căng, tăng thêm phiền phức cho sư phụ...
Lâm Nhất lên tiếng an ủi:
- Không nên nóng vội!
Tiên Nô “Dạ một tiếng, bàn tay nắm ống tay áo càng chặt hơn.
Tâm tư của Lâm Nhất lại không để ý tới người bên cạnh, vẫn còn đang nhìn về phía xa, nghi ngờ nói:
- Đây còn là tầng chín của Thiên giớiv ới cấm chế cực mạnh mẽ. Cho dù Lâm mỗ có tu vi như vậy cũng ứng phó gian nan. Hai người này cho dù có là thần thú trời sinh, chỉ sợ cũng không thể nào may mắn tránh khỏi...
Gương mặt nhỏ nhắn của Tiên Nô ngước lên, nói:
- Chín tầng Thiên giới đều có pháp trận, tạm thời tìm kiếm cũng vô ích, chúng ta cứ đi thêm lại tính sau.
..
Ngũ quan của Lâm Nhất vẫn như lúc trước, chỉ là áo bào màu vàng tóc vàng càng tăng thêm vài phần uy vũ. Trên hai gò má cùng trán đều có giáp màu vàng, con mắt âm dương dưới hàng lông mày rậm đang xoay tròn, cả người liền giống như Chân Long trên đời cao ngạo vượt trời!
Khi Tiên Nô ngước mắt nhìn lên, trong lòng thầm khen:
- Sư phụ thật sự là thần nhân!
Lâm Nhất cúi đầu liếc mắt, nhếch miệng trả lời:
- Vẫn là những lời nịnh nọt nghe bùi tai, đáng tiếc sư phụ ngươi lại là một tục nhân!
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiên Nô thẹn thùng, mỉm cười không nói.
Lâm Nhất cũng không định nói đùa nữa, dẫn theo Tiên Nô lên đường. Bọn họ mới đi không được bao xa, cấm chế nặng nề lại nghiền ép đến. Hắn dứt khoát phát ra tu vi, bước trong không trung, một bước hơn mười trượng, không nhanh không chậm cố chấp đi về phía trước.
Từ phía xa nhìn lại, trong mảnh thiên địa lớn như vậy hai bóng người sóng bước rời đi có vẻ rất nhỏ bé. Phía sau hai thầy trò kéo theo ánh sáng màu vàng, tương phản với ánh sáng lập lòe phía xa lại giống như là một đạo lưu tinh. Trong lúc đi ngước chiều, chỉ vì tìm kiếm điểm cuối cùng, tiếp tục hành trình không có giới hạn cuối cùng!
Sau khi đi bốn, năm canh giờ, phía trước cuối cùng xuất hiện pháp trận tinh thạch. Nó có phạm vi ngàn dặm, chín khối tinh thạch xung quanh đều có kích thước mấy trăm trượng, mấy ngàn trượng, giống như chín ngôi sao được ánh sáng bao phủ, lại tác động lẫn nhau tạo ra pháp trận, mở ra, chống đỡ kết giới trong lối đi.
Lâm Nhất dẫn theo Tiên Nô trực tiếp xông vào pháp trận, lập tức rơi vào trên tinh thạch ở giữa. Khi hai chân hắn chạm đất liền thả Tiên Nô ra, nhịn không được lảo đảo vài bước mới thở hổn hển.
Cho dù lấy thân thể mạnh mẽ của Thần Long, hắn cũng thấy quá sức, đi xuyên qua tầng chín của Thiên giới này, vẫn có chút gian khổ. Theo tình hình này, đám người Lăng Đạo, Thiên Khí trốn vào trong kết giới ngược lại cũng may mắn!
Tuy nhiên, ở đây vẫn không thấy bóng dáng của lão Long, Hổ Đầu đâu cả.
Chẳng lẽ hai người này cho rằng mình là thần thú trời sinh nên không có gì phải sợ hãi, vì vậy đã đi tới Cửu Thiên trước rồi sao? Nếu vậy thì hay rồi, vào lúc này tuyệt đối đừng xảy ra chuyện ngoài ý muốn đấy.
Tiên Nô đang tò mò nhìn xung quanh, chợt thấy sư phụ mệt mỏi và có vẻ buồn rầu, nàng vội vàng đi tới bên cạnh, ân cần nói:
- Sư phụ, hay chúng ta nghỉ tạm một lát...
- Trên đường đi chúng ta đã dừng lại quá lâu, có trời mới biết hai người này sẽ gây ra chuyện gì nữa...
Lâm Nhất lắc đầu, còn chưa nói dứt lời dã nghiêm mặt. Tiên Nô không rõ ý của hắn nên giương mắt nhìn lại.