Vô Tiên - Chương 2711:
Ký tự trong ngọc giản kia có thể có liên quan với chín câu Chân Ngôn trên Nhất Nguyên Bia, là phương pháp mà Thiên Ninh trưởng lão lý giải để lại, hay là có huyền cơ khác?
Nhạc Phàm im lặng suy nghĩ một lát, vẫn không hiểu được, vuốt râu cười nói:
- Có Lâm tôn làm tấm gương, Thiên Ninh trưởng lão cũng trở nên rộng rãi hơn rất nhiều!
Đài An phụ họa nói:
- Trời đất mỗi người một khác, phong cảnh cũng mỗi lúc một thay đổi. Về phần ký tự trong ngọc giản kia có gì kỳ lạ, vẫn không người nào phỏng đoán ra được!
Hắn nói tới đây thì dừng lại một lát mới có chút khâm phục ước ao nói tiếp:
- Nghĩ đến Thiên Ninh trưởng lão hẳn phải có lĩnh ngộ, lúc này mới cùng Thiên Khí trưởng lão, Lăng Đạo Ma tôn đi bế quan. Nhưng chúng ta vẫn không rõ, như vậy có thể...
Nhạc Phàm an ủi:
- Nơi này mặc dù vẫn hoang vắng, lại được cái an nhàn yên tĩnh, không bằng chúng ta tự tìm một nơi bế quan một khoảng thời gian...
Đài An đáp:
- Đạo huynh nói rất phải! Lúc này cần chữa thương yên tĩnh tu luyện gấp, bất cứ việc gì cũng còn nhiều thời gian...
Hai người đứng dậy, chắp tay chào đám người phía sau, sau đó cùng bay xuống ngọn núi, lao thẳng về phía mịt mờ xa xôi.
Trên đỉnh núi lại yên tĩnh một lát, chợt có người lên tiếng:
- Đạo huynh, có thu hoạch được gì không?
Quỷ Nhật đang lưu ý tứi hướng đi của hai người Nhạc Phàm, lắc đầu đáp:
- Không!
Quỷ Dạ cũng lắc đầu, than thở:
- So với cứ ở đây phí công vô ích, ngược lại còn không bằng bế quan khổ luyện, không chừng sẽ có cơ duyên giác ngộ...
Hắn không muốn ngồi mãi trên đỉnh núi canh gác tấm Nhất Nguyên Bia, e ngại sẽ bỏ lỡ cơ hội tốt. Thiên Ninh, Thiên Khí cùng Lăng Đạo đều đi, Nhạc Phàm cùng Đài An cũng đi, trì hoãn nữa, chỉ có thể bị những người bạn đồng hành lúc trước ném lại phía sau. Thời gian không đợi ta, vẫn là khổ luyện quan trọng hơn!
Quỷ Nhật suy nghĩ sâu xa rồi giơ tay lên ra hiệu nói:
- Chúng ta lại đi thôi...
Trong nháy mắt, trên đỉnh núi lại thiếu đi hai người.
Thấy tình hình như vậy, năm vị ma tu Động Thiên trung kỳ còn lại cũng ngồi không yên.
Đại Nguyên Tử từ dưới đất đứng lên:
- Các vị! Tu vi của chúng ta chưa đủ, sau khi biết xấu hổ thì càng thêm dũng khí, chỉ có sớm ngày tu tới cảnh giới La Thiên mới mới có thể dựa theo Lâm tôn quát tháo Cửu Thiên, ta tạm thời cáo từ...
Hắn chắp tay, lại muốn rời đi. Đám bốn người Bạch Nguyên Tử, Sử Bình Tử ở đây cũng động tâm, mỗi người đều gật đầu phụ họa.
Ngay vào lúc này, trước tấm bia đá có người quát lớn:
- Tất cả đều ở lại cho lão thân.
..
Đại Nguyên Tử rất kinh ngạc, nhịn không được lại muốn giải thích rõ. Phục Linh đã từ trước tấm bia đá xoay người lại, thần sắc xem thường gắt một cái, quát lên:
- Mỗi tiểu bối đều không biết trời cao đất rộng, các ngươi thật sự xem cảnh giới La Thiên thành trò đùa sao? Thử hỏi, dưới Tam Hoàng, ai lại xưng tôn?
Mọi người ngây người tại chỗ, ai nấy đều nghẹn lời.
Dưới Tam Hoàng, ai dám xưng tôn? Hình như ngoại trừ Lâm Nhất ra thì không còn ai khác!
Phục Linh đại vu tuy rất bá đạo, nhưng lời nói ra lại làm cho không người nào có thể chỉ trích. Hồng Hoang từ sau khi xuất hiện Tam Hoàng, thật sự còn không có ai tu tới cảnh giới La Thiên. Cho dù Lăng Đạo giằng co rất nhiều năm vẫn thất bại trong gang tấc. Chỉ có Lâm Nhất nắm giữ thân thể Thần Long, lại ba tu một thể, có thể gọi là cơ duyên nghịch thiên trong một vạn năm không có một người, theo như lời bản thân hắn nói, cảnh giới có thừa nhưng tu vi chưa đủ. Bây giờ có Nhất Nguyên Bia chín câu Chân Ngôn liền muốn một lần hoàn thành để đạt đến cảnh giới vô thượng thì quả thực chính là người si nói mộng.
Phục Linh tiếp tục dạy dỗ:
- Cường đại như Huyền Tiêu hoàng tôn cùng Giao Quý hoàng tôn, cuối cùng cũng khó thoát kiếp nạn chín tai ách mà hồn bay phách lạc. Lẽ nào lấy cảnh giới và tu vi của Lăng Đạo, Thiên Khí cùng Thiên Ninh, Nhạc Phàm, lại có thể có chút may mắn nào sao? Đám tiểu bối các ngươi đừng mơ...
Đại Nguyên Tử nâng tay lên nói:
- Giống như đại vu nói, chúng ta lại vô cơ duyên. Vậy Lâm tôn lập ra Nhất Nguyên Bia, chẳng lẽ không phải là hành động phí công vô ích sao?
Phục Linh im lặng một lát, bực bội nói:
- Lâm Nhất có lẽ không có ác ý, chỉ tại có người không biết tự lượng sức mình!
Bà ta vén một lọn tóc bạc và nhìn về phía xa lắc đầu, châm chọc nói:
- Lăng Đạo đang sốt ruột mong được lợi, ngược lại cũng có thể hiểu được. Ai ngờ được Thiên Khí, Thiên Ninh cũng không kìm chế được, hiểu thấu cảnh giới cửu chuyển này khó khăn tới mức nào!
Đại Nguyên Tử không cam lòng, nói:
- Dù nó có khó khăn cũng không thể sống lãng phí thời gian, vẫn phải khổ luyện mới được...
Hắn còn chưa nói dứt lời, lại cùng bốn người Bạch Nguyên Tử lộ ra vẻ mặt kinh ngạc âm thầm kêu khổ.
Chỉ thấy Phục Linh giơ tay lên chỉ ra bốn phía, trên mặt mỉm cười nói:
- Tiểu bối các ngươi không cần dài dòng nữa! Bây giờ có mười vạn dặm, trong lúc đó nên triển khai thân thủ khai khẩn đất hoang đi. Cái này gọi là lao động gân cốt, rèn luyện tâm chí, là cơ duyên vô thượng ...